DC&PT - Thời Sự 2009

 

 

Trịnh Phương vũ khúc *

 

 

                                  Hà Sĩ Phu

 

 

Có chân nào như đôi chân Trịnh Phương

Từng băng băng trên đường chạy nước rút

Nhưng giữa một đêm tang thương Trung Quốc

Trên đường chạy Thiên An môn, về đích Tự do

Đôi chân Người đã thua

       xích xe tăng của bầy khỉ đột

       xông ra từ góc tối một “ Thiên đường

       xiết búa liềm trên máu thịt quê hương.                        

                         *

Sắt thép bạo quyền

Không nghiền nổi Trịnh Phương

Rồi những chiếc đĩa, những ngọn lao

Từ sức trẻ thần kỳ vẫn phóng ra đúng đích

Chí sắt đá tạo nên nhà vô địch

Những huy chương vàng trên một chiếc xe lăn.

Nhưng chẳng huy chương nào

          giúp anh thoát khỏi những cuộc săn.

          của những kẻ mệnh danh đồng chí !

 

                          *

 

Trớ trêu thế, anh dạt vào nước Mỹ

Nơi bị rủa là văn minh kỹ trị

Là hổ giấy, là quân thù,

                     là giẫy chết, không mồ chôn!

Với tình người và kỹ thuật đỉnh cao

đã chắp cho anh đôi chân giả mê hồn,

anh khiêu vũ như thuở còn nguyên vẹn.

Cuộc tái sinh nào không tươi màu ước hẹn

Đôi chân này, hỏi đôi cánh nào hơn ?.

 

                           *

 

Thiên An môn, Địa bất an môn

Vòi rồng kia dẫu rửa hết máu của Tự do

Không lấp được những chân người cự phách

Chôn vào đất, trầm tích như hóa thạch

Cho muôn đời biết lối đến yêu thương

 

                            *

 

Ta ngồi đây , rộn rã nhạc muôn phương

Valse dịu và Tango quyến rũ

Đẩy man dại, cuồng si vào quá khứ

Khiêu vũ đi nào

Trịnh Phương...

Trịnh Phương...

 

                                                  HSP

           1-10-2009 (ngày Quốc khánh Trung Hoa)

 

 

 

* LTS: Trịnh Phương đã từng là sinh viên Đại học Thể thao Bắc kinh và cũng là một vận đông viên chạy nước rút suất sắc. Mùa Xuân 1989, khi ấy tuy là đảng viên ĐCSTQ, nhưng anh đã tham gia các đoàn biểu tình đòi tự do dân chủ. Ngày 6.4.89 hàng ngàn sinh viên TQ bị xe tăng quân đội nhân dân cán và giết hại theo lệnh của Đặng Tiểu Bình. Anh bị xe tăng cán nát hai chân và trở thành người tàn phế. Phải ngồi trên xe lăn, Trịnh Phương không thất vọng, tập ném đĩa và phóng lao và đã trở thành vận động viên xuất sắc của những thể thao gia khuyết tật. Trong thời gian này anh đã liên lạc bí mật với nhiều kí giả quốc tế và kể cho họ nghe về cuộc đàn áp dã man tàn bạo tại Thiên An Môn. Anh bị công an theo dõi.

 

Mùa hè 2008 anh được đi Mĩ. Tại đây anh gặp lại một số bạn cũ đã cùng tham dự biểu tình ở Thiên An Môn và đang là những người tranh đấu nhân quyền. Các tổ chức nhân quyền và từ thiện Mĩ đã giúp anh phương tiện để có được đôi chân giả. Nhờ đó Anh đã học khiêu vũ thành thạo. Ngày 7.10 này –cũng đúng là dịp  kỉ niệm 60 năm cầm quyền của chế độ độc tài toàn trị ĐCSTQ- Trịnh Phương sẽ khiêu vũ tại Washington DC cùng với nhiều dân biểu Quốc hội Mĩ. Anh sẽ nói cho chính giới  và báo chí Mĩ hiểu về cuộc đàn áp Thiên An Môn tàn bạo như thế nào. Sự hiện diện và ý chí tranh đấu kiên cường của anh sẽ làm thế giới không quên cuộc tranh đấu vì tự do dân chủ và nhân quyền đang tiếp tục mãnh liệt của nhân dân Trung quốc !

 

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục