|
Vũ Cao Đàm, Bùi Thế Vĩnh, Nguyễn Mạnh
Tôn
LTS DC&PT: Trong Đại hội
6 (1986) – được gọi là „Đại hội đổi
mới hay là chết“- Trần Xuân Bách được bầu làm Ủy viên Bộ chính trị
và Bí thư trung ương, lãnh vực phụ trách là Công tác đối ngoại, đặc biệt
với các ĐCS. Có chân cả trong hai cơ quan cao nhất của Đảng nên vào thời
điểm đó ông Bách được coi là người có quyền lực lớn. Câu nói nổi tiếng
của ông là, đổi mới thực sự thì phải đi cả hai chân, không thể đi khập
khiễng, nghĩa là phải đổi mới cả kinh tế lẫn chính trị!
Sau khi bị thanh
trừng các đồng liêu cũ trong Bộ chính trị đã cô lập ông và các ủy viên
Bộ chính trị các khóa sau cũng không dám liên hệ. Tư cách đạo đức của họ
là như thế, mặc dầu cả hiện nay những người cầm đầu chế độ vẫn rao giảng
„làm theo Bác“ ! Nhưng nhiều
chuyên viên cao cấp vẫn kính trọng ông và coi ông là một người Cộng sản
còn có nhân cách và có tấm lòng tự trọng, đặc biệt có tầm nhìn xa vì
dân vì nước!
|
Ông Trần Xuân Bách là một nhà
lãnh đạo có những tư tưởng cải cách rất mạnh dạn đã dẫn đến những phản
ứng mạnh mẽ trong Đảng CSVN, và bản thân ông phải nhận những kỷ luật
nặng nề của Đảng.
Nhân ngày giỗ đầu của ông
(1/1/2007), những người thuộc nhóm cộng sự của ông đã viết bài gửi một
tờ báo đã từng viết về tư tưởng cải cách của ông, nhưng rất tiếc, bài
viết đã không có may mắn được xuất hiện trên công luận.
Nhân kỷ niệm làn thứ năm ngày ông
mất (1/1/2011), nhóm cộng sự xin gửi bài viết này tới trang Bauxite
Việt Nam, để tỏ lòng tưởng nhớ kính cẩn tới một chí sỹ đã dành những
năm tháng cuối đời của mình cho một ý tưởng cải cách chưa thành đạt của
ông.
Vũ Cao Đàm
|
|
|
Hôm nay là giỗ đầu anh Trần Xuân
Bách. Chúng tôi xin thành kính gửi gắm những tình cảm sâu nặng tới anh,
một chí sỹ đã dành trọn những năm tháng cuối cùng của cuộc đời cho ý tưởng
trong sáng vì sự phát triển của đất nước.
Vào cuối năm 1989, trong quá trình chuẩn bị Đại
hội VII của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), chung tôi nhận được giấy mời
đến Văn phòng Trung ương ĐCSVN để làm việc với anh Trần Xuân Bách. Chúng
tôi được tập hợp thành một nhóm nghiên cứu gồm 5 người: Lê Hồng Tâm,
nhà kinh tế, tên thật là Phó Bá Tòng, em ruột của Giáo sư Phó Bá Long
(Ông Phó Bá Long trước 1975 là Hiệu trưởng Trường Chình trị Kinh doanh,
Đại học Đà Lạt, sau là giáo sư Đại học Georges Town, Hoa Kỳ); Vũ Cao
Đàm, viện trưởng Viện nghiên cứu Chính sách thuộc Bộ Khoa học và Công
nghệ; Bùi Thế Vĩnh, viện trưởng Viện Hành Chính học, Học viện Hành
chính Quốc gia; Nguyễn Mạnh Tôn, chuyên viên Ngân hàng Ngoại thương và
Nguyễn Thanh Sơn, chuyên viên Ban Công nghiệp Trung ương ĐCSVN. Hai người
lớn tuổi nhất, là anh Tâm và anh Sơn đã mất. Ba người còn lại chúng tôi
đều đã lần lượt bước qua tuổi bảy mươi, vì vậy, chúng tôi mong muốn được
ghi nhận lại một vài cảm nghĩ, với tư cách là những cộng sự và nhân chứng
trực tiếp, về những điều anh Bách trăn trở trong suốt những năm cuối đời
của anh.
Sau nhiều buổi trao đổi để “phát hiện” chúng
tôi, anh Bách đã giao cho mỗi người chúng tôi phụ trách một chuyên đề:
Lê Hồng Tâm nghiên cứu về chính sách kinh tế để phục hưng đất nước; Bùi
Thế Vĩnh – biện pháp giải phóng lực lượng sản xuất; Vũ Cao Đàm – hệ thống
chính trị trong tiến trình cải cách kinh tế; Nguyễn Thanh Sơn – chính
sách phát triển nhân lực; Nguyễn Mạnh Tôn – biện pháp chống lạm phát. Công
bằng mà nói, nhiều nội dung chúng tôi bàn thời đó còn khác lạ so với những
điều được công nhận ngày nay, nhưng ngược lại cũng có nhiều biện pháp cải
cách ngày nay đã vượt rất xa những điều chúng tôi bàn thời đó; tuy
nhiên, do anh Bách luôn mạnh dạn gọi sự vật bằng tên thật của nó, cho
nên đã dẫn đến những hệ luỵ như chúng ta đã chứng kiến.
Toàn bộ những nghiên cứu của chúng tôi đã được
anh Bách xem xét rất thận trọng và cuối cùng anh đã tóm lược (rất kín kẽ)
như sau:
Thứ nhất, cần mạnh dạn thực hành chính sách
kinh tế theo kiểu chính sách kinh tế mới của Lênin, và anh Bách đã nói
theo cách đã sử dụng từ Đại hội ĐCSVN lần thứ VI, là “kinh tế thị trường”,
với sự tham gia của mọi thành phần xã hội;
Thứ hai, theo kinh tế quyết định luận của
Marx, đã đa thành phần kinh tế, mà anh gọi là “đa nguyên kinh tế”, thì
tất yếu sẽ dẫn đến “đa thành phần” trong xu hướng chính trị, mà anh cũng
thẳng thắn gọi là “đa nguyên chính trị”. Chúng tôi muốn lưu ý, anh chưa
một lần nào nói đến hai chữ “đa đảng”;
Thứ ba, anh đưa ra nhận định khái quát “Thị
trường và đa nguyên là những thành tựu nổi bật của nhân loại”.
Thứ tư, anh luôn nhắc đến ý tưởng hàn gắn vết
thương dân tộc. Chúng tôi nhớ mãi một lần anh nói, đấu tranh cho công bằng
xã hội là lý tưởng cao cả của các nhà cải cách xã hội, nhưng đáng tiếc,
cải cách ruộng đất và cải tạo tư sản lại là hai cuộc vận động đã mắc những
sai lầm dẫn tới sự chia rẽ dân tộc lớn nhất trong lịch sử nước nhà.
Về kinh tế thị trường, anh Trần Xuân Bách luôn
khẳng định, đó là con đường duy nhất dẫn đến dân giàu nước mạnh; về đa
nguyên chính trị, anh luôn khẳng định, đó là một đảm bảo thực tế cho việc
hình thành một nền kinh tế thị trường thực thụ, và là con đường tất yếu
khắc phục sự mất dân chủ trong xã hội, xóa bỏ những nhóm độc quyền thao
túng chính quyền.
Trong suốt những ngày làm việc với anh Bách,
chúng tôi học được ở anh tấm gương làm việc nghiêm túc. Anh đọc và trao
đổi ý kiến rất tỉ mỉ về tất cả những công trình của các nhà nghiên cứu
trong nước và ngoài nước mà chúng tôi giúp anh sưu tầm. Anh rất thích
những tài liệu nguyên gốc bằng tiếng Pháp, chẳng hạn, những bài viết về
kinh tế thị trường trong chủ nghĩa xã hội của Boukharin; những bức thư
đầy tâm huyết, với những dự báo sắc sảo về sự diệt vong của nhà nước
soviet của nhóm Kameniev và Zinôviev chống quan điểm độc tài trong đường
lối tổ chức chính quyền của Lênin. Anh luôn luôn tự viết tất cả những
bài anh cần phát biểu trên các diễn đàn.
Sau một thời gian thảo luận trong nhóm chúng
tôi, anh Trần Xuân Bách có hai lần đưa quan điểm của mình thảo luận
trong khuôn khổ những diễn đàn rộng hơn: một lần với các nhà khoa học tại
phòng họp của Liên hiệp các hội Khoa học và Kỹ thuật (KH&KT) Việt
Nam ở số 53 phố Nguyễn Du, Hà Nội, một lần cũng với các nhà khoa học tại
Phòng họp của Ban Khoa Giáo Trung ương Đảng ở số 10 phố Nguyễn Cảnh
Chân, Hà Nội. Trong lần họp ở Liên hiệp các hội KH&KT, một người
nào đó đã viết bài tường thuật đăng trên một tờ báo chính thống, sau đó
không thấy có bài phản bác hoặc ủng hộ nào chính thức trên công luận.
Trước khi khai mạc Hội nghị BCHTƯ lần thứ VII
của Đảng CSVN dự định vào cuối năm 1989, anh Trần Xuân Bách chuẩn bị
bài phát biểu, trong đó đề cập hai nội dung về kinh tế thị trường và đa
nguyên chính trị. Anh đưa bài phát biểu cho nhóm chúng tôi thảo luận để
đóng góp ý kiến. Khi đó, anh Vũ Cao Đàm có nêu câu hỏi: “Anh cân nhắc
thêm, xem phát biểu bây giờ liệu có quá sớm không?”, anh Bách đã trả lời
ý là “Không quá sớm và cũng không quá muộn”. Cuối cùng anh vẫn quyết định
trình bày quan điểm của mình tại Hội nghị Trung ương lần thứ VII, và kết
cục như chúng ta đã thấy, anh bị khai trừ khỏi Ban Chấp hành Trung
ương, và sau đó là khai trừ khỏi Đảng CSVN.
Tuy là những người có nhiều cơ hội làm việc với
các nhà lãnh đạo, nhưng chúng tôi vẫn không khỏi ngỡ ngàng vì cách làm
việc của anh: khi anh cần gặp riêng một người nào đó trong chúng tôi,
anh hầu như không cho thư ký gọi chúng tôi lên văn phòng, mà chính anh
đến tận nơi chúng tôi làm việc, với chiếc xe Peugeot 404 đã cũ, không
có bảo vệ và cần vụ đi cùng (cần vụ là cách gọi những người phục vụ
sinh hoạt cho các nhà lãnh đạo), mặc dầu khi đó anh đã là nhà lãnh đạo
rất cao cấp của ĐCSVN. Những lần làm việc như thế, thường khi anh ngồi
riêng với chúng tôi cả buổi, cũng không có thư ký, không có bảo vệ và cần
vụ, chỉ một mình anh. Có lần ngồi quá trưa, chúng tôi lo anh đói, hỏi
anh có muốn ăn chút gì không, và anh đã rất hào hứng ăn nắm xôi gói lá
dong riềng mà các chị trong cơ quan chúng tôi ra phố mua ở các quán bán
xôi dành cho dân nghèo.
Sau khi anh nhận kỷ luật của Đảng, có một vị
lãnh đạo cao cấp của Đảng mời anh ra làm cố vấn, anh đã cáo lỗi khước từ.
Anh từ chối tất cả những đề nghị phỏng vấn của các nhà báo nước ngoài. Anh
cũng đã nhanh chóng trả ngôi biệt thự sang trọng trên phố Phan Đình
Phùng, dọn về ở khu Trung Tự. Anh chị cùng gia đình ở một phần, còn một
phần sử dụng để mở lớp mẫu giáo và
chính anh chị trực tiếp chăm sóc, nuôi dạy các cháu cho đến khi anh qua
đời.
Trong số những kỷ niệm còn lưu đọng mãi trong
chúng tôi, là hồi tết nguyên đán năm 1990, anh chị mời chúng tôi đến biệt
thự mà anh chị được Văn phòng Trung ương Đảng bố trí trên phố Phan Đình
Phùng (thời Pháp có tên là phố Carnot, một trong những phố đẹp nhất của
Hà Nội hiện nay). Chúng tôi vô cùng sững sờ: Trong căn biệt thự sang trọng,
chúng tôi nhận ra toàn một loại đồ gỗ tồi tàn, mà thời đó được gọi là
bàn ghế “tài chính”, tủ “tài chính”, giường “tài chính”, nghĩa là những
đồ gỗ do Bộ Tài chính đóng hàng loạt bằng gỗ tạp để phân phát đồng loạt
cho cán bộ nhà nước các cấp từ khi vào tiếp quản các thành phố lớn, năm
1954. Chúng tôi nhìn quanh bàn làm việc của anh, thấy dán chi chít những
bài thơ mộc mạc với nét chữ nắn nót mực tím của các cháu viết tặng bố mẹ.
Chúng tôi được anh chị tiếp đón với những món mứt đơn sơ truyền thống,
nhưng thật ấm áp như những người trong nhà. Tuy là vợ một nhà lãnh đạo
cao cấp, nhưng chị xử sự thật khiêm nhường, chị giản dị xưng “em” với
chúng tôi, không thể hiện chút gì là cao xa theo kiểu các mệnh phụ phu
nhân.
Nhân ngày giỗ đầu của anh, chúng tôi xin được
thắp một nén nhang kính cẩn tưởng nhớ anh, con người đã dành trọn những
năm tháng cuối đời cho một tư tưởng cải cách xã hội chưa thành đạt của
anh.
Tháng 1/2007
V. C. Đ., B. T. V., N. M. T.
Bài do các tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
Trích: Bauxite VN 27.12
|