|
|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Dân
chủ là giải pháp cho các vấn đề của đất nước
Lê Hiếu Đằng
Ngày
hôm nay hầu như ai cũng thấy đất nước đang phải đối mặt với những thách
thức cực kỳ nghiêm trọng về mọi mặt kinh tế, môi sinh, quốc phòng, văn
hóa xã hội, giáo dục. Nếu tình hình cứ phát triển như thế này thì mục
tiêu “ Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh ”
khó lòng thực hiện.
Một vần đề đáng lo hàng đầu đang nổi rõ : sự phân hóa
xã hội sâu sắc, những người ăn bám vào các tập đoàn kinh tế nhà nước, vào
đầu tư công, vào buôn lậu, tham nhũng đang giàu lên rất nhanh trong khi đại
đa số nhân dân cực khổ. Thử nhìn thực trạng Thành phố Hồ Chí Minh mà coi
: Khu đô thị hiện đại sang trọng Phú Mỹ Hưng được
coi là đô thị kiểu mẫu cùng với nhiểu khu đô thị sang trọng khác, nhưng
những ai đang sống ở đó ? Trong khi người nông dân gốc gác lâu đời ở những
khu vực này bị giải tỏa, hiện đi đâu, sinh sống thế nào, chúng ta có biết
không ? Và trong khi một bộ phận không nhỏ dân cư thành phố sống thường
trực trong cảnh nước ngập, sụp hố trên đường, bất an về đủ thứ tai nạn.
Cách làm ăn của chúng ta liệu có khác gì thời kỳ
tư bản man rợ : xua đuổi nông dân để chiếm đất, bần cùng hóa một bộ phận
dân cư để công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Bàn tay lông lá của các tập đoàn
lợi ích ngày càng thọc sâu vào các chính sách quốc gia. Thật hết sức
đáng lo. Lòng dân đang rất bất an, dân không thể tiếp tục tin yêu chế độ
nếu tình hình cứ tiếp tục thế này.
Những
vấn đề trên không thể nào giải quyết nếu không nhanh chóng thực hiện dân
chủ thực sự.
Dân chủ hóa như thế nào cho hiệu quả, cho khả thi là chuyện hệ
trọng phải công khai thảo luận. Nhưng có những việc đã rất rõ ràng, thí dụ
như tăng cường vai trò giám sát của Quốc hội. Tại sao hệ thống chính trị
rất nhiều ban bệ, tổ chức cồng kềnh lại có thể để xảy ra những vụ động trời
như Vinashin, cho thuê rừng đầu nguồn…? Quốc hội có quyền hạn đếu đâu mà
để chính phủ muốn làm gì thì làm ? Chỉ một điều này cũng chứng tỏ hệ thống
chính trị của ta rất hình thức, không hiệu quả, không thực hiện được quyền
làm chủ của dân.
Đảng
Cộng sản phải nhận rõ vấn đề để chủ động chuyển đổi thể chế chính trị phù
hợp với tình hình mới. Hãy nhìn sang Trung Quốc, ngay Thủ tướng Ôn Gia Bảo
cũng đã công khai cảnh báo nguy cơ của nước này nếu không cải cách chính
trị để dân chủ hóa xã hội.
Tuy nhiên, toàn dân không thể thụ động ngồi chờ chính quyền tự
thay đổi. Trong đời hoạt động của mình, tôi luôn được dạy rằng : không có
người cai trị nào tự nguyện từ bỏ quyền lực, ghế ngồi của mình. Dân chủ
chỉ có được qua đấu tranh. Đấu tranh mà không phá vỡ sự ổn định xã hội,
đó là bài toán phải giải quyết, nhưng quyết không thể nhân danh ổn định
mà kìm hãm cuộc đấu tranh để xây dựng nền dân chủ.
Thời
gian qua đã có những dấu hiệu đáng mừng về sự nâng cao ý thức dân chủ của
người dân : những vấn đề lớn của đất nước người dân không còn để mặc
chính phủ tự quyết định như thói quen từ trước đến nay, mà xã hội dân sự
đã có tác động quan trọng : thí dụ như dự án đường sắt cao tốc, khai thác
bauxite, cho thuê đất rừng đầu nguồn… Hơn thế nữa, người dân đã bắt đầu
dám đứng lên thực hiện một quyền được pháp luật cho phép mà không ai có
thể chụp mũ này nọ : quyền kiện các cơ quan nhà nước xâm phạm lợi ích
công dân (một công dân Thành phố Hồ Chí Minh đã kiện ngành giao thông vì
lô cốt xâm hại việc làm ăn của mình, người dân huyện Bình Chánh kiện điện
lực, người dân tỉnh Quảng Nam kiện thủy điện xả lũ…).
Nhân tố quan trọng nhất trong việc hình thành xã hội dân sự
là vai trò đầu tàu của trí thức. Phan Châu Trinh đã nói đến nhiệm vụ “ chấn
dân khí ” của trí thức. Bao giờ cũng vậy, người trí thức là người đặt
lại nhiều vấn đề cơ bản của xã hội, người trí thức là người vạch đường
cho xã hội tiến lên. Vì thế bây giờ người trí thức không thể thụ động ngồi
chờ, mà phải chủ động lên tiếng và hành động cho nền dân chủ.
Lúc
này hơn lúc nào hết, chúng ta phải đặt quyền lợi của đất nước, của dân tộc
lên cao nhất, hơn mọi lợi ích riêng tư, phe nhóm. Là một đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, tôi thấy Đảng cũng phải
hành xử như vậy. Tức là phải kiên quyết thực hiện dân chủ thực sự. Trong
cuộc đấu tranh cho dân chủ, chúng ta không có gì phải sợ, tôi muốn nhắc lại
điều tâm niệm này cho chính mình mà cũng là điều muốn nhắn gửi các đồng
chí, đồng đội, bạn hữu của mình và tất cả những ai còn trăn trở với những
vấn đề của đất nước, của dân tộc. Mà tại sao chúng ta phải sợ ? Những người
phải sợ là những người đi ngược lại lợi ích của đất nước, của nhân dân.
Chắc chắn họ sẽ bị nhân dân chối bỏ, bị lịch sử phủ nhận.
L. H. Đ.
Trích: Bauxite Việt Nam
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|