DC&PT - Thời Sự 2011

 

 

Nhóm độc tài ở VN hăy nh́n vào Tunisie

 

 

            Chế độ độc tài Zine al-Abidine Ben Ali đă cầm quyền mấy chục năm ở Tunesie tưởng như sẽ cầm quyền bất tận, nhưng chỉ vài ngày nhân dân Tunesie đă quyết liệt đứng lên và tên độc tài đă phải trốn chạy ra nước ngoài. Sau mấy chục năm cầm quyền Zine al-Abidine Ben Ali đă tham nhũng ḅn rút tài sản của nhân dân, đàn áp nhân dân, bót chết tự do báo chí và nạn thất nghiệp tràn lan. Các giới thanh niên, chuyên viên và công nhân là nạn nhân trực tiếp.

 

         Trong các năm qua tên độc tài Zine al-Abidine Ben Ali c̣n tuyên truyền với thế giới Tây phương về sự « ổn định chính trị » ở Tunesie để thu hút đầu tư của nước ngoài và toa rập với tư bản bóc lột làm giầu bất chính hơn nữa.

 

         T́nh trạng xă hội dưới chế độ độc tài toàn trị ở VN hiện nay cũng giống như chế độ Zine al-Abidine Ben Ali ở Tunesie: Tham nhũng và tha hóa đạo đức của tầng lớp có quyền lực, đàn áp tàn bạo của công an mật vụ, hàng triệu công nhân đang bị chủ nhân bóc lột với toa rập của bọn cán bộ, sinh viên học sinh không kiếm được việc làm thích hợp, chuyên viên và trí thức bị khinh rẻ và ngược đăi, những người dân chủ bị hành hạ tù đầy!

 

         Nguyễn Phú Trọng và những người trong Bộ chính trị mới có mở mắt thấy cái gương bi thảm của chế độ Zine al-Abidine Ben Ali không ? Nếu không sớm dứt khoát từ bỏ chế độ độc tài tham nhũng th́ họ cũng không có tương lai !

 

         Dưới đây là một số bản tin nói về nguyên nhân của « Cuộc Cách mạng Hoa lài » đang diễn ra ở Tunesie.

 

 

________________________

 

Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

 

 

Cuộc Cách Mạng Hoa Lài Tunisie làm nhớ đến Việt Nam

 

 

Trong mấy tuần qua, t́nh h́nh chánh trị và xă hội ở hai nước vùng Bắc Phi, Algérie và nhứt là Tunisie - trở thành đầu đề thời sự nóng bỏng. Ngày 17 tháng 12 năm 2010, Mohamed Bouazizi, một thanh niên 26 tuổi, có học bị thất nghiệp, làm nghề bán dạo, đă tự thiêu tại tỉnh Sidi Bouzi, cách thủ đô Tunis 260 cây số về phía Tây. Được biết Mohamed Bouazizi không đủ tiền hối lộ, bán không giấy phép nên hàng rau cải trái cây của anh bị tịch thu. Cái chết bi thảm của Mohamed Bouazizi đă làm bùng nổ ḷng phẫn nộ của đại đa số dân chúng bị áp bức, khốn cùng ở nước này. Khắp nơi, hàng trăm ngàn người, đủ các giai từng xă hội, phần đông trẻ tuổi, đă liên tục xuống đường phản kháng và lên án guồng máy thống trị bằng công an mật vụ Zine El Abidine Ben Ali. Một chế độ bất công, tham nhũng, khinh miệt, bốc lột và đàn áp dân từ 23 năm qua (thời gian ngắn hơn chế độ độc tài cộng sản Việt Nam nhiều). Người dân tay không, ngực trần, chẳng c̣n biết sợ nữa hoặc chẳng c̣n có thể nín câm được nữa trước bạo lực phi nhân phi nghĩa. Giống như dân tộc Ba Lan dưới chế độ Cộng sản Ba Lan 30 năm trước đă từng cất cao tiếng nói bất khuất :

Đi với chúng ta c̣n có ức triệu v́ sao

Những ngọn nến tuy mong manh sẽ cháy sáng rất lâu

Những ánh mắt đang t́m gặp nhau để nối tiếp

Giặc có thể tra tấn lưu đày thủ tiêu bắn giết

Đêm vẫn là đêm thù nghịch dối trá bất công

Nhưng tâm hồn dân tộc Ba Lan đă được nhân lên

Với kích thước vũ trụ không gian hùng vĩ

Gom lá chết đau thương đốt ngọn đuốc soi đường

Sau mỗi lần vấp ngă bằng hữu d́u nhau đứng dậy

Đêm đông nào ngăn được cành khô nẫy lộc đâm chồi

Xuân Nhân loại mỉm cười, gót sen thanh thoát...

Cho chúng tôi được góp vào bản hợp ca Hành khúc

Thêm một tiếng Hy Vọng nữa, Polska ơi! bất khuất!

Hát với Solidarność, chúng tôi không hát một ḿnh

Đêm dă man này sẽ lùi bước trước b́nh minh (NHBV).

 

Trên toàn lănh thổ Tunisie có ít nhứt hơn 60 người dân biểu t́nh đă bị bắn chết, hàng trăm người bị bắt, tra tấn, biệt giam, gồm có nhiều nhà văn, nhà báo, luật sư, theo tin tổng hợp của Văn Bút Quốc Tế, Phóng Viên Không Biên Giới, Ân Xá Quốc Tế và Liên Đoàn Quốc Tế Nhân Quyền. Trong ngày 13 tháng giêng 2011, linh cảm chế độ công an và mật vụ trị của ḿnh sắp bị làn sóng cách mạng tự phát của nhân dân cuốn trôi ra biển Địa Trung Hải, nhà độc tài Zine El Abidine Ben Ali đă đích thân thông báo một vài sự nhượng bộ quan trọng như sẽ không ra tái ứng cử năm 2014, băi bỏ kiểm duyệt truyền thông báo chí và Internet (kiểu đang được áp đặt nghiệt ngă tại Việt Nam), v.v. Qua ngày thứ sáu 14 tháng giêng, Zine El Abidine Ben Ali c̣n tuyên bố giải tán chánh phủ và sẽ tổ chức bầu cử quốc hội trong ṿng 6 tháng. Nhưng sự nhân nhượng đến quá muộn sau 23 năm ngự trị bằng bạo lực và dối trá, chuyên chính nhũng lạm với những bàn tay sắt đẩm máu. Nhân dân không c̣n chút tin tưởng hoặc tin cậy ǵ nữa nơi Zine El Abidine Ben Ali. Cho nên các cuộc biểu t́nh đ̣i nhà độc tài phải từ chức và trả lại dân quyền chọn lựa một chính thể dân chủ đích thực biết tôn trọng các quyền Tự do căn bản, phục hồi Nhân phẩm và xây dựng công bằng xă hội. Tin giờ chót, chiều hôm nay, kẻ đứng đầu băng đảng mafia tàn bạo và tham ô ở Tunisie từ 23 năm qua đă cùng vợ con bỏ trốn ra khỏi nước bằng máy bay, hiện chưa ai biết ở đâu. Sở dĩ chế độ độc tài Tunis c̣n đứng vững cho đến biến cố lịch sử hôm nay chính v́ có sự đồng lơa, dung túng để hưởng lợi của một số nước ngoại quốc, nhứt là Pháp.

Nhân dịp này, chúng tôi muốn được nhận xét rằng băng đảng mafia tàn bạo và tham ô ở Tunisie và đảng Cộng sản độc tài nhũng lạm ở Việt Nam rất gần nhau. Chỉ một thí dụ thôi : Trong số 178 nước được Phóng Viên Không Biên Giới xếp hạng năm 2010 trên phương diện tôn trọng quyền tự do ngôn luận và báo chí, Tunisie mang con số 164 c̣n Việt Cộng con số 165. Kế đó là Cuba 166, Guinée équatoriale 167, Lào Cộng 168, Rwanda 169, Yémen 170, Trung Cộng 171, Soudan 172, Syrie 173, Miến Điện 174, Ba Tư 175, Turkmédistan 176, Bắc Hàn 177 và Erythrée 178.

Zine El Abidine Ben Ali và Nông Đức Mạnh cũng đứng gần nhau trong danh sách những kẻ thù của quyền tự do ngôn luận và báo chí, kể cả quyền tiếp cận và sử dụng Internet, theo Phóng Viên Không Biên Giới.

Cũng trong ư hướng đó, chúng tôi muốn gởi lại quư bạn đọc Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam có tựa đề ‘Những Bẫy sập trong Guồng máy Độc tài Thống trị của hai chế độ Hà Nội và Tunis từ nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đến nhà báo Taoufik Ben Brik’’ phổ biến ngày 12 tháng 12 năm 2009. Như là một thí dụ nữa về sự gần gũi, giống nhau giữa hai chế độ Tunis và Hà Nội. Trong trại tù Hỏa Ḷ Mới gần Hà Nội, nhà thơ và nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đă viết bài thơ ‘’ Bao Giờ ? ‘’. Có phải tác giả muốn viết cho ḿnh và viết cho hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn bạn tù chính trị, ngôn luận và lương tâm, viết cho dân tộc Việt Nam ?. Như một nhà thơ nào đó cũng đă viết cho tác giả dù không gởi được vào trại tù Thanh Hóa :

Nuôi hy vọng bạn tù tôi. Trong lao hầm nhớ bầu trời thiên thanh

Quê hương ḿnh sẽ phục sinh. Chúm môi thân ái đơm cành đau thương.

Và Bao giờ ? bất ngờ Hoa Sen biết nói, Hồn đau chợt mĩm cười... 

 

Genève ngày 14 tháng 1 năm 2011

Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

Ligue vietnamienne des droits de l’homme en Suisse

Vietnamese League for Human Rights in Switzerland

_________________________________________

 

 

Thế giới Ả- rập có theo gương Tunisia?

Roger Hardy

Phân tích gia về Trung Đông, từ Washington DC

Tunisia

Bạo loạn của Tunisia dẫn tới sự ra đi của lănh đạo cao cấp bắt nguồn từ các vấn đề kinh tế và xă hội trầm trọng.

Những ngày này, người dân Ả Rập ở khắp nơi dường như thấy ḿnh có điểm giống với Mohamed Bouazizi.

Người thanh niên 26 tuổi người Tunisia này từng học qua đại học.

Tuyệt vọng v́ không nhận được một công ăn việc làm và bị cảnh sát lạm dụng, anh đă tự thiêu ở một quảng trường và ngay lập tức câu chuyện của anh đă gây tiếng vang mạnh mẽ, vượt ra khỏi thành phố của anh.

Khi qua đời sau đó v́ chấn thương do bỏng, anh đă trở thành một biểu tượng và một người tử v́ đạo.

Và nay cơn bạo động, bất ổn phát xuất từ vụ tự thiêu của anh đă dẫn đến sự sụp đổ của một trong những lănh tụ chuyên quyền, ngồi lâu năm nhất trên ghế quyền lực ở trong khu vực này.

Không thể dập tắt được t́nh trạng bạo động này, mặc dù đă đưa ra một loạt các nhượng bộ trên truyền h́nh với những người biểu t́nh, Tổng thống Zine al-Abidine Ben Ali, 74 tuổi, cuối cùng đă 'biến mất' khỏi chính trường.

Chính cuộc sống và cái chết của người thanh niên Mohamed Bouazizi đă tổng kết t́nh trạng của thế giới Ả Rập hôm nay.

Trong khi các tác động của t́nh trạng bất ổn với Tunisia c̣n chưa chắc chắn, th́ tác động của nó đối với khu vực lại khá rơ ràng.

Nhiều người dân Ả Rập cảm thấy rằng những vấn đề đối với chàng thanh niên tự thiêu người Tunisia như thất nghiệp, tham nhũng, toàn trị, không có nhân quyền, cũng là những vấn đề của họ.

Trong suốt khu vực này, có sự sa sút v́ nhân phẩm thiếu được tôn trọng.

Hơn nữa, trong thời đại toàn cầu hóa, các chế độ độc tài không c̣n có thể cắt đứt và ngăn cách các công dân của họ với các luồng thông tin.

Truyền thông Ả Rập - mà ngay cả ở những nước thường chịu hạn chế, kiểm duyệt - có thể cảm nhận sự khát khao của công chúng, khán thính giả của họ về tin tức xung quanh cái chết của Bouazizi, cũng như quanh những diễn biến đầy kịch tính mà cái chết của anh khơi nguồn.

Họ không thể giữ im lặng, v́ lẽ ra họ cũng đă có thể làm như vậy trong quá khứ.

'Thông điệp cho phương Tây'

Biến động chính trị xă hội ở Tunisia

Người dân đốt một chiếc mũ cảnh sát trong cuộc bạo động kéo dài nhiều tuần lễ.

 

Nhưng nếu trong khi những người biểu t́nh Tunisia đă gửi một thông điệp thách thức tới các nhà cai trị Ả Rập, họ cũng đă gửi một thông điệp khác tới phương Tây.

Trong nhiều thập kỷ, các chính phủ phương Tây mô tả Tunisia là một ốc đảo của sự yên b́nh và thành công kinh tế - một nơi mà họ có thể tới làm ăn.

Họ nhắm mắt làm ngơ trước sự đàn áp khắc nghiệt của Tổng thống Ben Ali với giới bất đồng chính kiến - và bỏ qua một thực tế là trong khi tầng lớp chóp bu của Tunisia thành đạt th́ các thường dân nước này đă phải trải qua sự đau khổ.

Tại Washington, Tổng thống Barack Obama đă nhanh chóng lên tiếng tố cáo hành động thái quá của cảnh sát Tunisia, và bày tỏ hy vọng quốc gia này sẽ chuyển hướng tới một tương lai dân chủ hơn.

Trong khi các cuộc bạo động tiếp tục diễn ra ở Tunis, Ngoại trưởng Hillary Clinton - vào cuối chuyến thăm vùng Vịnh của bà - đă đưa ra lời chỉ trích về nạn tham nhũng và tŕ trệ chính trị trong khu vực.

Chính quyền của ông Obama - có thể cảm nhận được sự chỉ trích rằng họ đă quá nhút nhát trong những vấn đề này - nay dường như thấy rằng Hoa Kỳ phải lên tiếng, bằng không, sẽ bị mất uy tín.

Nguy hiểm trước mắt

Biến động chính trị xă hội ở Tunisia

Thất nghiệp và thiếu việc làm lâu năm trong nhiều tầng lớp dân, đặc biệt làm thanh niên bất b́nh và dẫn tới bạo loạn.

Có nhiều mối hiểm nguy ở phía trước mà một trong số đó là Tunisia sẽ rơi vào hỗn loạn.

Đây là một kịch bản có thể thuyết phục các nhà cầm quyền Ả Rập bám chặt hơn vào quyền lực, thay v́ sẽ chia sẻ hoặc từ bỏ nó.

Nguy hiểm thứ hai là t́nh trạng bất ổn này có thể lây lan rộng.

Mà trên thực tế nó có vẻ đă diễn ra như vậy khi ,v́ nhiều lư do, lan sang nước láng giềng Algeria.

Tại hàng loạt các quốc gia Ả Rập, vấn đề kế vị đang trở nên gay cấn khi giới lănh đạo chuyên quyền già cỗi đang phải đối đầu với những nguyện vọng không được đáp ứng của một dân số vốn đang được trẻ hóa và gia tăng nhanh chóng ở đây.

Và chính cuộc sống cũng như cái chết của người thanh niên Mohamed Bouazizi đă tổng kết t́nh trạng của thế giới Ả Rập ngày hôm nay.

Trích: BBC 18.1

 

________________________

 

Dân chúng Tunisia hoan nghênh thái độ của quân đội

trong cuộc Cách mạng Hoa lài

 

Tú Anh

TUNISIA

0

Ba ngày sau khi nhà độc tài Ben Ali tẩu thoát , dân chúng Tunisia không tiếc lời khen ngợi quân đội Tunisia. Công an, cảnh sát bị dân chúng truy t́m th́ quân đội lại được mang ơn đă không phản bội tổ quốc, không bắn vào dân biểu t́nh. Lần đầu tiên trong lịch sử của Tunisia độc lập, cụm từ thân ái « quân đội quốc gia » được nhiều người sử dụng.

Trả lời phỏng vấn AFP, nhà phê b́nh kịch nghệ nổi tiếng Ahmed El Hadek El Orf nhận định : « quân đội quốc gia đă không phản bội nhân dân và đất nước ». Nhà trí thức này thú nhận là đă có một thời kỳ tuyệt vọng không mong ǵ thấy Tunisia thoát khỏi chế độ độc tài. Ngày nay, ông gọi quân đội một cách tŕu mến « quân đội quốc gia ».

Do đâu mà lực lượng vơ trang trong một chế độ độc tài lại được dân chúng khát khao dân chủ ngưỡng mộ ?

Theo giới phân tích trong và ngoài nước th́ nếu quân đội mù quáng tuân theo lệnh của nhà độc tài như ở Miến Điện hay Trung Quốc đối phó với phong trào biểu t́nh th́ cuộc cách mạng Hoa lài rất có thể đă bị dập tắt trong biển máu. Chỉ một ḿnh lực lượng an ninh, cảnh sát, mật vụ, dân quân trung thành với gia đ́nh Ben Ali ra tay mà đă sát hại 78 người và gây thương tích cho 200 người khác sau gần một tháng đàn áp.

Với quân số khiêm tốn 35 ngàn, quân đội đă đóng vai tṛ then chốt trong việc loại trừ cựu tổng thống Ben Ali mặc dù nhà độc tài này bắt đầu sự nghiệp trong lực lượng vơ trang trước khi tiến thân trong ngành t́nh báo. Thật ra th́ từ khi hạ bệ nhà lănh đạo lịch sử Bourguiba, ông Ben Ali không tin vào quân đội và do vậy tập trung phát triển lực lượng cảnh sát và mật vụ để làm chỗ dựa.

Ngoài thái độ dè dặt không tiếp tay với cảnh sát đàn áp biểu t́nh, quân đội Tunisia c̣n chứng tỏ với dân chúng là chỉ trung thành với nhiệm vụ bảo quốc an dân cũng như không để cho quyền lực chính trị chi phối.

Nghệ sĩ Chedli Belkhamsa đặt giả thuyết : nếu như quân đội nổ súng vào dân th́ có tránh được biển máu hay không ?

Đây cũng là ư kiến của giới phân tích nước ngoài am tường t́nh h́nh Tunisia.

Cựu đại sứ Pháp tại Tunis trong 4 năm cuối của thập niên 1990, đô đốc hải quân Jacques Lanxade, nguyên là Tổng tham mưu trưởng quân đội Pháp thời tổng thống François Mitterrand nhận định là trong lúc khủng hoảng chính trị lên đến cao độ trên khắp nước th́ quân đội « đă bỏ rơi Ben Ali ». Sĩ quan và binh sĩ từ chối theo lệnh của tổng thống bắn vào thường dân, khác với thái độ của lực lượng an ninh thẳng tay bắn đạn thật hoặc phóng lựu đạn cay trực diện vào phong trào thanh niên phản đối nạn thất nghiệp và tham ô .

Nhân vật lấy quyết định quả cảm này là tướng Rachid Ammar, tham mưu trưởng lục quân. Ông biểu lộ thái độ bất tuân thượng lệnh bằng cách từ chức và dường như chính ông đă khuyên tổng thống Ben Ali ra đi v́ « đă hết thời ».

Theo đô đốc Pháp Jacques Lanxade th́ thái độ trung lập của sĩ quan, binh sĩ Tunisia không can dự vào công việc điều hành đất nước đă chứng tỏ tính chất « cộng ḥa » của lực lượng vơ trang.

Do vậy, quân đội này có thể đóng vai tṛ « trọng tài và ổn định » trong t́nh thế c̣n bấp bênh hiện nay.

Đảng Canh Tân, Ettajdid, hậu thân của đảng Cộng sản cũ cũng cho biết là quân đội, trong giờ phút khẩn cấp, đă đóng vai tṛ « tích cực » là gây áp lực với tổng tư lệnh tối cao Ben Ali.

Theo bản tin của AFP từ Tunis th́ ngoài đường phố cũng như trên các mạng thông tin điện tử không c̣n bị kiểm duyệt không thiếu ǵ những h́nh ảnh dân chúng chào đón binh lính như những anh hùng ngay vào lúc một bộ phận công an cảnh sát trung thành với gia đ́nh Ben Ali đàn áp dữ dội nhất.

Theo một số người dân thủ đô th́ hiện nay giới thanh niên tỏ ra nô nức gia nhập quân đội khác hẳn với tâm lư miễn cưỡng trước đây khi bị động viên làm nghĩa vụ quân sự.

Giới chuyên gia đia lư chính trị cho biết thêm là quân đội Tunisia từ lâu nay được Hoa Kỳ hỗ trợ rất nhiều trong khuôn khổ chống khủng bố hồi giáo.

Trích: RFI 18.1

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục