|
DC&PT - Thời
Sự 2009
Ngẫm nghĩ sau bài viết của Nguyễn Đắc Xuân
Hà Sĩ Phu
Vụ 400 tu sĩ và tu sinh Phật giáo tu học tại Tu viện Bát
Nhã bị hàng trăm kẻ lạ mặt dùng hung khí tấn công, đả thương, sỉ
nhục, văng những vật bẩn thỉu vào người, phá phách tu viện trong suốt
gần 4 tháng nay, rồi cuối cùng bị đẩy từ trong nhà ra ngoài đường giữa
trời mưa bão... đã gây chấn động lương tâm. Lương tâm người bình thường
đều muốn có một hành động thiết thực nào đó giúp người đồng loại qua cơn
hoạn nạn!
Tuy vậy, không ai có thể tỏ thái độ bênh vực, ủng hộ, khi không
biết đầu đuôi câu chuyện, ai phải ai trái ra sao, trong khi vụ tranh chấp
này có nhiều uẩn khúc với nhiều thông tin trái ngược. “sư nói sư phải,
vãi nói vãi hay”.
Bài Những bạo hành ở Tu viện Bát Nhã xin giải thích giùm tôi
của ông Nguyễn Đắc Xuân trên trang mạng Bauxitevietnam đã xuất
hiện đúng lúc, đáp ứng một cách cơ bản điều băn khoăn lớn nhất của tất cả
mọi nguời, như một người đột ngột vén tấm màn để khán giả nhìn thấy rõ
rệt hậu trường sân khấu.
Đọc bài ấy, một người bán tín bán nghi cũng nhận ra những thông
tin của phía Nhà nước, cũng như những thông tin của TT Thích Đức Nghi,
phần lớn là không đúng sự thật, là thiên vị. Còn phía các tu sinh theo
môn phái Làng Mai là phía kẻ yếu (xét về lực lượng) bị dồn ép, bị mất
mát, bị chịu đựng. Nhà nước không phải là người đứng giữa quan sát, canh
chừng, mà đã nghiêng về một bên và đã ngầm can thiệp.
Độ tin cậy của bài viết có được chẳng những do các tình tiết rất
cụ thể, như một cuốn phim tài liệu, có tính chất nhân chứng, mà chính ở
đoạn chú thích về nhân thân tác giả.
Tôi tưởng tượng, khi viết những sự thực bất lợi cho phía đảng cầm
quyền mà mình là một đảng viên, ông Nguyễn Đắc Xuân phải trăn trở lắm.
Việc khai rõ nhân thân với thành tích nọ thành tích kia chẳng phải để
khoe, vì khoe như vậy thì cả hai phía đều không ưa gì. Phía Đảng không ưa
vì nói lên sự thật mà Đảng không muốn lộ ra, phía ghét Đảng đương nhiên
chẳng yêu gì cái quá khứ ấy của ông. Nhưng chính điều bất lợi cho ông
Nguyễn Đắc Xuân này đã làm nên độ tin cậy của bài viết. Ông đã dám “vượt
qua mình” để tiến về Lẽ phải, tiến về phía Nhân ái, về
phía bao dung, hòa hợp.
Tôi tin sự dũng cảm và mở lòng sẽ biến chính sự bất lợi thành ưu
thế, điểm yếu thành điểm mạnh, biến điều đáng ghét thành đáng tin. Tin
rằng sau bài viết này của tác giả, số người ký tên vào bức Thư Thỉnh
nguyện sẽ tăng lên nhiều, trong đó hẳn có nhiều người xưa nay không có
thiện cảm với nhau, thậm chí thuộc hai bên chiến tuyến nữa.
Có thể vẫn còn những nghi ngại, ngờ vực, nhưng với những ai có tấm
lòng thành xin hãy tin rằng “Sự thành tâm là cách tốt nhất khiến mọi dối
trá phải lộ mặt”!
Những chân lý lớn, công ích lớn như lòng YÊU NƯỚC chống ngoại xâm,
lòng NHÂN ÁI chống ác tâm vị kỷ chính là nơi biến đổi con người, hóa giải
những tị hiềm ngăn cách mà bình thường không giải quyết được. Nhiều bất
ngờ tin chắc sẽ còn tiếp diễn. “Kiến nghị dừng khai thác Bô xít Tây
nguyên” đã là một ví dụ rất thuyết phục, việc ký "Thư Thỉnh nguyện"
lần này có thể là ví dụ tiếp theo. Chỉ tiếc rằng Giáo hội PGVN chưa có
tiếng nói chính thức, xứng với tầm và truyền thống của một đạo từ bi cứu
khổ cứu nạn.
"Thư Thỉnh nguyện" chỉ là tiếng nói thân ái, tiếng nói
pháp lý tối thiểu để cứu nạn bước đầu, nhằm giúp 400 tu sinh có nơi ăn ở
tạm yên và tu tập tạm thời, không thể bắt họ về quê và bỏ nguyện vọng tu
hành của họ!
Khi đã có mặt bằng nhân đạo tối thiểu rồi, sẽ cần có những bước
giải quyết tiếp theo, cơ bản hơn, những phân xử đầy đủ và chính xác hơn,
sẽ bàn sâu hơn về Hiến pháp và Pháp luật, về các quyền của con người và
quyền công dân. Bước thứ hai này mới thực sự gay go, đòi hỏi tâm trí sáng
suốt và quyết liệt để rạch ròi mọi chuyện. Đòi hỏi giải quyết tận gốc
ngay tức khắc một vấn đề phức tạp như thế chắc là rất khó.
Những sự cố và những diễn biến gần đây hiện rõ một nhu cầu lớn
nhất, bức thiết nhất để bảo vệ, xây dựng đất nước và phát triển xã hội là
Đoàn kết những lực lượng dân tộc. Trong khi đó dân tộc thì phân
liệt và lòng người thì ly tán lại là vấn nạn đáng lo ngại nhất mà giai
đoạn lịch sử đau thương để lại. Để giải quyết nan đề này không gì bằng
gắng sức xây dựng một xã hội dân sự (xã hội công dân) lành mạnh rộng
khắp.
Xây dựng một xã hội dân sự khác nào bắc một cây cầu nối hai bờ một
dòng sông ngăn cách, mỗi nhịp cầu, dù gần bờ bên này hay gần bờ bên kia
đều là một thành phần quý giá, thiếu nó cây cầu sẽ đứt đoạn. Những người cố thủ, lo ngại “tự diễn biến”, lo bị tấn công, rất
sợ sự bắc cầu này.
Việc ký "Thư Thỉnh nguyện" thật chẳng phải một hành động
chính trị gì, chỉ là cử chỉ nghĩa hiệp cứu người cứu nạn. Cứu người rất
cần sự dũng cảm, và trong lĩnh vực công ích này cứu người nhiều khi cũng
là cứu mình.
Sự dấn thân vì sự nghiệp chung, sự nghiệp của lòng YÊU NƯỚC và
lòng NHÂN ÁI, đã khiến nhiều nhân vật đang bị lu mờ, đáng chán, đáng ăn
năn, lại có thể tìm thấy mình trong dòng chảy của dân tộc.
Đà Lạt 9-10-2009
HSP
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|