|
|
DC&PT - Thời
Sự 2010
SỰ NGỤY BIỆN CỦA ÔNG TRƯỞNG BAN
TỔ CHỨC CUỘC THI THƠ ĐBSCL LẦN THỨ 4 – 2009 SAU KHI HỦY GIẢI NHẤT
Lê Xuân
TNc: Tôi đang lang thang trên Tuyên, nhận được bài
viết của anh Lê Xuân, thư ký cuộc thi thơ ĐBSCL Để thông tin đa chiều TNc
đưa bài lên để chúng ta nhìn vụ Trăng nghẹn toàn diện hơn
Cuộc thi Thơ ĐBSCL lần thứ 4- 2009 đã khép lại với chuyện đáng
buồn là ông Phan Huy- Trưởng ban Tổ chức cuộc thi, hủy giải Nhất
bài thơ “Trăng nghẹn” của tác giả Hoài Tường Phong. Dư luận đã
ầm ĩ gần 2 tháng qua. Hàng trăm bài viết trên các báo, trang web
và blog của tập thể và cá nhân, khen có, chê có, dung hòa có…
Nhưng xét đến cùng, việc làm tốn giấy mực và thời gian, làm
đau đầu một số nhà tổ chức, lãnh đạo ban ngành chức năng cũng
chỉ tại cái sự thiếu bản lĩnh và tư duy văn nghệ quá xơ cứng
của ông.
Phan
Huy vốn là nhà báo của báo Nhân dân đã nghỉ hưu, nên tư duy của
ông là tư duy báo chí, luôn mang tính thời sự, thời vụ. Nay sang
chỉ đạo Văn Nghệ ông vẫn áp dụng tư duy ấy để xem xét, đánh
giá văn chương thì nhiều điều bất cập là khó tránh khỏi. Nhưng
nếu ông chịu khó nghe ý kiến “quần chúng am hiểu văn chương” thì
sự việc không đến nỗi… Song, ông lại tin theo những ý kiến
“ngoại đạo” văn chương, phi văn chương, nên cố ngụy biện loanh quanh
những việc ông làm để đánh lừa thiên hạ, nhưng sự thật đã bị
phơi bày.
Thứ nhất là ông bảo bài thơ “Trăng nghẹn” đăng báo thì được còn
dự thi thì sai với tiêu chí nên không thể trao giải Nhất. Ông cho
rằng tiêu chí cuộc thi là “Viết về đề tài đổi mới, phát triển
và hội nhập của ĐBSCL”, và cho rằng “đó là cái nhìn 50 năm
ĐBSCL không thay đổi, không phát triển”. Xin mời bạn đọc xem tiêu
chí cuộc thi do ông đã ký, đăng trên Tạp chí văn nghệ Cần Thơ số
Tháng 1+2- 2009 và đưa lên website vannghesongcuulong.org.vn ngày 24-
1- 2009, nêu rõ: “Viết về vùng đất và con người ĐBSCL, Cần Thơ hình
thành và phát triển qua các thời kỳ mở đất phương Nam, chống thực dân
Pháp và đế quốc Mỹ cho đến công cuộc đổi mới, công nghiệp hóa hiện đại
hóa đất nước, phát triển và hội nhập.”
Ở đây ông không phân biệt được hai phạm trù
khác nhau: “… cho đến công cuộc đổi mới…” là chỉ về thời gian
không gian mà đề tài hướng tới. Còn như ông nói “viết về đề
tài đổi mới” là thuộc phạm trù nội dung rồi. Điều này trong
tiêu chí cuộc thi đâu có băt buộc mà ông cứ gán ghép cho “Trăng
nghẹn” phải như vậy? Sau nữa là những khái niệm sơ đẳng của Lý
luận văn học về “đề tài”, “nội dung”, “tư tưởng” tác phẩm ông
cũng chưa thông. “Đề tài” là phạm vi cuộc sống mà nhà văn miêu
tả, phản ánh. “Nội dung” là những gì chứa đựng trong cách phản
ánh ấy. Còn “Tư tưởng” thì toát ra từ giá trị nội dung và
nghệ thuật của tác phẩm mà mỗi người đọc có cách cảm nhận
được riêng cho mình…
Vậy thì bài thơ “Trăng nghẹn” viết đúng đề tài trên, nội
dung miêu tả, phản ánh đúng hiện thực xã hội và tâm trạng nhà
thơ. Còn cái gọi là “tính tư tưởng” mà nhiều người quen gán
ghép cho bài thơ theo kiểu “dung tục hóa xã hội” thì nay đã rất
lỗi thời. Tính nhân văn nổi lên khá rõ. Đó là nỗi đau về nhân
tình thế thái của tác giả về số phận trớ trêu của minh trước
cuộc đời.
Nếu bài
thơ này xuất hiện thời “nhân văn giai phẩm” hay thời chống Pháp,
cống Mỹ thì có thể tác giả bị “án văn chương”. Nhưng nay xã
hội đã đổi mới trong cơ chế hội nhập, Đảng và Nhà nước rất
tôn trọng tự do sáng tác cá nhân. Hệ thống lý luận văn học
cũng như những vấn đề về “thi pháp” đã có nhiều đổi mới cho
phù hợp với thời đại và dân tộc… thì cách nghĩ, cách cảm,
cách đọc và thẩm định tác phẩm của ông đã rất lỗi thời. Đặc
biệt từ khi có Nghị quyết 23 của Bộ chính trị “Về sự lãnh đạo
của Đảng, sự quản lý của Nhà nước trong lĩnh vực văn học, nghệ thuật
phát triển trong cơ chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa ”
đã mở ra một lối đi cho văn nghệ sĩ sáng tạo. Nói như thế không
có nghĩa là nhà thơ muốn viết gì thì viết, mà như cố nhà thơ
Chế Lan Viên là cần “bay theo đường dân tộc đang bay”, tác phẩm
phải vừa mang tính hiện đại vừa đậm đà bản sắc văn hóa dân
tộc, không phản cảm…
Bài thơ “Trăng
nghẹn” của Hoài Tường Phong toát lên nỗi đau, nỗi buồn, là tâm
sự tác giả trong quá khứ và hiện tại. Từ đó, bạn đọc cùng
ngậm ngùi chia sẻ và mong rằng có một tương lai tốt hơn, trăng
không còn phải nghẹn nữa. Bài thơ chỉ là một “lát cắt”
về hiện thực ĐBSCL và tâm trạng của tác giả, cần gì cứ bắt
phải kết thúc có hậu như một số người bắt “trăng phải sáng” ở
cuối bài? Thơ chứ đâu phải là bản báo cáo về thành tích và
những mặt còn hạn chế của khu vực ĐBSCL sau 50 năm? Nhà thơ có
quyền nói cái xấu, cái ác để lên án nó, hướng người đọc tới
Chân, Thiện, Mỹ. Từ đó cái thiện, cái đẹp, cái tốt sẽ chiến
thắng cái xấu, cái ác. Thơ văn đâu phải là khẩu hiệu hô hào,
mà nó thông qua hình tượng nghệ thuật, thông qua tâm trạng của
nhân vật trữ tình để miêu tả cái “đã có”, “đang có” và cái
“sẽ có”. Đó là chức năng “dự báo” của văn học. Hiện thực trong
“Trăng nghẹn” không có tô hồng, cũng không có bôi đen, sao ông Phan
Huy cứ bắt nó phải thế này, thế kia theo gu thẩm mỹ của ông,
để rồi nhân danh Trưởng ban tổ chức cuộc thi “hủy” giải Nhất?
Trong khi đó ông cho mình cái toàn quyền như vậy, không thèm đếm
xỉa đến các Hội VHNT trong khu vực. Đã nhiều cuộc thi thơ,
truyện ngắn, bút ký luân phiên giữa các tỉnh ĐBSCL, nhưng có
tỉnh nào đã hành xử một cách độc đoán như ông Phan Huy chưa? Tôi
chỉ lấy ví dụ ở hai cuộc thi thơ trước đó để minh chứng.
Cuộc thi
thơ ĐBSCL lần thứ nhất năm 2002 do Hội VHNT Nguyễn Đình Chiểu
tỉnh Bến Tre đăng cai tổ chức, nhà thơ Lê Chí làm trưởng ban
Chung khảo. Sau khi xem xét thấy có hai bài cùng số điểm cao,
chất lượng ngang nhau đều xứng đáng đoạt giải Nhất, thì ông
Trưởng ban tổ chức hội VHNT tỉnh Bến Tre đã hỏi ý kiến của
Chủ tịch 12 tỉnh ĐBSCL, và tất cả đều nhất trí với Ban giám
khảo là cuộc thi có 2 giải Nhất. Đến cuộc thi Thơ lần thứ 3 do
Hội VHNT tỉnh Long An đăng cai tổ chức năm 2006. “Trước khi trao
giải ông Trưởng ban tổ chức (nhạc sĩ Nguyễn Lành- Chủ tịch Hội
VHNT Long An) cũng thông báo kết quả đến các Hội VHNT khu vực
ĐBSCL để lắng nghe ý kiến, và khi tất cả đều thống nhất mới
trao giải” (Bao Lao động số 85 ngày 16- 4- 2010). Hay cuộc thi
truyện ngắn ĐBSCL năm 2008 do Hội VHNT tỉnh Đồng Tháp đăng cai,
mặc dù quy định chỉ lấy 5 giải Khuyến khích, nhưng khi có 7 tác
phẩm cùng vào thang điểm ấy thi nhạc sĩ Phạm Khiêm- Chủ
tịch Hội VHNT, làm Trưởng ban tổ chức cũng đã hỏi ý kiến các
Chủ tịch hội VHNT 12 tỉnh ĐBSCL rồi mới quyết định lấy cả 7
giải Khuyến khích.
Nhưng
đằng này ông Phan Huy đã phớt lờ tất cả, làm theo ý mình, lại
còn nói là “Quy chế không buộc chúng tôi tham khảo ý kiến các
Hội văn nghệ khác, cũng như các cuộc thi văn chương ĐBSCL trước
đây, các hội khác quyết định không tham khảo ý kiến của chúng
tôi…” (Báo Tiền phong số ra ngày 17- 4- 2010). Qủa là “ếch ngồi
đáy giếng, coi trời bằng vung”. Ông mới về làm Chủ tịch Liên
hiệp các Hội VHNT Cần Thơ được 2 năm nay, nếu không biết gì thì
phải hỏi người khác, sao lại nói sai như vậy? Ngay ở cuộc họp
giao ban các Chủ tịch hội VHNT hôm trao giải cuộc thi truyện ngắn
do tỉnh Đồng Tháp đăng cai tổ chức đã thống nhất cách làm, ông
quên rồi sao?
Ngay việc thành lập Ban tổ chức cuộc thi, lẽ ra nên có đại diện
của Ban tuyên giáo Thành ủy và Sở Văn hóa- Thể thao- Du lịch cho
khách quan hơn, nhưng ông cũng không đếm xỉa tới. Ban tổ chức chỉ có 4 người của Hội VHNT, ai
góp ý gì ông cũng không nghe. Tôi (thư ký) và nhà văn Nguyễn Khai
Phong (Phó ban tổ chức), ở nhiều cuộc họp muốn phát biểu ông
cũng không cho nói, từ trước tới sau ông chỉ nói một câu cửa
miệng “tôn trọng quyết định của Ban giám khảo”. Nhưng sự thật
đâu có thế. Trong khi toàn ban giám khảo cương quyết bảo vệ quan
điểm không thay đổi về giải thì ông vẫn hủy giải Nhất. Như vậy
là ông nói một đàng làm một nẻo.
Thứ hai là ông không có bản lĩnh của người làm lãnh đạo, dám
làm dám chịu trách nhiệm trước dư luận xã hội, mà luôn đổ lỗi
sang cho người khác gánh chịu. Cụ thể là ông đã ký vào văn bản
cuộc họp chấm Chung khảo chiều 20- 3- 2010, xác định các giải
thưởng (có 5 chữ ký các thành viên - có nhà văn Lê Văn Thảo –
Phó Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam chứng kiến). Nhưng khi có ý
kiến trái chiều, ông lại nói chưa ký. Ông rất mừng khi Cần Thơ
đăng cai đạt 2 giải cao: Nhất và Ba, giục tôi đưa thông tin lên
mạng để mọi người cùng chia vui, và chỉ còn 6 ngày nữa sẽ trao
giải thơ vào đêm Nguyên tiêu. Chương trình, báo cáo tổng kết ông
giục tôi viết, kể cả việc in giấy chứng nhận các tác giả đoạt
giải, làm gấp tập sách gồm 60 bài thơ vào vòng Chung khảo, mời
nghệ sĩ Lệ Nhương ngâm bài “Trăng nghẹn” trong buổi trao giải.
Nhưng đùng một cái, kịch bản ấy bị xóa sạch, vì ông sợ những
ý kiến ngoại đạo “văn chương”. Ông quay sang đổ lỗi cho tôi- Thư
ký tự ý đưa thông tin lên mạng. Thật hết sức trơ trẽn và tráo
trở.
Trong cuộc phỏng vấn của phóng viên trang website Hội nhà
văn Việt Nam, ông nói: “Tôi không đối lập lại với nhân dân”. Xin
hỏi ông “nhân dân” ở đây là ai? Là người nông dân, anh công nhân hay
một thầy cô giá, học sinh…? Khái niệm “nhân dân” chắc ông đã rõ.
Có ai bảo ông chống lại nhân dân đâu mà ông phải thanh minh như
vậy? Ông không trao giải Nhất là đứng về phía nhân dân à? Thật
nực cười. Chân lý cũng có khi thuộc về số đông nhưng cũng có
khi thuộc về số ít mà một thời gian sau mới có thể kiểm
chứng. Thẩm định tác phẩm văn học
có phải ai cũng làm được đâu. Các-mác, vị lãnh tụ vĩ đại của
giai cấp vô sản, đã từng nói: “Bản nhạc dù hay đến đâu cũng
không có giá trị gì với lỗ tai không biết thẩm âm”. Nói một
cách biện chứng là muốn đánh giá bài thơ hay dở thế nào hãy
cứ để công chúng yêu thơ và thời gian làm trọng tài là công
bằng nhất. Yêu thơ là một lẽ, còn thẩm định thơ lại là lẽ
khác. Bài thơ trước hết đã được Ban
giám khảo nhất trí công nhận giải Nhất, mồm ông nói tôn trọng
quyết định của Ban giám khảo nhưng hành động thì làm ngược
lại. Thật đáng buồn hết chỗ nói. Thế là đã rõ sự ngụy biện
loanh quanh của ông. Tôi xin mượn lời nhà thơ Đinh Thị Thu Vân,
thành viên ban chung khảo để kết thúc bài viết nhỏ này: “Cứ như
kiểu làm của ông Phan Huy hiện nay thì sẽ có nhiều nhà thơ, nhà
văn không dám nhận lời làm giám khảo các cuộc thi VHNT ở ĐBSCL trong thời
gian tới”./.
LÊ XUÂN
(Thư ký cuộc thi thơ ĐBSCL lần thứ 4 – 2009)
Thứ hai ngày
19/4/2010
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|