|
DC&PT -
Thời Sự 2010
Kết quả HNTU 12: Biết rồi khổ lắm nói mãi!
Nội dung
dự thảo các văn kiện của Đại hội 11:
Một sự
thụt lùi nguy hiểm !
·
Cương lĩnh chính trị 2011 chỉ sào lại
Cương lĩnh chính trị 1991 vừa độc tài bảo thủ lẫn thần phục Bắc kinh
·
Coi nhân dân như con nít nên đã mớm:
„Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta“
·
Vực dậy khu vực kinh tế nhà nước
làm chủ đạo là nuôi tham nhũng và tạo gánh nặng cho nhân dân
Âu Dương Thệ
Hội nghị Trung ương (HNTU) 12 vừa bế mạc sáng ngày 28. 3 sau gần 7
ngày làm việc. Đây có thể coi là Hội nghị quan trọng nhất để chuẩn bị cho
Đại hội (ĐH) 11 vào đầu tháng 1-2011. HNTU 12 đã bàn cụ thể về các dự thảo
của các đề tài chính của ĐH 11: Cương lĩnh Chính trị của ĐCSVN trong giai
đoạn từ 2011, Báo cáo chính trị , Chiến lược phát triển kinh tế -
xã hội 10 năm 2011 - 2020; sửa đổi Điều lệ Đảng, phương hướng công tác nhân
sự Ban Chấp hành Trung ương khóa XI.
Nhóm độc tài bảo thủ
và thần phục Bắc kinh đang nắm chủ động
Trong các dự thảo đã được đưa ra
thảo luận thì có ba vấn đề bao trùm đó là: Phương hướng công tác nhân sự ở
các cấp cao nhất trong ĐCSVN và Nhà nước của đảng này như: Bộ chính trị
(BCT), Tổng bí thư (TBT), Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội (QH)
và các ủy viên Trung ương đảng (TUĐ) khóa 11; Cương lĩnh chính trị mới cho
giai đoạn từ 2011„sửa đổi“ từ Cương
lĩnh chính trị 1991; Báo cáo Chính trị khóa 10. Theo thông lệ của ĐCSVN, TBT đương nhiệm
Nông Đức Mạnh cũng là Trưởng Tiểu ban nhân sự lo việc đề nghị và tuyển chọn
các nhân vật vào các ghế cao nhất trong Đảng và Nhà nước. Tuy nhiên, sau hai
nhiệm kì làm TBT nên trong khóa 11 sắp tới Nông Đức Mạnh sẽ không còn giữ
chức vụ gì chính thức nữa. Vả lại trong suốt 10 năm qua tuy là TBT nhưng
ông Mạnh chỉ như cái bóng của nguyên TBT Đỗ Mười và cựu CT nước Lê Đức
Anh. Cho nên ông Mạnh không còn uy thế nhiều trong việc tuyển chọn nhân sự
ở các cấp cao. Có chăng lúc này ông Mạnh chỉ tìm cách dùng ảnh hưởng của
mình để vận động cho cậu ấm Nông Quốc Tuấn được vào TUĐ.
Hai dự thảo quan trọng khác là Cương
lĩnh chính trị cho giai đoạn từ 2011 và Báo cáo chính trị thì do Ủy viên
BCT kiêm Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng thống lãnh. Vì ngoài chức vụ Chủ tịch
QH, Nguyễn Phú Trọng trong thời gian qua còn là „Phó Trưởng Tiểu ban Thường
trực Tiểu ban Cương lĩnh và Báo cáo Chính trị tại Đại hội lần thứ XI“. Tuy chỉ là „Phó“ của Tiểu ban này, nhưng
ai theo dõi cũng biết ông Trọng mới là người chính.
Như vậy ông Trọng và những người
thân tín ở trong BCT và TUĐ đã bao thầu ba lãnh vực có tính cách quyết định
của HNTU 12. Do đó vào thời điểm này họ cũng là những nhân vật nắm vai trò
quyết định cho ĐH 11 sắp tới. Nghĩa là nhóm này đang giữ trong tay quyền
quyết định về mục tiêu và phương hướng lâu dài của ĐCSVN, đồng thời cũng
là người giải thích tình hình và thành quả hoạt động của khóa 10.
Các
sự kiện nêu trên cho thấy, nhóm bảo thủ và thần phục Bắc kinh (BK) chung
quanh Nguyễn Phú Trọng đang được coi là những người có quyền lực nhất
không chỉ chủ động ba vấn đề chính
đã được đem ra thảo luận trong HNTU 12 là nhân sự mới ở các cấp cao nhất,
Cương lĩnh chính trị giai đoạn từ 2011 và Báo cáo chính trị. Trong thực
tế phải nói là, tiếng nói của nhóm này có ảnh hưởng quyết định lên toàn
bộ các lãnh vực liên quan tới sự phát triển của VN trong các thập niên
tới cũng đã được bàn tới trong HNTU 12, như „Chiến lược phát triển kinh tế-xã hội“ cho 10 năm tới và sửa
đổi Điều lệ Đảng. Vì hai lãnh vực này tùy thuộc vào mục tiêu và phương
hướng của Cương lĩnh chính trị mới và cũng tùy thuộc vào một số nhân vật
mới có thế lực mạnh nhất sẽ được chọn trong ĐH 11. (xem Âu Dương Thệ, Hội
nghị Trung ương 12:Đại hội 11 phục vụ ai, đàn áp ai ? trong www.dcpt.org )
Cương lĩnh mới nhưng
vẫn xưa như trái đất
Khi những người độc tài bảo thủ
và thần phục BK đã cầm trịch sinh hoạt chính trị của ĐCS thì tất yếu mục tiêu
và hướng đi cũng đã được xác định theo hướng này. Vì thế các đường nét chính như mục tiêu và hướng đi của Cương lĩnh
chính trị 1991 vẫn được giữ nguyên cho Cương lĩnh chính trị 2011, đó là
xây dựng VN theo con đường mòn „định
hướng XHCN.“ Khẳng định này đã được ghi rõ trong Điểm 1 của Thông
báo HNTU 12. Định hướng XHCN ở đây phải được hiểu trước hết là duy
trì chế độ độc đảng dưới sự lãnh đạo toàn diện của ĐCSVN. Như thế, nghĩa
là những người độc tài bảo thủ
đang có quyền lực vẫn phản ứng như những con nhím cúi đầu co cụm lại khi bị đe dọa, chứ
không dám đứng dậy nhìn thẳng những thực tế chính trị quan trọng đã diễn ra trên thế giới, đó là sự tan rã cũa
Liên xô và sự sụp đổ của các nước CS ở Đông Âu từ cuối thập niên 80 của thế
kỉ trước, và sự hình thành một chuỗi các nước dân chủ đa nguyên đang đem
lại tự do và hạnh phúc cho các dân tộc này.
Việc tiếp tục tròng cổ nhân dân
trong quĩ đạo độc tài toàn trị đã được cựu TBT Đỗ Mười, tuy không còn giữ
chức vụ gì chính thức nhưng vẫn là người có quyền uy rất lớn trong nhóm lãnh
đạo hiện nay, đã kiêu ngạo nhấn mạnh trong bài „Không có Đảng, không có công cuộc đổi mới ở Việt Nam“
được phổ biến rộng rãi vào dịp kỉ niệm 80 năm thành lập ĐCSVN đầu
tháng 2:
„Ðảng phải lãnh đạo việc xây dựng và tổ chức
thực hiện các chiến lược kế hoạch kinh tế - xã hội, xây dựng và tổ chức
thực hiện công tác cán bộ… Ðảng lãnh đạo tất cả, không trừ mặt nào. Ðối với
lực lượng vũ trang, Ðảng ta có trách nhiệm lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp
về mọi mặt.“
Trung thành với chỉ thị này nên
chỉ ít ngày sau Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố với thông tấn xã Ấn Express vào
cuối tháng 2: „Từ thực tế thì thấy là chúng tôi thực
hiện một đảng vẫn là hiệu quả nhất. „ Và còn hống hách tước
quyền quyết định của nhân dân VN: „Chúng tôi
nói là ở Việt Nam chưa thấy sự cần thiết khách quan cần phải có chế độ đa
đảng“. Cho nên không là điều lạ lùng, trong Cương lĩnh
chính trị mới do nhóm Nguyễn Phú Trọng soạn thảo đã tự định đoạt thay dân
tộc, khinh thường và coi nhân dân như con nít nên đã mớm câu: „Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta“!
Ít nhất là có hai lí do giải thích
tại sao Cương lĩnh chính trị 2011 vẫn chỉ lập lại Cương lĩnh Chính trị
1991: 1. Quyền lực và tiền bạc đã bán mất lương tâm, làm tê liệt đầu óc
phán đoán và làm mù lòa tầm nhìn của nhóm có quyền-tiền hiện nay trong
BCT. 2. Hiện nay sự lệ thuộc vào BK
đã tới mức độ khiến họ không còn có thể chủ động được nữa. Như mọi người biết, Cương lĩnh Chính trị
1991 thoát thai từ khi nhóm cầm đầu lúc đó là Đỗ Mười và Lê Đức Anh đã sang
Thành đô (Trung quốc -TQ) cầu hòa với Đặng Tiểu Bình và Giang Trạch
Dân (9.1990) và họ tin rằng ĐCSTQ trụ
được thì ĐCSVN cũng trụ được. (Xem bài của người viết, Hội nghị Trung ương 12:Đại hội 11 phục
vụ ai,đàn áp ai ?). Nhưng họ bắt dân tộc ta phải trả giá rất đắt và
nguy hiểm là, từ đó đến nay VN ngày càng lệ thuộc vào TQ trên mọi lãnh vực
từ kinh tế, chính trị, ngoại giao tới ý thức hệ. Trong khi đó BK từng bước
lấn chiếm đất liền, thôn tính các hải đảo, đe dọa hải phận và hiện nay
còn đang bòn rút tài nguyên ở ngay nhiều miền của VN.
Cũng chính vì thế cho nên trong
các dự thảo về Cương lĩnh chính trị
phần nói về chủ trương và đường lối đối ngoại cho giai đoạn tới thì
lại chỉ được nhắc đến rất chung chung trong Thông báo HNTU 12. Họ đã không
dám cho nhân dân VN biết rõ, ai là bạn, ai là thù của VN trong giai đoạn
hiện nay và các giải pháp để gìn giữ độc lập và toàn vẹn lãnh thổ như thế
nào. Có nghĩa là họ không dám động tới chân lông người anh cả phương Bắc!
Điều đáng để ý nữa là đã có sự thụt lùi
và ngoan cố trong tư duy của nhóm soạn thảo Cương lĩnh chính trị 2011 dưới
quyền của Nguyễn Phú Trọng. Điểm 1 trong Thông báo HNTU 12 khi nói về
Cương lĩnh chính trị 2011 đã lập lại nhiều lần cụm từ „thời
kì quá độ lên CNXH“. Nhưng tuyệt nhiên không nói là thời gian quá
độ này còn kéo dài bao lâu. Vì suốt trên 60 chục năm cầm quyền họ vẫn sử
dụng cụm từ này và nay họ vẫn loay hoay ở trong đó, mặc dù thế giới CS đã
tan biến từ hơn hai thập kỉ! Nghĩa là ở VN hơn 60 năm nay không ai thấy
niết bàn hay thiên đàng (theo nghĩa chính trị) mặt mũi ra làm sao, nhưng
chỉ thấy đàn áp, đói nghèo, tụt hậu, tham nhũng và bạo ngược. Không biết
nhóm cầm đầu còn treo bảng, trương cờ thịt dê bán thịt chó đến bao giờ?
Trong kinh tế thì đi
thụt lùi
Thông báo HNTU 12 còn cho thấy,
không chỉ tiếp tục cột chặt đất nước vào một chủ nghĩa đã phá sản, những người
bảo thủ và thần phục BK trong ĐCSVN còn ngang ngược công khai phục dậy „kinh tế nhà
nước làm chủ đạo“. Thật vậy, cũng trong Điểm 1 Thông cáo
HNTU 12 đã nói rõ hướng đi và chính sách kinh tế mà Cương lĩnh chính trị
2011 đã đề ra:
„Về vị trí, vai trò của các thành
phần kinh tế trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, dự thảo Cương
lĩnh xác định : Các thành phần kinh tế hoạt động theo pháp luật đều là bộ
phận hợp thành quan trọng của nền kinh tế, bình đẳng trước pháp luật, cùng
phát triển lâu dài, hợp tác và cạnh tranh lành mạnh. Kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo. Kinh
tế nhà nước cùng với kinh tế tập thể ngày càng trở thành nền tảng vững chắc
của nền kinh tế quốc dân..“
Nếu so với tình hình một số năm
gần đây thì việc công khai chủ trương vực dậy khu vực kinh tế nhà nước (còn
gọi là doanh nghiệp nhà nước –DNNN) giữ vai trò chủ đạo trong sinh hoạt
kinh tế là một sự thụt lùi nguy hiểm và là một sự thách đố đối với nhân dân VN
và thế giới, đồng thời là một gánh nặng rất lớn cho nền kinh tế vẫn còn
òi ẹp của VN!
Do việc các DNNN mỗi năm vẫn ngốn
hàng chục ngàn tỉ đồng từ tiền thuế của nhân dân và được ưu đãi mọi thứ,
nhưng các DNNN vẫn làm ăn thua lỗ và là ổ tham nhũng của các tham quan.
Việc duy trì các DNNN đã gây ra những bất công và bất lợi cho kinh tế tư
nhân, cạnh tranh bình đẳng trong nội địa bị phá hủy, cạnh trạnh với bên
ngoài bị thua thiệt, khiến cho sự tăng trưởng kinh tế chỉ phục vụ lợi ích
phe nhóm và không bền vững. Cho nên trong vài năm qua đã có những cuộc
thảo luận trong đảng và các giới chuyên viên về việc có nên để DNNN làm
chủ đạo hay cần giảm bớt vai trò của các DNNN.
Nhưng nay với chủ trương không chỉ
tiếp tục duy trì mà còn tăng cường vai trò của kinh tế nhà nước trong các
hoạt động kinh tế như đã ghi rõ trong dự thảo Cương lĩnh chính trị 2011
cho thấy, những phần tử độc tài bảo thủ đã không thèm để ý tới những cảnh
báo và khuyên bảo có lí có tình của các chuyên viên ở trong và ngoài đảng.
Tuy nhiên, nếu đứng trong tư thế
và lợi ích riêng của những người cầm quyền độc tài bảo thủ, thì đây là vấn
đề sinh tử của họ. Họ thừa biết các tập đoàn và tổng công ti của nhà nước
làm ăn thua lỗ và ngân sách nhà nước phải bù lỗ hàng năm những số tiền kếch
sù, đồng thời là nơi nuôi dưỡng tham nhũng và bòn rút tài sản của nhân dân.
Nhưng xét về mặt chính trị dưới góc cạnh
quyền lợi của phe nhóm cầm quyền thì các DNNN lại là phương tiện tối
cần thiết để họ củng cố và mở rộng quyền lực. Các DNNN không chỉ cung cấp
các khoản tiền khổng lồ cho các tổ chức kinh tài của đảng, giúp họ chi
tiêu tiền bạc không bị kiểm soát cho các mục tiêu đen tối. Các DNNN còn
là nơi chia của và chia ghế cho những phe có quyền lực. Hần hết các ghế
trong các ban quản trị và ban giám đốc các DNNN đều nằm trong tay các người
có thế lực đang tại chức hay đã về hưu. Các tập đoàn kinh tế và tổng công
ti là những nơi để những cán bộ có quyền lực tự do tham nhũng, xà xéo
công quĩ mà không sợ bị kiểm soát. Chủ trương cho vực dậy kinh tế nhà nước
giữ vai trò chủ đạo như trong dự thảo Cương lĩnh chính trị mới đã được Đỗ
Mười báo hiệu vài tuần trước HNTU 12:
„Vì tất cả những lẽ đó, chúng
ta nhận thức rằng càng thực hiện cơ chế thị trường thì càng cần tăng
cường vai trò lãnh đạo của Ðảng và quản lý của Nhà nước.“
Như thế, một khi đã quyết định vực
dậy kinh tế nhà nước làm chủ đạo có nghĩa là, những người độc tài bảo thủ
đã đặt ưu tiên cho sự độc quyền của đảng và phe nhóm cầm quyền. Do đó cạnh
tranh bình đẳng, công bằng xã hội - vẫn được coi là các nền tảng sự phát
triển kinh tế và ổn định xã hội- đã bị thủ tiêu hoặc trở thành thứ yếu. Ngoài
ra, đây còn là chủ ý dung túng và bảo vệ tệ trạng tham nhũng vì nó mang lại
lợi ích nhiều mặt cho những kẻ có quyền lực. Điều này đã trả lời rõ ràng câu hỏi: Động lực nào đã
thúc đẩy nhóm bảo thủ độc tài không chỉ làm sống lại mà còn làm mạnh hơn
chủ trương tiếp tục để kinh tế nhà nước làm chủ đạo ? – Vì dân giầu nước
mạnh hay vì lợi ích phe nhóm ?
Chính sách nội trị
vẫn duy trì đàn áp và bịt miệng
Cương lĩnh chính trị 2011 cũng đưa
ra chủ trương và chính sách nội trị. Nhưng hoàn toàn không có gì mới cả,
toàn liệt kê những chuyện „biết rồi khổ lắm nói mãi“ như „dân chủ XHCN“, „đại đoàn kết dân tộc“, duy trì Mặt trận Tổ quốc ( MTTQ), „pháp quyền XHCN“ và „xây dựng Đảng trong sạch“. Về các điểm
này Thông báo HNTU 12 ghi:
„xây dựng nền dân chủ xã hội chủ
nghĩa, thực hiện đại đoàn kết toàn dân tộc, củng cố và mở rộng mặt trận dân
tộc thống nhất; xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân
dân, do nhân dân, vì nhân dân; xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh.“
Nhưng đối chiếu với thực tế của xã
hội XHCN hiện nay sau hơn nửa thế kỉ xây dựng thì ai cũng thấy, đây là một
xã hội cực kì phản động và phản dân chủ nhất trên thế giới, cùng với các chế
độ CS ở Trung quốc, Bắc Hàn và Cuba. Trong đó đảng bao biện và độc quyền
mọi thứ, QH –như Nguyễn Phú Trọng thừa nhận- chỉ thực hiện các đường lối
của BCT, tức là nhóm cầm đầu chế độ toàn trị. Còn vai trò phản biện và kiểm
tra của MTTQ cũng giống như để chuột kiểm tra mèo! Pháp quyền XHCN, như mọi
người đã thấy từ năm này sang năm khác, từ vụ việc này sang vụ việc khác
(Tổng cục 2 bộ Quốc phòng, PMU 18, CPI (Nhật), Securency (Úc) …) luôn
luôn được giải thích tùy tiện. Luật pháp chỉ nhằm bao che và bảo vệ các
quan tham nhũng, nếu bất đắc dĩ phải xoa dịu và mua chuộc dư luận thì dùng thủ đoạn thí tốt hay bắt vài
cá con, nhưng các cá xộp vẫn nhởn nhơ. Các chuyên viên, trí thức thì bị cấm
phản biện công khai, còn báo chí thì phải theo „lề phải „ do Ban Tuyên giáo chỉ huy.
Các tệ trạng xã hội ở VN hiện nay
đã cho thấy, ĐCSVN sau hơn nửa thế kỉ cầm quyền đã trở thành một tổ chức
tập trung những phần tử độc tài, đàn áp nhân dân, cầu lợi, tham nhũng đầy
túi và đứng trên pháp luật! Vì thế mới đây một tổ chức quốc tế có uy tín
đã xếp VN gần như đội sổ về tham nhũng ở Á châu. Cho nên việc lập lại mục
tiêu „dân chủ XHCN“ như trong dự
thảo Cương lĩnh chính trị 2011 đã đề ra, nếu đối chiếu với thực trạng hiện
nay của nhân dân VN chỉ là đàn áp, tù đày và bịt miệng dân. Nguyễn Phú Trọng,
lí thuyết gia hiện nay của chế độ, đã quên lời khuyên của người sáng lập
ĐCSVN:
„Các chú diễn giảng hai tiếng dân
chủ sao mà rắc rối, dài dòng thế? Dân
chủ thật ra có nghĩa là: để cho dân được mở miệng. Dân chủ là đừng bịt
miệng dân".
* * *
Nói tóm lại, phân tích nghiêm túc
các bản dự thảo của các văn kiện chính vừa được thảo luận và quyết định trong
HNTU 12 và sắp được trình trong ĐH 11 thì
hầu như hoàn toàn cũ, bảo thủ và lỗi thời, từ mục tiêu, phương hướng
tới các biện pháp. Theo dõi các dự thảo đã được thảo luận trong HNTU 12
người ta thấy một sự thụt lùi hàng cả thế kỉ trong tư duy của nhóm có quyền
lực. Vì thế đã đưa tới thụt lùi trong cách giải quyết các lãnh vực nội trị,
kinh tế và ngoại giao.
Cương lĩnh chính trị của một chế
độ cũng như cái nền móng một ngôi nhà. Nếu nền móng vững thì ngôi nhà xây
lên mới vững chắc và lâu bền được. Cương lĩnh chính trị 2011 vừa được thảo
luận trong HNTU 12 đã cho thấy các bản chất: 1. Bám vào một học thuyết đã
bị thực tế phủ nhận trên bình diện thế giới từ hơn hai thập niên qua. 2.
Một chế độ xây dựng quyền lực chỉ dựa trên bạo lực, đàn áp, dối trá, tham
nhũng và bất công đối với nhân dân. 3. Cho nên lệ thuộc vào ngoại bang là
một điều tất yếu không thể tránh được.
Một chế độ xây dựng trên nền tảng
sai lầm và phản động cả trong tư tưởng lẫn phương pháp hành động thì không
thể nào vững chắc và lâu bền được!
Nếu các văn kiện lạc hậu và sai
lầm này được thông qua trong ĐH 11 sắp tới thì sẽ là một tai họa thảm khốc
cho dân tộc ta trong giai đoạn trước mắt. Nó sẽ cản trở sự phát triển của
đất nước, phá hoại đoàn kết dân tộc, mở cửa mời Bắc kinh thực hiện tiếp tục
sách lược bành trướng lãnh thổ, thôn tính các hải đảo và bòn rút tài nguyên
của VN. Như vậy đây còn là một thách đố lớn đối với nhân dân VN, đặc biệt
là các chuyên viên, trí thức, thanh niên, lão thành cách mạng còn tâm huyết
và đảng viên tiến bộ ! ♣
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|