|
|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Thêm một chia sẻ với đơn kiện số
01 của Linh mục Nguyễn Văn Lý
Ngày 08/06/2010 Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý đã công bố Đơn kiện
Nhà nước Việt nam hiện nay về việc đã bắt giam trái phép và hành xử thiếu
nhân tính với Linh mục nhiều lần. Trong các lời chứng tiếp theo của lá
đơn nói trên, có nói đến tình trạng đối xử trái pháp luật và thiếu nhân
tính đối với tù nhân trong một số nhà tù Việt nam hiện nay.
Để góp thêm một tiếng nói, một chứng
cớ, giúp cho công luận và các nhà chức trách của Việt nam hiện thời có thể
nhận ra đúng và đủ về thực trạng của nhà tù Việt nam, tôi xin gửi lại tới
công luận bài viết sau đây của tôi đã được gửi tới Văn phòng Quốc hội Việt
nam và công luận cách đây gần 04 năm.
Phạm Hồng Sơn
28/06/2010
Một văn bản trong nhà tù Việt
Nam cần được xoá bỏ
Chắc chắn trong thời gian tới, khi
Việt nam đã trở thành thành viên chính thức của Tổ chức thương mại thế giới
(WTO), yêu cầu rà soát để ban hành, sửa đổi, bãi bỏ các văn bản luật
không phù hợp với thông lệ quốc tế và các cam kết của Việt nam khi gia nhập
WTO sẽ không chỉ là mong muốn mà sẽ còn là điều bắt buộc, nếu như Việt
nam thực sự muốn hội nhập với cộng đồng quốc tế. Trên tinh thần đó, tôi
muốn đề cập tới một văn bản do bộ công an ban hành cần phải được bãi bỏ sớm:
Hiện nay tại các trại giam
(nhà tù) của Việt nam, những người đang thi hành án tù (tù nhân) ngoài việc
phải chấp hành 10 điều nội qui của trại giam, họ còn phải tuân thủ cái gọi
là 04 tiêu chuẩn thi đua do ông bộ trưởng công an ban hành. Trong 04 tiêu
chuẩn thi đua đó, có tiêu chuẩn 01 bắt mọi tù nhân phải “thừa nhận tội lỗi…”.
Nếu như tù nhân nào không chấp hành đủ 10 điều nội qui và 04 tiêu chuẩn
thi đua đó thì đều bị xếp loại “kém” và không đựơc đưa vào diện xét giảm
án theo định kỳ.
Tiêu chuẩn 01 đó cho thấy người làm
ra văn bản đó đã quan niệm tất cả những ai phải thi hành án tù đều là người
có tội. Tuy nhiên, thực tế đã cho thấy, có rất nhiều phán quyết của toà
án là sai hoặc làm oan người vô tội (điều này cũng hoàn toàn phù hợp với
qui luật tương đối của tự nhiên, nếu ta bỏ qua các yếu tố cố ý của con
người). Một minh chứng rõ nhất là ngày 17/03/2003 Uỷ ban thường vụ quốc hội
đã phải ra một nghị quyết số 388/NQ-UBTVQH nhằm minh oan, bồi thường cho
những người đã bị hệ thống tư pháp phán quyết sai lầm. Rõ ràng tiêu chuẩn
01 đó đã tước đi quyền giữ nguyên chính kiến, quyền bảo vệ công lý, lẽ phải
của con người. Hay nói cách khác, tù nhân nào quyết tâm bảo vệ chính kiến
cho mình là vô tội hoặc phán quyết của toà án là sai lầm sẽ phải chịu đựng
sự phân biệt đối xử khắc nghiệt hơn, bị tù lâu hơn. Xét dưới góc độ nhân
sinh, hiện nay tại Việt nam, những ai đang bị tù oan, họ không chỉ phải
chịu cảnh tù đày oan uổng mà còn đang bị cưỡng bức lương tâm không được
lên tiếng đòi minh oan, bị cưỡng bức phải chấp nhận sự oan trái. Rõ ràng
tiêu chuẩn 01 đó đã can thiệp vào quyền giữ quan điểm của người khác, vi
phạm hoàn toàn điều 19 trong Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và
Chính trị mà Việt nam đã gia nhập từ ngày 24/09/1982. Hơn nữa, dưới góc độ
pháp luật Việt nam, tiêu chuẩn 01 nói trên đã mâu thuẫn hoàn toàn với nghị
quyết 388 của Uỷ ban thường vụ quốc hội -một nghị quyết nhằm sửa chữa sai
lầm của hệ thống tư pháp. Nói một cách chính xác thì tiêu chuẩn 01 đó phi
khoa học, phi pháp và phi nhân tính.
Hệ thống nhà tù Việt nam hiện có rất nhiều vấn đề
cần phải cải thiện, tuy nhiên, đối với tôi – một tù nhân lương tâm mới được
ra khỏi nhà tù, điều thôi thúc nhất làm tôi phải đặt bút viết những dòng
chữ này chính là thân phận của những tù nhân hình sự bị kết án oan uổng,
trong tù, cuộc sống của họ đã phải chịu đựng muôn vàn thiếu thốn, khó
khăn, nhũng nhiễu, nguy hiểm, gia đình và người thân của họ đã phải chịu
đựng những thiệt thòi, mất mát, cay đắng không sao kể xiết; nhưng, những
tiếng nói lương tâm – phương tiện cuối cùng để bảo vệ họ luôn bị áp chế,
đè bẹp bởi cái tiêu chuẩn 01 phi nhân tính đó. Đối với những tù
nhân hình sự nói chung, tiếng nói, lá đơn của họ, nếu có, cũng khó có thể
vang vọng đến ai. Những thân phận đó rồi sẽ ra sao? Gia đình của họ rồi sẽ
ra sao? Cho dù thực tế đã có nhiều người buộc phải chấp nhận cái tiêu chuẩn
01 để được ra tù sớm, tuy nhiên đó lại là một nỗi đau lớn hơn: lương tri
đã phải khuất phục cái ác, cho dù là tạm thời, và câu hỏi tiếp theo là niềm
tin vào cái thiện liệu có không bị tổn thương? Khi niềm tin vào cái thiện
đã không đựơc bảo vệ thì một đất nước có thể phát triển bền vững được
không, con người sống trong đất nước đó liệu có một tương lai hạnh phúc
không?
Cho dù văn bản trên đây chỉ là văn bản của một ông bộ trưởng, nhưng thể
chế chính trị nhất nguyên, độc đảng hiện nay ở Việt nam cho thấy không dễ
bãi bỏ, nếu như không có sự can thiệp mạnh dạn của các cơ quan liên quan
và sự lên tiếng mạnh mẽ của công luận trong nước và quốc tế.
Với những suy nghĩ trên đây, tôi
thiết tha đề nghị các cấp có thẩm quyền Việt nam, các quí vị đang làm việc
trong các bộ máy công chức nhà nước, đặc biệt trong các cơ quan Quốc hội,
đang trăn trở cho sự phát triển của đất nước, mọi cá nhân, các tổ chức
quan tâm tới quyền Con người hãy cùng lên tiếng, đóng góp để sớm bãi bỏ
văn bản phi nhân tính trên đây. Thiển nghĩ, đó cũng là một cách thiết thực
góp phần làm cho đất nước phát triển, giúp cho con người Việt nam đỡ tủi
nhục, hổ thẹn với chính mình và cộng đồng quốc tế.
Hà nội 03/11/2006
Phạm Hồng Sơn
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|