DC&PT - Thời Sự 2011

 

 

Mai tôi không đi biểu t́nh !

 

Phạm Hồng Sơn

 

 

 

LTS DC&PT: Khi đọc bài “Mai tôi không đi biểu t́nh” của BS Phạm Hồng Sơn vừa báo động cho dư luận trong và nước về các hoạt động của công an t́m cách ngăn cản không cho Phạm Hồng Sơn tham dự cuộc biểu t́nh ngày 10.7 ở Hà nội để phản đối chính sách xâm lấn trên biển Đông của Bắc kinh, mọi người có một cảm nhận chung là: Chế độ độc tài toàn trị ở VN đang thực hiện luật rừng xanh với nhân dân! Họ cho công an ban đêm tới gơ cửa nhà dân và đ̣i được vào kiểm tra nhân khẩu, mặc dầu chủ nhà không phạm tội ǵ cả và công an cũng chẳng có lệnh của toà án cho phép!

 

Trong cuộc đối thoại giữa một Trung tá công an khu vực với BS Sơn lại bộc lộ chủ ư thực của công an không phải là khám nhà để kiểm tra nhân khẩu thực sự, mà chỉ muốn đe doạ chủ nhà (BS Sơn) không được tham dự vào cuộc biểu t́nh phản đối Bắc kinh!

 

Hai việc làm này của công an đều hoàn toàn trái luật: 1. Không có phép của toà án nhưng đang đêm vẫn đ̣i vào khám nhà người dân. 2. Cấm người dân biểu t́nh, mặc dầu Hiến pháp 1992 không cấm. V́ thế các hành động này của công an chế độ độc tài toàn trị đúng là áp dụng luật rừng xanh: Anh ỷ có quyền và có súng nên tự ư đe doạ và khủng bố tinh thần người dân vô tội!

 

Nhưng ai đă ra lệnh cho công an làm trái luật ? Bởi v́ công an chỉ là thừa lệnh. Vậy th́ kẻ nào hay cơ quan nào đă ra lệnh cho công an thực hiện luật rừng xanh chống lại nhân dân? Trong hệ thống độc tài toàn trị Bộ trưởng Công an Lê Hồng Anh cũng chỉ là người thi hành mà thôi. Chỉ có một số người có quyền lực nhất trong Bộ chính trị đang lợi dụng quyền hành, đang lộng hành đổi trắng thành đen, đen thành trắng. Chính họ là những người phản động và nhu nhược cúi đầu về phương Bắc để cầu vinh, nhưng lại đang công khai đe doạ và ngăn cấm những thanh niên và trí thức yêu nước thực hiện quyền yêu nước chính đáng ! Qua những hành động độc tài với dân và hèn hạ với kẻ thù của dân tộc như thế họ đang tự vất bộ mặt nạ của họ. Điều ǵ phải tới th́ sẽ tới!

 

 

 

 

 

Vừa bước chân ra khỏi nhà tắm, chuông cửa nhà kêu: “boong, boong.” Vợ tôi nói vọng xuống từ tầng trên: “Chắc anh L. công an khu vực đấy, anh ạ. Lúc tối đă đến nhưng anh chưa về.” Nh́n đồng hồ, đúng 11h. Tôi vội xuống tầng một, bật đèn cổng và mở cửa. “Chắc lại đến “chuyện tṛ” trước biểu t́nh giống như hôm 18/06 vừa rồi”. Nh́n qua cửa cổng thấy đúng anh L., công an khu vực, nhưng lại có một bóng người lấp ló phía sau, hóa ra là một dân pḥng mặc bộ đồng phục màu nâu xám. “Anh L. đấy à, có việc ǵ không anh?”, tôi vừa hỏi vừa xỏ dép đi ra sân, tiến sát vào cửa cổng. “Chào anh Sơn, có chút việc.”, “Việc ǵ mà muộn thế anh?”, “Cho tôi vào để kiểm tra nhân khẩu.” “Sao lại kiểm tra muộn thế này. Thôi tôi biết rồi, anh không phải lo. Anh cứ về đi, coi như là anh xong việc rồi, cho đỡ mệt.” “Không, anh cứ mở cửa để chúng tôi kiểm tra nhân khẩu.” “Sao lại kiểm tra muộn thế này. Tôi từ chối. Các con tôi đă đi ngủ rồi. Bây giờ vào không tiện lắm. Có ǵ anh cứ trao đổi luôn ở đây đi.”, “Nhưng, chúng tôi không làm ǵ ảnh hưởng đến các cháu đâu.”, “Nếu thế th́ anh cứ nghe tôi luôn ở đây là nhân khẩu hiện đủ, không có người nào khác ở đây cả. C̣n nếu không th́ các anh phải đi kiểm tra từng pḥng th́ mới biết được có người nào trốn ở đâu không chứ?”, “Nếu vậy th́ chúng tôi khám nhà à? Không. Chúng tôi chỉ kiểm tra nhân khẩu thôi.”, “Ồ, nếu vậy th́ các anh cứ nghe tôi luôn ở đây là đủ rồi.”, tôi cười: “Mà có ǵ anh cứ nói luôn ra đi.”, “Thôi…” , anh L. ấp úng, “Thôi, nói thật với anh là ngày mai anh đừng ra đấy nữa.”, “Đấy, tôi biết ngay mà. Có ǵ anh cứ nói luôn ngay có phải đỡ mất thời gian không. Nhưng, các anh không phải lo chuyện đó.”, “Anh đừng ra để tránh phiền hà.”,  “Thế ai chỉ đạo anh phải nói với tôi như thế? Anh có thể cho biết tên và chức vụ không?”, “Không…Không có ai.”, tôi cười: “Tôi không tin. Anh đâu phải là người kém hiểu biết như thế. Thôi, tôi biết anh đang phải thực hiện nhiệm vụ, nhưng anh nên biết đang phải làm một việc trái pháp luật và trái đạo lư đấy.”, tôi lại cười: ”Thôi các anh cứ yên tâm, có ǵ mà phải lo. Tôi đi hay không đó là vấn đề của riêng tôi. Mà nói thật nếu tôi không muốn đi th́ các anh có đến giục tôi cũng không đi đâu.”, “Thôi anh Sơn à. Tôi cũng đang muốn về nhà nhanh v́ ở nhà đang có việc cần.”, “Vâng, vậy anh nhé. Anh nên về sớm, không gia đ́nh mong. Hôm nào tiện hơn th́ mời anh và bác vào nhà.”

 

Anh công an khu vực L. với cả bộ sắc phục và quân hàm trung tá, cùng người dân pḥng từ lúc đến chỉ im lặng nghe, lặng lẽ quay người đi ra.

 

Thú thực là từ tối đến giờ tôi cứ suy nghĩ măi về việc ngày mai có nên “biểu t́nh” hay không, nếu đặt giả thiết ḿnh là người được ra quyết định về vấn đề này v́ mới có một diễn biến mới khá hay. Vào lúc sát nút (đầu giờ tối nay, 09/07/2011) phía chính quyền đă có một “thiện chí”, đúng hơn là một “nhượng bộ” trước yêu cầu kiên quyết của một số nhân sỹ, trí thức về việc Em Phương (người đọc tuyên cáo ngày 3/07 tại Nhà Hát Lớn) bị mời đi làm việc. Trước đó, các nhân sỹ, trí thức đă xác quyết sẽ bày tỏ “biểu t́nh” mạnh hơn nếu Em Phương vẫn bị mời vào ngày mai (10/07/2011). Vậy, khi chính quyền đă có “thiện chí” như thế th́ người biểu t́nh cũng nên có một “thiện chí” đáp lại th́ hay hơn. Đó cũng là cách thể hiện của người quân tử theo Nho Giáo và cũng đúng với lư thuyết hiện đại về dân chủ cần phải xây dựng sự tin tưởng lẫn nhau (mutual trust) giữa các bên, nhất là các bên đang không tin lẫn nhau.

 

“Biểu t́nh” th́ không biểu t́nh hôm nay th́ có thể biểu t́nh hôm khác, tuần khác, tháng khác, c̣n rất nhiều thời gian và những vấn đề khác để biểu t́nh. Nhưng cơ hội để xây dựng “ḷng tin” th́ rất hiếm, và nếu lỡ hôm nay th́ sẽ rất khó cho tương lai. Vậy, ngày mai (10/07/2011) nên không “biểu t́nh” th́ hay hơn, mọi người sẽ cùng tận hưởng những phút giây đặc biệt “chủ động không biểu t́nh” và cũng là để các anh chị em an ninh, dân pḥng, cảnh sát cơ động,v.v.” và cả “chính quyền v́ dân” được một Chủ Nhật đỡ căng thẳng, dù đó là chỉ là cái căng thẳng chả cần thiết.

 

Vậy, đối với riêng tôi, tôi sẽ không đi biểu t́nh vào ngày mai 10/07/2011.

 

Phạm Hồng Sơn

09/07/2011

 

 

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

   
   

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục