DC&PT - Thời Sự 2011

 

 

Khi người trong nhà lên tiếng

 

Trần B́nh Nam

 

            Trong năm 2011 có nhiều văn bản của những nhóm trí thức và những nhà đấu tranh dân chủ ở trong và ngoài nước gởi đến nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tại Hà Nội bày tỏ ư kiến về t́nh trạng đất nước. Trong đó có 3 văn bản đáng quan tâm.

         Thứ nhất là “Bản Kiến nghị Bảo vệ và phát triển đất nước” ngày 10/7/2011 của 20 nhà đấu tranh dân chủ trong nước có quan điểm đối lập với đảng cộng sản. Trong đó có người từng là cán bộ cao cấp của đảng nay đă nghỉ hưu.

         Văn bản thứ hai là một Thư Ngơ viết ngày 21/8 của 36 nhà trí thức không cộng sản sống tại hải ngoại.

         Văn bản thứ ba là bản “Ư Kiến Chúng Tôi” của 14 nhân sĩ Việt Nam từng có khuynh hướng ủng hộ đảng cộng sản Việt Nam và chế độ cộng sản (từ giai đoạn đấu tranh chống Pháp giành độc lập) gởi đến nhà cầm quyền ngày 8/9/2011 và được phổ biến rộng răi ngày 27/10/2011 (*)

         Trong 3 bản văn nói trên, bản Ư Kiến Chúng Tôi có ư nghĩa và trọng lượng nhất ở chỗ nó do 14 nhà trí thức sống ở nước ngoài có lập trường ủng hộ - và vẫn c̣n giữ lập trường này dưới h́nh thức này hay h́nh thức khác- chế độ cộng sản tại Việt Nam. Các vị này ủng hộ chế độ cộng sản tại Hà Nội v́ nhiều lư do: chủ thuyết, chính trị, t́nh cảm, quyền lợi … Lư do quan trọng nhất là “t́nh cảm” đối với vai tṛ của đảng cộng sảnViệt Nam trong cuộc kháng chiến chống Pháp giành độc lập.

         Sau cuộc chiến đuổi Pháp thành công, trong thập niên 1960, nhiều người trong số trí thức thiên tả này bắt đầu thắc mắc về cuộc chiến xâm lăng miền Nam do Hà Nội phát động, nhưng tự an ủi bằng chiêu bài tuyên truyền “chống Mỹ cứu nước” của Hà Nội.

         Bước vào hậu bán thập niên 1970, đất nước thống nhất, họ kiên nhẫn chờ đợi một ngày tươi sáng, ngày đảng cộng sản Việt Nam hoàn thành cuộc cách mạng xă hội xây dựng một nước Việt Nam mười lần tươi đẹp hơn như họ đă hứa với quốc dân.

         Nhưng … 36 năm đă trôi qua, quỹ thời gian của đời người đă cạn, trong khi đất nước suy đồi, tụt hậu, an ninh quốc gia dưới sự lănh đạo độc tôn của đảng càng lúc càng bị đe dọa.

         Và họ đồng nhận định rằng t́nh h́nh suy sụp quốc gia đang đi đến điểm “không thể văn hồi” không c̣n chờ đợi được nữa. Bản “Ư kiến chúng tôi” ra đời trong bối cảnh đó.

         Bản văn phản ánh trung thực t́nh trạng suy đồi của đất nước về  các mặt kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế, khoa học, đối ngoại và đưa ra nhận định rằng nguyên nhân sâu xa không ǵ khác hơn là: (1) thiếu dân chủ và hệ lụy là (2) nhân sự lănh đạo (nói cách khác là cán bộ đảng viên) tồi tệ.

         Trên cơ sở phân tích đó, bản văn đưa ra một chương tŕnh cải cách gồm: cải cách thể chế, củng cố bộ máy nhà nước, cải cách và phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế, nghiên cứu khoa học và công nghệ.

         Trên hết bản ư kiến đưa ra một chiến lược đối ngoại đặt trọng tâm vào quan hệ với Trung quốc và Hoa Kỳ. 14 nhà trí thức kư tên xác định rằng chính sách che dấu quan hệ tế nhị giữa Trung quốc và Việt Nam bằng 16 chữ vàng  "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" không đánh lừa được ai mà chỉ “để lộ yếu kém, sợ hải, khiếp nhược”. Chính sách ngoại giao của Việt Nam đối với Trung quốc phải là “Nam quốc sơn hà nam đế cư” mới có thể làm bạn với Trung quốc trên một vị thế không khúm núm, thần  phục.

         Trở về đề nghị cải cách thể chế để giải quyết vấn đề thiếu dân chủ, rất tiếc các nhà trí thức kư tên đă không đi thẳng vào cội nguồn của nguyên nhân thiếu dân chủ là “điều 4 của bản Hiến pháp” giao quyền lănh đạo quốc gia vào tay đảng cộng sản và chỉ đảng cộng sản Việt Nam mà thôi. Ngoài đảng cộng sản, không đảng chính trị nào được phép hoạt động.

         Tôi tin 14 nhà trí thức kư tên thấy được điều đó, nhưng đă không muốn đánh thẳng vào pḥng tuyến cuối cùng của đảng v́ quan điểm chính thức của đảng, qua buổi nói chuyện của ông Nguyễn Minh Triết, Ủy viên Bộ chính trị, Chủ tịch Nhà nước với các sỹ quan thuộc Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị của quân đội cộng sản Việt Nam trong tháng 8 năm 2007  rằng “bỏ điều 4 Hiến Pháp đồng nghĩa với tự sát.” Các nhà trí thức tin rằng với các cải cách đề ra, các diễn biến chính trị sẽ đưa đến một bản Hiến pháp dân chủ trong đó sẽ không c̣n điều 4 quái ác và nghịch nhĩ đó nữa. Tuy nhiên, điểm không nói ra tế nhị này – theo tôi - là nhược điểm lớn nhất của bản “Ư kiến chúng tôi”. Không phá cái cũi nhốt ḿnh th́ không thể tự giải phóng được.

         Dù sao, nếu đảng cộng sản Việt Nam xem “Kiến Nghị” của 20 nhà đấu tranh dân chủ trong nước và “Thư ngơ” của 36 nhà trí thức không cộng sản hải ngoại là chuyện “thọc gậy bánh xe” đảng cộng sản Việt Nam không thể làm ngơ đối với bản “Ư kiến chúng tôi” v́ đây là ư kiến của những người từng ủng hộ chế độ, nói cách khác là của những “người trong nhà”.

         Khi phải lên tiếng, và lên tiếng một cách tương đối rốt ráo như bản “Ư kiến chúng tôi” này của những người thuộc phe ta là lúc đất nước thật sự đang lâm nguy, đảng cộng sản Việt Nam ắt phải thấy rơ trách nhiệm của ḿnh trước lịch sử.

         Lúc này hơn bất cứ một lúc nào khác nữa .

 

Trần B́nh Nam

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

   
   

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục