DC&PT - Thời Sự 2011

 

Nữ giới VN nói về những người cầm chịch Đại hội 11

 

Dương Thu Hương

(cựu Phó Thống Đốc Ngân hàng Nhà nước)

LTS DC&PT: Tiếp theo bài phát biểu của bà Phạm Chi Lan, dưới đây là nhận định của bà Dương Thu Hương, cựu Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước trong cuộc „Hội thảo khoa học“ ngày 7. 10. 2010.

 

Từ sáng đến giờ nghe các anh các chị phát biểu th́ quả là những ư kiến rất là tuyệt vời, sâu sắc và cũng rất là đầy đủ. Phải nói là những tư duy rất là mới. Thế bây  giờ cuối cùng cũng gần hết buổi rồi th́ sợ là cũng khó nói nhưng mà tôi cũng xin mạnh dạn nói những suy nghĩ của ḿnh trong khi đọc cái văn bản này.

Th́ đúng là từ Đại hội IX, từ văn kiện Đại hội IX đến bây giờ cũng nói thật với các anh các chị là tôi cũng rất chán khi đọc các nghị quyết của Đảng, phải nói thật là như vậy. Chán là v́ sao, v́ nó không có ǵ mới, nó cứ như là ngày xưa tôi học Đại học người ta dậy tôi Kinh tế chính trị như thế nào th́ bây giờ cũng đúng như thế. Thế th́ … cho nên chán không muốn đọc nữa. Thế nhưng mà bây giờ cũng hy vọng là bước sang thế kỷ mới, nhận thức mới, thông tin nhiều th́ chắc là văn kiện Đại hội Đảng lần này sẽ có những cái đặc sắc hơn, cho nên là cũng cố gắng t́m báo để đọc. Nhưng mà đọc xong th́ cũng xin báo cáo các anh là tôi cũng có một cảm nhận là cũng rất là buồn v́ là cái văn bản, cái dự thảo này th́ tôi rất là tán thành những cái khái quát của anh Việt Phương với anh Duy Phong buổi sáng về những nhận xét về những cái văn bản này.

Nhưng riêng cá nhân tôi tôi xin thêm một số ư nữa tức là tôi nh́n thấy văn bản, văn bản này cái nhận thức của tôi là tôi không thấy có ǵ mới và không sát với thực tế và rất duy ư chí. Và với những cái lư thuyết mà không mới, nhất là lư thuyết về kinh tế. Th́ đấy là cái nhận xét của tôi trong cái báo cáo này. Thế và nh́n lại th́ cái dự thảo này cả cương lĩnh rồi lẫn cả báo cáo chính trị th́ đúng là tôi cảm giác tôi đứng chung chiêng ở giữa là thấy rằng nó không giải quyết được cái ǵ mới để có hướng tiến lên cho đất nước. Nhưng mà cũng không sửa lại, không sửa được những cái sai lầm hiện có của đất nước. Cái sai lầm như các anh nói là nó.. những cái mất cân đối vĩ mô, kinh tế phát triển không bền vững này, thế rồi chất lượng không cao này v.v…

Đọc báo cáo này không thấy sửa được những cái điều đó, cho nên cái mới không có, cái cũ không sửa được th́ tôi không hiểu rằng là sẽ dẫn đất nước đi đến đâu. Mà tôi chỉ thấy rằng báo cáo nó vẫn cứ theo một cái nếp như là những cái báo cáo của những Đại hội cũ, của những Đại hội cũ mà chỉ thêm tính từ thôi. Thí dụ như là như là … những báo cáo lần trước th́ nói rằng “một số cán bộ thoái hoá biến chất”, sau đó th́ “một bộ phận cán bộ thoái hoá biến chất”, bây giờ là “một bộ phận không nhỏ thoái hoá biến chất”, tức là nó thêm, thay về tính từ thôi.

Thế rồi như các anh nói thí dụ trước kia dùng “ưu tiên” th́ giờ chuyển thành là “chú trọng” chẳng hạn. Thế th́ tôi thấy rằng nó theo khuôn mẫu cũ và nó không thay đổi. Chính v́ thế mà tôi thấy chẳng có ǵ mới về tư duy kinh tế, về tư duy chính trị để đưa đất nước bước vào một thế kỷ mới, một cái thập niên mới. Rồi lại cũng không sửa được cái ǵ mà hiện có mà đang đặt ra chúng ta những vấn đề chúng ta phải sửa. Th́ cái điều đó là cái nhận xét của tôi là như vậy.

Đi vào cụ thể th́ tôi thấy rằng, thí dụ như trong cương lĩnh viết th́ rất hay nhưng mà tôi nghĩ đưa rất nhiều cái khái niệm mà tôi chẳng hiểu được. Như cái khái niệm mà chúng ta vẫn cứ lúng ta lúng túng là “một nền kinh tế thị trường có định hướng xă hội chủ nghĩa” … Mà cũng báo cáo với các anh là riêng ngân hàng th́ không biết “định hướng XHCN”,  “kinh tế thị trường có định hướng XHCN” trong hoạt động ngân hàng, nó là cái ǵ. Th́ chúng tôi cũng khó có thể là cụ thể hóa ra được. Ngoài thế ra lại c̣n “phát triển công nghiệp hiện đại … trở thành một nước công nghiệp hiện đại theo định hướng XHCN”. Thế không biết “công nghiệp hiện đại theo định hướng XHCN” nó là cái ǵ? Thế công nghiệp của XHCN nó khác với công nghiệp tư bản à? Thế th́ tại sao lại cứ có cái đuôi “theo định hướng XHCN”?

Thế rồi “xây dựng một nền dân chủ XHCN”. Th́ đúng ra ngày xưa trong học về Mác – Lênin có cái câu là dân chủ của CNXH th́ dân chủ gấp trăm lần tư bản. Thế nhưng mà tôi với cái thiển cận tôi nghĩ dân chủ ở đâu cũng giống nhau thôi là: người dân được phép nói, đấy là dân chủ. Xă hội tạo điều kiện cho dân được nói, pháp luật tạo điều kiện cho dân được nói, th́ đó là dân chủ, xă hội nào cũng thế. Lại c̣n cái dân chủ XHCN nữa? Cho nên từ công nghiệp hiện đại cũng theo định hướng XHCN, th́ phát triển kinh tế thị trường cũng theo XHCN, rồi xây dựng nền dân chủ cũng theo XHCN th́ tôi không hiểu nó là cái ǵ cả.

Trong cái cương lĩnh th́ có một ư nữa, tức là vấn đề hệ thống chính tŕ và vai tṛ lănh đạo của Đảng th́ trong đó có ghi là “Đảng cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam”. Như vậy là tôi đọc cái này tôi thấy rằng Đảng vẫn đặt dân tộc sau quyền lợi của giai cấp và của nhân dân lao động, đứng … đặt dân tộc thứ ba. Th́ tôi thấy cái này rơ ràng là … tại sao Đảng không v́ quyền lợi của dân tộc là thiêng liêng là trên nhất, mà lại đặt quyền lợi của giai cấp lên trên hết? Và tôi cũng đang muốn hỏi các anh, là hiện nay chúng ta c̣n giai cấp công nhân như ngày xưa không? C̣n giai cấp vô sản như ngày xưa không? Hay là bây giờ tất cả các vị hữu sản hết rồi mà lại c̣n giàu có hơn cả những nhà tư bản mà nó phát triển hàng trăm năm nữa. Vậy tại sao chúng ta cứ phải có cái lư thuyết này? Cho nên tôi thấy điều này lợi ích của giai cấp đă được đặt đứng trên lợi ích dân tộc th́ tôi nghĩ rằng là cương lĩnh thế th́ không thể nào kêu gọi được cái đại đoàn kết dân tộc.

Trong báo cáo chính trị th́ tôi thấy rằng “ông ấy” kể thành tựu về qui mô GDP 2010 tính theo giá thực tế là 106 tỷ USD, gấp 2 lần năm 2005. Tôi cũng đặt một dấu hỏi là xem lại giá của 2005 và giá của 2010 nó gấp nhau mấy lần mà nếu mà … (bởi v́ đây là tính theo giá thực tế th́ 2005 nó cũng tính theo giá thực tế 2005, 2010 nó cũng tính theo giá thực tế 2010). Nhưng giá 2005 và 2010 nó khác nhau, vậy cái thành tựu này có phải là thành tựu không hay nó lại là cái chuyện v́ giá nó lên cho nên nó đạt được cái con số như vậy.

Thế rồi cái nhận định về giáo dục th́ chỉ nhận định về số lượng mà không nhận định ǵ về chất lượng cả. Toàn là những tỷ lệ bao nhiêu tỷ lệ bao nhiêu. Cho nên tôi thấy nếu c̣n nhận định như thế này th́ chẳng biết cái kém của ḿnh ở đâu để mà có giải pháp xử lư.

Thế rồi về văn hoá, xă hội, môi trường ǵ ǵ đấy v.v… Nhận định là “cuộc vận động đoàn kết toàn dân xây dựng đời sống văn hoá từng bước đi vào chiều sâu”, “môi trường và bảo vệ môi trường đă được nâng cao”, nhưng nó mâu thuẫn hoàn toàn với thực tế, là tệ nạn xă hội tăng, an toàn xă hội không đảm bảo, văn hoá th́ tôi nói thật là chưa lúc nào văn hoá Việt Nam đồi truỵ đến như thế. Bật TV ra, phim Việt Nam là ngay cả quảng cáo cũng là mầu sắc sexy rất là mạnh dạn. Tôi không hiểu là nó có một cái thuần phong mỹ tục ǵ cả mà tôi xem tôi phát ngượng. Rồi ô nhiễm môi trường, an toàn vệ sinh thực phẩm v.v… Cho nên cái nhận xét này, đánh giá này với cái thực tế tôi nghĩ rằng nó không trúng một tí nào cả.

Thế rồi, nhận xét về dân chủ xă hội có tiến bộ, sức mạnh đại đoàn kết dân tộc được nâng cao, dân chủ trong đảng được mở rộng. Th́ tôi thấy, tôi không biết dân chủ trong Đảng được mở rộng kiểu ǵ. Nhưng mà tôi vẫn cảm nhận rằng là cái dân chủ trong đảng vẫn là mất dân chủ nhất so với Quốc hội. Và đấy, tôi nghĩ rằng ḿnh là Đảng viên, mà ḿnh cũng không được đi bầu Tổng bí thư của ḿnh, chẳng được là cái quyền ǵ cả  ngoài cái quyền họp chi bộ hàng tháng để ngồi kể lể cho nhau nghe thôi. Cho nên là tôi nghĩ rằng đánh giá như thế này vẫn không đúng với thực tế.

Thế rồi “xây dựng nhà nước pháp quyền, Quốc hội tiếp tục được kiện toàn về tổ chức”. Cái vấn đề này cũng là một đại sự. Tôi rất xấu hổ khi nói rằng Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, có quyền ǵ đâu ạ mà bảo là cơ quan quyền lực cao nhất. Thế rồi Đại biểu quốc hội và nếu Đại biểu quốc hội là đảng viên th́ lại không dám phát biểu cái ǵ theo chính kiến của ḿnh mà lại phải giơ tay đúng với chủ trương của Đảng và Nhà nước. Cho nên nếu là một Đại biểu quốc hội mà là vừa là đảng viên vừa là Đại biểu quốc hội th́ trong con người đó hoàn toàn mâu thuẫn, tức là không đảm bảo được quyền lợi của cử chi mà phải thực hiện vai tṛ đảng viên của ḿnh. Và có thể lúc ấy là phải hy sinh cái quyền lợi của cử tri đi. Cho nên là cái nhận định về xă hội pháp quyền và Quốc hội được tiếp tục hoàn thiện th́ tôi cho rằng là … tất nhiên tuy có tiến bộ hơn nhưng mà nó vẫn đầy rẫy những cái ǵ đấy làm cho Quốc hội không thực quyền được. Không thể thực quyền được. Và nó … nhất là cái cơ cấu Quốc hội như hiện nay th́ rơ ràng người Đại biểu quốc hội là đảng viên th́ rơ ràng người đó phải hy sinh quyền lợi của cử tri chứ không phải là người đó bảo vệ quyền lợi của cử tri nữa.

Về công tác xây dựng chỉnh đốn đảng, th́: “đạt được một số kết quả tích cực”. Ở đấy, ở trong này “tích cực” là ǵ, là “thực hiện nghị quyết chỉ đạo của Đảng, các chủ trương, các chương tŕnh dự án sử dụng đất đai, đầu tư xây dựng cơ bản, thực hành tiết kiệm, chống lăng phí, chống tham nhũng”. Tôi nghĩ đánh giá “có kết quả” này là phi lư, không thể có được. Tôi cũng không biết rằng có ai tổng kết cái việc thực hiện hai luật về chống tham nhũng và tiết kiệm, chống lăng phí không. Nhưng nếu tổng kết ra th́ có lẽ … mà cũng chẳng cần tổng kết, nh́n bề mặt, nh́n trên báo chí, chúng ta cũng có thể thấy rằng những cuộc này là: pháp luật vẫn đang bị vi phạm rất nghiêm trọng mà chẳng có kết quả ǵ cả. Các anh thấy Đại hội của những nhà chống tham nhũng mà được có lèo tèo vài người, có ai dám chống đâu. Mà tham nhũng nghĩa là đầy ra. Là các anh cứ nói …, tôi nói thật với các anh về kinh tế hai chữ “dự án” nó thiêng liêng vô cùng. Người ta cố gắng phải t́m ra được “dự án”, v́ có dự án th́ mới có tiền, có phần trăm. Cho nên là cái đó là cái mà chúng ta cứ nói rằng thế nọ thế kia th́ tôi nghĩ rằng nó cũng không thực tế. Mà thấy cái tham nhũng và cái lăng phí của Việt Nam quá lớn luôn. Rồi cũng nhận định là xử lư nghiêm những tổ chức, đảng viên sai phạm. Không đúng! Tôi cũng nghĩ không đúng, không nghiêm. Tôi đặt câu hỏi là có thực sự nghiêm không hay là không muốn xử lư? Th́ lúc nghỉ buổi trưa, tôi cũng có nói chuyện, tâm sự với các anh có những phi vụ cực lớn nhưng cuối cùng cũng im luôn. Nếu phi vụ đó ở Trung Quốc chắc bị bắn rồi. Nhưng ở Việt Nam bây giờ coi như chẳng có chuyện ǵ cả. Thế nhưng mà bây giờ vẫn cứ… Đă thế nó lại c̣n cứ thích lên dạy cho mọi người về đạo đức. Tôi rất khó chịu ở cái chuyện đó.

Về hạn chế trong cái báo cáo chính trị. Về hạn chế th́ tôi thấy rằng cái hạn chế mà chúng ta thấy rất rơ nhất mà trong này không đề cập đến, đó là cái khoảng cách giữa người giàu và người nghèo ngày càng giăn rộng ra, ngày càng rộng ra, ngày càng trầm trọng chứ không phải là cái đó được thu hẹp lại. Cho nên … chứ không phải là “chênh lệch giữa các vùng các miền c̣n lớn” đâu. Mà trong này không hề nói tới khoảng cách chênh lệch giàu nghèo. Và bây giờ h́nh thành nên những cái nhà … những nhà gọi là tư sản nhưng mà cộng sản, những nhà tư-sản-cộng-sản. Tư sản đỏ. C̣n dân nghèo th́ tôi cũng được vinh dự vào mấy năm Quốc hội được tiếp cận với nông dân, tôi thấy họ quá khổ luôn, họ quá bị áp bức bóc lột luôn. Hơi một tí bị tù, hơi một tí th́ bị thế nọ thế kia và đất đai bị cướp đoạt luôn và cướp xong th́ … 30 Tết tôi nhớ, có một ông thương binh gọi điện đến cho tôi là đến giờ này họ c̣n đuổi tôi ra khỏi nhà để họ giải phóng mặt bằng. Tôi phải gọi điện lên cho đồng chí Bí thư dưới tỉnh mà tôi làm Đại biểu: “Anh ơi, có ǵ đấy anh để qua tết đi. Anh đừng làm những ngày … đến Tết, mà người ta thương binh, người ta ăn Tết ở đâu?”. Th́ như vậy, ông ta không nói ǵ cả, nhưng mà sáng hôm sau cái anh thương binh gọi điện cho tôi: “Chị Hương ơi, nó đă trói tôi như một con chó, nó đă quẳng ra giữa đường, và đất đai của tôi nó đă tịch thu”. Tôi nói thật, mà người ta thương binh chứ không phải là một dân thường, cái điều đó tôi rất là đau. Và tôi cảm nhận rằng cái bao nhiêu năm, bao nhiêu người hy sinh chiến đấu để được cái ngày hôm nay nhưng mà bây giờ người ta cư xử với những người cống hiến cho xă hội, cho nền độc lập của đất nước này như thế. Tôi đau vô cùng nhưng tôi không làm cái ǵ được. Mà Tết nhất đến nơi rồi mà c̣n làm như vậy. Cho nên tôi thấy cái này là cái mà trong cái hạn chế này không nói hết được những cái đó.

Về an ninh quốc pḥng th́ sáng nay các anh cũng ít nói đến nhưng quả thật tôi đang rất là … rất là lo sợ về cái việc này. V́ cũng dính dáng đến Quốc hội, cho nên tôi cũng thấy rằng những vấn đề về bô – xít Tây Nguyên, vấn đề về cho thuê rừng, vấn đề về lao động nước ngoài không được giải quyết triệt để. Tất cả những vấn đề kinh tế này nó dẫn đến, nó dính đến vấn đề an ninh quốc pḥng mà hiện tại không được giải quyết dứt điểm. Không rơ ràng, không dứt khoát, c̣n chần chừ và e ngại. Thôi bô – xít th́ các anh cũng biết rồi không nói nữa nhưng rừng, cho thuê rừng. Xin báo cáo các anh là các đoàn đại biểu Quốc hội ở những địa phương mà có rừng cho thuê người ta nói rằng sau khi cho thuê nó rào hết tất cả lại, nội bất xuất, ngoại bất nhập, không biết bên trong nó làm cái ǵ. Mà cho thuê tối thiểu là 50 năm. Mà tôi rất buồn là một đồng chí Phó chủ tịch tỉnh một tỉnh cho thuê rừng này lại tuyên bố rằng: “50 năm sau sẽ có người thực hiện, sẽ có người kiểm soát giám sát”. Sao mà ngây thơ thế!

Thế rồi lao động nước ngoài, thưa anh rằng nước ngoài láng giềng chúng ta sang đây xây dựng làng xă thành phố rồi, mà nó không mang tên China Town đâu, chưa mang tên thôi nhưng mà nó sẽ mang tên. Rồi Quốc hội hỏi th́ Bộ trưởng Lao động Thương binh Xă hội chần chừ không dám nói. Giả sử nhà tôi có phúc tôi được ở vị trí đó th́ tôi sẽ trả lời Quốc hội một câu rằng: “Tôi sẽ về kiểm soát, kiểm tra và nếu mà không đúng những cái pháp luật Việt Nam tôi sẽ trục xuất ngay”.  Nhưng mà không dám nói câu đó mà lại phát biểu trước Quốc hội rằng “khó lắm”, “tế nhị lắm”. Thế th́ thôi, đặt họ vào … họ chiếm đất của ḿnh hết rồi.

Và các anh cứ đi từ Bắc Ninh lên Lạng Sơn xem, tất cả các dự án, những chỗ nào đất đai màu mỡ nhất là ở đấy các dự án của đồng chí…”bạn lớn” của chúng ta hết. Mà người ta đă mang dự án sang, người ta mang công nhân sang. Công nhân Trung Quốc sang lại lấy vợ Việt Nam cắm đất đây luôn, sát ngay Hà Nội luôn. Tôi lo cái chuyện này vô cùng tận nhưng mà không biết rằng trong báo cáo, trong cương lĩnh chính trị cũng như trong báo cáo chính trị, tôi thấy cái vấn đề này quá mờ nhạt luôn, quốc pḥng an ninh chép đúng như những ngày xưa viết. Cái đó là cái rất đáng lo ngại.

Thế c̣n vấn đề công tác xây dựng Đảng th́ cũng nói rằng tồn tại là “c̣n một số đảng viên suy thoái về chính trị tư tưởng đạo đức lối sống trong một bộ phận không nhỏ”, th́ thưa các anh đấy như lúc đầu tôi dẫn dắt, lúc đầu là “một số”, rồi đến “một bộ phận”, bây giờ “một bộ phận không nhỏ”. Thế th́ tôi muốn đặt một câu hỏi rằng là cái bộ phận không nhỏ này đang làm giảm sút cái ḷng tin của dân chúng đối với Đảng, mà giảm sút nhiều chứ không phải ít đâu ạ. Th́ trách nhiệm của Đảng đến đâu mà để t́nh trạng này không chấm dứt, c̣n kéo dài và lại c̣n phát triển. Mà trong báo cáo không có nói năng cái ǵ cả. Thế th́ tôi thấy rằng cái đó là cái mà rất nguy hại đến cái sự an ninh của đất nước.

Tôi có đọc cái quyển sách “Mr. No” của Thông tấn xă Việt Nam, họ nói trong cái quyển sách đó nó nói rằng tại sao Liên Xô sụp đổ? Liên Xô sụp đổ chẳng phải v́ diễn biến hoà b́nh từ bên ngoài. Mà Liên Xô sụp đổ từ ḷng tin của người dân Liên Xô tan ră. Vậy th́ Việt Nam chúng ta đang trên con đường đó, nhưng chúng ta vẫn rất chủ quan. Vẫn vẽ cho chúng ta một cái màu hồng vô cùng lớn, vô cùng đẹp để thấy rằng cái ḷng tin với Đảng, với chính quyền này rất là sa sút rồi. Mà cái điều đó rất là nguy hiểm. Nhưng mà trong này đánh giá rất là nhẹ nhàng. Về nguyên nhân th́ quả thật đánh giá cũng rất sơ sài, rất sơ sài, đổ cho khách quan, đổ cho khủng hoảng, đổ cho suy thoái, đổ cho thiên tai dịch bệnh, đổ cho yếu kém vốn có của nền kinh tế. Tôi hỏi rằng nền kinh tế nó có tội t́nh ǵ mà tự nhiên nó yếu kém? Có phải cái yếu kém đó tự nó phát sinh ra không hay là do cơ chế chính sách của ḿnh tạo ra để cho nó yếu kém? Chứ ngày xửa ngày xưa c̣n bảo đất nước lạc hậu bao năm ǵ ǵ đấy. Nhưng bây giờ 35 năm rồi, 40 năm rồi làm sao c̣n cái chuyện đất nước nông nghiệp lạc hậu, yếu kém nữa. Nó là do chúng ta, do cơ chế chính sách chúng ta làm cho cái nền kinh tế này yếu kém. Chứ đừng nói nó vốn có, cái vốn có này nó xa xưa lắm rồi. Cho nên cái nhận định này tôi cho là không đúng.

Thế rồi nhận định nữa là do “sự chống phá của thế lực thù địch”. Tôi thấy chưa t́m đâu thấy cái chống phá bên ngoài, nhưng cái niềm tin của dân đă giảm th́ c̣n nguy hiểm hơn cả thế lực bên ngoài. Cái điều đó là cái mà tôi cho rằng cần phải đánh giá như thế chứ c̣n ba cái thằng Việt kiều nó về lọ mọ vớ vẩn, ĺu t́u, không thèm chấp. Tất nhiên chúng ta vẫn cảnh giác nhưng chưa thấy ai chống phá chúng ta những cái ǵ mà gọi là để cho đất nước này đổ cả. Mà tôi chỉ sợ cái ḷng dân này làm cho chúng ta sụp đổ. Nó như là một toà nhà mà bị mối, mặt bên ngoài toà nhà vẫn rất đẹp nhưng mà nó bị mối hết rồi.

Một cái điều nữa mà tôi cũng thấy rằng tôi cần phải nói. Chính v́ cái điều này mà hôm nay tôi xin phát biểu. Đó là tất cả những yếu kém bên trên th́ có một cái đoạn báo cáo chính trị nhận định là “Ban chấp hành trung ương xin tự phê b́nh trước Đảng, trước nhân dân về những khuyết điểm yếu kém đă làm hạn chế những thành tựu và sự phát triển của xă hội”. Tôi nghĩ quá nhẹ nhàng. Với những khuyết điểm như thế, với những tồn tại của nền kinh tế như thế, với một cái xă hội nó ngổn ngang như thế, sờ đến đâu có việc đến đấy, th́ tại sao lại tự phê b́nh mà không phải là nhận trách nhiệm trước Đảng, trước nhân dân? (Có tiếng xen vào) …  Em chưa dám nói “từ chức”, nhưng dám nhận khuyết điểm trước Đảng đi, tại sao lại chỉ xin tự phê b́nh, nhẹ nhàng thế, quá nhẹ nhàng luôn. Cho nên tôi thấy cái này nó vẫn cứ mơn trớn, ru ngủ và chỉ ru những ai mà người ta (tiếng ông Trần Phương xen vào: “nhưng nếu như họ viết là nhận trách nhiệm th́ được hơn cái ǵ, cũng qua thôi”). Thưa anh, nhận khuyết điểm, tôi nhận trách nhiệm có nghĩa là tôi là người gây ra cái chuyện đó để Đại hội nh́n thấy rằng ông là người gây ra cái việc đó th́ thôi xin mời ông đừng tham gia lần nữa. Em xin anh cái ư kiến đó. Em xin ra một cái suy diễn như vậy (tiếng ông Trần Phương xen vào: “cuối cùng Đại hội cũng chẳng t́m thấy ai để thay con người đó cả,” … nhiều tiếng cười … “ cho nên cái bi kịch của ta là ở chỗ đó đấy. Có viết 10 lần tôi nhận trách nhiệm th́ vẫn trúng cử thôi. [Cụ thể như Nguyễn Tấn Dũng đă tuyên bố trong buổi họp cuối của ḱ họp Quốc hội vừa qua là, ông nhận trách nhiệm hoàn toàn về vụ tập đoàn Vinashin đă gây ra món nợ khổng lồ trên 86.000 tỉ đồng (4,5 tỉ USD. Nhưng ông Dũng vẫn không chịu từ chức!, DC&PT]   Mà đây là Ban chấp hành Trung ương cơ mà, 150 vị cơ mà, có phải của tớ đâu. 150 vị …Cho nên, tôi nghĩ là nói cho vui thôi, nghĩa là bà có phê b́nh th́ cũng cứ phê b́nh cho vui vậy”). Vâng em biết rằng em nói hôm nay cho nó vui thôi, như báo Lao động gọi là xả sú-páp ǵ đấy ạ. Em nói ra cho nó đỡ … được cái chỗ để được nói, được tâm sự nhưng mà thực ra biết nói chẳng ai nghe. Mà nói đây để báo cáo các ông anh, đây là những ông anh và người thầy của thế hệ chúng em th́ tất nhiên là thế hệ nhưng cũng 60 tuổi rồi. Anh Tiệm kia là thầy giáo của em. Th́ đấy, thế hệ 1, thế hệ anh, hôm nay là lần đầu tiên được ngồi đây, được nghe các anh nói để tiếp thu cái tư duy của các anh để mà có thể tiếp nối được tư duy của các anh đấy. Thế th́ về cái phương hướng, phát triển đất nước th́ đúng là rất đáng buồn. Chỉ chú trọng về con số mà không chú trọng về giải pháp. Và những tồn tại của nền kinh tế không có những giải pháp này không giải quyết được những tồn tại đó. Cho nên lúc đầu em nói rằng chẳng có ǵ mới và cũng không sửa được những sai lầm hiện có cho nên cũng không muốn phát biểu nữa. Xin cám ơn các anh, các chị!

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục