|
|
DC&PT - Thời
Sự 2010
THÔI ĐI, 16 CHỮ XOA ĐẦU !
Thái Hữu Tình
Bác V. là cán bộ văn phòng tỉnh
ủy, về hưu đã mấy năm nay. Được con cháu hướng dẫn sử dụng máy vi tính,
bác mê lắm. Mỗi ngày bác dành vài giờ đồng hồ đọc các báo mạng, trao đổi
thư từ. Nhờ trời, chịu học, bác
cũng đọc được tiếng Anh tàm tạm.
Một hôm, theo
một đường link bác tóm được một bức tranh “cực kỳ”! Đó là kiệt tác “Famous People Painting
"Discussing the Divine Comedy with Dante" . Bức tranh phải nói là đẹp
và hoành tráng. Ánh sáng, màu sắc lung linh, sang trọng, pha chút huyền
bí, thiêng liêng. Hơn trăm con người trong tranh nổi lên như thật, người
nào cũng sinh động. Mà giá trị nhất ở chỗ đây toàn là những nhân vật nổi
tiếng nhất của nhân loại, từ cổ chí kim, tốt có, xấu có, tụ hội về đây
như một “đại hội đại biểu” đa nguyên của toàn thể nhân quần vậy.

Thoáng nhìn dễ
nhận ra ngay bác Mao ngồi ở bàn giữa tươi cười với tẩu thuốc trên tay,
gần đấy là Lincoln,
Các Mác, là Stalin với bộ tóc bộ râu không lẫn vào đâu được. Trên cao,
góc trái là Lênin đang giơ tay chỉ lối, gần đấy là Hitler với cái mũi
khoằm và mái tóc vạt chéo trước trán, nhưng lại có ai như Quan Công cầm
thanh long đao, ai như vua bóng đá Pê lê nữa này...Phi đen,
Chê-ghê-va-ra, Yasser Arafat thì trộn vào đâu cho lẫn?
Tất nhiên rất nhiều nhân vật bác chỉ thấy quen quen,
nhiều nhân vật còn lạ với bác. Nhưng may quá, khi online, di con chuột
đến đâu là tên nhân vật hiện ra đến đấy, bấm chuột một cái là hiện ra một
trang tiểu sử của nhân vật. Cứ thế bác khám phá tiếp từng nhân vật trong
tranh.
Chợt bác sực tỉnh, phải tìm
Bác Hồ, xem Bác nhà mình đang ở chỗ nào? Chắc ngồi cạnh bác Mao? Không.
Tìm quanh Mác, Lênin, Stalin, không thấy. Tìm trên cao, không thấy. Tìm
hàng dưới cùng, nơi Putin ngồi bệt cạnh Pê lê, cũng không thấy.
Vô lý! Bác V. rà soát lại
một lượt, thật kỹ, từ đầu đến cuối đủ 103 nhân vật, vẫn không thấy Bác Hồ
của chúng ta đâu cả !
Sao lại bỏ sót được? Họ vẽ
cả những nhân vật cỡ “tàng tàng” như Lôi Phong, như nhà đấm bốc Tyson,
như mẹ Teresa, như ca sĩ Elvis Presley...Có cả những tội nhân xấu xa của
nhân loại như Hitler, Saddam Hussein, thậm chí có cả con cừu Doli..., mà
sao họ quên Bác nhà mình được hè?
Với một chút mất bình
tĩnh, bác truy tìm tác giả bức tranh, chắc tác giả là những “thằng Tây”
bên Âu Mỹ xa xôi nên coi nhẹ vùng Á Đông? Chắc họ vẽ vội vàng nên bỏ sót
chăng?
Theo chỉ dẫn, bác tìm ngay
ra tác giả bức tranh chẳng mấy khó khăn. Đó là 3 nghệ nhân, ba họa sĩ, ba
cán bộ của Trung Quốc : một Dai Dudu - viện phó viện Nghệ thuật Liêu
Ninh; rồi một hoạ sĩ sơn dầu Li Tiezi ; và một Zhang Anjun- họa sĩ sơn
dầu kiêm chủ tịch hội Nghệ sĩ trẻ. Lạ hè? Ba nghệ sĩ Trung Quốc, loại có
tầm cỡ sao lại không biết Bác Hồ hè? Mà vẽ trong 10 tháng , thừa thời
gian để soát đi soát lại chứ vội vã gì đâu? Ba nhân vât nho nhỏ đứng ở
góc bên phải phía trên chính là chân dung ba tác giả ấy tự họa.
*
Từ đấy nhiều đêm bác V, không ngủ, cố giải thích cho ra điều ẩn
khuất trong bức tranh rất đẹp kia. Bác Hồ chẳng những là anh hùng cứu
quốc của dân Việt Nam mà còn là “danh
nhân văn hóa kiệt xuất” của cả nhân loại này mà họ quên được à? Mà xa
xôi gì, Việt Nam
“núi liền núi sông liền sông, chung
một biển Đông, mối tình hữu nghị sáng như rạng đông” ? Bác nhà mình
đã từng làm rể Trung Quốc, đã khởi nghiệp Cách mạng và lui tới Trung Quốc
như người nhà, Bác mình đã được Bác Mao ca ngợi bằng câu đối có một không
hai (Chí khí tráng sơn hà, Nam Bắc anh hùng duy hửu nhất * Minh
Tinh thùy vũ trụ, Á Âu hào kiệt thị vô song ). Bác Hồ có khác gì Bác Mao (Bác
Mao nào ở đâu xa, Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao). Bác Mao đang ngồi
ngay chính giữa đây , Bác Hồ ở nơi nao? Mọi điều ta vẫn nói xưa nay là thật
hay giả?
Thôi được, những chuyện cũ xa xôi cứ cho là
quên đi, nhưng16 chữ vàng mới toanh sờ sờ ra đó : Lân
cư hữu nghị , Toàn diện hợp tác , Trường kỳ ổn định , Tiến nhi vị lai (鄰居有誼 , 全面合作 , 長期穩定 , 进而未來). Rồi quan hệ Tứ hảo nữa “láng
giềng tốt, bạn bè tốt, chiến hữu tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” !.
Thử hỏi có nước nào trên thế giới thân thiết
được với Trung Quốc hơn thế nữa không? Các họa sĩ Trung Quốc nhớ đến tất cả thế giới, nhớ cả kẻ thù, sao chỉ
quên mỗi người láng giềng thân thiết như môi với răng ? (Làm sao răng lại
quên môi?), Bác Hồ thì cả thế giới còn phải nhớ, sao “thằng bạn láng
giềng 4 tốt” lại quên Bác được?
Rồi bác liên hệ với những sự kiện đang vang vang trên báo chí, về
thái độ bành trướng, kẻ cả, tranh chấp của Trung Quốc với ta trên biển
đảo, trên biên giới, về đường lưỡi bò liếm trọn biển Đông,về mưu đồ khai
thác tài nguyên và thuê đất rừng đầu nguồn, húc chìm tàu của ta, cho báo
chí đưa tin sẽ dùng vũ lực đối với Việt Nam, đè bẹp Việt Nam sau 31
ngày.... Thảo nào, báo chí đã kết luận “16 chữ” chỉ là sự tử tế ngoài
miệng. Ngôn ngữ ngoại giao bịp
bợm để hành động bành trướng ngày một sâu.
Vậy 16 chữ ấy đâu phải
chữ “vàng” ? Chỉ là vàng giả, vàng mạ, vàng mã, vàng ma .... Mỗi lời ngọt
ngào là một đợt xâm lấn, chèn ép. Vậy họ nói mặc họ, sao tự mình lại xưng
tụng mấy chữ khốn ấy làm gì? Thôi đi , 16 chữ... vàng ma!
Trở lại nỗi ấm ức về bức tranh, bác yên tâm rằng vì họ ghét mình
nên họ không vẽ Bác Hồ. Không vẽ Nguyễn Trãi, Trần Hưng Đạo, Quang Trung,
không vẽ danh tướng Võ Nguyên Giáp...cũng vì các anh hùng của ta chống
Tàu hay không phục Tàu thôi. Tóm lại, nguyên do vì hai nước đang mâu
thuẫn nhau nên họ ghét. Nhưng thói
đời thế cũng là thường, mình không thèm nói theo nữa là được!
Nhưng thói quen suy nghĩ đã
không cho bác yên tâm với cách giải thích ấy. Họ không vẽ một danh nhân
nào của Việt Nam
vì các danh nhân các anh hùng của ta đều chống Tàu ư ? Giải thích ấy đúng
với Nguyễn Trãi, Trần Hưng Đạo, Quang Trung ... nhưng không đúng với Bác
Hồ. Trái lại, Bác chính là biểu tượng hữu nghị thân thiết Việt Trung kia
mà? Thế thì vì sao? Đây là tác phẩm nghệ thuật của ba nghệ sĩ trưng ra
với thế giới nghệ thuật, đầu phải một hành vi chính trị nhằm vào Việt Nam
mà gán cho họ âm mưu? Họ vẽ theo nhận thức tự nhiên của họ, vì thế mà
đáng tin.
Bác V. trằn trọc, không
giải thích được. Bỗng hôm nay, đọc
bài dịch của Gs Vũ Cao Đàm về một bài báo của người Trung Quốc, thấy họ
gọi Việt Nam
là
“bọn oắt tì , nước lỏi con , một nước vô liêm sỉ , tiểu nhân bỉ ổi không biết xấu hổ...”, bác như chợt ngộ ra điều gì. Những
chữ ấy không biểu hiện sự GHÉT, mà biểu hiện sự KHINH mới đúng ! Đúng
rồi, họ GHÉT thì ít mà KHINH thì nhiều. Bác V. nhớ lại một số bài báo đã
vạch rõ thâm tâm của Tàu chỉ coi Việt Nam như một QUẬN HUYỆN của họ, một
thứ quận huyện mọi rợ, kém phát
triển, hèn nhát, vô liêm sỉ. Một đàn bị khinh thì con đầu đàn có gì đáng
trọng?
Việc họ ban 16 chữ rất kêu cho một “bọn oắt tì”, một “nước lỏi con” thì đấy là gì
nếu không phải là cái xoa đầu của người lớn đối với một đứa trẻ con dại
dột nhưng ưa phỉnh? Nếu ta không
biết phản đối 16 chữ xoa đầu láo xược, coi dân tộc ta như con nít như
thế, mà còn khúm núm nâng bàn tay của kẻ xoa đầu ta, còn tôn đây là lời
“vàng” thì dân tộc không để đâu hết nhục! Bảo đây là đấu pháp “mềm” , thì
mềm với vô sỉ còn khác nhau ở chỗ nào? Khổ thế, cứ như vậy bác V. tự dằn
vặt mình, không sao ngủ được. Cứ như cá nhân mình bị sỉ nhục. Vì trong
huyết quản của bác vẫn còn một dư lượng hóa chất chống ngủ: Tự trọng !
Cổ nhân có
câu : Ta tự trọng thì người sẽ
trọng ta, ta tự khinh thì người sẽ khinh ta! Thà bị người GHÉT, chứ
không chịu để người KHINH. Bác V. lẩm nhẩm một mình : Hãy cảm ơn kẻ đã
khinh ta, lời khinh chưa chắc đã đúng, nhưng họ cho ta một dịp đo lại tầm
vóc thật của mình.
Thái Hữu Tình (ghi chép)
.
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|