DC&PT - Thời Sự 2011

 

 

THƯƠNG HẠNH LẮM

 

Nguyễn Thanh Giang

 

Một cháu như vậy là có hai người kèm theo, tay c̣ng. Hai đứa kia đi th́ cũng b́nh thường mà cái mặt lầm ĺ, c̣n riêng bé Hạnh th́ nghinh cái mặt lên, cái mặt con Hạnh nó nghinh lên trời, nó coi trời bằng vung, nó trề môi, nó bĩu môi, nó khinh bỉ

Trên đây là lời kể chân thực của bà Ngọc Minh trên đài phát thanh Á Châu Tự do về phiên ṭa ngày 18 tháng 3 năm 2011 tại Trà Vinh.

Lời kể nghe như khúc bi tráng ca hào hùng rung động ḷng người, như hiện lên bức tranh uy phong lẫm liệt về một người con gái Việt Nam, tạc vào thế kỷ.

“Hai người kèm theo” là hai công an, “Hai đứa kia” là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương, “Bé Hạnh” là Đỗ thị Minh Hạnh. Bà Ngọc Minh là thân mẫu bé Hạnh.

Suốt mấy thập niên cuối của thế kỷ trước, Đài Tiếng nói Việt Nam ngày đêm “tạc” vào không gian bài “Dáng đứng Việt Nam”. Đấy là một ca khúc phổ thơ Lê Anh Xuân.

Tôi vốn yêu và rất thương nhớ Ca Lê Hiến ( tên thật của nhà thơ Lê Anh Xuân ). Những năm cùng học Đại học Tổng hợp Hà Nội, Hiến khoa Sử, tôi khoa Vật lư, chúng tôi cùng trong ban nhạc của trường, thường cùng ôm đàn đi biểu diễn đó đây, thường đọc thơ cho nhau nghe mỗi khi gặp ở kư túc xá. Tuy nhiên, nghe bài “Dáng đứng Việt Nam” tôi khó chịu quá. Khó chịu v́ xấu hổ. Bài hát đ̣i “tạc vào thế kỷ” cái dáng đứng của một người chết cháy trên sân bay Tân Sơn Nhất, dưới chân chỉ có đôi dép cao su. Mà bảo rằng, đó là cái “Dáng đứng Việt Nam”!

Thật không c̣n sự bôi nhọ dân tộc nào đáng chê trách hơn thế. Không có cái gở miệng nào đáng phàn nàn hơn thế!

 Quả nhiên, sau 1975, Việt Nam tiếp tục nghèo khổ, tiếp tục tụt hậu xa hơn so với thế giới và e rằng lại đang có dấu hiệu chẳng lành.

Bức tranh trên kia th́ xứng đáng tạc vào thế kỷ 21 cái dáng đi oai phong của một người con gái Việt Nam thông minh, quả cảm, bất khuất cường quyền. Nó tương đồng bức tranh của Nguyễn Công Trứ tạc dáng người trí thức Việt Nam anh hùng đạp lên vương đế:

“Một chiếc cùm lim chân có đế                                                                                                                Hai ṿng xích sắt bước th́ vương”

Cách đây bẩy năm, Hạnh đến nhà t́m gặp tôi. Khi ấy Hạnh 19 tuổi. Một cô gái 19 tuổi mà lặn lội suốt chặng đường ngót hai ngàn cây số t́m đến nhà một người chưa hề quen biết, không được ai giới thiệu. Tôi tặng Hạnh hai tập sách chính luận của tôi: “Khát vọng ngàn đời” và “Suy tư và Ước vọng”. Hai hôm sau, Hạnh quay lại kể: hôm Hạnh từ nhà tôi ra, giữa đêm, công an đập cửa pḥng khách sạn khám xét, cầm sách của tôi đập vào mặt Hạnh quát: “Không được đọc sách này. Không được quan hệ với tên phản động, gián điệp này nghe chưa!”.

Thế mà …  Hạnh lại vẫn xin tôi mấy cuốn khác.

Tôi mời Tuệ Minh đến cùng ăn cơm với Hạnh. Ít lâu sau Tuệ Minh nói với tôi rằng, Tuệ Minh yêu Hạnh. Tuệ Minh ( * ) trắng trẻo, cao ráo, đẹp trai nên tôi cho rằng Hạnh không được xứng đôi lắm. Vậy mà, h́nh như đây chỉ là t́nh yêu đơn phương. Mấy hôm nay nhắc lại chuyện cũ tôi mới được nghe nhận xét của vợ tôi: “Hạnh nó xinh chứ. Đôi mắt rất đẹp và trong sáng”.

Bây giờ trong sổ của tôi vẫn c̣n mấy ḍng chữ của Hạnh ghi địa chỉ cư trú và email, nhưng đă lâu, không thấy Hạnh liên hệ với tôi nữa. Nghe đâu Hạnh bị bố mẹ “quản thúc” ở nhà. Cũng có tin cho biết, Hạnh nghi ngại nên đă lánh tôi v́ bị một vài người đấu tranh dân chủ tuyên truyền rằng tôi là công an ngầm từng báo cho công an đến khách sạn dùng sách của tôi làm tang chúng để bắt Hạnh!   

Măi gần đây tôi mới được biết tin về Hạnh qua mấy bài viết trên trang mạng “Dân làm báo”:

“Hạnh sinh vào ngày 13 tháng 3 năm 1985 tại Di Linh, Lâm Đồng. Lớn lên ở vùng núi đồi cao nguyên, Hạnh là người con hiếu thảo, một người bạn được mọi người quư mến và một học sinh giỏi.

Trên con đường ấy, cô gái sinh viên 19 tuổi đă t́m đến gặp gỡ những công dân Việt Nam khác không cùng suy nghĩ với cách cai trị và nắm quyền của đảng và nhà nước đương thời.

Một năm sau, vào những ngày lập xuân, khi người người chào đón mùa xuân mới, Hạnh nếm mùi vị “Tết tù” đầu tiên của một công dân nước CHXHCNVN. Công an Hà Nội đă bắt giữ trái phép Hạnh trong nhiều ngày. Không một lư do chính đáng. Không một luật lệ nào cấm hay nêu rơ Hạnh không được phép gặp công dân A hoặc công dân B của nước CHXHCNVN. Chỉ tùy tiện bắt giam, thẩm vấn, tra hỏi và sau đó giam lỏng theo cái gọi là áp giải về địa phương để địa phương quản lư.

Mùa xuân ấy là mùa xuân năm 2005. Hạnh – Đỗ Thị Minh Hạnh vừa tṛn 20 tuổi.

Những ngày bị công an của đảng tṛng một sợi dây tḥng lọng vào cổ, Hạnh chăm sóc gia đ́nh như một người con hiếu thảo. Khi sợi dây tḥng lọng được nới rộng một chút, Hạnh về lại Sài G̣n để vừa đi học, vừa đi làm và… vừa giúp dân oan.

Hạnh đă đến, đứng vào hàng ngũ và sánh vai chiến đấu với những người Dân Oan Việt Nam trong lúc sợi dây tḥng lọng của đảng quang vinh và vĩ đại vẫn lơ lửng trên đầu. Đây cũng là thời gian Đỗ Thị Minh Hạnh gặp Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.

… Tháng 01/2010 Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cùng với Đoàn Huy Chương và những người bạn cùng chí hướng về Trà Vinh để hỗ trợ cho các công nhân nhà máy Mỹ Phong. Trong các ngày từ 29/01 đến 01/02/2010, hàng vạn công nhân nhà máy Mỹ Phong – Trà Vinh đă đồng loạt đ́nh công sau khi một số công nhân nữ bị xúc phạm nhân phẩm và bị bóc lột nặng nề. Sau đó, các cuộc đ́nh công khác tiếp tục nổ ra trên khắp các tỉnh thành, kéo dài 7 ngày liên tục.

Gần 2 tháng sau, tập đoàn “đại diện cho giai cấp công nhân” ra lệnh lực lượng “công an c̣n đảng c̣n ḿnh” bắt giam Hạnh và Hùng sau khi đă bắt giam Đoàn Huy Chương. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị đánh đập găy sống mũi, tra tấn tại một nhà giam bí mật tại Sài G̣n. Sau 7 ngày bị tra tấn, khi Hùng vẫn kiên cường không khai bất cứ điều ǵ, công an áp giải anh về trại giam B14 – Nguyễn Văn Cừ. Đỗ Thị Minh Hạnh cũng bị đánh đập, bỏ đói và tra khảo.

Ngày 26 tháng 10 năm 2010 trong một phiên toà vội vă, không luật sư, không nhân chứng, toà án tỉnh Trà Vinh của đảng CSVN chớp nhoáng tuyên án xử tội những thanh niên thiếu nữ đă đứng lên v́ quyền lợi của Dân Oan – những người là chủ của đất nước và Công Nhân – giai cấp tiên phong của đảng. Hạnh 7 năm tù. Hùng 9 năm tù. Chương 7 năm tù.

Trước vành móng ngựa của các quan ṭa thực dân đỏ cộng với đám công an dày đặc, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương đă tự làm luật sư bào chữa chính ḿnh, hiên ngang bày tỏ khí phách can trường của những công dân yêu nước và nắm trong tay chính nghĩa dân tộc”.

Luật sư Đặng Thế Luận quả quyết: “Tôi cho rằng họ đă áp dụng pháp luật không chính xác để định tội. Trong bảo vệ của tôi tại phiên ṭa, tôi nói là: Nếu hành vi của các bị cáo mà có dấu hiệu của một tội khác th́ các bị cáo cần phải được điều tra, xét xử v́ điều đó, chứ không thể buộc bị cáo v́ một tội danh mà bị cáo không thực hiện.

Tôi đă tŕnh bày rất là rơ ràng mạch lạc. Với trách nhiệm của 1 công dân, với lương tâm nghề nghiệp của 1 luật sư, tôi đă nói trung thực, thẳng thắn những điều mà tôi thấy cần nói tại phiên ṭa. Hội đồng xét xử cũng được nghe rất rơ về bài bào chữa của tôi. Thế nhưng bây giờ Hội đồng xét xử vẫn quyết định bản án như vậy th́ theo quan điểm của tôi các bị cáo vẫn không phạm tội phá rối an ninh.

Tôi cũng nói rằng, nếu các bị cáo có hành vi phạm vào một tội khác - thí dụ như vậy – th́ cơ quan pháp luật có quyền khởi tố, điều tra, xét xử họ về tội danh đó, chứ không thể cáo buộc họ về một tội danh mà họ không thực hiện. Quan điểm của tôi trước sau vẫn thế. Về mặt chuyên môn, về mặt luật học là tôi có quan điểm như vậy“.

Thân mẫu Đỗ thị Minh Hạnh phản ứng gay gắt: “Một phiên ṭa tôi thấy là bất minh. Và tôi kết luận một câu như thế này: Với tôi là một con người của Cộng sản và tôi tôn trọng chế độ Cộng sản cũng như chấp hành mọi qui định của Cộng sản từ trước đến nay. Hôm nay tôi tuyên bố, tôi không tin vào nhà nước nữa. Tôi không tin vào các cấp lănh đạo nữa.

Bởi v́ đây là chỗ cầm cán cân nẩy mực, là nơi đại diện cho pháp luật tối cao của nhà nước để mà đem lại sự b́nh ổn cho đất nước, cho nhân dân, đem lại sự công bằng cho nhân dân. Nhưng đây không có sự công bằng th́ không xứng đáng lănh đạo nhân dân

Khắp nơi nơi: trong nước, ngoài nước, mọi lứa tuổi: già trẻ gái trai, một mặt lên án phiên ṭa, chê trách Đảng; một mặt ca ngợi Đỗ thị Minh Hạnh. Dưới đây chỉ chép lại một số trong rất nhiều rất nhiều ư kiến phát biểu trên các trang web:

“Xin tặng Hùng, Hạnh và Chương một triệu đóa hoa. Tôi khâm phục các bạn. Dân tộc Việt khâm phục các bạn. Các bạn không bao giờ cô đơn. Các bạn đang đi vào ḷng dân tộc bằng con đuờng cao quư nhất. Vị trí của các bạn trong ḷng dân tộc là vị trí trang trọng nhất”.

“Em gái ơi, có lẽ anh không nên nói những điều này ra trước dư luận trong ngày sinh nhật của em. Anh thật không cầm ḷng được em ạ. Người anh này căm phẫn và thật đau ḷng khi mà không chỉ là một bản án quá khắc nghiệt mà c̣n là hành động côn đồ bạo ngược của công an ra tay đánh em gái của anh ngay tại phiên ṭa sơ thẩm trong giờ giải lao trước mặt thân nhân gia đ́nh”.

“Chị Hạnh ơi. Em muốn tặng chị ngàn đoá hoa mừng sinh nhật chị. Mến chị vô cùng. Hăy yên tâm. Tương lai chị sẽ rạng rỡ chị ơi. Khi chị thoát “tù nhỏ”, em sẽ viết thư nhiều cho chị. Nhé ! yêu chị !!! Bạn ở trường em nhiều anh chị cũng muốn gởi lời thăm và chúc mừng chị đó ạ !” (Hoài Anh)

Thỉnh nguyện thư

Phiên ṭa Cù Huy Hà Vũ như một phép thử

“Thật tâm khâm phục và quư trọng những người như em, Hạnh ạ. Dù thành công hay không, nhưng lịch sử sau này sẽ ghi nhớ những người như em, cũng như những Bà Trưng, Bà Triệu, Cô Giang, Nguyễn Thị Minh Khai,….. Họ đều là những anh thư của dân tộc ta. Cầu mong cho em an ổn ở chốn lao tù của bọn bất nhân. Anh tin rằng, với bản án này, em hoàn toàn có quyền tin rằng ḿnh sẽ ra tù sớm, dù không cần lệnh ân xá”.

“Ông, nay đă ngoài 80 xin gửi đến cháu Hạnh sự cảm phục và kính trọng. Cháu Hạnh đúng là hậu duệ vinh quang của các anh hùng dân tộc Nguyễn Thái Học và Cô Giang – Nguyễn Thị Giang. Chắc chắn sau này những thành phố lớn của nước nhà đều sẽ có con đường mang tên của cháu Hạnh. …”.

Kư giả Trần Trung Đạo làm thơ tôn vinh Hạnh như một anh hùng dân tộc:

“Lịch sử đang chờ em để bước sang trang
Dân tộc vịn vai em để đi cùng nhân loại
Những người chết đang bắt đầu sống lại
Những người đi đang lần lượt quay về ”.

Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách Châu Á của Tổ chức Theo dơi Nhân quyền phát biểu:

“Việc chính quyền Việt Nam, vốn tự nhận là có hệ tư tưởng gắn bó với công nhân, kết án họ ở phiên sơ thẩm đă là một việc tàn nhẫn. Ṭa phúc thẩm cần ngay lập tức hủy bỏ quyết định bất công này”.

Tổ chức Theo dơi Nhân quyền Quốc tế xác nhận:

“Tất cả những ǵ mà Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương làm chỉ là khẳng định quyền của công nhân Việt Nam được tổ chức, nhóm họp và băi công một cách ôn ḥa để đ̣i tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc”.

Riêng tôi, tôi chỉ có thể nghiến răng lại cho nước mắt khỏi trào ra khi đọc ḍng tin dưới đây:

“Ngày 23/01/2009, Hạnh cùng mẹ và chị gái đến trụ sở công an để làm lại giấy chứng minh nhân dân. Khi vừa bước vào trụ sở, chị bị nhiều công an bắt lên lầu đánh đập. Nghe tiếng hét, chị gái Hạnh chạy lên th́ thấy khuôn mặt em ḿnh đầy máu. Khi cơ quan công an áp giải Hạnh về nhà lục soát, dù đă bị c̣ng tay, nhưng chị vẫn tiếp tục bị hành hung với những cú đấm vào đầu và mặt”.

Nén uất hận, tôi dằn ḷng thiết tha kêu gọi những người lănh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam hăy quan tâm xem xét lại những bản án loại này để chấn chỉnh kịp thời, sửa sai tức khắc.

Hăy cùng suy ngẫm nghiêm túc về những trường hợp như của Đỗ thị Minh Hạnh.

Họ sinh sau 1975, chưa được ra nước ngoài, không hề tiếp xúc với tư bản, với đế quốc, được giáo dục khống chế tư tưởng suốt từ tấm bé dưới mái trường XHCN, được “vây bọc chằng chịt” bởi 700 tờ báo nói, báo viết, báo h́nh …đủ các loại; vậy mà họ vẫn không bị/được chúng ta chinh phục, vẫn không nghĩ như chúng ta, vẫn không nói theo chúng ta, vẫn không làm như chúng ta muốn họ phải làm (nhưng hợp đạo lư, pháp lư) th́ lỗi thuộc về chúng ta, người đáng phải tự xét xử là chúng ta, chứ đâu phải họ.

Cho nên, xin quư vị hăy đừng nhân danh chủ nghĩa, nhân danh lư tưởng này nọ … kể cả nhân danh ổn định xă hội để đối xử bất công, tàn bạo với họ. Nếu thật là các vị không lú lẫn mà chỉ v́ lo cho mất ổn định xă hội thôi th́ cách xử lư cũng chỉ nên là răn đe, ngăn chặn bằng những cách khác chứ không thể tùy tiện đánh đập, giam cầm để hủy hoại không chỉ thân thể, tinh thần mà cả tương lai của họ.

Tôi năm nay đă 75 tuổi, nếu bản án phúc thẩm đối với Hạnh sẽ không được hủy hoặc sửa đổi tích cực th́ không biết tôi có c̣n cơ hội gặp Hạnh nữa không.

Nếu ngày nào Hạnh được trả tự do mà tôi c̣n sống th́ nhờ những ai đă đọc bài viết này nhắn Hạnh đến dự một bữa liên hoan và nhận một món quà cưới bất kỳ tùy ư cháu đề xuất.

Thương Hạnh lắm. Cầu Trời phù hộ cho cháu, cho đất nước này.

Hà Nội 9 tháng 5 năm 2011                                                                                                        

Nguyễn Thanh Giang                                                                                                                         

Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lư Máy bay                                                                                           

Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội                                                                                                              

 Mobi: 0984 724 165

 

 

Ghi chú:

( * ) Tuệ Minh là bút danh của một học sinh chuyên Toán, đỗ vào khoa Toán Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, nhưng rất mê triết học và lư luận chính trị. Anh t́m đến một cơ quan Triết học của Đảng, không hiểu v́ sao người tiếp anh lại cho anh đọc cuốn “ Suy tư và Ước vọng” của tôi. Theo địa chỉ ghi trong sách, cuối 2001 anh đến làm quen với tôi. Một số bài của Tuệ Minh xuất hiện sau đó làm nhiều người phỏng đoán Tuệ Minh hẳn là bút danh hoặc của Hà Sỹ Phu, hoặc của Nguyễn Thanh Giang. Anh là một trong mấy biên tập viên chính của “Điện thư Câu lạc bộ Dân chủ” và có tên trong danh sách ban biên tập đầu tiên của tập san Tổ Quốc. Tôi đă tạo điều kiện để Tuệ Minh tiếp súc với Hà Sỹ Phu và một vài nhà dân chủ khác. Có lẽ v́ bị cộng hưởng bởi nhịp tim dân chủ nên vừa gặp Đỗ thị Minh Hạnh anh đă bị hút hồn bởi một thứ “t́nh yêu sét đánh”. Tuy nhiên, v́ tôn thờ dân chủ như một lư tưởng, Tuệ Minh đă lư tưởng hóa các nhà dân chủ, cho nên khi thấy mấy nhà dân chủ “bóc mẽ” nhau quyết liệt quá, anh đă thất vọng và chán nản bỏ cuộc. Tôi chép lại bài thơ sau đây của Tuệ Minh:

 

 KHÁT VỌNG                                                                                                                                  

Như có tiếng thở dài trong ḷng ngực núi                                                                                                   

Như có vết trũng thâm của đôi mắt hoài vọng trong thăm thẳm rừng

Tự bao giờ những cánh chim đại bàng vượt trùng dương t́m mặt trời?                                                   

Khát vọng – băo táp – kiệt sức – hy vọng …

Trái tim ai đốt đuốc băng về phía tự do                                                                                               

Mặc đêm tối bủa vây                                                                                                                          

 Hiên ngang dẫm lên tất thẩy hằn học và giả dối                                                                                          *                                                                                                                                                             

Rồi đây                                                                                                                                                                         

Nhân dân sẽ quất roi vào những kẻ níu bánh xe tiến bộ                                                                     

Lịch sử sẽ chôn vùi những độc tài ngu dốt                                                                                               

 Chỉ c̣n ánh sáng chân lư rực cháy                                                                                                     

 Và những chiến sỹ của tự do đốt đuốc tim ḿnh                                                                                        

                                                                                                   

14 tháng 3 năm 2002

Bài thơ này Tuệ Minh đề “Kính tặng bác Nguyễn Thanh Giang”, nay tôi xin được thay mặt Tuệ Minh tặng lại Đỗ thị Minh Hạnh.

 

 

 

    

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

   
   

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục