DC&PT - Thời Sự 2011

 

 

Không thể im lặng

 

Nguyễn Quang Lập

 

Về cú đạp vào mặt người biểu t́nh có cả vạn người lên tiếng. Ḿnh đă nói rồi vẫn muốn nói thêm nữa. Nhưng đọc bài viết  của Giáo sư Chu Hảo (*) và yêu cầu của Nhà văn Nguyên Ngọc (**) ḿnh thấy đă quá đủ, không phải nói ǵ thêm.

 Đạp thẳng vào mặt người biểu t́nh bị bắtĐạp thẳng vào mặt người biểu t́nh bị bắt

Đạp thẳng vào mặt người biểu t́nh bị bắt

GS Chu Hảo đă rất đúng khi ông nói: “Nó hết sức nguy hiểm ở chỗ, đây không chỉ là hành động vi phạm pháp luật và vô đạo đức; mà c̣n là một hành vi phản động về mặt chính trị: nó công khai đàn áp những người yêu nước, công khai biểu thị thái độ thù địch đối với những người kiên quyết bảo vệ chủ quyền của đất nước chống lại âm mưu bá quyền độc chiếm Biển Đông của các thế lực phản động Trung Quốc. Nó hết sức nguy hiểm là bởi v́, nếu chúng ta không kiên quyết ngăn chặn th́ lực lượng an ninh vẫn tự khẳng định là “v́ dân, của dân” sẽ trở thành lực lượng đàn áp nhân dân một cách thô bạo. Sự đàn áp này khêu ng̣i và kích động các hành động bạo lực, có nguy cơ gây mất ổn định chính trị-xă hội vào đúng lúc, hơn bao giờ hết, chúng ta cần sự ổn định chính trị và đồng thuận xă hội để bảo vệ và phát triển đât nước trong t́nh h́nh nóng bỏng hiện nay”.

Nói đến thế mà người ta vẫn “im lặng đáng sợ” th́ thử hỏi nói thêm để làm ǵ? Bó tay chấm com rồi.

Đau nhất là  sự “im lặng đáng sợ” của  báo chí nước nhà. V́ sao mà im lặng, có ǵ đâu mà im lặng? Chả phải bao nhiêu lần báo chí đồng thanh cất tiếng về những hành động phạm pháp của công an đó sao? Bao nhiêu lần báo chí im lặng trước  những ǵ cần phải lên tiếng, ḿnh đều cố t́m những lư do để thông cảm. Nhưng lần này th́ không hiểu nổi. Nếu lần này mà báo chí không lên tiếng th́ không được, không thể được. Im lặng lần này chẳng những chúng ta đang tự tố cáo  báo chí nước này không phải của dân, sinh ra không v́ lợi ích của dân. OK, cứ cho là vậy đi. Nhưng sự im lặng lần này chúng ta cũng đang tự tố cáo báo chí không phải của Đảng, càng không phải lực lượng truyền thông bảo vệ chế độ. Người mới vào nghề báo nửa ngày cũng thừa biết việc trấn áp, khủng bố biểu t́nh vừa qua chính là đang đẩy chế độ ta đến bờ vực thẳm. Biết như vậy mà im lặng là tại làm sao? Nói thật nhé: đó là sự  im lặng của cơ hội.

Để rồi xem, nếu chế độ này chẳng may sập tiệm th́ báo chí nước nhà lại chẳng đồng thanh ca ngợi chế độ mới, ra sức khai quật chế độ cũ để mà chửi bới.

Ḿnh nói cấm có sai.

Ai cũng v́ miếng cơm manh áo, v́ sinh mệnh chính trị mà buộc phải im lặng. Nhưng việc ǵ cũng có giới hạn của nó. Không biết giới hạn của nó ở đâu hoặc là kẻ vô tri hoặc là người khiếp nhược. Cả hai loại người đó đều dễ thông cảm. Sợ nhất là lũ cơ hội.

P/s: Chả cần giấu diếm, Nhà xuất bản Thanh niên xuất bản ấn phẩm có h́nh đường lưỡi ḅ rất duyên dáng (h́nh như là sách dạy tiếng Trung th́ phải). Đấy nhé, mọi người cứ hỏi nội gián ở đâu(Theo Hồ Huy)!

 

N.Q.L.

Trích: Blog Quechoa 22.7

 

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

   
   

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục