|
|
DC&PT - Thời
Sự 2010
Hội nghị Trung ương 12
Đại hội 11 phục vụ ai, đàn áp ai?
- Cách xếp đặt nhân sự ở cấp cao
và sự vận hành của bộ máy độc tài toàn trị
- Đang hình thành một đề án nhân
sự mới cho ĐH 11
- Chủ trương thần phục Bắc kinh và
đàn áp những thành phần tiến bộ của dân tộc
- Chỉ thấy cây mà không thấy rừng:
lo tiểu cục hại đại cục !
Âu
Dương Thệ
Tuy Đại hội (ĐH)11 ĐCSVN còn gần một năm nữa mới
diễn ra. Nhưng các hoạt động của đảng và chính quyền từ trung ương cho
tới địa phương đều hướng trọng tâm vào cái đinh này. Hôm nay Hội nghị
Trung ương (HNTU) 12 bắt đầu họp (từ 22-28.3) với trọng tâm chính là
chuẩn bị ĐH 11 vào tháng 1.2011. Tuy HNTU này chưa quyết định chính thức
thành phần nhân sự trong Bộ chính trị (BCT). Nhưng trong diễn văn khai
mạc TBT Nông Đức Mạnh đã cho biết „Tiểu ban Nhân sự đã chuẩn bị dự thảo Phương hướng công
tác nhân sự Ban Chấp hành Trung ương nhiệm kỳ khoá XI.“ Điều này
cho thấy đang có những cuộc vận động ráo riết để giữ phần, chia ghế.
Có những người quan tâm nêu câu hỏi, ai ở và ai đi
khỏi BCT trong ĐH 11 sắp tới. Nhưng nếu căn cứ vào quá khứ trong các thập
niên vừa qua thì câu hỏi trên không phải là trọng tâm để nắm bắt được
tình hình của ĐCSVN. Vì đã có những ĐH rất nhiều người mới vào BCT, kể cả
những nhân vật do xuất xứ địa phương đã từng được dư luận cho rằng, sẽ
dám đưa hướng đi mới cho đảng, chế độ và đất nước. Nhưng rồi cuối cùng
đâu vẫn vào đấy.
Những người mới ngồi vào những chỗ mới cao nhất và
đưa ra những tuyên bố mới rất hùng hổ: Chẳng hạn như một số ủy viên BCT
khi nhận nhiệm vụ quan trọng mới từ 2006 đã hô hoán, kì này xuất tướng thì tham nhũng không
còn chỗ đứng, hay quyết trừng trị quan tham nhũng bất kể người đó là ai,
hoặc cơ quan nào để xẩy ra tham nhũng thì người đứng đầu cơ quan đó phải
chịu tách nhiệm... Nhưng cho tới nay mọi chuyện vẫn như cũ, tệ trạng tham
nhũng của những người có quyền lực càng trắng trợn, những bức xúc trong
nhân dân gia tăng hơn, căng thẳng hơn và các vụ đàn áp tôn giáo và chính
trị càng tàn bạo và ngang ngược hơn…!
I. Cách chọn lựa nhân sự ở các cấp
cao nhất trong đảng, nhà nước và cách vận hành bộ máy quyền lực của chế
độ độc tài tòan trị
Khi theo dõi chính sách
chọn lựa nhân sự ở cấp cao nhất của chế độ độc tài toàn trị CSVN, nếu chỉ
thấy hiện tượng mà không hiểu cơ chế và sự vận hành guồng máy của chế độ
này thì không thể thấy tường tận, như chỉ biết cây mà không thầy rừng. Trong một vở tuồng cần có những người
đóng vai hoạt náo, làm khán giả thích thú, hi vọng dù chỉ vài giờ, nhưng
được như vậy là đã thành công, vì đã câu khách thu được bộn tiền vào cửa!
Như thế người đạo diễn cầm chịch các màn diễn trò đã thành công. Trong
chính trị ở VN hiện nay cũng thế, mỗi nhiệm kì ĐH của ĐCSVN kéo dài 5
năm, nếu trước mỗi ĐH những tay phù thủy làm cho nhiều người tin là sẽ có
cẩm nang mới thì chế độ độc tài toàn trị vẫn có thể kéo dài để các quan
tiếp tục tham nhũng và cưỡi đầu cưỡi cổ nhân dân.
Trong một sân khấu bao gồm hai loại người: những
hoạt náo viên và đạo diễn. Đạo diễn chọn lựa các hoạt náo viên và chỉ huy
các hoạt náo viên đóng vai trò thích hợp. Đạo diễn là người có quyền lực
quyết định trong vở tuồng. Các họat náo viên tỏ ra thích thú với vai trò
của mình, vì được giao các vai trò quan trọng và được hưởng các bổng lộc
cao nên trung thành với đạo diễn.
a) Khép kín, hàng dọc và cai trị
độc quyền lâu đã làm sói mòn tài năng và nhân cách
Một cách hình tượng, trong ĐCSVN cũng tương tự như
vậy. Nhất là một đảng đã nắm độc quyền toàn bộ xã hội liên tục từ cả trên
nửa thế kỉ. Quyền lực phải tuân theo một cơ chế đã định sẵn. Đó là: Lãnh tụ =
Đảng = Dân tộc = Việt Nam.
Nghĩa là, lãnh tụ nói tức là Đảng nói. Tiếng nói của Đảng là tiếng nói
của dân tộc của toàn dân VN! „Đảng là đạo đức, là văn minh“ „Trung
với Đảng“…, nghĩa là phải trung với lãnh tụ cũng từ đó mà ra. Đây là
cái Logik của độc tài không ai được phép đặt lại vấn đề!
Xét theo tiến trình văn minh của nhân loại vào thời
đại của thế kỉ 21 thì công thức xây dựng đất nước như thế là lập lại cách
cai trị độc đoán và dã man của thời
phong kiến Trung cổ. Trong thời đại hiện nay thì nó cực kì lạc
hậu, phản động, phản dân chủ và
rất nguy hại cho nhân dân và đất nước. Nhưng đối với những
người cầm đầu CSVN thì trước sau lại là văn minh, dân chủ nhất (dân chủ
XHCN)! Những công thức và lí luận
này giống như đúc chế độ phong kiến: Thiên tử là do trời sai làm vua, là
đại diện tự nhiên của nhân dân. Nay: Đảng độc quyền và lãnh đạo toàn diện
là sứ mệnh tất yếu của lịch sử! Chỉ có tên gọi thì khác nhau. Tuy rằng, khẩu hiệu của chế độ độc tài
toàn trị là diệt trừ phong kiến!
Về cách tổ chức và điều hành có sự khác biệt căn
bản giữa các chính đảng trong chế độ dân chủ đa nguyên (DCĐN) và một đảng
độc tài toàn trị như ĐCSVN. Ở các xã hội DCĐN các chính đảng dân chủ theo
cách tổ chức mở và công khai. Các đảng bộ địa phương có toàn quyền tự do
quyết định thành phần nhân sự cao nhất trong đảng bộ, có sự ứng cử và
tranh cử công khai vào các chức vụ then chốt trong ban chấp hành ở các
cấp đảng bộ. Nhờ đó tạo ra những cuộc tranh cử dân chủ giữa các đảng viên
có uy tín và khả năng. Chính nguyên tắc này khiến cho các chính đảng
trong các xã hội DCĐN luôn luôn sinh động, cải tiến, không tẻ nhạt và cổ hủ như trong một đảng độc tài.
Nhưng cách tổ chức và điều
hành của ĐCSVN từ trước tới nay vẫn giữ
nguyên tắc khép kín, hàng dọc, từ các đại hội đảng bộ địa phương cho tới
đại hội đảng toàn quốc đều do cấp có thẩm quyền cao hơn quyết định.
Kết quả là thành phần nhân sự trong
cấp ủy (tức cấp lãnh đạo của một đảng bộ) ở huyện, quận do cấp ủy
cấp tỉnh, thành phố (tức tỉnh ủy hoặc thành ủy) quyết định. Còn nhân sự
cấp ủy của đảng bộ tỉnh hay thành phố do Trung ương đảng quyết định, mà
thực tế là trong tay BCT. Các ủy viên Trung ương đảng (TUĐ) thì do BCT
quyết định, trong thực tế không phải 15 ủy viên BCT như hiện nay quyết
định, mà thường chỉ có vài người có quyền lực lớn nhất trong BCT (đạo
diễn chính trị) quyết định thay, các ủy viên khác trong BCT chỉ là ngưới
ăn theo, nói theo và làm theo mà thôi. Họ chỉ là những hoạt náo viên của
một vài đạo diễn.
Ngoài qui luật độc tài, trong cách tổ chức và chọn
lựa nhân sự còn một yếu tố khác cũng làm tăng thêm sự kìm kẹp và ngột
ngạt của ổ máy cai trị, đó là ĐCSVN đã độc quyền cai trị VN suốt gần 60
năm qua (từ 1954 ở miền Bắc và từ 1975 toàn VN). Vì
thế, các con đường tiến cử nhân tài theo phương thức tuyển chọn người
theo trình độ chuyên môn, uy tín, đạo đức…một cách công khai và dân chủ
như ở các xã hội DCĐN đã bị bịt kín theo với thời gian đảng này độc
quyền. Trong chế độ độc tài toàn trị và độc quyền cả trên nửa thế kỉ thì
chỉ còn ngõ duy nhất là phải vào và theo đảng, trung thành với lãnh tụ và
những người có quyền lực. Tiến cử nhân sự theo cách này cuối cùng,
như cựu ủy viên TUĐ Tướng Đặng Quốc Bảo, nguyên Bí thư Đoàn Thanh niên CS
HCM và Trưởng ban Khoa giáo trung ương đã nói rất đúng, chỉ toàn những
phần tử nịnh bợ, vâng dạ!
Cho nên, trong chế độ này leo lên đỉnh cao trong
TUĐ, nhất là BCT phải vượt qua nhiều cửa ải, phải chứng tỏ lòng trung
thành với lãnh đạo, phải vào vây cánh của những người có quyền lực nhất.
Nghĩa là họ phải để mất cá tính, lòng tự trọng, tròn trĩnh như những viên
sỏi ở bãi biển. Họ phải từ bỏ đạo đức phổ thông và truyến thống và phải
chấp nhận „đạo đức cách mạng“. Cần
hiểu rõ nội hàm của „đạo đức cách
mạng“ mà những lãnh tụ CS độc tài bảo thủ định nghĩa và bắt người
dưới quyền phải thực hành: Đó là trung với Đảng,
tuân lệnh lãnh tụ một cách tuyệt đối. Cho nên các đảng viên CS phải thi
hành triệt để các chỉ thị của cấp trên, mặc dù nó trái với lương tâm mình
và truyền thống đạo đức dân tộc và
văn minh của nhân loại. Cụ thể như khi Hồ Chí Minh ra chỉ
thị phát động phong trào „cải cách
ruộng đất“ vào giữa thập niên 50 của thế kỉ trước thì việc con cái,
họ hàng và bè bạn đứng ra tố khổ cha mẹ, người thân hay bạn hữu đấy là „đạo đức cách mạng“, là „lập trường gia cấp“. Đảng viên
nào không tham gia hoặc chống lại thì bị liệt vào „theo lập trường đạo đức tiểu tư sản, phản động.. „ bị thanh
trừng ra khỏi đảng, mất chức, nhiều khi còn bị tù kể cả thủ tiêu. Các
đảng viên lôi cha mẹ, người thân hay bạn bè ra tố khổ được đề cao là đảng
viên gương mẫu, trung với đảng và lãnh tụ, đó là những đảng viên có „đạo đức cách mạng“!
Cách đào luyện và tuyển chọn nhân
sự của chế độ độc tài toàn trị cũng giống như tên phó mộc trong bài thơ „Cây gỗ vuông“ của thi sĩ rất nổi tiếng
và có nhân cách Hữu Loan vừa qua đời trong cô đơn, bạc đãi. Tên phó mộc
đã dùng rìu, bào, búa, đục làm tròn trạnh các cây gỗ tùy tiện theo ý
mình. Những cây gỗ vuông nào không chịu vào khuôn phép thì bị đập, bị bẻ
gẫy nổi tiếng như Phan Khôi, Nguyễn Hữu Đang, Hữu Loan, Trần Dần, Trần Đức
Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Hoàng Minh Chính, Trần Xuân Bách….hay hàng triệu
người VN bị thủ tiêu, giết hại trên 60 năm qua từ Bắc chí Nam !
„Tôi, cây
gỗ vuông chành chạnh suốt đời
Ðã làm thất bại âm mưu
đẽo tròn
để muốn tùy tiện
lăn long lóc
thế nào
thì lăn lóc.
Chân lý đấy
hỡi
rìu
bào
phó mộc. „
Nói tóm lại, trong chế độ độc
tài toàn trị, người lãnh đạo chính là những tên phó mộc, bọn đao phủ,
cũng có thể đóng vai đạo diễn, là người chọn lựa và cầm trịch điều khiển
các hoạt náo viên. Đây chính là các tay phù thủy của quyền lực.
Còn các hoạt náo viên khi nhẩy lên được ghế cao thường rất thỏa mãn, khi
làm nhiệm vụ giao phó họ thường tự an ủi và hãnh diện là phục vụ đảng,
khi phải đưa ra quyết định thường dùng cài dù „tập trung dân chủ“,
„tập thể lãnh đạo“ để bào chữa sự thiếu bản lãnh của
chính mình và phủ nhận trách nhiệm. Đặc biệt ở VN tâm lí nhường nhịn, cả
nể „9 bỏ làm 10“ rất phổ biến
lại càng là đất dụng võ để những phần tử độc tài tự do chuyên quyền.
b) Điển hình là „triều đại“ Đỗ
Mười –Lê Đức Anh
Sân khấu trong BCT ĐCSVN ít nhất là từ cuối thập
niên 80 của thế kỉ trước đã trở thành rất đặc biệt của những người đóng
vai trò ảo thuật, múa rối dưới sự chỉ huy của một số tay phù thủy. Khi Liên xô bước vào giai đoạn tàn rụi,
chế độ CSVN mất hết chi viện tiền bạc và hậu thuẫn của Mạc tư khoa, trong
khi ấy lạm phát phi mã 600-700%, nạn đói đe dọa cả nước, hàng trăm ngàn
bộ đội VN bị sa lầy trong chiến tranh ở Kampuchia (KPC) chống Pol Pot do
sự đỡ đầu của Bắc kinh (BK) và VN hoàn toàn bị phong tỏa kinh tế, ngoại
giao của Tây phương. Chế độ đang như sợi chỉ treo ngàn cân. Câu hỏi trung tâm được phe bảo thủ nêu
ra lúc đó là: Làm thế nào cứu vãn chế độ thoát khỏi hiểm nguy ? (Chứ
không phải làm thế nào để nước thoát khỏi nghèo đói.)
Chính vào thời điểm đó một vài người có quyền lực
nhất vừa mất hoặc sức khỏe không cho phép thì những người bảo thủ và có
quyền lực còn lại đã không trực tiếp công khai đứng ra nắm quyền, nhưng
đã đưa Nguyễn Văn Linh lên làm Tổng bí thư (TBT), được thổi lên làm như
là một ngôi sao sáng, nhiều hi vọng có đổi mới nhanh và toàn diện. Với
khẩu hiệu rất kêu „đổi mới hay
là chết“. Trước đó
trong tư cách Bí thư Thành ủy HCM, Nguyễn Văn Linh đã được khuyến khích
viết những bài tố rất mạnh, tố rất đúng các „quan cách mạng đỏ“ đã biến
thái thành những quan tham nhũng. Cố tạo trong dư luận, làm như Nguyễn
Văn Linh là con người đổi mới thật sự! Nhờ thế tạo một dư luận rất hồ hởi
khi ấy, như kẻ sắp chết khát đang tới bờ một giếng nước!
Nhưng đứng đằng sau sân khấu những người cầm trịch
đã kìm kẹp chỉ cho phép Nguyễn Văn Linh làm hoạt náo „đổi
mới“ trong những giới hạn mà họ gọi là „đổi mới nhưng không đổi mầu.“ Nghĩa
là cứu chế độ thoát ra khỏi vòng vây để rồi củng cố lại. Các tay phù thủy
chính khi đó là Đỗ Mười và Lê Đức Anh lo về hành động và
Nguyễn
Đức Bình lo trong tư tưởng.
Đến khi thấy tình hình cho phép thì họ gạt Nguyễn
Văn Linh ra ngoài và trực tiếp tự chỉ huy để không bị „chệch hướng“
ra khỏi quĩ đạo XHCN, thâm ý là tiếp tục độc quyền cho ĐCS và từ đó bảo
vệ quyền-tiền của chính họ. Sau đó họ giao cho Võ Văn Kiệt, một người vẫn
được coi là có tư tưởng cởi mở cả trong kinh tế lẫn chính trị, giữ chức
Thủ tướng để tiếp tục „đối mới nhưng không đổi mầu“ và họ ban bố
Cương lĩnh chính trị 1991 thanh toán những đồng chí đòi đổi mới thực sự
bằng cách đòi đi cả hai chân (kinh tế và chính trị) như Trần Xuân Bách,
hay chống việc ngả theo Bắc kinh như Nguyễn Cơ Thạch. Từ đó nhóm cầm đầu
quay đầu về phương Bắc, sang Thành đô (9.1990) cúi đầu trước Giang Trạch
Dân và Đặng Tiểu Bình, rồi phải bỏ phần mở đầu chống Bắc kinh trong Hiến
pháp mới 1992 .
Phương châm hành động để giữ độc quyền của họ vẫn
được họ tự ca tụng là khôn ngoan, sáng suốt đó là „bất biến, vạn
biến“. Để thực hiện mục tiêu cứu chế độ độc tài toàn trị
(bất biến), họ đã đề ra các nhiệm vụ chính trị (vạn biến) phải giải quyết
lúc đó: 1. Hòa với BK. 2. Rút ra KPC và giảm quân số để bớt gánh nặng cho kinh tế. 3. Đổi mới kinh tế, đặc biệt
là nông nghiệp qua việc hủy bỏ các hợp tác xã và để nông dân tự do canh
tác……
Để phục vụ một
trong các nhiệm vụ này họ đã để 4 tướng lãnh vào BCT trong ĐH 6 (1986) (trong tổng số 13 Ủy viên).
Đây là con số lớn nhất từ trước tới nay được vào cấp cao nhất của đảng.
Khi đó nhiều người không hiểu tưởng rằng, các tướng đang có quyền (cờ
đang trong tay các tướng). Nhưng thực ra đây là cách để bắt các tướng
phải thi hành các chính sách mà những người cầm trịch sẽ thi hành thời
gian sắp tới liên quan tới lãnh vực quốc phòng và quân đội nhiều khi đi
ngược lại quyền lợi của quân đội, như đã nói ở phần trên, ấy là rút bộ
đội khỏi KPC, giảm quân số và hòa với Trung quốc (TQ).
Cũng theo mưu kế này, những người cầm trịch trong
sân khấu chính trị tại ĐH 10 (2006) đã để đến 6 người xuất thân từ miền
Nam vào BCT (trong số 14 ủy viên), một con số kỉ lục từ trước tới nay. Lúc đó nhiều người đã nghĩ là, như thế
thì phe „đổi mới phóng khoáng“ của
CS miền Nam đang thắng và tất sẽ có đổi mới nhanh cả trong chính trị nữa!
Nhưng bốn năm đã trôi đi, câu trả lời cho hi vọng trên đã được thực tế trả
lời: đâu vẫn vào đó! Tuy nhiên, nếu hiểu rõ nội tình và hoàn cảnh ngặt
nghèo của nhóm độc tài bảo thủ khi đó thì mới thấy rõ phương châm hành
động „bất biến,
vạn biến“ khiến họ đã phải chọn giải pháp nhân sự này.
Phải thấy rõ những khó khăn cực lớn trước ĐH 10 khi
ấy mới thấy sự nhượng bộ bề ngoài, nhượng bộ chiến thuật của những người
cầm trịch: Vụ tham nhũng cực kì nghiêm trọng PMU 18 lúc đó đã làm rung
động triều đình đỏ, các đòi hỏi hạch tội Lê Đức Anh của Tướng Võ Nguyên
Giáp và nhiều nhân vật cao cấp khác đã về hưu về vụ Tổng cục II và T4,
các kêu gọi dân chủ hóa nội bộ đảng của cựu TT Võ Văn Kiệt đã được sự
hưởng ứng rất mạnh của dư luận trong và ngoài đảng. Hai người cầm trịch
khi đó là Đỗ Mười, Lê Đức Anh đã phải thí vài quân tốt, phải bỏ kế hoạch
đưa thêm vây cánh vào TUĐ và BCT, nhưng quyết giữ lại Nông Đức Mạnh để dễ
sai khiến và tiếp tục duy trì một vài nhân vật thân tín trong BCT để đóng
vai trò dìu dắt trực tiếp, trong đó đáng kể nhất là Nguyễn Phú Trọng. Sau
ĐH 10 những người cầm trịch đứng đằng sau BCT và trực tiếp trong BCT đã
từng bước cải thiện và nắm chủ lại tình hình. Những hoạt náo viên năng nổ
như Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết tuy tuyên bố rất nổ, ngon lành lúc
ban đầu, nhưng cuối cùng vẫn phải đi vào „lề bên phải“ theo các quyết định đã được định sẵn. Vì những
người bảo thủ có quyền lực trong BCT đã nắm được tẩy của mấy người này.
II. Câu hỏi chính phải nêu ra: Đại
hội 11 phục vụ ai?
a) Đề án nhân sự để thực hiện mục
tiêu và nhiệm vụ chính trị của giai đoạn 5 năm tới
Đối với những người độc tài bảo thủ đang nắm giữ
quyền lực trực tiếp trong BCT hay đứng đằng sau giật giây, mục tiêu
trong giai đoạn trước mắt là tiếp tục giữ độc quyền của ĐCS để bảo vệ các
đặc quyền đặc lợi phe nhóm. Muốn thực hiện mục tiêu này thì
theo tính toán của họ phải giải quyết
3 nhiệm vụ chính trị cơ bản: 1. Giữ quan hệ chặt chẽ tiếp tục với
BK. 2. Giải quyết các khó khăn và khôi phục kinh tế sau khủng hoảng để
đưa tăng trưởng cao trở lại. 3. Ngăn chặn sự chống đối ngày càng mạnh của
các tầng lớp nhân dân, đặc biệt giới chuyên viên, trí thức, các tôn giáo
và số đảng viên tự diễn biến ngày càng đông. Ba nhiệm vụ chính trị này có
những mặt hỗ trợ nhau, nhưng cũng có những mặt mâu thuẫn và chống đối lẫn
nhau. Cho nên dưới con mắt của các tay phù thủy chính trị thì công việc
chọn lọc nhân sự cho ĐH 11 phải làm sao phục vụ ba nhiệm vụ này.
Để thực hiện mục tiêu và các nhiệm vụ này thì phải
có đề án về một nhóm nhân sự mới để giữ chủ động trong BCT mới khóa 11,
hoặc ngoài BCT giựt giây thay Đỗ Mười và Lê Đức Anh đã trên 90 tuổi. Có nhiều dấu hiệu cho thấy một số nhân vật trong BCT
hiện nay đang được giao cho quyền hạn lớn hơn hoặc tiếp tục giữ các chức
vụ then chốt trong đảng và nhà nước, như Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng,
Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng, Bộ trưởng Công an Lê Hồng
Anh, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương và Chủ tịch Hội đồng lí luận trung
ương Tô Huy Rứa và Thường trực Bí thư Trương Tấn Sang. Trong số
những nhân vật này, vào thời điểm này, Nguyễn Phú Trọng đang được coi như nhân
vật trung tâm.
Trong các tuần lễ vừa qua ông Trọng đã đi thăm
nhiều tỉnh ở miền Nam, Bắc và Trung với tư cách là „Phó
Trưởng Tiểu ban Thường trực Tiểu ban Cương lĩnh và Báo cáo Chính trị tại
Đại hội lần thứ XI“. Có
thể nói, trong thực tế Nguyễn Phú
Trọng (chứ không phải Nông Đức Mạnh) mới chính là người đang chủ động
chuẩn bị cho hai công tác quan trọng nhất của ĐH 11 đó là bản Báo cáo
chính trị và Cương lĩnh Chính trị.
Các cuộc đi thăm và nhất là những tuyên bố của ông Trọng trong các
dịp này đã được báo và đài tường thuật đầy đủ và trân trọng. Nguyễn Phú Trọng
đã chọn lọc một số nơi để tham quan và nói chuyện phản ảnh các quan điểm
và đường lối của nhóm độc tài bảo thủ muốn duy trì tiếp tục trong thời
gian tới. Đó
là phải duy trì con đường „kinh tế
thị trường định hướng XHCN“ với kinh tế nhà nước tiếp tục giữ vai trò
chủ đạo và giữ lại phần chính của Cương lĩnh 1991. Vì theo lời ông ta, nó đã được thử thách và
thành công trong việc giữ vững chế độ toàn trị. Các mô hình này đã ra đời
khi những người cầm đầu CSVN quay đầu thần phục Bắc triều! Các quan điểm
cổ lỗ, sai lầm và phản động này
liền đã được người đỡ đầu là Đỗ Mười tung hấng ngay trong dịp kỉ niệm 80
năm thành lập ĐCS với bài rất dài và đặc kiêu ngạo „Không có Đảng, không có công cuộc đổi mới ở Việt Nam“
được các tờ Nhân dân và Chính phủ phổ biến và sau đó được Nông Đức
Mạnh nhấn mạnh trong diễn văn kỉ niệm 80 năm.
„Ðảng phải lãnh đạo việc xây dựng và tổ
chức thực hiện các chiến lược kế hoạch kinh tế - xã hội, xây dựng và tổ
chức thực hiện công tác cán bộ… Ðảng lãnh đạo tất cả, không trừ mặt nào.
Ðối với lực lượng vũ trang, Ðảng ta có trách nhiệm lãnh đạo tuyệt đối, trực
tiếp về mọi mặt.“
Không chỉ được đề cao trong lãnh vực nội trị và nội
bộ đảng, Nguyễn Phú Trọng còn hoạt động tích cực cả trong lãnh vực đối
ngoại. Cho tới gần đây, vai trò của Chủ tịch QH chỉ có tính cách tượng
trưng nhiều hơn, nhưng từ khi Nguyễn Phú Trọng giữ chức vụ này thì ông ta
đã biến chức Chủ tịch QH đóng vai trò quan trọng trong ngoại giao, chứ
không để cho Nguyễn Tấn Dũng trong tư cách Thủ tướng bao thầu. Ông Trọng
đã đi thăm một số nước Á châu và Âu châu, đồng thời đã mời nhiều phái
đoàn QH các nước khác sang thăm VN.
Điều
cần nhấn mạnh nữa là, trong các hoạt động ngoại giao, Nguyễn Phú Trọng đã
ưu tiên với Bắc kinh. Mọi nhân vật cao cấp của BK thăm VN đều được ông
Trọng tiếp đón niềm nở. Nguyễn Phú Trọng còn tỏ ra trọng thị đặc biệt với
Đại sứ mới của Trung quốc tại VN Tôn Quốc Tường. Khi ông này vừa mới sang
Hà nội (HN) nhậm chức thì Nguyễn Phú Trọng là người đầu tiên tiếp ông
Tường, ngay cả khi HNTU 9 đang họp (1.09), trước cả Nguyễn Tấn Dũng. Việc
này đã làm nhiều giới ở trong và ngoài đảng nhớ lại thủ đoạn của Bắc kinh
chia rẽ nhóm lãnh đạo CSVN vào cuối thập niên 80 đầu thập niện 90 bằng
cách khi các phái đoàn BK sang HN chỉ tiếp xúc với Ban Đối ngoại Trung
ương đảng, nhưng tránh gặp bộ Ngoại giao. Vì khi ấy BK ghét cay đắng Bộ
Trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch. Gần đây nhất, vào đầu tháng 1.10 đại
sứ TQ Tôn Quốc Tường trong cuộc họp báo đầu năm đã thách đố khi tuyên bố "hợp tác sẽ phát
triển, đấu tranh sẽ thất bại". Nhưng chỉ ít ngày sau vào giữa tháng 1.2010, nhân dịp kỉ niệm
60 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt-Trung, Nguyễn Phú Trọng đã vẫn
thân hành tới sứ quán TQ tham dự tiệc cùng với Nguyễn Sinh Hùng. Đúng ra,
Chủ tịch QH không nhất thiết phải có mặt. Trong lúc đó khi Đại sứ VN mở
lễ mừng ở Bắc kinh cũng trong dịp này thì BK chỉ cử cấp thứ ba tới. Trong
vụ để BK khai thác Bauxit ở Tây nguyên thì Nguyễn Phú Trọng được coi là một
trong những nhân vật đầu tiên cổ súy cho dự án này.
Thái độ thân thiện đặc biệt với BK của Nguyễn
Phú Trọng không chỉ mới gần đây mà đã có từ thời ông Trọng làm Chủ tịch
Hội đồng Lí luận Trung ương từ giữa thập niên 90. Chính ông Trọng đã là
một trong số vài nhân vật trong BCT bắc cầu để hai ĐCS VN và TQ tổ chức
những cuộc hội thảo lí luận về các vấn đề đường lối và chính sách hợp tác
chặt chẽ và toàn diện giữa hai đảng. Như vậy có thể nói hiện nay Nguyễn Phú Trọng là nhân
vật thân tín, gần Bắc kinh nhất trong BCT.
Để
tìm cách đánh tan và xoa dịu những nghi ngờ và chỉ trích ở trong và ngoài
đảng về việc quá thần phục BK, cho nên mới đây nhất Nguyễn Phú Trọng đã bỏ
ra hơn một tuần đi thăm Ấn và Nam Dương từ cuối tháng 2 tới đầu tháng 3.2010,
hai nước Á châu này có đường lối độc lập với BK. Cần
phải thấy rõ thâm ý này, vì liền sau chuyến đi thăm hai nước sẽ diễn ra
HNTU 12 trong đó Nguyễn Phú Trọng sẽ đóng vai trò chính.
Điều
rất chú ý nữa là vai trò của Nguyễn Phú Trọng còn mở rộng cả trong quân đội
và công an. Trong thời gian qua ông Trọng đã tham dự một số hội nghị của
cả quân đội lẫn công an, hai lãnh vực theo sự phân nhiệm thì không chính
thức thuộc quyền phụ trách của ông. Đây cũng cho thấy một sự tính toán để
gia tăng uy thế của người đứng đầu phe bảo thủ trong lãnh vực quốc phòng
và an ninh.
Từ
khi nắm Chủ tịch QH (7.2006) Nguyễn Phú Trọng cũng đã cải biến vai trò QH
trong hai lãnh vực để tạo uy tín và uy quyền. Việc thứ nhất là ông đã đưa
Ủy ban Thường vụ QH (UBTVQH), trong đó ông cũng là Chủ tịch, trở thành một
cơ quan kiểm sát các hoạt động của Chính phủ, mà cụ thể ở đây là kiểm sát
Nguyễn Tấn Dũng. Các cuộc họp định kì hàng tháng của UBTVQH không chỉ thảo
luận về các dự luật, mà gần đây còn bắt các bộ trưởng phải trả lời chất
vấn. Cao điểm nhất của cách tự đánh bóng cho
mình là ngày 19.3 trong cuộc chất vấn một số bộ trưởng của UBTVQH dưới
quyền chủ tọa của Nguyễn Phú Trọng đã được truyền hình và truyền thanh
trực tiếp, việc này đã diễn ra chỉ vài ngày trước HNTU 12. Trong khi
đó, tại các phiên họp hàng năm của QH, Nguyễn Phú Trọng đã dành riêng vài
ngày để các bộ trưởng và cả một vài lần Nguyễn Tấn Dũng cũng phải trả lời
chất vấn. Việc này trước đây Nguyễn Văn An cũng đã làm, nhưng chưa khoa
trương rốt ráo như thời Nguyễn Phú Trọng.
Nói
tóm lại, trong các năm qua Nguyễn Phú Trọng, một người rất thân cận của Bắc
kinh, đã được chuẩn bị về nhiều mặt
từ QH, an ninh, quốc phòng, ngoại giao… để có thể đảm nhận những vai
trò quan trọng hơn trong thời gian tới, nếu sức khỏe không bị trở ngại.
ĐH 11 được tổ chức vào đầu tháng 1.2010 (thời điểm này cũng do ông Trọng đã
đề nghị) thì ông Trọng mới chỉ hơn 66 tuổi (14.4.44). Trên nguyên tắc đã
quá 65 tuổi theo hạn định, nhưng thường vẫn có „du di“ cho các Ủy viên
BCT, nhất là những người có thế lực. Trước đây khi làm TBT nhiệm kì 2
(4.2006) Nông Đức Mạnh cũng ở trường hợp tương tự.
b) ĐH
11 phục vụ ai ?
Câu
hỏi ĐH 11 phục vụ ai và đi theo chiều
hướng nào – độc lập và bảo vệ quyền lợi của VN hay lệ thuộc BK hơn nữa?
Hai câu hỏi này càng gần ngày ĐH 11 càng bộc lộ rõ ràng hơn. Câu trả lời
thể hiện qua thái độ và các việc làm của nhóm cầm đầu CSVN đối với những
yêu sách đòi hỏi của BK.
Sách
lược của BK cưỡng bức HN bao gồm hai mặt: mềm và cứng. Mềm: Dùng sức mạnh kinh tế áp đảo, dùng các món nợ
khổng lồ lên tới hàng chục tỉ Mĩ kim mỗi năm để ép HN phải nhượng bộ tài
nguyên, hải đảo… Dùng các tay thân tín trong BCT, TUĐ, trong quân đội,
công an và chính phủ và bộ máy mật vụ của TQ ở VN để phân hóa, mua chuộc.
Cứng: Dùng sức mạnh ưu thế về hải quân và không quân để khống chế biển
Đông, hợp pháp hóa các hải đảo, ngăn cản các công ti dầu khí quốc tế không
đầu tư khai thác dầu khí trên thềm lục địa của VN. Hiện nay BK sử dụng rất tinh vi đồng thời
cả hai khả năng này cho nên BK không phải dùng chiến tranh mà vẫn từng
bước ép buộc HN phải im lặng, nhượng bộ và chấp nhận.
Trong
thời gian gần đây thái độ của Bắc kinh đối với Hà nội càng tỏ ra trịch
thượng hơn. Họ không chỉ đưa chiến hạm tới các quần đảo Hoàng sa và
Trường sa, đối xử rất tàn tệ với các ngư dân VN và tịch thu hải sản của
họ, mà còn tổ chức du lịch ở các quần đảo này. Mặt khác, trong những ngày
gần đây BK còn để cho cả hàng trăm tầu đánh cá TQ xâm nhập vào hải phận
VN để xem phản ứng của nhóm cầm đầu CSVN.
Còn có những tín hiệu rõ ràng cho
thấy là, BK đang can thiệp trắng trợn cả vào các
hoạt động nội bộ của chính phủ ở VN, thậm chí cả một số tờ báo của
đảng và chính phủ. Trong khi mức độ trịch thượng của BK gia tăng thì Hà
nội lại tỏ ra tiếp tục cúi đầu chịu đựng và nhượng bộ…Ngay cả tờ Cộng sản
điện tử, cơ quan ngôn luận trung ương của ĐCSVN, đã dùng ngôn ngữ của BK
khi tường thuật các cuộc hành quân của hải quân TQ ở Hoàng sa và Trường
sa. Đầu tháng 1.2010 trong cuộc họp báo đầu năm đại sứ TQ Tôn Quốc Tường
đã lên giọng quan thái thú đe dọa "hợp tác
sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại". Nhưng tờ điện
tử Chính phủ của Nguyễn Tấn Dũng đã lại chỉ tường thuật những lời đường
mật của Tôn Quốc Tường và tuyệt nhiên không dám đăng các câu hỏi của báo
chí và câu trả lời của Tôn Quốc Tường liên quan tới những tình hình căng
thẳng giữa hai nước. Thành thử khi đọc bài tường thuật của tờ điện tử
Chính phủ (VN), người ta có cảm tưởng như là đọc tờ điện tử Chính phủ
Trung quốc hay tờ Nhật báo Nhân dân của ĐCSTQ! Vài hôm sau tờ điện tử Chính
phủ (VN) tường thuật Nguyễn Tấn Dũng tiếp GS Nye của Đại học Harvard,
nhưng cũng chỉ viết rất chung chung. Khi tờ Vietnam Net đưa tin này đã
dùng tựa „Thuyết phục Trung Quốc hành xử có trách nhiệm“ và còn trích cả lời của ông Dũng: "Mọi
hành vi bắt nạt nước khác đã lỗi thời. Bất kỳ quốc gia nào muốn đứng trên
bắt nạt dân tộc khác thì thời đại này cũng khó thực hiện được và không có
lợi cho bất kỳ ai". Nhưng chỉ vài giờ sau bài này đã bị bóc
ngay trên tờ VNN. Những tín hiệu
rõ ràng này không thể nào cải chính việc chính phủ của ĐCSVN đã phải cúi
đầu tuân lệnh BK và như thế chủ quyền của đất nước quả thật đang bị đe
dọa!
Vào
cuối tháng 1.2010 tại „Hội nghị Tổng kết Cuộc vận động học
tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM“ Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú
Trọng đã công bố ba Ủy viên TUĐ
được chọn làm „tấm gương tiêu biểu“
làm theo Bác. Một trong ba người này là Bí thư Tỉnh ủy Lâm Đồng Huỳnh
Phong Tranh, nơi đang để Bắc kinh khai thác quặng Bauxit. Trong cuộc
phỏng vấn ông Tranh đã ca ngợi việc này là rất hợp lí ! Ngày 26.1 Nguyễn Sinh Hùng đã đại diện
Nguyễn Tấn Dũng (đang ở Davos) đích thân niềm nở tiếp Khương Kiến Thanh, Chủ tịch Hội đồng
quản trị (HĐQT) Ngân hàng Công thương TQ sang khai trương chi nhánh đầu
tiên của ngân hàng này tại VN. Ngân hàng này có
tài sản trị giá 1.800 tỉ USD, tức là gấp khoảng 20 lần tổng sản lượng
quốc gia của VN! Ai cũng biết, mức nhập siêu của VN trong buôn bán
với TQ đã lên tới mức nguy hiểm, chỉ riêng năm 2008 VN đã nhập siêu của
TQ lên tới trên 11 tỉ, chiếm ít nhất trên 2/3 tổng số nhập siêu của VN.
Trong thời gian gần đây số trữ kim của VN đang ở mức căng thẳng, thị
trường rất khan hiếm đồng USD khiến Nguyễn Tấn Dũng phải ra lệnh cho các
tập đoàn kinh tế và tổng công ti bán Mĩ kim cho các ngân hàng, chế độ
phải bỏ ra một số tiền lớn để bán trái phiếu chính phủ, tiền đồng đang mất
giá. Chủ nợ trọc phú BK bắt mạch được những khó khăn rất lớn này nên đang
tìm cách khai thác và bắt chẹt.
Hiện nay BK đang
sử dụng sức mạnh áp đảo trong kinh tế để áp lực nặng nề lên chính trị,
quốc phòng và ngoại giao. Trong thời gian gần đây, ngoài việc phải để BK
khai thác Bauxit ở Tây nguyên, Hà nội còn phải nhượng quyền khai thác dài
hạn cả 50 năm gần 300.000 ha đất rừng ở các vùng biên giới phía Bắc cho
các công ti của TQ. Ngoài ra số công ti TQ trúng thầu trong nhiều công
trình ở VN ngày càng gia tăng và số công nhân TQ không chuyên nghiệp vào VN một cách
trái phép đang gia tăng. Nhiều tướng lãnh, „ lão thành cách mạng “ và các chuyên viên đã công khai phản
đối thái độ nhượng bộ và cúi đầu của nhóm cầm đầu đang gây những hậu quả
rất nguy hiểm cho quốc phòng, an ninh và môi trường của VN. Trong vụ khai
thác Bauxit ở Tây nguyên, ba Tướng Võ Nguyên Giáp, Đồng Sỹ Nguyên và
Nguyễn Trọng Vĩnh đã viết thư trực tiếp cho BCT cánh cáo và yêu cầu ngưng
các dự án này. Nhưng do áp lực rất mạnh của BK nên năm trước nhóm cầm đầu
HN đã phải cho BK khai trương nhà máy ở Tân rai (Lâm đồng) và cuối tháng
2 vừa qua chính Nguyễn Tấn Dũng lại phải cho khai trương thêm nhà máy thứ
hai ở Nhân cơ (Đắc nông). Trong khi ấy, cũng vào thời gian này nhóm cầm
đầu CSVN phải tuân lệnh của BK là „khép
lại quá khứ“ cho nên đã không
dám tổ chức kỉ niệm 31 năm chống lại cuộc chiến tranh xâm lược VN
(2.1979) giết hại hàng vạn binh sĩ và thường dân VN. Nhưng trong khi đó,
tuy miệng nói đoàn kết dân tộc, tăng cường nội lực, nhưng họ lại đang cho
báo chí ca tụng trận đánh Ban mê thuột và chuẩn bị đại lễ kỉ niệm lần thứ
35 xâm chiếm miền Nam! Mới đây hai tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng
Vĩnh còn viết thư gởi chính phủ cảnh cáo việc để cho các công ti TQ khai
thác hàng mấy trăm ngàn ha ở biên giới phía Bắc. Hai Tướng này đã còn
viết bài và trả lời phỏng vấn công khai tố cáo việc làm sai lầm nguy hiểm
này và nhấn mạnh: „ Hám lợi nhất thời, vạn đại đổ
vào đầu cháu chắt. Mất của cải có thể làm lại được, còn mất đất là mất
hẳn.“
Ngoài các minh chứng thần phục
và phục vụ BK trên đây, một câu hỏi quan trọng khác cũng được đặt ra: ĐH 11 phục vụ ai, làm cho dân giầu nước mạnh hay chỉ
vỗ béo bọn tham quan? Việc này đã được cả Đỗ Mười lẫn Nguyễn
Phú Trọng trả lời rõ trong những ngày vừa qua. Với tư cách là „Phó Trưởng Tiểu ban Thường trực Tiểu ban Cương lĩnh
và Báo cáo Chính trị tại Đại hội lần thứ XI“ Nguyễn Phú Trọng đã từng
nhấn mạnh, chính sách kinh tế thị trường định hướng XHCN sẽ tiếp tục được
triển khai trong giai đoạn tới. Trong đó vai trò các doanh nghiệp nhà
nước (DNNN) vẫn giữ vai trò chủ đạo. Trong dịp kỉ niệm 80 năm thành lập
ĐCSVN Đỗ Mười đã ủng hộ mạnh mẽ chủ trương này:
„Vì
tất cả những lẽ đó, chúng ta nhận thức rằng càng thực hiện cơ chế thị
trường thì càng cần tăng cường vai trò lãnh đạo của Ðảng và quản lý của
Nhà nước.“
Thực tế ở VN cho thấy, „tăng cường vai trò lãnh đạo của Đảng
và quản lí của Nhà nước“ trong các DNNN có nghĩa là, các tập đoàn
kinh tế và các tổng công ti - đang độc quyền nhiều huyết mạch kinh tế VN
và được ưu tiên vay tiền của Ngân hàng Nhà nước cũng như được ưu đãi
trong việc đấu thầu các công trình bạc tỉ - sẽ rơi vào tay các quan có
máu mặt đang tại chức hay đã về hưu cùng với thân nhân và vây cánh. Đây là chính sách kinh tế phục vụ lợi ích phe nhóm,
như một số chuyên viên kinh tế TS Lê Đăng Doanh, GS Nguyễn Quang A, cựu
đại sứ Nguyễn Trung và một số chuyên viên nước ngoài đã phân tích. Gần
đây cựu nhà báo BBC Bill Hayton rất am hiểu tình hình ĐCSVN đã viết trên
tờ Foreign Affairs đưa các dẫn chứng chính sách kinh tế phục vụ các „đại gia“,
những phần tử và gia đình đang có quyền lực. Với chính sách này,.những kẻ
có quyền lực trong BCT và ở các địa phương đang giành chỗ cho vây cánh
tham gia trong ban quản lí và ban quản trị các DNNN để phân chia tài sản, lợi nhuận và
quyền lợi, biến những DNNN thành những con bò sữa cho riêng họ, kể cả khi
các DNNN này được cổ phần hóa. Cửa miệng thì nói là phục vụ nhân dân,
phục vụ người nghèo khó, nhưng trong thực tế những kẻ có quyền lực hiện
nay đang làm giầu rất nhanh theo nhiều kiểu bất chính mà một số báo chí
quốc tế đã nêu đích danh. Ngay cả Đỗ Mười cũng làm không khác, trước đây
khi còn là TBT đã từng nhận cả triệu Mĩ kim của các đại tư bản Nam Hàn và
hiện nay chính các thân nhân của ông cũng đang để cho con cái du học và
sống ở Pháp.
c) ĐH
11 tấn công ai và đàn áp ai?
Câu
hỏi ĐH 11 phục vụ ai đã được trả lời rõ xuyên qua các hoạt động trên đây
của nhóm cầm đầu độc tài bảo thủ tham nhũng và thần phục Bắc kinh. Cho
nên nhóm này ước tính là sẽ gặp sự chống đối rất lớn trong nhân dân, đặc
biệt là các thành phần chuyên viên, trí thức cũng như cả các đảng viên
ĐCS tiến bộ và biết tự trọng, và sự kết án của dư luận quốc tế trong đó
cả các cộng động người Việt ở nước ngoài. Vì thế họ đã chuẩn bị các bước
cần thiết để một mặt xoa dịu dư luận quốc tế, đánh lừa sự theo dõi của
nhân dân, trong khi đó tập trung chia rẽ, cô lập và cả thẳng tay đàn áp
những ai dám công khai chống lại.
Vào
cuối năm 2009 các hoạt náo viên Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Phùng
Quang Thanh đi Vatican, Mạc Tư khoa và Washington DC để thảo luận về bình
thường hóa quan hệ ngoại giao với Tòa thánh La mã, mua tầu ngầm của Nga
để tăng cường tiềm lực quốc phòng và về khả năng hợp tác quốc phòng với
Mĩ, đồng thời còn cho tổ chức ĐH Mặt trận Tổ quốc và mở lần đầu tiên „Hội nghị về người Việt ở nước ngoài“.
Qua các hoạt động này họ muốn tạo ra một ấn tượng trong dư luận là chính
sách cúi đầu thần phục phương Bắc sẽ chấm dứt, nhân quyền và tự do tôn
giáo sẽ được tôn trọng và „đại đoàn
kết dân tộc“ sẽ được khôi phục!
Nhưng
cũng chính vào thời điểm này thì họ lại chuẩn bị các biện pháp đàn áp
những tiếng nói dân chủ, nhân quyền và chống lại chính sách bành trướng
của bá quyền BK của nhân dân VN, đứng đầu là các chuyên viên và trí thức.
Căn cứ vào các hoạt động của Thủ tướng,
Ban Tuyên giáo Trung ương, các bộ Công an, Quốc phòng và Thông tin
truyền thông trong các tháng gần đây người ta thấy rất rõ, càng gần tới
các ĐH đảng bộ các cấp để chuẩn bị cho ĐH toàn quốc thì những chấn áp tư
tưởng và đàn áp càng gia tăng.
Hai
mũi nhọn chính đang cùng tấn công ở trong đảng và ngoài xã hội. Mũi nhọn
thứ nhất nhắm vào các đảng viên cán bộ có tư tưởng tiến bộ đang rất bất
mãn trước sự hèn yếu và nhu nhược của nhóm cầm đầu và chán ngấy những lời
rao giảng đạo đức của chính các quan tham nhũng. Họ chụp mũ cho các lão
thành cách mạng còn tâm huyết và những cán bộ cấp tiến, trong đó có rất
nhiều chuyên viên và trí thức, là „tự diễn biến“,
nghĩa là chống độc tài toàn trị và đòi phải dân chủ hóa trong đảng. Trong
các tháng gần đây Trương Tấn Sang và Tô Huy Rứa đã nhiều dịp cao ngạo răn
đe các cán bộ. Ngoài các tờ Tạp chí CS và Nhân dân, các tờ Quân đội Nhân dân
và Công an Nhân dân cũng thường xuyên đưa ra những bài bình luận xuyên
tạc, chụp mũ và đe dọa các đảng viên cấp tiến !
Mũi
nhọn thứ hai họ chĩa mũi tấn công các chuyên viên, trí thức, tu sĩ và
những người tranh đấu công khai đòi dân chủ và tự do tôn giáo. Từ giữa
năm 2009 họ đã để Nguyễn Tấn Dũng ra các Quyết định chống tự do phản biện
và kiểm soát các hoạt động Internet. Các trí thức can đảm và tự trọng đã
phản đối việc làm mà họ kết án là phản dân chủ và phản động và tự giải
tán Viện Nghiên cứu Phát triển IDS. Nhóm lãnh đạo độc tài bảo thủ vẫn
không biết điều còn bắt hai người đứng đầu trang điện tử Bauxite VN là GS
Nguyễn Huệ Chi và nhà văn Phạm Toàn điều tra. Riêng ông Chi từ giữa tháng
1.10 mỗi ngày phải lên công an để bị tra hạch. Nhóm độc tài bảo thủ và
thần phục BK muốn khủng bố tinh thần và sức khỏe của GS Chi, một biểu
tượng của trí thức tiến bộ thời đại. Qua đó họ muốn răn đe và dằn mặt các
chuyên viên và trí thức khác.
Chính
trong thời gian này tờ điện tử Bauxite VN bị phá hoại nhiều lần. Chỉ
trong thời gian ngắn vài tháng tờ này đã có trên 17 triệu lượt người vào
theo dõi và ủng hộ. Nó là thước đo thái độ phản kháng của trí thức,
chuyên viên VN thời đại, cũng là thước đo sự ủng hộ của quần chúng. Vì
thế trang Bauxite VN đã trở thành cái gai rất khó chịu cho các nhóm thân
BK ở HN và ở ngay BK! Việc phá hoại trang Bauxit VN và đàn áp những người
chủ trương trang này đã khiến dư luận trong nước và quốc tế cho rằng,
đang có sự toa rập giữa mật vụ CSVN và Bắc kinh trong việc đàn áp những
người tố cáo chính sách bành trướng của BK và sự nhu nhược của nhóm cầm
đầu CSVN.
Không
những thế, cũng trong các tháng vừa qua nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn
trị còn đưa ra tòa hàng loạt nhiều chuyên viên và trí thức dân chủ, trong
đó phần lớn là những người trẻ. Trong các phiên tòa xử phản dân chủ với
các bản án đã được định sẵn, các tòa án đã ngang ngược kết án tù nhiều
năm những chuyên viên và trí thức đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và tố
cáo tệ trạng tham nhũng, lạm quyền của bọn tham quan, cũng như chống lại
sự bành trướng của BK. Các hành động đàn áp thô
bạo này chứng tỏ rằng, càng gần tới ĐH 11 thì nhóm cầm đầu độc tài toàn
trị và thần phục BK càng rất lo sợ sự chống đối của nhân dân mà trong đó
những chuyên viên và trí thức đang đi hàng đầu!
Khi quyết định bỏ tù hàng chục chuyên
viên và trí thức trẻ, dân chủ, họ dự đoán sẽ có sự phản kháng mạnh của các
cộng đồng VN ở nước ngoài và sự kết án công khai của chính giới và dư luận
các nước dân chủ. Vì thế mới đây họ đã tha LS Lê Thị Công Nhân và tạm tha
LM Nguyễn Văn Lý về chữa bệnh. (Nhưng cả hai vẫn bị quản thúc tại gia). Việc chọn thời điểm tha và tạm tha hai nhân vật chống
đối nổi tiếng này vào lúc sau khi kết án tù nhiều năm những người dân chủ
tên tuổi và trước khi HNTU 12 khai mạc là một tính toán rất có thủ đoạn
của nhóm cầm đầu độc tài toàn trị. Qua đó họ có thể đánh lạc hướng theo
dõi và xoa dịu sự chống đối từ bên ngoài, đồng thời cố tạo ra một cảm
tưởng và hi vọng của thế giới bên ngoài là nhóm cầm đầu CSVN tỏ ra biết
điều!
* * *
Nói
tóm lại, càng gần ĐH 11 thì các hoạt náo viên Nguyễn Minh Triết, Nguyễn
Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh, Phạm Quang Nghị… sẽ còn tuyên bố rất mạnh,
rất lớn về bảo vệ chủ quyền, giữ vững độc lập, quyết trừng trị tham
nhũng, tôn trọng nhân quyền và báo chí được tự do… Nhưng các lời tuyên bố
trên không thể nào phủ nhận và che khuất tình hình của đất nước đang diễn
ra ngày càng gay gắt trong ba lãnh vực:
- Chủ
nợ trọc phú BK sẽ tiếp tục bóp hầu bóp cổ con nợ VN. Họ sẽ còn đòi
những điều kiện cao hơn và thách lối ngang ngược hơn về chủ quyền
trên các hải đảo và khai thác tài nguyên ở biển Đông và cả trong đất
liền. Con nợ sẽ còn cúi đầu, nhượng bộ…hơn nữa. Tài nguyên bị bòn
rút, độc lập bị đe dọa và danh dự tổ quốc bị nhục mạ.
- Phần
chính của sự tăng trưởng kinh tế chỉ dồn vào việc phục vụ bộ máy đàn
áp và rơi vào túi tham của những phần tử có quyền. Trong đó các tập
đoàn kinh tế và các tổng công ti của nhà nước trở thành các trung
tâm chia chác quyền và tiền của bọn tham quan. Do đó nguy cơ lạm
phát cao đang xuất hiện, nghèo đói, thất học và bất công xã hội càng
gia tăng.
- Hệ
thống tuyên truyền của chế độ độc tài toàn trị sẽ tăng cường thóa
mạ, chụp mũ, đe dọa…những đòi hỏi phải gìn giữ độc lập và chống nạn
tham nhũng-cửa quyền của các
tầng lớp nhân dân. Bộ máy công an mật vụ sẽ gia tăng theo dõi, thẳng
tay đàn áp và bỏ tù các chuyên viên, trí thức, nhân sĩ, tu sĩ và nhà
báo có can đảm tố cáo những âm mưu đen tối và chính sách sai lầm
phản dân chủ của nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị tham nhũng.…
Các tình
hình trên đã và sẽ còn diễn ra khốc liệt trong thời gian tới, vì cho tới
thời điểm lúc này thì mục tiêu, hướng đi và đường lối cho ĐH 11 đang được rõ
nét. Đó là tiếp tục giữ độc quyền của chế độ độc tài toàn
trị để bảo vệ lợi ích phe nhóm, phải mở rộng hợp tác chiến lược toàn diện
với BK trong tư thế luồn cúi rất bất lợi, tăng cường thu hút đầu tư và
viện trợ của phía ngoài bằng mọi giá, đồng thời thẳng tay chấn áp mọi
cuộc chống đối của các đảng viên tiến bộ và của nhân dân, nhất là của các
giới chuyên viên và trí thức.
Đề án nhân
sự mới để thực hiện mục tiêu và các đường lối trên cũng đang được thành
hình, trong đó Nguyễn Phú Trọng và một số người thân tín sẽ đóng vai đạo
diễn chính trị. Hoạt náo viên chính trị như Nguyễn Tấn Dũng vẫn có thể
sài được tiếp tục. Một số hoạt náo viên mới đang ló dạng, như các ủy viên
BCT kiêm Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị và Bộ trưởng Quốc phòng
Phùng Quang Thanh, ủy viên TUĐ Bí thư thành ủy Đà nẵng Nguyễn Bá Thanh,
kể cả người rất thân cận của BK là Thứ trưởng Quốc phòng Trung tướng
Nguyễn Chí Vịnh…
Nhưng ngay
vào thời điểm này, chính bản thân những đạo diễn và hoạt náo viên chưa ai
dám quả quyết là giải pháp nhân sự họ đang chắp vá sẽ thuận buồm suôi
gió. Trong quá khứ cũng đã có những lần cho thấy, vào giờ phút chót chính
họ phá lẫn nhau vì những tranh chấp quyền-tiền, như trước các ĐH 8 và 9. Trong
các năm vừa qua sự thu vén tiền bạc, đất đai, nhà cửa và các tài sản khác
qua tham nhũng và làm giầu bất chính đang đưa đến tình trạng kèn cựa,
ghen ghét, trâu buộc ghét trâu ăn! Ngay cả những người đỡ đầu của họ ở
trong và ngoài BCT hay cả BK cũng chưa thể đoan chắc được là phe mình sẽ
thắng.
Nước chở
thuyền, nhưng nước cũng có thể lật thuyền! Các yếu điểm
nhất của giải pháp họ đang dựng lên là độc tài và tôn thờ, trông chờ vào
ngoại lực và đang chống nội lực, tức là chống lại nhân dân, chống lại các
đảng viên tiến bộ và thẳng tay đàn áp các chuyên viên, trí thức dân chủ.
Hướng đi và cách làm của họ đang chọn rất sai lầm và vô cùng thiển cận.
Họ không
tin vào nhân dân, họ chống lại những thành phần đại biểu trí tuệ của nhân
dân và cả những lão thành cách mạng đã từng sinh tử dựng lên chế độ.
Chuyên viên, trí thức và thanh niên là chìa khóa để đất nước mở cửa bước
vào thời đại, là trí tuệ, trái tim và tấm lòng của dân tộc. Lão thành
cách mạng còn tâm huyết và đảng viên tiến bộ là tiếng nói của lòng tự
trọng và lương tâm. Đi tiếp tục con đường hiện nay là nhóm cầm đầu độc
tài bảo thủ và thần phục BK đang chia cách và đối lập thêm lòng dân ý
đảng! Dùng Đảng đối lập với nhân dân, dùng bộ máy công an mật vụ đàn áp
những người yêu nước!
Những người
cầm đầu độc tài bảo thủ và thần phục BK hiện nay đang bị quyền-tiền làm
hủ hóa và bị BK thao túng, nên họ chỉ nhìn thấy cây mà không thấy rừng,
chỉ lo lợi ích cục bộ nhất thời bất kể những tai hại và nguy hiểm đối với
lợi ích toàn cục lâu dài của cả dân tộc! ♣
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát
triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|