LTS
DC&PT: Hôm nay cả thế giới kỉ niệm ngày Phụ nữ Quốc tế. Ngày ghi nhớ những
công lao to lớn của người phụ nữ trong gia đình và xã hội. Cũng là ngày
đấu tranh của nữ giới để có bình đẳng nam nữ. Ở VN hiện nay nhiều người
mẹ, chị và em gái còn phải sát cánh với nam giới đấu tranh cho quyền tự
do dân chủ cho chính mình và dân tộc VN. Chị Lê Thị CôngNhân trong những năm qua đã trở thành
tiêu biểu của phụ nữ trẻ, một trí thức của thời đại không sợ bạo quyền,
không màng danh lợi đã can đảm đấu tranh phi bạo lực để đòi nhân quyền và
tự do dân chủ cho đồng bào của mình. Tiếng nói của Chị đã tạo xúc động
lớn trong giới trẻ VN và nhiều thành phần khác trong xã hội, khiến cho
bạo quyền đã buộc tội Chị là đã hoạt động „tuyên truyền“ chống chế độ. Sau ba năm bị tù nhưng bạo quyền
vẫn không bẽ gẫy được ý chí và nhiệt tâm của người phụ nữ và trí thức trẻ
Lê Thị CôngNhân. Ngay ngày đầu
tiên khi từ trại giam về đến nhà Chị đã nói rõ trong cuộc phỏng vấn của
đài RFA là, thời gian ở tù lại càng nung nấu lí tưởng và ý chí của Chị sẽ
tiếp tục đi theo con đường đấu tranh cho dân chủ tự do:
„Tôi đã nhận ra một điều là những cái mà tôi đã biết, những cái
dẫn đến xúc cảm mãnh liệt là mình phải đấu tranh cho tự do và dân chủ và
nhân quyền thì tôi chỉ biết có một phần thôi, và khi vào tù thì tôi biết nốt
phần còn lại.“
Mới vài ngày trước Nguyễn Phú Trọng, Ủy viên Bộ chính
trị, Chủ tịch Quốc hội của chế độ độc tài toàn trị đã tuyên bố trong cuộc
phỏng vấn của thông tấn xã Ấn Express rằng„chưa thấy
sự cần thiết khách quan cần phải có chế độ đa đảng.“Một trí thức ở trong nước, ông V.
Quốc Uy đã nhận xét rất đúng:
„Thật nực cười khi một THỦ PHẠM
lại nói thay NẠN NHÂN một cách “khách quan” rằng, tôi thấy cứ như thế này
là hợp lý rồi, là tốt nhất rồi! Nạn nhân lớn nhất ở đây chính là toàn dân
tộc và vận mệnh đất nước. „
Là một nhà kinh điển
của học thuyết Marx-Lenin tại sao ông Trọng không nhớ tới câu nói bất hủ
của nữ thủ lãnh Cộng sản Đức Rosa Lucxemburg (1871-1919) „Tự do luôn luôn là tự do của người khác chính kiến“
(Freiheit ist immer Freiheit des Andersdenkenden.).
Hẳn Nguyễn
Phú Trọng và những người đang có quyền lực của chế độ độc tài toàn trị
đang thả cửa tự do ngồi trỗm trệ trên quyền lực và ôm đống tiền lớn nên
đã quên là mấy thế hệ trước đây nhiều người CSVN đã mất tự do và bị tù
trong các trại giam của thực dân. Không những thế, ông Trọng và những người
đang nắm quyền lực và tiền bạc đã nguội lạnh và vô cảm không thấy những
sự khốn khổ và nhục nhằn vì mất tự do của nhân dân và bị tù đày của bao
nhiêu người dân chủ, trong đó có chị Lê Thị Công Nhân!
'Không hối tiếc về công việc của mình'
Lê Thị Công
Nhân còn phải chịu 3 năm quản chế
Luật sư bất đồng chính kiến Lê Thị Công Nhân vừa được về
nhà từ trại giam số 5, Thanh Hóa, hôm thứ Bảy 06/03 sau ba năm thi
hành án tù vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN.
Một ngày sau khi được trả tự do, Lê Thị Công
Nhân nói chuyện với BBC, trong đó chị khẳng định sẽ tiếp tục
theo đuổi lý tưởng của mình.
BBC: Đầu tiên xin chị cho biết cảm tưởng của mình khi rời trại
giam hôm thứ Bảy?
Lê Thị Công Nhân: Cảm tưởng đầu tiên của tôi có lẽ là hơi ghen tị một chút
với những người tù bình thường, vì niềm vui của tôi không được
trọn vẹn. Mặc dù đã xác định cho bản thân là cái tự do mà
mình sắp được hưởng sẽ có giới hạn, nhưng tôi bất ngờ vì thực
sự không cảm thấy tự do một chút nào hết.
Công an họ giữ tôi tới tận 11:15 mới cho ra
khỏi khu giam và họ áp giải từ đó tới khi về nhà.
Tới nay thì họ vẫn cho nhiều người canh giữ
bên ngoài nhà, có gương mặt nhân viên an ninh cũ từ trước tôi
nhận ra, và có cả người mới.
Nhưng khi tới nhà, thì tôi rất xúc động, và
cả bối rối nữa. Cảm giác nó như là một cơn ác mộng, một cơn
ác mộng kéo dài ba năm nay mà chỉ những ai đã từng đi tù về
chắc mới có thể chia sẻ được với tôi.
BBC: Một cơn ác mộng kéo dài ba năm như chị định nghĩa thì chắc
để lại nhiều dư ấn về cả tâm lý và thể chất?
Lê Thị Công Nhân: Vâng, chắc chắn rồi. Ít có ai qua được những thử thách trong
tù và suốt ba năm liền tôi bị mắc chứng đau đầu nặng.
Lúc nào tôi cũng nghe mạch đập ở trên đầu,
đó là ảnh hưởng của tâm lý lên sức khỏe.
Tôi còn mắc thêm nhiều chứng bệnh mới, bệnh
cũ thì nặng hơn, nhất là mắt đã cận lên tới 6 độ sau ba năm,
may mà chưa tăng nhãn áp.
Lê Thị Công Nhân: Hối tiếc là từ ít khi xuất hiện trong đầu tôi, mặc dù tôi
không phải người tốt đẹp hơn người gì. Nhất là khi nói tới
những gì tôi đã làm để phải đi tù, thì lại càng không hối
tiếc.
Có tiếc chăng, thì là tiếc rằng mình đã
không làm được nhiều hơn mà thôi.
BBC: Ba năm là khoảng thời gian khá dài và một ngày đêm thì chắc
chắn không đủ để đưa ra một nhận định gì khái quát. Nhưng liệu
Công Nhân có nhận thấy thay đổi nào trong cuộc sống xã hội ngày
nay hay không?
Lê Thị Công Nhân: Vâng, đây cũng là điều gây cho tôi nhiều suy nghĩ trên con
đường từ trại giam trở về nhà. Tôi thấy có một sự phát triển
nhất định về mặt kinh tế mà ai cũng có thể nhận ra, đường xá,
xây dựng vv...
Nếu như các phương tiện truyền thông của Nhà
nước đồng ý truyền đạt các ý tưởng và tiếng nói của chúng
tôi thì tôi rất hoan nghênh, nhưng chắc chắn điều đó sẽ không bao
giờ xảy ra.
Lê Thị
Công Nhân
Nhưng tôi cũng thấy một điều là chất lượng
môi trường sống xuống cấp rõ rệt. Đoạn đường đi trên xe với sáu
công an áp tải quả thực rất ngột ngạt, chính ra ở trong tù
không khí còn trong lành hơn vì trại giam nằm ở giữa một cánh
đồng.
Môi trường và giao thông ở Hà Nội thật là
kinh khủng, thật là hỗn loạn, nhiều chỗ nhếch nhác và nghèo
nàn một cách không đáng có.
BBC: Một câu không thể không hỏi, là dự định đầu tiên của chị khi
về đến nhà là làm gì?
Lê Thị Công Nhân: Dự định đầu tiên hoàn toàn là những chuyện rất riêng tư và
cá nhân thôi, như đi khám sức khỏe và nghỉ ngơi.
Thực sự tôi rất mệt mỏi.
Về công việc, thì thực sự mà nói, sau 24
tiếng đồng hồ tôi cũng chưa có đủ thời gian để cập nhật thông
tin, gặp gỡ các anh chị, cô bác và những người bạn trong phong
trào dân chủ để có định hướng một cách cụ thể. Thế nhưng,
chắc chắn tôi không bao giờ từ bỏ lý tưởng của mình.
Về mặt phương thức hay kỹ thuật thì tới
thời điểm này chắc cũng chưa có nhiều thay đổi so với ba năm
trước, nghĩa là chúng tôi vẫn tiếp tục đấu tranh qua ngòi bút
và tiếng nói.
Nếu như các phương tiện truyền thông của Nhà
nước đồng ý truyền đạt các ý tưởng và tiếng nói của chúng
tôi thì tôi rất hoan nghênh, nhưng chắc chắn điều đó sẽ không bao
giờ xảy ra.
Trích: BBC 7.3
__________________________
LS Lê Thị Công Nhân trả lời phỏng vấn RFA ngay sau
khi ra tù
Gia Minh/RFA
Nữ luật sư bất đồng chính kiến tại Việt Nam, Lê thị Công Nhân, hôm
nay mãn hạn ba năm tù về tội tuyên truyền chống Nhà Nước Cộng Hòa Xã hội
Chủ nghĩa Việt Nam, theo điều 88 Bộ Luật Hình sự.
LS Lê
Thị Công Nhân trả lời điện thoại trong lúc ăn cơm tại nhà lúc 8 giờ tối
ngày 6-3-2010.
Sau khi về đến nhà, luật sư Lê Thị Công Nhân dành cho quí thính giả Ban
Việt Ngữ Đài Á Châu Tự do cuộc nói chuyện sau đây.
Gia Minh: Chào LS Lê Thị Công Nhân.
Trước hết xin thay mặt quý thính giả cuả Đài Á Châu Tự Do, chúng tôi chia
vui với Luật Sư đã về với gia đình, thì thưa LS, xin LS có thể chia sẻ cái
cảm xúc và những ý tưởng cuả LS vào lúc này ạ.
LS Lê Thị Công Nhân: Chào anh Gia Minh và xin chào
quý vị. Tôi vừa về nhà được khoảng 2 tiếng đồng hồ và tâm trạng của tôi
bây giờ cũng không có gì đặc biệt so với những người tù khác khi được về
do đó tôi cảm thấy rất là bối rối, nhưng có một cái khác, đó là tôi không
thể được tự do như đối với nhũng người tù khác khi được về, đấy là cái điều
mà tôi cảm thấy thất vọng rất là lớn. Họ giữ tôi ở lại nhà tù rất là lâu
và họ áp giải tôi về tận nhà.
Và trước khi về nhà họ đưa
tôi ra uỷ ban phường và có sẵn hết một cái gọi là biên bản trình diện mà tôi
cũng không nhớ rõ, tên gọi là biên bản trình diện về quản chế tại địa phương
trong đó có nội dung rằng họ sẽ quản chế tôi và tôi thì phải tuân thủ họ,
thì tôi cũng có viết vào đấy một câu là cái ý kiến của tôi, nguyên văn
như thế này: "Tôi không chấp nhận bản án tòa đã tuyên cho tôi
trong đó có phần quản chế này." và tôi ký tên. Và tôi nghĩ rằng
đấy cũng là một tuyên bố ngắn gọn, chính xác và xuyên suốt về thái độ của
tôi đối với vụ án mà nhà nước VN đã xử tôi 3 năm tù giam và 3 năm quản chế.
Tôi
không chấp nhận bản án tòa đã tuyên cho tôi trong đó có phần quản chế
này.
LS
Lê Thị Công Nhân
Về phần gia đình thì rất là
vui và đã có nhiều người bạn đến thăm tôi ngay lập tức, bởì vì tôi về cuối
giờ chiều muộn và họ đi làm họ biết tin tôi về và họ đã ghé qua, một số rất
là xúc động.
Cũng có điều đáng buồn về mặt
tình cảm, bởi vì thực sự mà nói vụ án của tôi là án về thái độ, tinh thần,
tình cảm là chính cho nên khi những sự việc như thế này xảy ra thì quả thực
là tôi đã mất đi một số những người bạn, những tình bạn đã được xây đắp rất
là lâu từ thời niên thiếu, và đấy là một điều mà tôi cảm thấy là một người
thanh niên tôi rất là sốc vì những điều như thế.
Nữ LS Lê Thị Công Nhân (áo đỏ) tại phiên tòa phúc thẩm
ở hà Nội hôm 27/11/2007.
Những sự việc như vậy và ngày hôm nay có vài người bạn
học cùng với tôi, họ là những người rất là bình thường thôi, họ đến thăm tôi
và tôi thực sự tôi cảm ơn họ về điều đó, bởi vì gia đình thì như anh biết
đấy, nói chung là gia đình mình đã theo mình, đấy là cách tôi nói trong
tù đấy, trừ những con người quá ư là tội lỗi từ bỏ gia đình thì họ mới bị
gia đình bỏ rơi, còn lại thì gia đình luôn theo chúng ta.
Nhưng mà tình bạn thì tôi cảm
thấy rằng là xây đắp thì vô cùng khó mà cuối cùng thì nó đã bị mất đi.
Vâng, tôi đã mất nhiều tình bạn như vậy và tôi cảm thấy buồn bởi vì tôi
nghĩ rằng đối với cá nhân tôi tình bạn là vô cùng quan trọng. Vào ngày
hôm nay có những người bạn học rất là quan tâm đến tôi, họ đã đến với tôi
rất là vui.
Gia Minh: Thưa Luật Sư, quanh nhà cuả
LS thì những người bạn đó đến thì họ có gặp những trở ngại gì không?
LS Lê Thị Công Nhân: Họ cũng có kể với tôi là không
gặp trở ngại nào nhưng gặp rất nhiều những gương mặt công an mà họ đã
quen thuộc từ mấy năm vừa qua. Chính xác là họ nóí như vậy. Vâng, giống như
là những người công an đấy họ muốn xem tôi về đã nhận được sự quan tâm
như thế nào cuả gia đình, cuả cộng đồng, cuả bạn bè.
Và họ quan sát như thế trước
đã chứ chưa có sự ngăn cản nào những người bạn tôi đến thăm, nhưng hoàn toàn
là những gương mặt mật vụ rất là nhiều quanh nhà tôi, vì nhà tôi là nhà tập
thể ở trên gác và dưới nhà là nơi để xe. Khu nhà tôi là khu nhà tập thể
và họ đứng ở dưới rất là đông
Gia Minh:Vâng. Thưa Luật Sư, đối với
những người láng giềng thì ra sao?
LS Lê Thị Công Nhân: À vâng, những người láng giềng
thì họ cũng vaò hỏi thăm tôi, nói là "Chúc mừng, chúc mừng cháu, chúc
mừng em đã trở về. Nhìn mạnh khỏe thế này là mừng rồi". Họ nói những
câu như vâỵ và tôi nghĩ rằng những câu nói đó rất là chân thành, bởi
vì trước khi tôi đi tù thì có một số những người hàng xóm họ có những
thái độ rất là lạnh lùng, thậm chí là một thái độ hằn học, nhưng mà ngày
hôm nay tôi cũng chưa gặp hết họ, nhưng mà tôi gặp một vài người thì nói
chung tôi nghĩ thái độ này cũng trở nên bình thường hoá đi một chút.
Tôi không từ bỏ
Gia Minh:Sau khi ra khỏi trại tù rồi
thì, nhưng mà cũng rất nhiều quý thính giả cũng đều biết rằng điều kiện ở
trong trại giam rất là khó khăn, gian khổ, Luật Sư có thể chia sẻ là điều
gì giúp cho LS vượt qua được nhũng điều kiện khắc nghiệt ở trong trại tù suốt
cả 3 năm qua, thưa LS?
LS Lê Thị Công Nhân: Biết nói thế nào nhỉ? Đấy như
tôi vẫn nói vụ án của tôi là án thái độ, đại khái tôi nói một cách nôm na
là như thế. Án hoàn toàn là án thái độ, án tinh thần mà lẽ ra là không
nên có những vụ án như vậy và không được phép có, nhưng cuối cùng nó đã
có trên đất nước này và tôi là một nhân chứng sống cho sự việc đấy, mà án
tinh thần thì như anh biết tinh thần là cái anh không thể đo được, không
thể đếm được, không thể cầm nắm, không thể đánh tan vỡ nó đi được, trừ
khi chính người chủ cái tinh thần đó người ta bỏ đi. Tôi thì không từ bỏ.
Gia Minh: Hẳn nhiên trước khi ra tù
thì LS cũng có nghĩ đến giai đoạn mình sẽ về đến nhà và thời điểm tiếp theo
đây thì những điêù LS nghĩ cho những ngày trước mắt này là như thế naò ạ?
LS Lê Thị Công Nhân: Cái này thì có một phần đời sống
của cá nhân riêng tư thì tôi nghĩ rằng cũng có thể nói một cách ngắn gọn
ví dụ như tôi sẽ đi khám sức khỏe chẳng hạn hoặc là chăm sóc về mặt hình
thức cho bản thân một chút, còn về mặt công việc thì tôi không thấy rằng
có một sự thay đổi nào về lý tưởng của tôi để từ đó tôi làm nên những việc
và vì những việc đó mà tôi đã đi tù. Tôi không từ bỏ.
Tôi
không từ bỏ không phải vì tôi ngoan cố, hay là tôi lỳ lợm, hay là tôi sỉ diện,
mà tôi không từ bỏ là bởi vì 3 năm tù vừa rồi là khoảng thời gian cực kỳ
khác thường trong cuộc đời của tôi.
LS
Lê Thị Công Nhân
Tôi không từ bỏ không phải
vì tôi ngoan cố, hay là tôi lỳ lợm, hay là tôi sỉ diện, mà tôi không từ bỏ
là bởi vì 3 năm tù vừa rồi là khoảng thời gian cực kỳ khác thường trong cuộc
đời của tôi. Tôi đã nhận ra một điều là những cái mà tôi đã biết, những cái
dẫn đến xúc cảm mãnh liệt là mình phải đấu tranh cho tự do và dân chủ và
nhân quyền thì tôi chỉ biết có một phần thôi, và khi vào tù thì tôi biết nốt
phần còn lại.
Và tôi cảm thấy rằng là cái
việc tôi bị đi tù giống như là một sai lầm của nhà nước này hơn là một cái
gì đó thiệt hại đối với tôi. Còn những công việc cụ thể nhất và trước mắt
thì quả thực trong hoàn cảnh hiện nay tôi cảm thấy rằng không có quá nhiều
sự thay đổi so với trước đây 3 năm khi mà tôi đi tù, cho nên có lẽ cũng không
thể nói trước được là mình sẽ làm một việc đó thực sự là hiệu quả, hoặc
là chính quy, chuyên nghiệp để mà được kết quả lớn lao, bởi vì cái đó là
do hoàn cảnh của xã hội, và thời cuộc bây giờ tôi thực sự cảm thấy không
khác mấy so với trước đây tôi đi tù, thậm chí là nhà nước này ngày càng
trở nên nghiệt ngã hơn, thì có lẽ cách thức làm việc hoặc là về một phương
diện nào đó cũng không tiện nói ra ở đây, thì cũng không có gì đổi mới
hơn hẳn.
Gia Minh: Thưa Luật Sư, về cái quang
cảnh, khung cảnh mà từ khi LS rời gia đình để đi vào trại giam và trên đường
trong ngày hôm nay từ trại giam về, từ nhà tù về nhà thì LS thấy quang cảnh,
môi trường có cái gì khác không?
LS Lê Thị Công Nhân: Cái này thì cũng rất là ngắn
gọn và rất là hiện thực khách quan thôi, nhãn quan nhìn thấy. Sau 3 năm rôi
đi tù thì con đường tôi trở về nó dài 220 kilômét, từ tỉnh Thanh Hoá trong
huyện miền núi về đến Hà Nội và đi dọc theo Quốc Lộ 1 là chính, một số đoạn
qua nhiều tỉnh Ninh Binh, Hà Nam, Nam Định, rồi về Hà Nội, thì tôi nói một
cách ngắn gọn mà câu này nhiều người đã nói rồi, và thực sự tôi thấy đúng
như thế: "Có một sự phát triển hơn nhưng cũng không phải là đáng kể
lắm, nhưng mà chất lượng và môi trường sống thì giảm sút một cách khủng
khiếp".
Và thú thực là trên đường đi
về thì tôi mệt mỏi tới mức độ tôi nghĩ giá mà bây giờ đang ngồi trong cái
nhà tù ở trại giam số 5 thì có lẽ tôi cảm thấy dễ chịu hơn là ngồi trong
cái xe ô-tô với những con người như thế và trong một cái môi trường như
thế. Đấy là tôi nói về cái môi trường sống ngoài đường phố. Ở cái nhà tù
đó thì đặc biệt nó ở giữa cánh đồng, chung quanh không có nhà máy, khu công
nghiệp hay khu dân cư gì cả, nó lại có rừng có núi, đại khái nó rất là
trong lành, cả ngày không hề có nghe tiếng xe nào hết.
Vâng tôi thấy có một sự phát
triển nói chung về mặt kinh tế nhưng mà sự phát triển đó theo tôi thì
cũng không đáng kể lắm, còn môi trường sống thì đi xuống một cách nghiêm
trọng. Về đến thành phố tôi cảm thấy ngột ngạt, khó thở và đông người vô
cùng và rất là bẩn. Điều đấy làm tôi cảm thấy buồn vì về Hà Nội thì tôi rất
là yêu Hà Nội.
Gia Minh: Xin chân thành cảm ơn Luật
Sư đã dành cho những giây phút rất là quý báu khi mà LS vừa mới về đến với
gia đình. Và một lần nữa xin thay mặt quý thính giả chia vui với LS và mong
sẽ còn có nhiêù dịp để được nói chuyện với LS.