|
|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Blogger Mẹ
Nấm
"Blog, tự nó
không tạo ra mâu thuẫn xã hội, cũng như không thể bị bất kỳ thế
lực chính trị hay tổ chức đảng phái nào lợi dụng để kích
động người khác.
Bởi ngày nào khi chưa giải quyết nguyên nhân chính tạo ra sự lộn
xộn và bất ổn định là tầm nhìn hạn hẹp, cung cách quản lý
yếu kém, sự tham lam vô độ và cách hành xử thiếu tình người
trong xã hội, thì ngày đó vẫn còn có sự xuất hiện của blog -
ở hình thức này hay hình thức khác. Hội nhập và toàn cầu hóa,
thì phải tuân xử theo các quy định của quốc tế, không thể vươn
ra biển lớn khi giữ riệt lấy lệ làng".
Mẹ Nấm
Nếu một ngày thức dậy
mà không truy cập được vào bất kỳ tài khoản blog nào như
Facebook, Multiply, Blogspot, YahooPlus... tôi không biết mọi người
thế nào. Riêng tôi, hẳn là buồn lắm.
Viết blog, đọc blog và dạo một vòng quanh blog nó thành thói
quen khó bỏ (nói khó bỏ vậy thôi, chứ nếu bị ép bỏ thì cũng
phải bỏ!).
Tôi có nhiều bạn bè trên blog, có người đã gặp ở ngoài đời và
thân thiết như anh chị em ruột, có người chưa gặp bao giờ nhưng không
vì thế mà tình cảm quý mến dành cho nhau bị giảm sút, cũng
có người không ưa gì mình nhưng vẫn thích vào blog để đọc và
để kiếm chuyện cho vui, cũng lại có người không thích, không ưa
nhưng vẫn phải vào blog tôi để đọc.
Nói như vậy để thấy rằng, tôi chấp nhận mọi ưu khuyết điểm mà
blog mang lại như một sự tất yếu của cuộc sống.
Tôi viết blog theo kiểu ngẫu hứng, lãng mạn, và có trách nhiệm,
tuỳ theo từng trạng thái cảm xúc, chưa bao giờ tôi nghĩ rằng,
những gì tôi viết và tôi đăng tải, sẽ phụ thuộc vào phản ứng
và sự mong đợi của người đọc. Bởi tôi biết, mình không phải là
một người viết chuyên nghiệp.
Tôi cũng thuộc tuýp người sống thực tế, nên một khi chân vẫn
chạm mặt đất, thì tôi luôn biết mình là ai, mình nói gì, và
làm gì, và mình sẽ phải có trách nhiệm thế nào với những gì
mình phát biểu. Những nhận xét, nhận định về cá nhân tôi (nếu
có), từ phía bạn bè trong Friend list, từ những người đọc bài
tôi viết trên các trang mạng khác, là một phạm trù không thuộc
về trách nhiệm của cá nhân tôi. Vì thế, tôi xin phép được cáo
từ các câu hỏi, những lời nhắn nhủ liên quan đến ý kiến cá
nhân của người khác. Và cũng thật bất công, khi quy chụp những
gì người khác nghĩ lên suy nghĩ của tôi. Thực sự với tôi, điều
này không công bằng.
Thường thì tôi hay viết để chia sẻ suy nghĩ và cảm xúc, lắm
lúc đọc được những bài viết ưng ý của các anh chị, bạn bè
khác, tôi cũng copy về để làm của để dành.
Tôi nhớ, những ngày đầu mới lập blog, tôi chọn tên Mẹ Nấm, vì
lúc đó tôi sắp làm mẹ, bên dưới nickname tôi để tên thật của mình
- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - và nơi cư ngụ là Nha Trang. Sau một
loạt bài chia sẻ về những bức xúc trong cuộc sống, trong xã
hội hàng ngày mà tôi chứng kiến, có người đã khuyên tôi không
nên đưa các thông tin về cá nhân mình công khai vì nhiều lý do,
trong đó, lý do an toàn được nhắc đến nhiều nhất.
Tôi đã nghĩ, khi mình nói lên điều
mình suy nghĩ, trăn trở, với hy vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn
thì có gì phải sợ mà thay tên đổi họ? Hơn nữa, một khi công
khai danh tính, mình sẽ có trách nhiệm hơn với những gì mình
đăng tải. Và tôi, cứ để mọi thứ y như cũ.
Sau những gì xảy ra năm ngoái, tôi quyết định đóng blog, xem như
an phận với tâm lý của kẻ "theo chồng bỏ cuộc chơi".
Tôi nghĩ, những người hiểu và yêu quý tôi thực sự, đã chia sẻ
rất thân tình về quyết định này của tôi - tôi thực sự rất trân
trọng những con người này. Một số người khác - những người lỡ
coi tôi là anh thư, là người dũng cảm - hẳn đã rất thất vọng
trước quyết định này, và có phản ứng. Tôi không buồn lắm vì
điều này, bởi vì như tôi đã nói, không ai có thể sống hay quyết
định thay cuộc đời của người khác.
Khoảng thời gian không viết blog, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi
đọc lại hơn 400 entries của mình để nhìn lại xem mình có nông
nổi, hoặc bị ai lợi dụng không? Đáng buồn, là không ai xui tôi
viết, cũng chẳng ai khích tôi viết cả. Những gì tôi viết, thực
sự là những gì tôi nghĩ, và không may cho tôi là có khá nhiều
người cùng nghĩ như tôi (nói không may vì tôi nhận được khá
nhiều cái mũ to đùng: nào là ảo tưởng, nào là huyễn hoặc bản
thân vì những lời đề cao của kẻ khác, mọi người đẩy tôi lên
quá mức, và tôi sắp bay ra khỏi vị trí vốn có của mình...).
Tôi nghĩ, mình không nên chọn thái độ cực đoan hay tiêu cực khi
nhìn nhận mặt trái của vấn đề khi viết, bởi tôi hy vọng vẫn
có người biết lắng nghe. Nhưng hình như, tôi đặt niềm tin nhầm
chỗ, nên khi quyết định viết blog lại, tôi thường để một câu hỏi
mở ở cuối bài viết của mình. Phải nói là lắm lúc, tôi thấy
mình cũng đanh đá, đáo để, và ngoa ngoắt, không kém gì ai. Đó
mới là con người tôi thực sự, và blog là nơi phản ánh bản thân
tôi, của riêng tôi, chứ không phải là trang báo, hay là hộp thư
bạn đọc.
Blog, giờ đây không phải là nơi để mọi người trút mọi bức xúc
cá nhân vào đó nữa, nó thực sự đã trở thành một kênh thông tin
đáng để quan tâm.
Bức xúc ở xã hội nào cũng có, quan trọng là người tạo ra các
bức xúc trên có biết lắng nghe và biết điều chỉnh theo hướng
đôi bên cùng hài lòng hay không, điều này, chắc thuộc về khả
năng nghe - nhìn - đọc - hiểu, trách nhiệm và lương tâm của những
người nắm quyền sinh sát trong tay.
Blog, tự nó không tạo ra mâu thuẫn xã hội, cũng như không thể bị
bất kỳ thế lực chính trị hay tổ chức đảng phái nào lợi dụng
để kích động người khác.
Bởi ngày nào khi chưa giải quyết nguyên nhân chính tạo ra sự lộn
xộn và bất ổn định là tầm nhìn hạn hẹp, cung cách quản lý
yếu kém, sự tham lam vô độ và cách hành xử thiếu tình người
trong xã hội, thì ngày đó vẫn còn có sự xuất hiện của blog -
ở hình thức này hay hình thức khác. Hội nhập và toàn cầu
hoá, thì phải tuân xử theo các quy định của quốc tế, không thể
vươn ra biển lớn khi giữ riệt lấy lệ làng.
"Con cái không chê cha mẹ nghèo", không có nghĩa là con
cái không có quyền thúc đẩy cha mẹ thoát khỏi sự nghèo nàn,
lạc hậu. Với tôi, viết blog về các vấn đề xã hội, cũng như
người ta đang ngồi bên bàn nhậu để ăn một nồi lẩu. Ai cũng muốn
nước sôi để thả thức ăn vào nồi, nhưng lại ngại lửa nóng nên
không ai thắp lửa. Vậy biết chừng nào mới có lẩu để ăn?
Cũng vậy, mọi người ai cũng mong muốn có một xã hội tốt đẹp,
nhưng lại ngại thay đổi, sợ phải đối diện với cái xấu và cái
ác, thì biết đến bao giờ mong ước đó mới thành sự thật đây?
Tôi, blogging, vì chính bản thân mình muốn tiếp tục sống, chứ
không phải vì phản ứng hay sự chờ đợi của bất kỳ ai.
Tôi, blogging, vì muốn bản thân mình và xã hội tốt đẹp hơn nếu
có người lắng nghe và sửa đổi.
Tôi, nói thế, đã đủ chín chắn chưa nhỉ?
MN
Nguồn: Blog Mẹ Nấm
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|