|
DC&PT -
Thời Sự 2009
Từ vụ Bauxite nghĩ về vận nước
Hà Sĩ Phu
1. CHỦ NGHĨA MÁC LIÊN QUAN GÌ ĐẾN VỤ BAUXITE VÀ NGUY
CƠ MẤT NƯỚC CỦA VIỆT NAM ?
Thực tế cho thấy: Muốn bàn luận về vụ Bauxite không
thể không đề cập rốt ráo đến quan hệ Việt-Trung. Rồi tiếp tục, không thể
nào bàn luận quan hệ Việt Trung mà không cày xới những vấn đề gốc rễ nằm trong
chủ nghĩa Mác-Lê là chủ nghĩa đã chi phối và quyết định động thái, số
phận của hai nước Cộng sản này. Không thể đạt kết quả gì hữu ích nếu chỉ
bàn chuyện khơi khơi trên ngọn.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói “Yêu quý nhất Sự thật”,
tôi muốn thêm : Cứ đi đến tận cùng Sự thật sẽ nhìn thấy lối ra!. Vậy
nên, cho phép tôi khỏi phải giữ “Lễ” kiểu “quân tử Tàu”, để
được tiếp cận vấn đề từ gốc.
Trước đây, một số đảng viên Cộng sản chân thật, khi
đọc bài “Chia tay Ý thức hệ” (1995- www.hasiphu.com/ll3.html), đến
câu “Đã theo chủ nghĩa Mác-Lê thì sự
phản bội chỉ còn là vấn đề thời gian, chính Mác nếu còn sống cũng không thể trung
thành với một lý thuyết như thế ” thì không chịu. Nhưng gần đây, do
vụ Bauxite, gặp lại tôi, nhiều bác đã bảo : Chú nói đúng, nhưng chẳng lẽ một
đảng cứu nước lại chuyển hoá thành một đảng bán nước ư, kỳ lạ thật ?
Sao lại có chuyện phản bội tưởng như ngược đời ấy? Cố
ý hay vô tình?
Nguyên nhân dễ thấy chính là do ảo
tưởng về một thế giới “vô sản toàn thế giới liên hiệp lại”,
lấy lý tưởng giai cấp để xóa nhòa ranh giới quốc gia thì chỉ làm mồi cho
những nước cộng sản lớn, đặc biệt là khi nước lớn ấy đã lấy chủ nghĩa
bành trướng Đại Hán làm động cơ truyền kiếp và đã có thừa trí khôn để
biết ảo tưởng Mác-xít chính là công cụ tuyệt vời để chiếm đoạt
thiên hạ.
Nhưng ngoài lý do bị lừa do ảo tưởng , còn
có hai lý do khác nữa.
- Lý thuyết Mác-Lê phi lý thì tất yếu bị thời
đại đào thải, nhưng còn cả một hệ thống
quyền lực do nó đã trót tạo ra, với đặc quyền đặc lợi hơn
cả vua chúa, thì hệ thống ấy phải tìm mọi cách để tự vệ, tránh cuộc đào
thải. Đảng cộng sản nhỏ (cầm quyền) phải dựa vào đảng cộng sản lớn mới
tồn tại được. Sự nương tựa quá lớn này ắt phải trả giá, mà đảng CS nhỏ có
gì để trả giá ngoài quyền lợi của đất nước mình? Cho nên phải bán, lúc
đầu tưởng chỉ bán một phần là được, nhưng nước lớn cáo già đâu có dễ dàng
để cho con mồi có thể thoát ra? Giả sử không còn cộng sản Trung Quốc thì
đương nhiên cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn khác. Vụ Bauxite nếu không
dính dáng đến Trung Quốc thì vấn đề chỉ “nhỏ như con thỏ”!
- Ấy là xét về động cơ của giới cộng sản cầm
quyền (điều này cũng dễ nhận ra, vì chẳng có kẻ cầm quyền nào lại tự
nguyện rút lui), nhưng còn nhân dân?
Xin thưa, điều tệ hại nhất của chủ nghĩa Mác-Lê chẳng những đã tạo ra một
hệ thống quyền lực tuyệt đối mà, tệ hại hơn, nó tước hết “vũ khí” của nhân
dân, nhất là vũ khí tinh thần và vũ khí tổ chức: bị trói trong vòng
kim cô của ý thức hệ, của luật pháp XHCN, của ý thức tổ chức và tất cả xã hội dân sự bị biến thành xã hội thần dân
của đảng cộng sản. Cứ đối chiếu với các nước văn minh sẽ
thấy ngay nhân dân ở các nước cộng sản được “làm chủ” hay làm “đày tớ”
như thế nào. Và như đứa trẻ đã chịu nằm gọn trong tay người bế ẵm thì dân
sẽ được “nựng” bằng đủ lời ru ngon ngọt, và nếu không “ngoan” thì đã có
roi. Khi nhân dân đã bị vô hiệu thì vận mệnh đất nước nằm gọn trong tay
người cầm quyền. Việc mua bán đâu cần hỏi dân làm gì?
Nguy cơ mất nước nằm trong 3 nguyên nhân ấy.
2. “NƯỚC ĐỔ LÁ KHOAI” TRONG VỤ BAUXITE
Những ai theo rõi diến biến về vụ Bauxite từ
khi có trang Web bauxitevietnam hẳn không khỏi ngạc nhiên, vì sao những tiếng nói phản biện của phía nhân dân,
mà đại diện là giới trí thức tiên tiến của dân, những người có thông tin,
có tâm và có tầm, đã lên tiếng đầy đủ đến thế, có lý có tình thuyết phục
đến thế, mà đến nay vẫn như nước đổ lá khoai, mà giới có quyền vẫn ăn nói
và xử sự như không hề có làn sóng phản biện ?
Minh hoạ cho hiện tượng một bên cứ thắng một
bên cứ thua này không gì bằng ví dụ khôi hài mà nhà báo Ngô Nhân Dụng đã
mô tả trong bài “Dân chủ cũng như luật đá banh” (Nguồn: http://www.x- cafevn.org)). Cái sân bóng đá dân chủ XHCN đặc biệt
này dốc như sườn đồi, đội nhà nước thì ở bên cao, cầu môn lại hẹp, cầu
thủ được quyền đá ẩu, chơi cả bằng tay. Đội của dân thì ở phía thấp, cầu
môn lại rộng…, nên để tự nhiên là bóng cứ tự động lăn vào lưới của dân,
bên nhà nước cứ đá lờ vờ cũng thắng.
3. THƯƠNG NHAU THÌ LẠI BẰNG MƯỜI PHỤ NHAU
Tại sao Mác lại thiết kế ra cái “sân bóng đá”
quái gở như trên? Chính vì Mác muốn cho Vô sản thắng trăm phần trăm, Tư
sản thua trăm phần trăm nên đã thiên vị.
Điều oái oăm và bi lịch là:
những hậu quả tai hại ấy lại khởi đầu từ những mục đích rất thiện và rất cao
cả. Mác muốn trừ khử những bất công, muốn đổi đời cho tất cả
những ai bị áp bức, nhưng Mác không hiểu những quy luật tất yếu của xã hội,
nên đưa ra những phương án rất không
cân bằng, rất thiên vị , nghiêng hẳn về giới cần lao bị trị. Mác chia phần gần như 100 phần
trăm cho phía bị trị, giới thống trị bị coi là kẻ thù , chỉ được trú chân
tạm thời rồi bị đẩy ra ngoài cuộc chơi, để cho giới bị trị tự chia thành
hai đội (nội bộ tự quản) rồi chơi với nhau.
Nhưng nhà thiết kế Các Mác tốt
bụng đã lầm to. Do quy luật cạnh tranh sinh tồn nên sau khi bọn thống trị
cũ bị tống cổ ra khỏi cuộc chơi thì cái đội “lãnh đạo” từ nội bộ tách ra sẽ
chiếm ngay lấy phía sân trên cao, đẩy đa số còn lại về nửa sân phía thấp,
và nó cứ duy trì cái sân nghiêng sẵn
có và không bao giờ chịu đổi sân nữa. Đội bóng “lãnh đạo” mới
này nguy hiểm hơn đội “thống trị” cũ, không thể bị phế truất vì nó vẫn
nhân danh là “đội của dân”, hơn thế còn là “đày tớ” tức là có tính “nhân
dân” hơn cả nhân dân (nếu dân đã là vô sản thì đội ngũ này còn “vô sản”
chân chính hơn nữa kia), nên theo quy định của Mác thì đội này hoàn toàn
có quyền làm chủ sân bóng, vừa đá bóng vừa thổi còi,và cứ thế, đội “lãnh đạo” thắng hết trận này đến trận
kia trên cái sân nghiêng, không tốn một giọt mồ hôi.
Nếu hiểu đúng quy luật thì Mác phải thấy cả
hai cực cai trị và bị cai trị bao giờ cũng song song tồn tại, nên phải thiết
kế một sân chơi bằng phẳng, có luật nghiêm minh, không thiên vị bên nào,
và cứ sau một hiệp lại phải đổi sân , người lãnh đạo cũ lại trở về dân,
dân lại cử người khác làm lãnh đạo. Cái độ nghiêng thiên vị xưa kia của
Mác nhằm ép giới thống trị, nay bị đánh tráo và sự hẩm hiu lại ép vào phía
nhân dân.
Thiết kế sân chơi như gợi ý của Montesquieu, J.J.Rousseau mới chính
là sân chơi công bằng, khách quan, hợp quy luật tiến hoá.
Thế là Mác muốn làm ơn mà nên oán. Học thuyết
giải phóng kẻ bị trị lại biến thành lá bùa để kẻ mạnh tước đoạt của kẻ
yếu, nước mạnh tước đoạt của nước yếu, cứ ngọt sớt, vì cuộc tước đoạt có
vỏ bọc là những “chữ vàng” tuyệt đẹp như một cuộc hợp tác từ thiện hay một
cuộc tự nguyện hiến dâng.
Nói cách khác, học thuyết Chuyên chính
Vô sản là bà đỡ cho cả nạn NỘI XÂM lẫn NGOẠI XÂM, hai kẻ sinh đôi này tất
nhiên câu kết với nhau để cùng tước đoạt quyền làm chủ của dân đối với
đất nước. Vong hồn Mác chắc chắn vẫn còn nợ giới cần lao một lời
tạ lỗi vì sai lầm lý thuyết ấy.
Hậu quả là ngày nay bất cứ người
cộng sản nào cũng phải chọn một trong hai sự “PHẢN BỘI”không thể
thoái thác: hoặc là phản lại (hoặc từ bỏ) học thuyết sai lầm
để trung thành với nước với dân (cũng là trung thành với tấm lòng và mục
tiêu chân chính của Mác), hoặc là cứ “trung thành” với học thuyết sai lầm
thì lại phản dân tộc, phản tiến hoá. Người
cộng sản tử tế chọn cách “phản” thứ nhất! Còn phần lớn người cộng sản có
quyền bính trong tay thì chọn cách “phản” thứ hai, và gọi sự “phản” của
họ là đức tuyệt đối trung thành. Thái độ Im lặng thực chất là gián
tiếp đồng loã với cách phản bội thứ hai.
4. ĐẶC ĐIỂM MỘT CUỘC XÂM LĂNG KIỂU MỚI ĐỐI VỚI NƯỚC TA
Nếu chủ nghĩa bành trướng Đại Hán
muốn tái hiện một cuộc Bắc thuộc đối với Việt Nam thì sẽ gặp thuận lợi gì
và khó khăn gì?
Thời Pháp thuộc Việt Nam chỉ mất nước chứ không có
khả năng đồng hóa Dân tộc ta. Trong lịch sử, Trung Hoa đã nhiều lần muốn đồng
hoá Dân tộc Việt Nam, vì họ thừa biết một Dân tộc bị đồng hoá thì bị mất
nước vĩnh viễn. Mặc dù có ưu thế của ảnh
hưởng Khổng giáo, của nhiều tập tính Đông phương và có biên giới gần gũi
để di dân nhưng những thứ đó vào Việt Nam đã bị Việt Nam đồng hoá theo
cách riêng của một Dân tộc có phong cách riêng và biết tự tôn nên mưu đồ
đồng hoá thất bại.
Ngày nay, những nhân
tố ấy vẫn còn, lại được thêm sự hỗ trợ cực kỳ hiệu quả của giáo lý
Mác-Lê, của lá bùa xây dựng thiên đường XHCN và khuôn khổ tổ chức Xã hội
chủ nghĩa. Lê Chiêu Thống ngày xưa không mảy may điều hành được xã hội,
còn Lê Chiêu Thống ngày nay thì khả năng ấy có thừa.
Trong lịch sử 4000 năm đã có bao giờ bị thất thủ mất đất mất biển đơn
giản như thế, đã có bao giờ bị ngoại bang cưỡi lên giữa lưng, tóm lấy yết
hầu, chi phối nhân sự dễ dàng như thế? Đã có bao giờ người cầm đầu xã hội
bạc nhược đến mức không dám gọi đến tên kẻ đã đánh giết dân mình chứ chưa
nói đến có gan chống lại?
Xã hội
dân sự rất èo uột vì bị quản lý đến tận hang cùng ngõ hẻm, chỉ biết
tuân theo. Đã thế lại bị ảnh hưởng tiêu cực của lối sống thực dụng, màu
mè-lai căng (thờ phụng một cầu thủ bóng đá, một M.Jackson, nhưng không
coi Tổ quốc ra giá trị gì), của tâm lý cầu an chán nản sau chiến tranh quá
dài, của thói dối trá và cách sống luồn lọt- xin cho, của lối sống vừa vô
cảm vừa tàn bạo, của sự thiếu hụt và tan vỡ lý tưởng nên mất niềm tin,
của sự bất lực trong giáo dục…khiến cho đạo
đức suy đồi, lòng người ly tán. Một quốc gia như vậy là một quốc gia yếu,
làm mồi ngon cho xâm lăng.
Khả
năng bị đồng hoá toàn diện nặng nề
hơn bao giờ hết. Đã có sự nhập cư ồ ạt không thể kiểm soát của những
người Tàu không rõ lý lịch. Thông tin cho biết nhiều kẻ nhập cư lậu thuộc
loại chất lượng xấu nhưng vừa chiếm chỗ lao động, vừa lấy được 2-3 người
vợ Việt Nam để sinh đẻ cho nhiều ! Chẳng những sẽ bị Hán hoá mà còn lưu
manh hoá và mông muội hoá để thành những tộc dân mọi rợ. Dân tộc bị thoái hoá thì sẽ mất nước vĩnh viễn,
trở thành quận huyện của người ta, uổng công tổ tiên nghìn đời xây đắp.
5. GIẢI PHÓNG DÂN MỚI CỨU ĐƯỢC NƯỚC.
Chân lý muôn đời là chỉ có Dân mới cứu được nước.
Nhưng thế của Dân hiện nay như thế của một đội bóng trong một cái
sân nghiêng rất khó chịu như đã mô tả ở trên: đội “Nhân dân” ở cuối dốc,
cầu môn lại rỗng ruễnh, trọng tài là người của bên kia lúc nào cũng sẵng
sàng thổi phạt. Mà đội “lãnh đạo” trên đỉnh dốc nay lại thuê rất nhiều
“cầu thủ ngoại xâm” cao to và hung dữ, chỉ rình “nuốt sống” đối phương.!
Đội “nhân dân” chỉ còn cách thúc thủ?
Muốn nhân dân phục hồi sinh lực tất nhiên phải nâng
cao DÂN TRÍ và xây dựng một XÃ HỘI DÂN SỰ cường tráng. Nhưng sẽ không thể
làm được một việc gì hết nếu không đồng thời cải biến chính cái “sân
chơi” kia (mà Mác đã thiết kế): phải giảm dần độ nghiêng đến mức nằm ngang,
phải lập lại tổ trọng tài, phải trừng trị kẻ chơi xấu và không được cấm
cản cầu thủ đội “nhân dân” một cách vô lý…vân vân…
Nhân dân khác nào vị tướng tài bách chiến bách thắng nhưng còn đang
bị giam lỏng, phải trả tự do ngay cho vị tướng này.
Tóm lại là : Khi
tiến hành nâng cao DÂN TRÍ và xây dựng Xã HỘI DÂN SỰ phải đồng thời xử
lý những giáo lý và thiết chế Mác-xít mới mong giải phóng được sinh
lực của Dân tộc, làm nhân tố quyết định để giữ nước. Lịch sử
đã tạo ra vấn nạn gì thì lại tạo tiền đề để giải quyết vấn nạn ấy. Một ảo tưởng, trái quy luật đã theo lòng yêu nước
xâm nhập vào trong một cuộc chống ngoại xâm, thì khi điều kiện lịch sử ấy
qua đi, sẽ được chính lòng yêu nước tiễn đưa ra, cũng bằng một dịp chống xâm
lược! Một nguy cơ biết đâu lại chẳng là một cơ hội
?
Xây dựng Xã hội Dân sự là sự nghiệp của toàn dân, những
người tiên phong có thể là giới trí thức tiên tiến và giới trẻ tiến bộ,
nhưng rất cần những điểm tựa tinh thần đang hiện diện. Các vị tướng Võ
Nguyên Giáp, Nguyễn Trọng Vĩnh, Đồng Sĩ Nguyên, Lê Văn Cương…, vốn là những
nhân vật bảo vệ nền Độc lập, nhưng trước mối an nguy của vận nước trong
vụ Bauxite đã cất tiếng phản biện đanh thép, không khoan nhượng, tự nhiên
đã thành biểu tượng của Dân chủ. Cuộc đấu
tranh vì sự sinh tồn của Dân tộc đã gắn hai yếu tố Độc lập và Dân chủ lại
với nhau. Những vị tướng QUÂN SỰ nếu có thể trở thành những vị tướng DÂN
SỰ trong một xã hội Dân sự thì thật đáng mừng.
Trong Xã hội
Dân sự thì hai giới NHÀ BÁO Dân chủ và LUẬT SƯ Dân chủ là hai
trụ cột cực kỳ quan trọng, nên người muốn phá Xã hội Dân
sự bao giờ cũng kiềm chế hai giới này.
Quy chế về cái gọi là “Lề phải” chính là một nguỵ biện nhằm mục
đích kiềm chế ấy.
Trong bối cảnh như thế, trang Web bauxitevietnam khởi xướng bởi Gs Huệ Chi, nhà văn Phạm Toàn và
Ts Nguyễn Thế Hùng là một thành quả của Báo chí tự do, báo chí Dân chủ,
đầy trí tuệ, rất thông minh và thật đáng khích lệ !.
Đà Lạt ngày 26-7-2009
HSP
PHỤ LỤC :
Khi chuẩn bị viết bài này, một thân hữu từ Côn Đảo đem về cho tôi một
hiện vật rất liên quan và có ý nghĩa. Đó là một trong số rất nhiều cột
mốc của Trung Quốc sản xuất hàng loạt , cắm quanh Côn Đảo, nhằm khẳng định
Côn Đảo là thuộc về Trung Quốc, thế đấy ! Tôi gửi đến các độc giả ảnh
chụp chi tiết cột mốc này. (HSP)
Cọc mốc của Trung Quốc cắm trên lãnh hải Việt Nam (sát
Côn Đảo)
(Hiện vật thu thập tại chỗ)
Hà Sĩ Phu – 12/ 7/ 2009

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|