DC&PT - Thời Sự 2011

 

 

Tại sao lănh đạo Hà Nội lại làm như vậy?

 

Mạc Văn Trang - Mạc Văn Trang

Tôi thật sự không thể nào hiểu nổi: tại sao Thành ủy, UBND TP Hà Nội và những người lănh đạo cao hơn nữa lại làm như những ǵ đă diễn ra đối với người biểu t́nh 10 Chủ nhật nay tại Hà Nội để phản đối Trung Quốc gây hấn ở vùng biển của nước ta?

Đáng lẽ đại diện lănh đạo Hà Nội chỉ cần gặp đoàn biểu t́nh lần thứ 10, mời họ vào hội trường, cùng nhau tṛ chuyện. Chỉ cần nói rằng các bác, các anh chị em biểu t́nh bày tỏ ḷng yêu nước là chính đáng, cảm ơn họ đă v́ nước mà dấn thân… Những người lănh đạo và nhân dân ta đều yêu nước cả, cũng bức xúc, sục sôi trong ḷng… Nhưng chủ trương của lănh đạo hiện nay không nên có những cuộc biểu t́nh tự phát như thế… V́ những lư do sau… V́ vậy các bác, các anh chị em hăy cố nén ḷng, hăy bày tỏ ḷng yêu nước bằng cách khác… Chúng tôi ghi nhận tấm ḷng, hành động của các bác, các anh chị em và mong mọi người hăy ngưng các cuộc biểu t́nh từ Chủ nhật sau…

Rồi lắng nghe, đối thoại, chia sẻ suy nghĩ, tâm tư, t́nh cảm với nhân dân… Tôi tin rằng chính quyền và những người biểu t́nh sẽ t́m được sự đồng thuận, trên cơ sở của ḷng yêu nước.

Người biểu t́nh là những ai? Họ là những nhân sĩ, trí thức, cựu chiến binh, nam nữ công dân ưu tú, có văn hóa, có trách nhiệm xă hội… Họ xứng đáng được các cấp lănh đạo tiếp xúc tṛ chuyện một cách đàng hoàng để bàn đến những vấn đề lớn của dân tộc, của đất nước (chứ không phải nghe loa oang oang đọc điều 38CP…)!

Nếu làm như vậy tôi tin rằng những người biểu t́nh sẽ đồng cảm với chính quyền và ngưng biểu t́nh, bày tỏ ḷng yêu nước bằng những cách khác.

Nếu làm như thế mọi người dân nh́n vào đều thấy đồng ḷng, v́ có lư có t́nh giữa chính quyền và dân.

Nếu làm như thế những người lănh đạo đă chứng tỏ sự chân thành lắng nghe dân, gần dân, hiểu ḷng dân, trọng dân và biết giải quyết những khác biệt chính kiến xă hội một cách dân chủ, tạo nên sự đồng thuận, đoàn kết nhân dân với chính quyền… Đó chính là tư tưởng căn bản của Hồ Chí Minh.

Nhưng tiếc thay, chính quyền Hà Nội đă làm hoàn toàn ngược lại!

1. Họ đă đàn áp, bắt bớ, đe dọa, sách nhiễu, ghi vào sổ đen, cho người theo dơi những người biểu t́nh và cả gia đ́nh họ. Điển h́nh là vụ CA Minh đạp vào mặt anh Chí Đức, trong khi anh đang bị mấy CA khác khiêng vứt lên cửa xe bus. Anh Đức là ai? Là một đảng viên trẻ trong một gia đ́nh có truyền thống yêu nước. Cái đoạn ghi h́nh “CA đạp mặt dân” đó truyền đi khắp thế giới. Rơ như thế mà ngành CA cứ nhắm mắt tuyên bố trước báo chí là “không có chuyện CA đánh, đạp người biểu t́nh!”. Chỉ một lời công nhận sự thật và chân thành xin lỗi dân mà cũng không thể nói ra được! Lạ thế! Thay vào đó là thái độ đổi trắng thay đen trơ tráo, làm phơi bày hết hết bản chất những ǵ họ quen nói và làm. Họ đă tự làm mất hết cả ḷng tin của dân vào những lời nói, việc làm của CAND, vốn từ dân mà ra, v́ dân phục vụ!

2. UBND TP Hà Nội, ngày 18/8/2011 ban ra một bản thông báo “cấm biểu t́nh”  không đủ căn cứ pháp lư, không được ban hành theo những thủ tục hành chính thông thường và đặc biệt không có người kư để xác định cá nhân chịu trách nhiệm… Thông báo này c̣n “chụp mũ”, đe dọa rằng: “…lợi dụng t́nh cảm yêu nước của nhân dân, các thế lực chống đối nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước đă và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn quần chúng biểu t́nh, tuần hành gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô”(?). Bản thông báo được đồng loạt đăng trên các báo, phát sóng tên truyền h́nh… Sau đó là chỉ đạo viết những bài báo như của Nguyễn Việt, đăng trên ANTĐ, lên mặt dạy bảo, phê phán những người biểu t́nh là ngây thơ chính trị, bị “các thế lực thù địch lợi dụng, xui giục”, rồi quy kết “động cơ” này nọ. Theo tôi,  mấy người ra cái thông báo và viết những bài báo nhảm nhí đó rất hỗn, họ không đáng là học tṛ của các nhân sĩ, trí thức đi biểu t́nh và kư tên phản đối bản thông báo ngu dại ấy! Họ đă đẩy những người biểu t́nh yêu nước đáng kính trọng về phía thù địch, hoặc là tay sai cho “các thế lực thù địch”! Tôi không đi biểu t́nh mà c̣n thấy giận dữ, th́ làm sao những người đă tham gia biểu t́nh đáng kính ấy chịu được cách hành xử thiếu văn hóa, phản chính trị như vậy?

3. Tối 20 và sáng ngày 21/8/2011, Hà Nội huy động mọi lực lượng công an, dân pḥng, các lực lượng trong “toàn hệ thống chính trị” và các phương tiện chống bạo động để quyết tâm phá tan lực lượng biểu t́nh! Các cuộc họp kín từ cấp nọ đến cấp kia. Khắp Hà Nội, từ thành phố đến quận, huyện, phường, tổ dân phố (nghe nói cán bộ dân phố được phát 30.000 đồng/ngày) chỉ nhằm đè bẹp bằng được những người biểu t́nh. Họ huy động hết bộ máy “quân, dân, chính, đảng” ở địa phương, chia nhau thành nhóm 5–6 người, đến nhà từng người đă tham gia biểu t́nh để “vận động”, đe dọa đủ các kiểu. Lăo thành cách mạng, Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nhà văn Vơ Thị Hảo cũng có 6 – 7 cán bộ liên ngành đến “giải thích”, “giác ngộ”! Rồi dùng người thân trong gia đ́nh vận động, kiềm chế… khiến cho nhiều gia đ́nh mâu thuẫn nhau, tranh căi nhau về ḷng yêu nước! Thế là tự họ đă huy động toàn bộ lực lượng, chính họ gây ra xáo trộn xă hội, gây căng thẳng gia đ́nh, gây lo hăi cho người dân, làm xôn xao dư luận… loạn cả thành phố chứ không phải là những biểu t́nh!

4. Đặc biệt sáng ngày 21/8/2011, sau “lệnh cấm biểu t́nh”, trời u ám, tuôn mưa mà những người biểu t́nh vẫn tiếp tục. Họ biểu t́nh hôm nay không chỉ v́ yêu nước, phản đối Trung Quốc gây hấn mà c̣n muốn khẳng định quyền công dân chính đáng của họ.

Và điều tồi tệ đă xảy ra: các lực lượng CA ch́m nổi cùng dân pḥng, “thanh niên xung kích”… đă xô đẩy, giằng co, bắt bớ những người biểu t́nh đẩy lên xe buưt. Một cảnh hỗn loạn “huynh đệ tương tàn” diễn ra ngay giữa thanh thiên bạch nhật, ngay tại trung tâm Thủ đô. Tất cả diễn ra trước mắt bao người dân và được ghi h́nh truyền đi khắp thế giới, lưu vào kư ức lịch sử nước nhà! Chủ nhật trước, cảnh biểu t́nh văn minh, trật tự, đẹp cho Hà Nội bao nhiêu, th́ cảnh bắt bớ sáng nay thô bỉ, hỗn loạn, làm xấu xa cho Hà Nội bấy nhiêu!

 

V́ sao họ lại làm như thế?  

 

- Có lẽ v́ họ đă quen lối ṃn suy nghĩ, như là quán tính, định kiến: ai nói và làm ǵ trái với quan điểm của chính quyền (bất kể đúng hay sai) đều là “tiêu cực”, “không chấp nhận được” và nếu tiếp tục “ngoan cố” th́ sẽ quy kết là liên quan đến “thế lực thù địch”, “chống phá nhà nước XHCN”…

Với cách tư duy đó bất kể người dân nào, dù là lăo thành cách mạng, nhân sĩ, trí thức hay học sinh, sinh viên đều có thể bị kết tội nếu có suy nghĩ, hành vi trái với quan điểm của chính quyền! Giới trí thức là đối tượng “đáng ghét nhất”, v́ hay có quan điểm “khác với đa số”, “đi ngược” với suy nghĩ của chính quyền…

- Có lẽ v́ họ quen suy nghĩ và hành động bạo lực bằng cách huy động toàn lực lượng của “hệ thống chính trị” trong đó lực lượng CA là ṇng cốt để đè bẹp “một cá thể” hay “một nhóm người” dám “làm trái ư chính quyền nhân dân”. Họ muốn qua đó gây sợ hăi cho những người khác, cho toàn xă hội, khẳng định “sức mạnh vô địch của bạo lực cách mạng”! “Nghe theo chính quyền th́ sống, chống lại chính quyền th́ chết!”…

Cái cách nghĩ và làm này học từ Trung Quốc và đă áp dụng từ Cải cách ruộng đất, từ vụ Nhân văn Giai phẩm và nay vẫn quen hành xử như vậy. Và kẻ mạnh là chính quyền bao giờ cũng “thắng”, v́ kiểm sát, công an, ṭa án, bộ máy tuyên truyền đều trong tay chính quyền! Họ trở nên kiêu ngạo, trắng trợn, coi khinh dân, nhất là đối với “một nhóm người tụ tập”…!

Cách hành xử này đă gây lên bao nhiêu vụ án oan sai và chồng chất những cuộc “khiếu kiện đông người” không dứt, diễn ra khắp cả nước từ mấy chục năm nay. Cách hành xử đó ngày càng đưa chính quyền xa rời dân! Thật nguy hiểm và đau ḷng.

- Họ đă quen cách suy nghĩ áp đặt và hành xử bạo lực như trên quá lâu và “rất hiệu quả” trong việc giữ vững “ổn định chính trị – xă hội” (không lộn xộn như ở các nước tư bản) nên họ đă bị mất dần khả năng đối thoại dân chủ với nhân dân. Nếu họ có bắt buộc phải tiếp xúc với dân th́ chỉ đem các điều luật này nọ ra giải thích, hù dọa…

Họ dường như đă mất khả năng tṛ chuyện chân thành thẳng thắn với dân một cách thuyết phục. Có tiếp dân th́ cũng tiếp một cách đối phó, hứa hăo, đùn đẩy cho qua chuyện… Thậm chí, chỉ mấy cháu nhỏ học sinh nghịch ngợm, họ bắt vào đồn cũng không biết nói chuyện với các cháu mà chỉ biết tra xét, đánh đập…

Họ sợ đối thoại với người biểu t́nh mà thay bằng bạo lực cho nhanh gọn! Thật kinh hăi!

- Một lư do căn bản nữa, khiến chính quyền sợ đối thoại với dân, nhất là nhân sĩ, trí thức v́ có lẽ họ đă vướng mắc vào những chuyện mờ ám ǵ đó,  không thể / khó trả lời thuyết phục được dân. Và do đó họ sợ dân, tránh né dân, cho cấp dưới dùng các thủ đoạn đối phó với dân.

Tôi nghĩ măi, tại sao Thủ tướng Anh tiếp mấy học sinh và giải quyết chuyện vé xem bóng đá của mấy em đă đặt mà người ta tùy tiện cắt của các em; tại sao Chủ tịch Quốc hội Hy Lạp tiếp và tṛ chuyên với anh em hai cậu bé mới 7 và 5 tuổi về vấn đề nợ công của đất nước. Ông Chủ tịch đầu bạc cúi xuống lắng nghe cậu bé 7 tuổi, thọc tay túi quần, hiên ngang nói “Cháu không muốn các bác bán ḥn đảo đi để trả nợ, Đất nước không thể đem bán!”. Ông Chủ tịch đă trân trọng bắt tay và cảm ơn cháu bé… Thế mà ở ta bao nhiêu bức tâm thư đầy trí tuệ và tâm huyết của các nhân sĩ, trí thức, lăo thành cách mạng gửi đến các cấp lănh đạo cứ như gửi vào chốn hư không!? Họ khinh rẻ hay sợ hăi không dám đối mặt? Thật khó hiểu.

Và cũng theo cách đó, những người biểu t́nh yêu nước một cách ḥa b́nh, văn minh, lịch sự – những công dân đáng kính trọng đă không được lănh đạo chính quyền tiếp chuyện, mà thay bằng lực lượng tay chân của chính quyền dùng bạo lực để bắt bớ, đàn áp coi họ là những “phần tử chống đối chế độ”!… Họ xem người biểu t́nh và các tầng lớp nhân dân ủng hộ các cuộc biểu t́nh yêu nước là những người đối kháng với chính quyền! Họ cho thanh niên lập sân khấu quanh bờ hồ ca múa để “phản biểu t́nh”, chứng tỏ đó mới là những người yêu nước. Họ đă cố t́nh tạo ra sự chia rẽ giữa những người dân yêu nước…

Họ không biết rằng thời nay là thời nào mà c̣n hành xử như thế? Thời đại của toàn cầu hóa, dân chủ hóa, tin học hóa… làm sao có thể nhắm mắt, hành xử như thời trung cổ măi được?

Dù tôi đang bận viết những cái người ta đă đặt tiền và thú vị, tôi vẫn phải bỏ thời gian suy tư và viết bài này, v́ một công dân khi thấy những điều ngang trái, không thể không lên tiếng. Biết rằng bài viết này làm chính quyền rất khó chịu và CA sẽ cho tên ḿnh vào sổ đen… nhưng ḷng trung thực của con người không cho phép tôi nói /viết những điều trái với suy nghĩ thực của ḿnh. Đó chính là điều khiến làm tôi hiểu tấm ḷng những người đi biểu t́nh yêu nước.

Tôi biết, triết lư của chính quyền này là: “ai khen ta (dù đúng hay sai, tốt hay đểu) đều là bạn ta; ai chê ta, dù đúng, cũng là kẻ thù của ta!”. Thế mà tôi vẫn phải viết những ḍng này!

Đêm 21/8/2011

M.V.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

 

 Trích: Bauxit VN 23.8

_________________________

 

Ba tin nhắn và năm cuộc điện thoại…

 

Mạc Văn Trang

Hôm qua 23/8 đối với tôi là một ngày đặc biệt.

Đó là sau khi trang boxitvn đăng bài “Tại sao lănh đạo Hà Nội lại làm như vậy?”, tôi đă nhận được ba tin nhắn và năm cuộc điện thoại về bài viết đó. Điều lạ là những tin nhắn và những cuộc điện thoại ấy đến từ những người bạn, người thân quen mà đă lâu không có trao đổi ǵ về thời sự, chính trị cả. Cũng nói thật, tôi viết bài đó vào đêm 21/8, lúc đă khuya và mệt, viết như người mộng du, trong ḷng nghĩ sao, cứ thế gơ lên  trang viết rồi gửi đi… Không có “thế lực” nào xúi giục, cũng không có “động cơ động kiếc” ǵ như bạn NGUYỄN VIỆT quy chụp cho những người biểu t́nh và ủng hộ biểu t́nh! Suy nghĩ làm sao th́ bày tỏ ra như thế, để giải tỏa cho những bức xúc của chính ḿnh và đồng cảm, sẻ chia với mọi người.

Sáng 23/8 vợ chồng tôi đi vắng, trưa về thấy máy điện thoại reo, th́ ra ông bạn nhà giáo già đáng kính gọi đến. Ông bảo, đi đâu, gọi mấy lần mới gặp. Mấy năm nay ông chuyển nhà sang Gia Lâm, chưa gặp nhau, nay chắc có sự ǵ hệ trọng mới gọi… Th́ ra ông đọc bài “Tại sao lănh đạo HN lại làm như vậy?” trên mạng, thấy “trúng quá” và gọi điện chia sẻ! Ông bảo, cái chính quyền này nó đúng là như thế… Tôi hoàn toàn đồng ư với bài viết ông. Ví dụ dẫn chứng th́ tôi nhiều lắm, nhưng không viết ra được. Ông đă nói giúp cho tôi, cho bà con. Cám ơn. Hôm nào ông bà sang tôi chơi một ngày để tâm sự nhé. Nhà rộng, vườn có cây trái, thoải mái lắm…

Buổi chiều tôi đi họp góp ư cho đề tài khoa học. Lúc họp cũng có mấy cuộc gọi, nhưng bảo đang bận. Thế là nhận được ba tin nhắn. Một ông bạn GS nhắn: Bài viết được đấy. Cám ơn.

Một cậu cựu chiến binh, là người bà con trong họ nhắn:

-         Đọc bài viết của ông sướng cái bụng lắm!

-         Bài phản biện Lê Mai viết về họ Mạc hả? Tôi nhắn lại.

-         Bài đó cũng sướng, nhưng sướng với 4 triệu bà con ḿnh thôi. (Tôi chả hiểu cậu ta lấy ở đâu ra con số 4 triệu  người trong họ Mạc và gốc Mạc?). Bài “Tại sao…” cơ. Mong ông khỏe và viết nhiều bài sướng như thế!

Một cô học sinh cũ đang công tác ở Biên Ḥa nhắn: Em vẫn đọc những bài thầy viết. Bài bữa nay đă lắm. Thầy hăy bảo trọng nhá!

Buổi tối lại nhận được mấy cú điện thoại về bài “Tại sao lănh đạo HN lại”…

Một nhà khoa học nữ sắc sảo, gọi đến bảo, chồng em đang đi công tác, gọi điện cho em bảo đọc bài của anh hay lắm. Em đọc thấy đúng quá. Bản chất chính quyền này nó thế rồi. Em cũng không thể hiểu sao nó cứ hành xử với trí thức, với người những dân ngày nay đă khác xa ngày xưa, có hiểu biết, văn hóa như đối với bầy cừu vậy! Ở cơ quan em mới họp đảng viên. Đối với các đảng viên trí thức, ở một cơ quan nghiên cứu mà Bí thư đảng ủy nói: rất may trong cơ quan ta không có ai tham gia biểu t́nh hay kư tên kiến nghị này nọ! Em điên tiết quá, bảo tôi có kư tên vào mấy bản kiến nghị!… Sau nghĩ lại, anh ta nói vậy cũng là do cấp trên bắt nói thôi, trong ḷng anh ta đâu có tin những điều ḿnh nói có tác dụng ǵ!…

Và cô tâm sự dài lắm. Có lẽ hơn chục năm rồi, cô mới gọi điện cho tôi, chỉ v́ bài báo đó.

Tiếp đó là một chị bạn vốn là nhà nghiên cứu giáo dục đă nghỉ hưu gọi đến. Chị bảo chị không biết “lên mạng”, con chị thấy bài nào hay hay th́ in ra cho chị đọc. Chị đọc bài “Tại sao lănh đạo HN…” và chị đă khóc. Chị nói dài lắm. Chị bảo đúng là cái chính quyền này nó chỉ biết ra lệnh, cưỡng chế, dọa nạt, bắt bớ, đánh đập… nó mất hết khả năng giao tiếp với dân một cách chân thành, cởi mở, thuyết phục… Bây giờ chị ra đường, cứ nh́n thấy “chú công an” cầm dùi cui là tự nhiện có phản xạ sợ hăi, vội tránh ra xa, mặc dù chả bao giờ ḿnh làm điều ǵ sai trái!…

Một ông bạn vui tính gọi đến: này ông đă tự khai “Tôi đi xem biểu t́nh”, mua nước tiếp tế cho người biểu t́nh. Nay ông lại bênh người biểu t́nh, phanh phui cái xấu của chính quyền ra nhé. Tự ông khai ra đấy nhé. Liệu mà tiếp đón các đồng chí CA đến thăm nom, giáo dục nhé!

Hơn 11 giờ khuya, một nhà báo quen biết gọi đến. Tôi chưa bao giờ nói qua điện thoại với ai dài đến thế. Cô bảo rằng, em cũng nghĩ như thế, cảm nhận như thế, nhưng không viết ra được như thế. Cô cắt nghĩa, một là xưa nay viết cái ǵ đụng chạm là TBT nó cắt ngay, nó uốn nắn vào khuôn phép thành ra ḿnh quen nem nép đi theo “lề phải” rồi, tư duy mất khả năng phản biện sắc sảo. Hai là có một nỗi sợ hăi ám ảnh từ lâu ngày, từ trong tiềm thức, ḿnh biết mà không dám phản ứng, phải ḱm nén, che giấu đi… Nhưng thực ra tất cả những nỗi bực tức, sợ hăi, uất hận… vẫn lưu giữ trong tâm can, dồn nén, chứa chất… và lúc nào đó sẽ bùng nổ dữ dội… Cô kể cô khâm phục những người phụ nữ đi biểu t́nh ra sao. Cô biết rơ từng người thế nào. Cô tự nhận em vẫn c̣n hèn nhát, vẫn sợ hăi! Nhưng đây là thời cơ cho mỗi con người tự nh́n nhận lại ḿnh để dũng cảm vượt qua sự sợ hăi! Cô cũng nói, đây là thời cơ giúp chính quyền nh́n lại ḿnh, nếu họ đủ ḷng chân thành và dũng khí th́ sẽ vượt qua. C̣n nếu không th́… Cô đưa ra những phân tích, dự báo không tiện nói ở đây…

Những phản hồi từ một bài báo “bất đắc dĩ phải viết ra” lại làm tôi vui, v́ thấy có ích. Nhưng quan trọng hơn, tôi đă tin những suy nghĩ của ḿnh là phù hợp với suy nghĩ của nhiều người trong xă hội. Những người chia sẻ với tôi đều là những người tốt, họ cũng chả có động cơ nào khác ngoài sự đồng cảm sẻ chia những trăn trở về hiện t́nh  xă hội.

Một điều quan trọng nữa, tôi đă có những cảm nhận mới về ḷng người, về tâm trạng xă hội…

Sáng 24/8/2011

M.V.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN. 

 

Trích: Bauxite VN 24.8

 

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

   
   

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục