|
|
DC&PT -
Thời Sự 2009
Nghĩ gì về 34 năm ngày „giải phóng“
Không được phép đánh lừa
thanh niên VN một lần nữa !
·
Nói và làm của nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị
·
Những nguy hiểm và bất lợi trước mắt cho đất nước
Âu
Dương Thệ
Trong thời
gian gần đây càng gần ngày kỉ niệm 30.4 và ngày sinh nhật người sáng lập
chế độ toàn trị người ta lại thấy nhóm cầm đầu chế độ này đang phát động
một phong trào đề cao đoàn kết dân tộc, lòng yêu nước và „làm theo Bác“.
Cuộc vận động mới này không chỉ dừng trong các giới đồng bào các dân tộc,
người Việt ở nước ngoài, mà trọng tâm chính là các giới trẻ như sinh viên,
học sinh và thanh niên. Thậm chí vào dịp lễ giỗ Tổ Hùng Vương vào đầu
tháng 4 và dịp kỉ niệm 78 năm thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản HCM,
Nguyễn Tấn Dũng đã để cho tổ chức một cuộc gặp mặt với Ban Bí thư Đoàn
Thanh niên Cộng sản HCM để nghe sự hoạt động phong trào của Đoàn về „Năm
xung kich phát triển KT-XH và bảo vệ tổ quốc“.[1]
Trước đó vài tuần nhóm cầm đầu chế độ toàn trị cũng cho tổ chức đình đám
„Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ 8 Sinh viên VN“ vào giữa tháng
2.04 với sự hiện diện của một số nhân vật cựu trào cực kì bảo thủ và thần
phục Bắc kinh như Đỗ Mười, Lê Đức Anh và người đại biểu trung thành của
nhóm này trong Bộ chính trị hiện nay là Nguyễn Phú Trọng đã đọc diễn văn
chính ra chỉ thị cho sinh viên.[2]
Các câu hỏi
quan trọng đặt ra ở đây là: Đằng sau tấm màn của các „Đại hội“ và gặp gỡ
với các giới trẻ của những người cầm đầu chế độ toàn trị nói lên điều gì
? Lời nói và việc làm của họ có đi đôi với nhau không?
Theo dõi sát
tình hình chính trị, kinh tế và ngoại giao của chế độ toàn trị CSVN trong
thời gian qua thì ai cũng thấy rất rõ, khó khăn kinh tế-tài chánh càng lớn
thì họ lại càng quay đầu cầu cứu phương Bắc nhiều hơn và nhóm cầm đầu Bắc
kinh đã tận dụng cơ hội này để đưa ra những yêu sách ngày càng ngang ngược
và nguy hại cho đất nước. Rõ rệt nhất là trong dịp 30 năm Bắc kinh mở
cuộc chiến tranh biên giới chống VN (2.1979- 2. 2009) những thủ lãnh của
CSVN đã không dám mở một buổi lễ kỉ niệm nào, ngay cả việc thăm viếng mộ
các chiến sĩ cũng không có. Thậm chí còn không cho báo chí được viết các
bài về cuộc chiến tranh xâm lược này. Nhưng cũng lúc đó thì họ đã cùng với
Bắc kinh tổ chức long trọng „Lễ chào mừng
hoàn thành công tác cắm mốc biên giới“ Việt-Trung vào ngày
23.2 ở Lạng sơn, mặc dầu trong suốt hơn 10 năm đàm phán và thực hiện Hiệp
định Biên giới thì Bắc kinh luôn luôn ở thế thượng phong![3]
Trong buổi lễ này Ủy viên Bộ chính trị, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại
giao Phạm Gia Khiêm đã không ngớt lời ca tụng mối bang giao mà hai bên gọi
là „16 chữ vàng“ và „4 tốt“:
„Đây là biểu hiện sinh động của mối
quan hệ đối tác–hợp tác chiến lược toàn diện giữa 2 nước và cũng là thông
điệp quan trọng khẳng định với thế giới về mối quan hệ hợp tác đang phát
triển tốt đẹp giữa Việt Nam và Trung Quốc.“
[4]
Mới vài ngày trước đây Nguyễn Tấn
Dũng đã tham dự Hội nghị kinh tế Bác Ngao ở Hải nam, Trung quốc . Trong
dịp này ông Dũng đã phải chấp nhận yêu sách của Thủ tướng Trung quốc Ôn
Gia Bảo là thời gian tới sẽ tiến hành thảo luận nhanh về các vấn đề ở biển
Đông và vẫn ca lại tình giao hảo „hữu nghị“. Đài Bắc kinh tường
thuật cuộc hội đàm này và cho biết, Ôn Gia Bảo đã khuyên Nguyễn Tấn Dũng:
„Hai bên
phải nhìn xa trông rộng, xuất phát từ đại cục, tích cực giữ
gìn sự ổn định của Biển Nam, thúc đẩy hợp tác cùng có lợi,
cố gắng tiến bước tích cực trong việc cùng khai thác Biển Nam. „[5]
Còn Nguyễn Tấn Dũng chỉ biết vâng dạ, vẫn
theo đài này:
„Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bày tỏ,
Việt Nam sẵn sàng thể theo tinh thần tôn trọng và thương lượng
lẫn nhau, giải quyết ổn thỏa vấn đề Biển Nam. „[6]
Tuy nhiên,
những lời trên chẳng đánh lừa được ai, nhất là thanh niên VN. Những bất
lợi cho VN về lãnh thổ, lãnh hải, hải đảo và tài nguyên cùng những thái
độ nhu nhược và làm mất thể diện dân tộc của nhóm cầm đầu CSVN đã không
thể nào qua mặt được phần đông thanh niên và chuyên viên VN, những người
rất nhạy cảm, nhiều nhiệt huyết và còn biết quí sự tự trọng và danh dự tổ
quốc.
Chính vì thế,
nên nhóm cầm đầu chế độ toàn trị đã bày mưu định kế để tìm cách xoa dịu sự
thất vọng, bất mãn của các giới trẻ bằng những „Đại hội sinh viên“,
bằng những cuộc gặp gỡ của lãnh đạo với các Đoàn thanh niên của ĐCSVN để
biểu giương các thành tích của các giới trẻ. Trong các dịp này họ đã chọn
lựa để cho một số nhân vật cầm đầu hiện nay đang bị dư luận chỉ trích là
quá ngả hoặc nhượng bộ vô điều kiện với Bắc kinh để gặp gỡ các đoàn thanh
niên, sinh viên trong các đại hội và các lễ lớn để tìm cách rửa mặt. Vì
vậy, Nguyễn Phú Trọng không chỉ xuất hiện và đọc diễn văn chỉ đạo trong
„Đại hội Sinh viên toàn quốc“ vào giữa tháng 2 mà ông ta còn chủ tọa
„Ngày kỉ niệm 50 năm thành lập Bộ đội Biên phòng“ vào đầu tháng 3.
Cũng không phải tình cờ, trong hai cuộc họp mặt lớn này đứng cạnh Nguyễn
Phú Trọng đều có cựu Tổng bí thư Đỗ Mười, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh,
mặc dù họ không còn giữ một chức vụ gì trong Đảng và Nhà nước, nhưng vẫn
còn quyền uy rất lớn trong giới lãnh đạo hiện nay.[7]
Đây là hai nhân vật chính đã đặt viên đá mở
đường sang thần phục Bắc kinh từ cuối thập kỉ 80 của thế kỉ trước.
Lời nói không đi đôi
với việc làm
Trong Đại hội
Sinh viên và gặp Bộ đôi Biên phòng Nguyễn Phú Trọng ca tụng lòng yêu nước
của giới trẻ và bộ đội, nhưng chỉ ít ngày sau khi thăm một số tỉnh Tây
nguyên chính ông ta lại cổ động cho việc tiếp tục để Bắc kinh khai thác mỏ
Bauxite ở đây.[8]
Nguyễn Tấn Dũng cũng chọn thái độ trí trá, đánh hỏa mù như thế. Sau khi
cấm đoán báo chí không được đưa tin về khai thác Bauxite ở Tây nguyên
không đạt kết quả. Dư luận các giới chuyên viên và nhân sĩ ngày càng bất
bình, báo chí và giới trẻ tỏ cảm tình với các quan tâm chính đáng về vấn
đề này. Cho nên Nguyễn Tấn Dũng đã cho Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải mở
cuộc „Hội thảo Khoa học“ về việc khai thác Bauxite ở Tây nguyên vào
ngày 9.4. Họ tỏ ra như muốn lắng nghe ý kiến của tướng Võ Nguyên Giáp cũng
như của các chuyên viên và nhân sĩ về những tai hại cho môi trường, kinh
tế, xã hội và quốc phòng. Nhưng trước khi chấm dứt cuộc Hội thảo Hoàng
Trung Hải đã kết luận, „chủ trương phát
triển công nghiệp khai thác Bauxite Tây nguyên là đúng đắn“.[9]
Ông Hải còn cho biết, các công trình Tân Rai và Nhân Cơ do các chủ thầu
của Trung quốc vẫn tiếp tục được khai thác như đã định trước. Mở ra cuộc
Hội thảo ông ta chỉ làm một công việc tìm cách đánh lừa sự theo dõi và bất
bình của dư luận khi nói rằng, đây là „thí điểm“ đầu tiên để học
tập.
Cũng bằng
cách đánh lừa quen thuộc, trong dịp Giỗ Tổ Hưng Vương, vào đầu tháng 4
Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước, đã lại ca „đoàn kết dân tộc“ và
„yêu nước“ theo sách lược, yêu nước là yêu đảng, kính lãnh đạo và
yêu XHCN:
„
Đảng và Nhà nước không có thành kiến với
những kiều bào còn chưa hiểu rõ về đất nước. Mẹ hiền Việt Nam luôn dang
rộng cánh tay đón những người con về với Tổ quốc, kể cả những người từng
lầm đường, lạc lối.“
[10]
Thoạt nghe
qua thì tưởng đây là chủ trương „đoàn kết dân tộc“. Nhưng đọc kĩ
những từ ngữ và ý của đoạn trên thì rõ ràng Nguyễn Minh Triết vẫn lập lại
thái độ yêu nước độc quyền mà khi còn sinh thời chính cựu Thủ tướng Võ Văn
Kiệt đã công khai kết án. Không những thế, Nguyễn Minh Triết còn tỏ thái
độ ngạo mạn trịch thượng, kẻ cả, hống hách, coi ĐCS là „mẹ hiền“ và
khinh thường coi người Việt nước ngoài là „các con“. Đây chính là
tư duy cực kì phong kiến của các vua chúa trước đây. Nghĩa là ở đây ông ta
vẫn lập lại cái ý trước đó vài năm phải tiếp tục giữ độc quyền lãnh đạo
cho ĐCS, cho nên phải duy trì Điều 4 của Hiến pháp 1992. Vì nếu không như
thế, theo ông Triết „ bỏ Điều 4 Hiến pháp…
là tự sát“
[11].
Cũng ngay khi Nguyễn Minh Triết tỏ ra vẻ hồ hởi với kiều bào thì nhà cầm
quyền đã không cho Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc vừa từ Úc đáp xuống sân bay
Nội bài vào VN. Họ cưỡng ép Ông phải ra khỏi ngay VN. GS Quốc là một
chuyên viên có uy tín, yêu nước và không có một tội gì cả.[12]
Việc cấm cản hay gây khó khăn cho người Việt từ nước ngoài về là sự tự tố
cáo lòng giả dối và thái dộ kiêu ngạo quyền lực của Nguyễn Minh Triết cũng
như những người cầm đầu CSVN.
Cũng theo
cách làm tương tự, Nông Đức Mạnh, người cao nhất của chế độ toàn trị, với
tư cách là Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương trong Phong trào „Học tập và
làm theo tấm gương đạo đức HCM“ luôn luôn rao giảng đạo đức và lòng
yêu nước. Nhưng thực sự lại là người chỉ lo thu vén quyền tiền, ăn bẩn
nhất và gia đình trị, bất cần đến dư luận và đạo đức và còn mở đường để
Bắc kinh đang áp đảo VN. Trong chuyến thăm Bắc kinh vào cuối tháng 5.08
ông Mạnh đã đồng ý với Hồ Cẩm Đào để Bắc kinh khai thác Bauxite ở Tây
nguyên, đồng thời thỏa thuận lập „quan hệ
đối tác–hợp tác chiến lược toàn diện“ giữa hai nước.[13]
Nghĩa là sau khi khống chế được kinh tế, thương mại của VN, Bắc kinh sẽ ép
nhóm cầm đầu CSVN phải hợp tác cả trong an ninh và quốc phòng, biến VN
thành một liên minh chiến lược của TH ở phía Nam.
Trước Đại hội
10 (4.06) để cứu cái ghế Tổng bí thư và người con rể, Nông Đức Mạnh đã
cách chức một số nhân vật thân tín dính líu vào vụ tham nhũng nghiêm trọng
PMU 18 và phải hoãn kế hoạch đưa con trai Nông Quốc Tuấn vào Trung ương
đảng. Nhưng sau khi củng cố lại được quyền lực thì Nông Đức Mạnh đã tìm
cách đổi trắng thay đen, cho bỏ tù một số nhà báo tố các quan lớn tham
nhũng, thả cựu Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến và vất hồ sơ vụ tham nhũng này
vào sọt rác. Không những thế, chỉ cách đây vài ngày Nông Đức Mạnh đã ra
lệnh cho Ban Bí thư Trung ương phải để cho con trai là Nông Quốc Tuấn làm
Phó Bí thư tỉnh ủy Bắc giang.[14]
Trước đây Nông Quốc Tuấn là Phó Chủ nhiệm Uỷ
ban Dân tộc, một chức vụ khó kiếm chác. Với chức vị mới này sẽ là
cái cầu để cậu ấm có cơ hội ăn bẩn giống bố và chuẩn bị nhẩy lên Trung
ương đảng trong Đại hội 11 sắp tới.
Mối nguy cho đất nước
đang đứng trước mắt
Hiện nay
Trung quốc là cường quốc kinh tế đứng thứ ba trên thế giới, có mức dự trữ
ngoại tệ rất cao là trên 2000 tỉ USD và đã bỏ gần một nửa số trữ kim trên
để đầu tư và mua trái phiếu nhà nước của Mĩ. Do tác động rất lớn của cuộc
khủng hoảng tài chính-kinh tế ở Mĩ và trên thế giới hiện nay cho nên vai
trò và ảnh hưởng của Bắc kinh cũng đang gia tăng ở ngay cả Hoa kì.
Đối với VN, hiện Trung Hoa đứng đầu thế giới
trong quan hệ buôn bán với VN, mức giao thương hiện đã lên tới trên 20 tỉ
USD. Trong số này thì số hàng nhập cảng từ Trung quốc cao hơn nhiều so với
hàng xuất cảng của VN sang Trung quốc. Vì thế số nhập siêu của VN trong
buôn bán với Trung hoa có thể lên hơn phân nửa tổng số trữ kim của VN.
Tình trạng bất lợi đến mức nguy hiểm này ngày càng gia tăng nhất là từ khi
cuộc khủng hoảng tài chánh-kinh tế thế giới bùng nổ.
Trong chiến lược hiện nay của nhóm
lãnh đạo Bắc kinh thì họ coi các sức mạnh tài chánh, thương mại và viện
trợ kinh tế của họ là mũi nhọn trong việc mở rộng ảnh hưởng và thế lực ở
các khu vực trên thế giới từ Mĩ, Âu châu, Phi châu và đặc biệt ở Đông Nam
Á. Sách lược dùng các „phần mềm“ này để áp đảo các nước lân bang đang gặp
khó khăn về tài chánh và kinh tế là đường lối chính của Bắc kinh trong
giai đoạn hiện nay. Để thực hiện sách lược này dễ dàng hơn thì
họ cần có sự ủng hộ của một số cá nhân có quyền lực trong những nước này.
Đó là sách lược mua chuộc các nhà lãnh đạo các nước nhỏ bằng nhiều mánh
lới và thủ đoạn rất tinh ranh. Mặt khác, Bắc kinh sử dụng các lợi thế về
tài chính và kinh tế của mình để gây áp lực nhằm mở rộng ảnh hưởng. Trong
lúc này Bắc kinh chưa cần và cũng chưa đủ mạnh để sử dụng phần cứng, tức
võ lực. Hiểu rõ những thâm ý và tính toán thâm độc của Bắc kinh cho nên
trong Kiến nghị ngày 12.4 về
„vụ khai thác Bauxite ở Tây nguyên“
nhiều chuyên viên và nhân sĩ trong và ngoài nước đã cảnh
báo những người cầm đầu chế độ toàn trị:
„ Người Trung Quốc đóng cửa các mỏ
khai thác bauxite của họ để chuyển sang khai thác ở Việt Nam, định trút
gánh nặng ô nhiễm môi trường cho các thế hệ Việt Nam hôm nay và nhiều đời
mai sau – những hành động y hệt như họ đã và đang làm ở châu Phi với sự
giúp sức của những chế độ cai trị tham nhũng tại châu lục này, và đang
bị dư luận thế giới theo dõi chặt chẽ và hết sức công kích“[15]
Trong quan hệ
VN-Trung quốc từ đầu thập niên 90 của thế kỉ trước cho tới nay sách lược
„phần mềm“ đã giúp Bắc kinh
đạt được từ thắng lợi này sang thắng lợi khác.
Khi biết được nhóm Đỗ Mười, Lê Đức Anh coi lợi
ích giữ quyền cho mình và cho đảng cao hơn lợi ích của đất nước, nên Bắc
kinh đã ra những điều kiện cho việc đi cầu hòa của nhóm này.
Cho nên những người kế tục của họ như Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương, Phan
Văn Khải đã phải kí các hiệp định về biên giới, lãnh hải và mở rộng giao
thương trong những điều kiện rất bất lợi cho VN vào các năm sau này. Hiện
nay ảnh hưởng của Bắc kinh ở VN không chỉ mở rộng mạnh trong chính trị và
ý thức hệ xuyên qua Nguyễn Phú Trọng, mà còn đang áp đảo trong tài chánh,
kinh tế. Vì thế Nông Đức Mạnh đã phải chấp nhận đòi hỏi của Bắc kinh lập
„quan hệ đối tác–hợp tác chiến lược toàn
diện“ vào giữa năm qua. Tiếp theo Nguyễn Tấn Dũng vào
cuối năm qua đã phải sang Bắc kinh nghe chỉ thị của Hồ Cẩm Đào và thực
hiện việc lập đường giây nóng giữa hai bên. Trong thực tế, có nghĩa là từ
nay Bắc kinh có thể ra lệnh trực tiếp cho nhóm cầm đầu Hà nội. Mới đây Bắc
kinh cũng đã giục Nguyễn Minh Triết phải sớm sang Bắc kinh.
Bước phát
triển mới mà Bắc kinh đang theo đuổi ở VN trong giai đoạn từ sau khi „quan
hệ đối tác–hợp tác chiến lược toàn diện“ đươc thiết lập là
đùng sức mạnh tài chánh và kinh tế để đưa người và các trang bị khai thác
tài nguyên và xây dựng những cơ sở có lợi ích chiến lược quốc phòng ngay ở
VN có lợi cho Trung Hoa về lâu dài. Việc này người ta thấy rõ ràng nhất là
qua việc nhóm cầm đầu Hà nội đã để Bắc kinh chính thức đưa hàng ngàn công
nhân sang khai thác các mỏ Bauxite tại Tây nguyên, bất chấp những lời cảnh
báo của tướng Võ Nguyên Giáp và các chuyên viên, nhân sĩ về những tai hại
đối với môi trường, kinh tế, xã hội và an ninh quốc phòng của VN. Mới đây
báo chí trong nước cho biết, đang có hàng chục ngàn công nhân phổ thông (không
chuyên môn) Trung quốc đang ào ạt vào VN làm việc trong các công trình mà
các công ti Trung Hoa đã „trúng thầu“ ở VN.[16]
Riêng ở Tây nguyên, theo báo chí trong nước, có tới 2.000 công nhân Trung
quốc sang làm việc.[17]
Giữa khi hàng
vạn công nhân phổ thông Trung quốc ào ạt vào VN làm việc thì trong cuộc
chất vấn của Ủy ban Thường vụ Quốc hội vào giữa tháng 3, Ủy viên Trung
ương Đảng Bộ trưởng Lao động, thương bình và xã hội Nguyễn Thị Kim Ngân
đã thừa nhân đang có hàng chục ngàn công nhân phổ thông VN đang bị thất
nghiệp, không được hưởng trợ cấp thất nghiệp phải quay về quê sống trong
nghèo đói. Tuy đứng đầu Bộ lao động nhưng bà Ngân vẫn giữ thái độ rất vô
trách nhiệm và vô cảm với những người thất
nghiệp khi trả lời các đại biểu:
“không nên quá bi quan về chuyện lao
động ở các làng nghề mất việc do thiếu đơn hàng. Bởi không làm nghề này,
họ sẽ chuyển đổi sang nghề khác, hoặc quay về làm nghề nông[18].
Chưa một nước
nào độc lập, có chủ quyền và chính quyền biết lo cho dân lại để hàng chục
ngàn công nhân phổ thông nước ngoài ồ ạt vào trong một khoảng thời gian
ngắn. Trong khi đó thì hàng chục ngàn công nhân nước mình thì bị mất việc,
không được trợ cấp thất nghiệp và phải về quê sống cảnh nghèo khó. Đây là
hoàn cảnh của VN hiện nay!
Về phương
diện quốc phòng, như tướng Võ Nguyên Giáp đã cảnh báo trong thư gởi cho
Nguyễn Tấn Dũng vào đầu tháng 1.09, Tây nguyên được coi là cái nóc nhà của
VN và Đông dương. Nay Bắc kinh đang đem hàng ngàn công nhân Trung Hoa sang
khai thác ở Tây nguyên, họ có thể lấy lí do,
vì nhu cầu kinh tế và hợp tác chiến lược giữa hai nước để thiết lập những
trung tâm Radar ngay trên Tây nguyên của VN.
Với những Radar
đặt ở Tây nguyên, Bắc kinh có thể kết hợp với hệ thống Satellit của Trung
Hoa đang hoạt động trong vũ trụ thì mọi di chuyển quân sự của Quân khu 5
của VN, chạy từ Đà nẵng tới Tây nguyên, tức Quân khu phụ trách an ninh cho
các quần đảo Hoàng sa và Trường sa và biển Đông, ngày đêm sẽ không thóat
khỏi các mắt thần điện tử của Bắc kinh.
Xa hơn nữa,
nếu lấy lí do là hai nước Trung quốc và VN đã thiết lập „quan
hệ đối tác–hợp tác chiến lược toàn diện“ thì Bắc kinh có
thể lập các đài Radar với những kĩ thuật cao nhất hiện nay, rồi từ đó hợp
sức với các Satellit của Trung quốc và các tầu ngầm có hỏa tiễn với đầu
đạn nguyên tử của Trung quốc có thể hoạt động ở tầm xa. Khi đó không chỉ
an ninh quốc phòng của VN bị đe dọa trực tiếp và thường xuyên, mà ngay cả
toàn bộ khu vực biển Đông, con đường biển thương mại chính giữa Đông Á và
Đông Nam Á với thế giới sẽ bị đe dọa an ninh trầm trọng. Ý đồ này được thể
hiện rất rõ qua cuộc diễn binh lần đầu tiên của hải quân Trung quốc với sự
chứng kiến của Hồ Cẩm Đào vào ngày 23.4 vừa qua. Trong đó Bắc kinh đã cho
biểu diễn các tầu ngầm có đầu đạn nguyên tử để trình diện với thế giới và
đe dọa các nước trong khu vực về một nước Trung quốc dưới chế độ độc tài
toàn trị không chỉ áp đảo về kinh tế-tài chánh mà còn là một cường quốc
quân sự không còn xa![19]
♣
GHI CHÚ
[1]
. Nhân dân (ND) 6.4
[3]
. Âu Dương Thệ, khi Nguyễn Phú Trọng tuyên bố bảo vệ đất nước và quyền
lợi lãnh thổ, xem phần Thời sự trong www.dcpt.org
[4]
. Phạm Gia Khiêm trong buổi
„Lễ chào mừng hoàn thành
công tác cắm mốc biên giới“,
Chính phủ điện tử (CP) 23.2
[7]
. Quân đội nhân dân điện tử (QĐND) 2.3
[8]
. QĐND 14.3, Cộng sản điện tử 13.3
[10]
. Vietnam Net (VNN) 4.4
[11]
.Nguyễn Minh Triết tuyên bố ngày 27.8.07 tại Tổng cục Chính trị; Âu
Dương Thệ, Nguyễn Minh Triết: „Bỏ Điều 4 Hiến pháp…là tự sát“, trong
Tạp chí Dân chủ & Phát triển số 34, 10.07, tr 66/67
[13]
. Thông cáo chung VN-TQ, ND 2.6.08
[14]
. Công an Nhân dân điện tử 22.4
[16]
. Tuổi trẻ điện tử 19.4
[19]
. Đài Bắc kinh 24.4, BBC 20.4, VNN 23.4
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|