DC&PT - Thời Sự 2011

 

 

 

 

 

 

Họ vẫn nhắm mắt và nói sảng !

 

 

 

Cuộc nổi dậy của hàng triệu nhân dân Ai cập, tuyệt đại đa số là thanh niên, chỉ trong hơn hai tuần lễ đă làm bay chế độ độc tài, tham nhũng gia đ́nh trị Mubarak từng cai trị Ai cập 30 năm. Nhóm cầm đầu CSVN đă rất lo ngại biến cố này có thể khuyến khích thanh niên VN cũng đứng lên lật đổ bạo quyền ở VN. V́ thế theo vết chân của Bắc kinh, Hà nội cũng đă im thin thít và chỉ vỏn vẹn đưa ra một câu “Việt Nam quan tâm theo dơi những diễn biến gần đây tại Ai Cập và mong muốn t́nh h́nh Ai Cập sớm đi vào ổn định”.

 

Nay cuộc nổi dậy của nhân dân Ai cập đă thành công th́ họ lại t́m cách bôi xấu ư nghĩa và sự dấn thân đấu tranh rất ḥa b́nh, nhưng cương quyết của nhân dân Ai cập. Nhóm cầm đầu mới trong Bộ chính trị đă t́m cách xuyên tạc cho rằng, đằng sau cuộc nổi dậy là có bàn tay lông lá của CIA Mĩ…Đây là thủ đoạn xấu xa và tồi bại rất quen thuộc của những người làm công tác tư tưởng của chế độ toàn trị. V́ họ sợ rằng, sự thành công ở Ai cập với sự ra đời của một xă hội Dân chủ đa nguyên sẽ bẽ gẫy toàn bộ khẳng định lếu láo của  tân ủy viên Bộ chính trị và Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Đinh Thế Huynh mới đây đă tuyên bố trong dịp Đại hội 11 của ĐCSVN là, VN không cần chế độ DCĐN!

 

Nếu theo dơi cuộc đứng lên vũ băo của hàng triệu nhân dân Ai cập trong các tuần vừa qua th́ đă chứng kiến thái độ lúng túng của nhiều chính khách phương tây, từ Tổng thống Mĩ Obama, Tổng thống Pháp Sarkozy tới nữ Thủ tướng Đức Merkel. V́ trong suốt ba thập niên qua chính quyền các nước này đă tin rằng, chế độ Mubarak rất ổn định ở Ai cập!

 

Bài „Ai đứng đằng sau các cuộc bạo động chính trị ở Ai cập“ vừa được phổ biến trên Tạp chí Cộng sản và báo điện tử Cộng sản đă cho thấy, nhóm cầm đầu chế độ toàn trị ở VN hiện nay cũng vẫn giữ thái độ nhắm mắt và nói sảng như khi Liên xô sụp đổ trước đây 20 năm. Khi đó những người tiền nhiệm của họ đă từng khẳng định, sự tan ră của Đảng Cộng sản Liên xô là do bàn tay của Mĩ nhúng vào!

 

Như vậy có nghĩa là, v́ tham lam quyền - tiền cho nên những người cầm đầu mới của chế độ toàn trị ở VN đă quên cả lời cảnh báo đanh thép của chính đồng liêu của họ, cựu ủy viên Bộ chính trị và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An, đă nói ngay vào thời gian trước Đại hội 11 ít ngày là:

“Chính những người cộng sản chân chính, chính liên minh giai cấp công nhân với nông dân và nhân dân lao động, chính đội ngũ trí thức cũng không muốn bảo vệ một Đảng đă thoái hóa biến chất như vậy. Đó mới là nguyên nhân chính, chứ không phải do kẻ thù của chủ nghĩa xă hội phá hoại là chính. Chính những người cộng sản chân chính cũng muốn giải tán Đảng đă biến chất để xây dựng Đảng mới, để sửa lỗi hệ thống, để làm lại từ đầu.”

 

Dưới đây là bài b́nh luận đầy xuyên tạc của Tạp chí Cộng sản được tờ điện tử Cộng sản đăng lại ngày 14.2.

 

 

 

 

 

Ai đứng đằng sau các cuộc bạo động chính trị ở Ai Cập

 

 

 

16:31 | 14/02/2011

 

 http://dangcongsan.vn/cpv/Upload/NewsFolder/2011/2/7/a1jjtyjtyuthth.jpg 

Hàng ngh́n người đổ về quảng trường Tahrir ở trung
tâm thủ đô Cairo, biểu t́nh đ̣i Tổng thống Hosni
Mubarak từ chức. (Ảnh: AFP/TTXVN)
 

Cuộc bạo động chính trị dẫn tới hành động đảo chính nhà nước ở Tuy-ni-di, hay c̣n được gọi là “cuộc cách mạng hoa nhài”, diễn ra trong những ngày cuối cùng của thập niên đầu thế kỷ XXI tại một trong những quốc gia phát triển thịnh vượng nhất ở Bắc Phi, dường như là “sự kiện châm ng̣i” cho các vụ bạo động chính trị, hoặc các cuộc “cách mạng nhung” đầy kịch tính ở Ai Cập, đang âm ỉ nhen nhóm ở Y-ê-men, Gioóc-đa-ni, Xi-ri và có thể bùng phát ở nhiều quốc gia khác ở châu Phi.

Một câu hỏi lớn đặt ra ở đây là, liệu có phải các cuộc bạo động chính trị đó là hiện tượng mang tính quy luật, hay do các thế lực nào giật dây và đạo diễn nhằm mưu cầu những lợi ích riêng?

Vẫn là kịch bản “cách mạng nhung” quen thuộc

Để trả lời câu hỏi này, ông Uy-li-am Ăng-đan (F. William Engdahl), nhà nghiên cứu chính trị, lịch sử và kinh tế Mỹ, tác giả cuốn sách mang tựa đề “Chiến lược giành ưu thế toàn diện hay là nền dân chủ bá quyền trong trật tự thế giới mới” (“Full Spectrum Dominance: Totalitarian Democracy in the New World Order”, Nhà xuất bản Wiesbaden, Cộng ḥa Liên bang Đức, năm 2009), có bài viết đăng trên báo điện tử “Chiến tranh và ḥa b́nh” (Uy-li-am Ăng-đan - “Cuộc cách mạng ở Ai-cập phải chăng là sự tàn phá cái cũ để xây dựng Trung Đông Lớn?” đăng trên http://www.warandpeace.ru/ru/exclusive/vprint/55198/), đă chứng minh rằng, các cuộc “cách mạng nhung” đầy kịch tính ở nhiều nước châu Phi, đặc biệt là ở Ai Cập hiện nay, đều do các tổ chức phi chính phủ ở Mỹ đạo diễn và tài trợ, để thực hiện kế hoạch “b́nh định” toàn bộ khu vực Trung Đông nhằm tranh giành tài nguyên và thị trường với các đối thủ cạnh tranh là Trung Quốc, Nga, EU và nhiều nước khác.

Theo Uy-li-am Ăng-đan, nh́n bề ngoài, có vẻ như các cuộc “cách mạng nhung” đó diễn ra một cách tự nhiên, xuất phát từ cùng một nguyên nhân là khủng hoảng kinh tế - xă hội; nạn thất nghiệp gia tăng; sự bất b́nh đẳng trong xă hội; khoảng cách giữa người giàu và người nghèo ngày một lớn; chính quyền ở các nước đó bảo thủ và tŕ trệ trong nhiều năm... Tuy nhiên, khi phân tích kỹ dựa trên các cứ liệu lịch sử và xâu chuỗi các sự kiện diễn ra trong suốt nhiều thập kỷ th́ nhận thấy, công thức chung cho các cuộc “cách mạng” đó đă được Lầu Năm Góc, các cơ quan t́nh báo, các viện nghiên cứu chiến lược, các tổ chức phi chính phủ của Mỹ và nhiều nước phương Tây nghiên cứu hoạch định và áp dụng từ trước đây rất lâu. Mà khởi đầu là từ năm 1968 trong các sự kiện nhằm gây bất ổn chính trị ở nước Pháp dưới thời cầm quyền của Tổng thống Pháp Đờ-gôn - một người không chịu nghe theo sự chỉ bảo của Mỹ. Các chuyên gia nghiên cứu chiến lược chính trị gọi đó là “công nghệ ong vỡ tổ”.

Kể từ các cuộc bạo động chính trị ở Pháp năm 1968, Oa-sinh-tơn đă sử dụng “công nghệ ong vỡ tổ” để đạo diễn hàng loạt vụ bạo động chính trị nhằm thay đổi chính phủ cầm quyền ở nhiều nước Đông Âu và các khu vực khác trên thế giới, mà gần đây nhất là các cuộc “cách mạng nhung” ở Nam Tư, Gru-di-a, U-crai-na, Cư-rơ-gư-dơ-xtan, I-ran v.v.

Do đâu Mỹ bỏ rơi đồng minh chiến lược ở Trung Đông?

Ngày 11-2-2011, trước sức ép ngày càng tăng của phong trào phản kháng cũng như sự hối thúc quyết liệt của Mỹ và một số nước phương Tây, Tổng thống Ai Cập Hô-xni Mu-ba-rắc đă phải quyết định từ chức và trao lại quyền điều hành đất nước cho giới quân sự.

Một trong những câu hỏi đặt ra trước dư luận quốc tế cũng như giới phân tích là thái độ khá bất ngờ và không thông thường của Oa-sinh-tơn đối với các biến cố ở Ai Cập và bản thân Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc. Trong một thời gian khá dài, Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc là một trong những đồng minh và đối tác tin cậy nhất, then chốt nhất của Mỹ và các nước phương Tây ở Trung Đông. Ai Cập đă từng hợp tác rất chặt chẽ với I-xra-en-một đồng minh chiến lược của Mỹ và đă từng đóng vai tṛ trung gian để thực hiện các kịch bản của Oa-sinh-tơn ở khu vực này.

Thế nhưng, trong diễn biến các sự kiện vừa qua ở Ai Cập, Tổng thống Mỹ Ba-rắc Ô-ba-ma và một số quan chức cấp cao trong chính phủ Mỹ liên tiếp đưa ra những tuyên bố nhằm hối thúc Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc từ chức ngay lập tức. Trợ lư của Tổng thống Mỹ Ba-rắc Ô-ba-ma, ông Mác-phôn, đă từng tuyên bố: “Một mặt, Mỹ tiếp tục giữ quan hệ nhà nước với Ai Cập, mặt khác vẫn ủng hộ phong trào phản kháng tại đây”. Trên thực tế, Oa-sinh-tơn đă bỏ rơi Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc. Do đâu có t́nh h́nh đó?

Theo giới phân tích chính trị quốc tế, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào ở Trung Đông, Oa-sinh-tơn vẫn phải xuất phát từ các lợi ích địa - chính trị. Có thể thấy, thời gian đầu sau khi Liên Xô tan ră, Mỹ trở thành quốc gia chiếm ưu thế gần như tuyệt đối ở Trung Đông. Họ đă đơn phương phát động chiến tranh ở I-rắc, được phép của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc tiến hành chiến tranh ở Áp-ga-ni-xtan, liên tục đưa ra các giải pháp gây sức ép đối với I-ran. Tuy nhiên, thời gian gần đây, t́nh h́nh thực tế diễn biến bất lợi đối với Mỹ, trong đó Oa-sinh-tơn đứng trước nguy cơ mất dần ảnh hưởng và mất quyền kiểm soát ở Trung Đông. Tiến tŕnh “Mỹ hóa I-rắc” và “Mỹ hóa Áp-ga-ni-xtan” rơi vào bế tắc, khả năng Mỹ sử dụng sức mạnh quân sự để giải quyết “hồ sơ hạt nhân” của I-ran đă bị “xếp xó”, đồng thời Mỹ cũng đă hoàn toàn thất bại trong vai tṛ trung gian ḥa giải để dàn xếp tiến tŕnh ḥa b́nh giữa I-xra-en và Pa-le-xtin.

Trong bối cảnh đó, ngay trong Bộ Ngoại giao Mỹ cũng như trong giới quyền lực khác ở Oa-sinh-tơn đă h́nh thành hai loại ư kiến khác nhau. Một loại ư kiến cho rằng, Mỹ nên giữ nguyên hiện trạng. C̣n loại ư kiến khác đưa ra là cho dù có hiện diện quân sự ở Trung Đông, Mỹ vẫn không thể “b́nh định” được khu vực này và đặt nó dưới tầm ảnh hưởng toàn diện của ḿnh. Do đó, Mỹ nên có các biện pháp chiến lược dung ḥa với các lực lượng hồi giáo ôn ḥa, thậm chí mở đường cho họ tham gia bộ máy cầm quyền ở một số nước trong khu vực nhằm ngăn chặn làn sóng chủ nghĩa hồi giáo cực đoan. Ở Ai Cập, đại diện điển h́nh cho lực lượng hồi giáo ôn ḥa là tổ chức “Những người Hồi giáo anh em”. Chính tổ chức này là một thành phần quan trọng tham gia các cuộc biểu t́nh, chống Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc ở Ai Cập vừa qua.

V́ thế, theo Uy-li-am Ăng-đan, cuộc “cách mạng” hiện nay ở Ai Cập xuất phát từ chủ trương của Oa-sinh-tơn muốn lật đổ Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc, một người trong thời gian gần đây đă trở thành vật cản trên con đường Mỹ thực hiện chiến lược “b́nh định” trên toàn bộ khu vực được họ gọi là Trung Đông Lớn. Quan hệ giữa Tổng thống Mỹ Ba-rắc Ô-ba-ma và Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc đă từng bị đóng băng do Cai-rô và Oa-sinh-tơn mâu thuẫn trong cách giải quyết vấn đề hạt nhân của I-ran nói riêng và chính sách của Tổng thống Mỹ Ba-rắc Ô-ba-ma đối với toàn bộ khu vực Trung Đông nói chung. Chính vào thời điểm bùng phát các cuộc bạo động trên đường phố ở Cai-rô đ̣i Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc từ chức, Tổng tham mưu trưởng quân đội Ai Cập, trung tướng Xa-mi Ha-phét, được Lầu Năm Góc mời sang thăm Mỹ nhằm vô hiệu hóa sự hỗ trợ của quân đội trong việc ủng hộ Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc dẹp loạn.

Cuộc “cách mạng” ở Ai Cập

Dựa trên các cứ liệu xác thực, Uy-li-am Ăng-đan chứng minh rằng, cuộc bạo động chính trị ở Ai Cập diễn ra theo đúng kịch bản các cuộc “cách mạng nhung”, hay c̣n gọi là “cách mạng bằng sức mạnh mềm” đă từng diễn ra ở Gru-di-a và U-crai-na. Ở Ai Cập, lực lượng tiến hành “cách mạng” bao gồm đông đảo thanh niên sử dụng các phương tiện công nghệ thông tin và mạng Internet có quan hệ gắn bó với ông Mô-ha-mét En Ba-ra-đây, nguyên Giám đốc Cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế, và nhóm giáo phái mang tên “Những người Hồi giáo anh em” đă từng có nhiều năm “ăn nằm” với các cơ quan t́nh báo Mỹ và Anh.

Lời kêu gọi tổng băi công trên toàn lănh thổ Ai Cập và tổ chức “Ngày nổi giận” hôm 25-1-2011 đ̣i Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc từ chức được phát đi từ “chỉ huy sở” đặt trên mạng xă hội Facebook và được mang tên là “Phong trào ngày 6 tháng 4” do Át-mét Ma-hơ I-bra-him, kỹ sư xây dựng 29 tuổi, đứng đầu. Trước đó, vào ngày 6-4-2008, chính Át-mét Ma-hơ I-bra-him đă sử dụng mạng xă hội Facebook ra lời kêu gọi công nhân băi công chống chính phủ của Tổng thống Hô-xni Mu-ba-rắc.

Theo tính toán của “Thời báo Mỹ” (New York Times), từ năm 2009 đă có khoảng 800.000 người Ai Cập, đa số là thanh niên, sử dụng hai mạng xă hội lớn nhất là Facebook và Twitter. Trả lời phỏng vấn ở Oa-sinh-tơn, Át-mét Ma-hơ I-bra-him tuyên bố: “Là phong trào thanh niên ở Ai Cập sử dụng mạng xă hội trên Internet, như Facebook và Twitter, chúng tôi sẽ thúc đẩy quá tŕnh dân chủ bằng cách khuyến khích cộng đồng tham gia các quá tŕnh chính trị”.

Cũng trong năm 2009, Át-mét Ma-hơ I-bra-him cho biết, “Phong trào ngày 6 tháng 4” nhận được sự ủng hộ của ông Mô-ha-mét En Ba-ra-đây, Giám đốc Cơ quan năng lượng nguyên tử quốc tế; ông Gioóc-giơ Ít-hắc-cơ, thủ lĩnh tổ chức mang tên “Phong trào v́ sự thay đổi ở Ai Cập”, và chủ tịch phong trào “Những người Hồi giáo anh em”. Lúc này, “Phong trào v́ sự thay đổi ở Ai Cập” và tổ chức “Những người Hồi giáo anh em” là lực lượng chủ chốt và đóng vai tṛ trung tâm trong cuộc “cách mạng nhung” ở Ai Cập. Theo nhận định của giới phân tích, ông Mô-ha-mét En Ba-ra-đây là nhân vật trung tâm trong các diễn biến dân chủ mang tính chất nghị viện ở Ai Cập trong thời gian tới. Căn cứ vào dư luận ở Mỹ, ông Mô-ha-mét En Ba-ra-đây nhận được sự ủng hộ của các tướng lĩnh quân đội và nhiều quan chức có ảnh hưởng lớn ở Oa-sinh-tơn.

Một động thái rất đáng chú ư là “Phong trào v́ sự thay đổi ở Ai Cập có tên gọi bằng tiếng A-rập là “Ke-phai-ơ”, có nghĩa là “Đă đến lúc phải chấm dứt”, hoàn toàn trùng hợp với tên gọi “Cơ-ma-ra” bằng tiếng Gru-di-a để chỉ phong trào thanh niên “cách mạng nhung” cũng có cùng một nghĩa như thế. Nói cách khác, khẩu hiệu “cách mạng nhung” ở Ai Cập và ở Gru-di-a là giống nhau, đều kêu gọi chấm dứt chế độ cầm quyền hiện tại là đ̣i tổng thống đương quyền phải ra đi.

Một thực tế rất đáng chú ư là các lực lượng tham gia phong trào “Ke-phai-ơ” ở Ai Cập, cũng như phong trào thanh niên “Cơ-ma-ra” ở Gru-di-a, đều do “Quỹ quốc gia ủng hộ dân chủ” và “Viện An-be Anh-xtanh” là các tổ chức phi chính phủ ở Mỹ tài trợ và huấn luyện. Trong các cuộc mít tinh chống chính phủ ở Ai Cập vào tháng 12-2009, “Phong trào v́ sự thay đổi ở Ai Cập” cũng đă từng ra tuyên bố ủng hộ ông Mô-ha-mét En Ba-ra-đây ra ứng cử Tổng thống Ai Cập trong các cuộc bầu cử sẽ được tổ chức vào năm 2011.

“Phong trào v́ sự thay đổi ở Ai Cập” được thành lập năm 2008 theo sáng kiến chiến lược của Ban an ninh quốc gia thuộc Công ty RAND của Mỹ do Cục công nghệ phản ứng nhanh của Lầu Năm Góc tài trợ. Sáng kiến này nhằm sử dụng các phương tiện thông tin đại chúng, các lực lượng thanh niên cực đoan và lôi kéo các tầng lớp dân chúng bất b́nh với chính phủ để tiến hành “cách mạng nhung”. Tháng 5-2009, trước khi Tổng thống Mỹ Ba-rắc Ô-ba-ma có chuyến thăm Ai Cập, Ngoại trưởng Mỹ Hi-la-ri Clin-tơn và Trợ lư Ngoại trưởng Mỹ phụ trách khu vực Trung Đông, ông Giơ-phe-ri Phen-man, đă tổ chức cuộc gặp các thành viên tích cực nhất thuộc các “pḥng trào cách mạng” ở Ai Cập do tổ chức phi chính phủ mang tên “Ngôi nhà tự do” của Mỹ tài trợ trong khuôn khổ chương tŕnh mang tên “Thế hệ mới”. Tổ chức này là một trong các tổ chức phi chính phủ đă từng đạo diễn các cuộc “cách mạng nhung” ở U-crai-na, Gru-di-a và nhiều cuộc “cách mạng sắc màu” khác.

Như vậy, theo Uy-li-am Ăng-đan, các tổ chức phi chính phủ của Mỹ như “Ngôi nhà tự do”, “Quỹ quốc gia hỗ trợ dân chủ”, “Viện quốc gia nghiên cứu quốc tế của Đảng Cộng ḥa”, “Viện quốc gia nghiên cứu quốc tế của Đảng Dân chủ”... là những tổ chức chuẩn bị và đứng đằng sau các cuộc “cách mạng nhung” trước đây ở một số nước, cũng như các cuộc bạo động chính trị hiện nay ở Tuy-ni-di, Ai Cập và nhiều nước châu Phi khác.

Lúc này, sự kiện Ai Cập đă tạo ra thêm một tiền lệ, khiến chính quyền ở các nước có định hướng thân Mỹ và thân phương Tây có thể mất dần niềm tin vào Oa-sinh-tơn. Họ sợ rằng, để bảo vệ các lợi ích địa - chính trị trên toàn cầu, đến một lúc nào đó, Mỹ sẽ bỏ rơi họ trong những t́nh huống tương tự như ở Ai Cập./.

 

 

(Theo Tạp chí Cộng sản)

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

   
   

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục