|
DC&PT - Thời
Sự 2007
Cuộc phỏng
vấn của BBC với cựu TT Vơ Văn Kiệt
(phát
thanh ngày 30.4.07)
LTS: Dưới đây là ghi chép lại bài phỏng vấn
của nhà báo Xuân Hồng, BBC, với cựu TT Vơ
Văn Kiệt. Phần đầu này đă được
truyền đi ngày 30.4.07.
Độc giả có thể đối chiếu
thêm trong nguyên văn cuộc phỏng vấn.
Kính
thưa quư vị, BBC Việt ngữ hân hạnh
được tiếp đón một người khách
đặc biệt, ông Vơ Văn Kiệt. Ông sinh ngày
23/11/1922 tại xă Trung hiệp, huyện Vĩnh liêm tỉnh
Vĩnh long trong một gia đ́nh nông dân và ông đă gia
nhập cách mạng rất sớm. Năm 18 tuổi
ông tham gia vào phong trào Nam kỳ Khởi nghĩa. Đến
năm 1954 khi hiệp định Genève chia cắt đất
nước, ông không đi tập kết ra Bắc
như một số đồng chí của ông mà chọn
ở lại hoạt động ở miền Nam. Vào
năm 1975 ông có mặt trong Ủy ban Quân quản tiếp
thu Sài g̣n và một năm sau đó ông được
đề cử ủy viên dự khuyết bộ chính
trị trung ương đảng. Vào năm 1986, trong
đại hội đảng lần thứ 7 ông
được chỉ định làm thủ tướng
nước CHXHCNVN. Ông được coi là kiến trúc
sư của đổi mới tại Việt Nam.
[Vơ Văn Kiệt chỉ
làm quyền Chủ tịch Hội đồng Bộ
trưởng (CTHĐBT -nay là Thủ tướng) từ
tháng 3 đến tháng 6.1988 (sau khi Phạm Hùng mất
10.3.88). Sau đó Đỗ Mười là CTHĐBT từ
6.1988 cho tới khi ông được lên làm Tổng bí
thư tại Đại hội 7 (6.1991). Từ tháng
8.1991 Vơ Văn Kiệt mới được cử làm
CTHĐBT và giữ chức vụ này cho tới giữa
năm 1997. Ghi chú của Ṭa soạn]
Trên
đây là một vài nét sơ lượt về sự
nghiệp của ông Vơ Văn Kiệt. Mời quư thính giả
theo dơi cuộc trao đổi do ông Vơ Văn Kiệt và
tôi, Xuân Hồng, tại văn pḥng 2 của chính phủ
Việt Nam số 7 đường Lê Duẩn, Sài g̣n.
Xuân
Hồng (XH):
Thưa ông, từ trước tới giờ đối
với những nhà lănh đạo cộng sản th́ ít
người biết đến gia đ́nh hoặc
người thân của của họ. Thưa ông, ông có
thể cho thính giả của đài BBC biết gia
đ́nh của ông hiện giờ sanh sống ra sao không
ạ?
Vơ
Văn Kiệt (VVK): Khi giải phóng Sài G̣n th́ nhiều anh em trí thức ở
Sài G̣n trong một số tháng, anh em cũng lần lần
quen thân với nhau th́ cũng có câu hỏi tương tự
như Ông: “Nghe nói là anh em cán bộ cộng sản t́nh
cảm, quan hệ gia đ́nh nó không được nhiều.
Tức nhiên là không thể không có, nhưng có một cách
không b́nh thường. Có thể nó khác với người
ta, cho nên bỏ nhà ra đi suốt cả”.
Tôi
có nói với anh em như thế này: Đó là các anh nghe,
tưởng tượng mấy cái anh cộng sản
khô khan, v́ đất nước, v́ dân hoặc kể cả
v́ chủ nghĩa cho nên không cần ǵ đến gia
đ́nh. Tôi nói, tôi là Sáu Dân, Mai Chí Thọ là Năm Xuân,
Trần Bạch Đằng là Tư Ánh, hay trước
đây anh Nguyễn Hộ là Tám Yến. Các anh em có biết
rằng, những tên của chúng tôi như thế, không
phải là tên thật, là cái ǵ. Anh em nói là chắc đi
hoạt động cách mạng nên đặt cái tên
để nghi trang vậy thôi, nhưng tôi có thể cho
các anh biết đấy tất cả gần như
con với vợ, th́ chúng tôi đều đặt tên hết
…,có người đặt tên không đủ, đặt
tên của ḿnh lấy tên con, thương con gái đặt
tên con gái, có lúc đến chỗ khác ḿnh đặt tên
ḿnh theo con trai. Tôi là Sáu Dân, tên con tôi là Hiếu Dân. Tôi hoạt
động ở thành phố lấy tên là Chín Dũng,
con trai của tôi là Chí Dũng, Năm Xuân cũng là con
gái, Tám Yến cũng tên con gái . Cho nên nói những
người hoạt động trong tổ chức
đảng cộng sản th́ như t́nh cảm không có
ǵ đặc biệt đối với gia đ́nh.Tôi
thấy rằng anh em mà hiểu và có thể là cũng
nhận như thế là không hẳn đối với
anh em như thế.
XH: Nhưng thưa ông, một
cách cụ thể hơn là ông có bao nhiêu người con
trai, bao nhiêu người con gái?
VVK: Tôi có 3 trai, mất đi 2
cháu trai, c̣n một cháu trai.
Thưa
Ông, mất đi trong thời chiến hay là ..
Mất
đi trong thời chiến. 3 cháu gái, mất đi 2
cháu
XH: Cũng
trong thời chiến?
VVK:
Có thể tôi nhắc th́ ông nhớ là, trong thảm sát ở
sông Sài g̣n năm 1966, tức là Mĩ bắn ch́m trong một
cuộc hành quân ở vùng Củ chi bán ch́m tàu Thuận
Phong. Trên 100 người, trong đó có vợ con tôi, 1
trai, 1 gái và nhà tôi. Tới bây giờ tôi chưa t́m lại
được hài cốt, có thể cũng như một
số người dân khác họ bị nạn cũng
tương tự như thế.
XH: Một
số người khác bên đây chiến tuyến th́ họ
cũng có những mất mát về gia đ́nh của họ,
cũng như bên phía gọi là “cách mạng” th́ cũng
có sự mất mát về gia đ́nh. Thưa
Ông,
làm sao mà hóa giải được hận thù đó, làm
sao mà có thể đi đến sự ḥa hợp ḥa giải
dân tộc. Ông có một biện pháp cụ thể nào
để đề xuất chuyện đó hay không?
VVK:
Trong quan niệm của tôi ngay hồi trong lúc sau giải
phóng miền Nam, một trong những người có
liên quan đến chủ trương đối với
người Mĩ mất tích ở Việt Nam, liên quan
đến hài cốt của người Mĩ mất
tích ở Việt Nam. Trong lúc đó th́ chưa có quan hệ
b́nh thường với nhau, nhưng trong lănh đạo
chúng tôi đều xác định rằng, đấy
là một vấn đề nhân đạo. Người
đă mất rồi, ḿnh chưa có khả năng ấy
th́ bây giờ người Mĩ có khả năng ấy
th́ ḿnh cho họ t́m lại hài cốt và tạo điều
kiện giúp đỡ cho họ. Tiếp tục bây giờ
vẫn c̣n cái đó.
Đối
với Việt Nam,
nhất là ở miền Nam, tôi thường biết
và hiểu nhiều gia đ́nh đều có hai bên. Chính
trong thân tộc của tôi, các anh em tôi, các cháu ruột của
tôi cũng có số bên này và số bên kia. V́ cái đó nó
có cái hoàn cảnh của nó – có khi bị bắt, bị
ép, có khi thế này thế khác. Hay trong một vùng mở
rộng du kích, con cháu nó ở trong vùng đó th́ phải
tham gia. Ở những vùng khác tạm thời bị chiếm
đóng th́ phải làm nghĩa vụ quân dịch. Và cái
đó người dân không có sức chống đối
được. Cho nên ngay trong thân nhân của tôi cũng
có hai bên. Một số cháu th́ nó ở bên đây, một
số cháu th́ ở bên kia..
Có
những gia đ́nh, một người mẹ có con
đi chiến đấu chết ở bên này và một
đứa con khác th́ đi chiến đấu chết
ở bên kia. Trên bàn thờ hai người con. Thế
th́ người mẹ họ suy nghĩ ǵ? Không lẽ họ
chia ra? Con nào cũng là núm ruột cả. Điều
đó ngay cả trong một gia đ́nh cũng là một
gắn bó. Hay trong gịng họ, nhất là ở miền Nam
th́ mối quan hệ đó rất b́nh thường.
Như vậy là đối với cả dân tộc của
ḿnh th́ chuyện bên này hay bên kia th́ nguồn gốc nó là
ǵ? Từ đâu nó sinh ra cái này. …cái đó chúng tôi
đánh giá là… Bây giờ chúng tôi khẳng định cũng
là từ bên ngoài. Chuyện mà nếu không có từ bên
ngoài xen vào…
XH:
Ông nói từ bên ngoài là như thế nào?
VVK: Tức
là từ chủ nghĩa thực dân, tôi xác định.
Tức là tham gia vào. Như Pháp, Cách mạng tháng 8 là
đă giải quyết về chủ quyền của
ḿnh rồi, nhưng sau đó thực dân Pháp trở lại,
tái chiếm lại ở Việt Nam. Mĩ cũng là từ
bên ngoài. Nếu trong Việt Nam
– Việt Nam
với nhau hoàn toàn có khả năng có thể ḥa giải
được. Nếu có những quan điểm,
chính kiến, hay một cái ǵ đó khác nhau. Hoàn toàn không
có bên ngoài chen vào th́ chúng ta có thể ḥa giải
được.
XH:
Nhưng bây giờ có khả năng ḥa giải
được không, thưa Ông?
VVK:
Tôi cho đây là một cơ hội có thể nói hết
sức là tốt. Hơn 30 năm rồi, năm nay nữa
là 32 năm, th́ không có lư do ǵ mà có thể là giữa chúng
ta với nhau không ḥa giải được. V́ kẻ thù của Việt Nam là Pháp
trước đây, kẻ thù của Việt Nam là Mĩ
sau này, kẻ thù của Việt Nam là Trung quốc trong
thời đánh biên giới Việt Bắc. Chúng ta cũng
khép lại quá khứ được th́ tại sao chúng
ta với chúng ta lại không khép lại quá khứ ấy,
mà chúng ta cứ đối kỵ với nhau, rồi có
những sự chống đối nhau? Tôi cho rằng
bây giờ th́ càng có điều kiện để chúng
ta làm điều đó.
XH:
Nhưng thưa Ông, phải có những biện pháp
để ḿnh đi từng biện pháp để
đi đến chỗ ḥa giải với nhau. Ông
đề xuất ra biện pháp nào?
VVK:
Tôi cho trong ḥa hợp ḥa giải, bây giờ trong cái ḥa hợp
dân tộc th́ không có vấn đề ǵ. Liên quan đến
ḥa giải, theo quan điểm của tôi, ḥa giải
trong t́nh h́nh hiện nay không có nghĩa là hai chiến tuyến,
tức là một bên là quốc gia, tôi tạm gọi là
như thế. Một bên gọi là cộng sản
như trước đây… Có lúc giữa quốc gia và cộng
sản đối nghịch nhau v́ anh là quốc gia tôi
là cộng sản. Bây giờ không c̣n cái gọi là một
bên là quốc gia, một bên là cộng sản. Để
ḥa giải với nhau – cái đó tôi chống – không có.
Việt
Nam
với Mĩ cũng khép lại quá khứ và bàn chuyện
hợp tác với nhau. Hợp tác hữu nghị và nhắm
vào tương lai. Thí quá khứ của nó là cái ǵ? Quá khứ
của nó là hận thù, chúng ta khép lại. Bây giờ
chúng ta tính đến tương lai là sự hợp
tác cùng phát triển. Trong quá tŕnh hợp tác phát triển
không phải không có vấn đề kèm theo có ḥa giải
trong này những vấn đề cụ thể như
chất độc màu da cam. Nhưng đó là cục
bộ, đó là những vấn đề cụ thể,
chớ không phải là toàn bộ. Không phải là hai chiến
tuyến bây giờ phải bàn với nhau để ḥa
giải.
Từ
đó mà tôi nghĩ rằng, giữa những người
Việt Nam
chúng ta không c̣n có chuyện ḥa giải như hồi c̣n
đối đầu với nhau, trong lúc c̣n Mĩ chủ
mưu đối với dân tộc. Không có ḥa giải
theo kiểu đó.
XH:
Nghĩa là theo ư Ông th́ với thời gian, chiến tuyến
giữa quốc gia với cộng sản đă mờ
nhạt dần, phải không ạ?
VVK:
Tôi cho rằng cái đó nó vô lư. Tôi nói ngay cái này, có một
số anh em trước đây cùng chiến đấu
bên cạnh Mĩ, nhân danh là người quốc gia xác
định chúng tôi chiến đấu lại người
cộng sản - nghĩa là người cộng sản
không có quốc gia. Như vậy y như là bao gồm cả
chuyện mà nói là người cộng sản không có quốc
gia – không phải. Chúng tôi có quốc gia chớ, chúng tôi
yêu nước, chiến đấu cho dân tộc này,
cho quốc gia này. Các ông xem xuyên suốt chúng tôi chiến
đấu cho một quốc gia nào khác nữa
?
Cho
nên lúc này tôi muốn mở ngoặc một chút. Tôi nói
chuyện với anh Nguyễn Văn Hảo. Anh hay
xưng anh là người quốc gia và tôi là người
cộng sản. Nhưng hai anh em cũng thân lắm. Tôi
nói rằng, đấy là anh tự xác định
như thế là anh coi anh là quốc gia c̣n tôi không có quốc
gia? Nếu nói đầy đủ hơn, đúng nghĩa
hơn, anh quốc gia th́ chuyện đó thôi. Quốc
gia do thân ai th́ cái đó có thể chúng tôi có thể đặt
ra, anh quốc gia thân Mĩ, thân Pháp. Nhưng tôi người
quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản. Chớ
c̣n anh phủ định, coi như là người cộng
sản không có quốc gia, người cộng sản
không có dân tộc – hoàn toàn không đúng!
Bây
giờ phải nói với nhau là quốc gia là của
ḿnh, quốc gia là của chúng ta, dân tộc là của
chúng ta. Nhưng anh quốc gia không cộng sản, tôi
quốc gia cộng sản th́ có thể c̣n khác với
nhau chỗ đó, ngoài ra không có khác ǵ nữa.
XH:
Làm sao chúng ta có thể khép lại cách biệt nhỏ
đó, thưa Ông?
VVK: Tôi đặt ra vấn đề và cũng
viết trong một số bài. Cái này phải nói rằng,
cũng có sự méo mó của phía những người
cộng sản. Tức là coi như cộng sản là
yêu nước, yêu chủ nghĩa xă hội. Nhưng những
người yêu nước khác không phải là cộng
sản, không phải là chủ nghĩa xă hội th́ gần
như coi người ta không yêu nước đủ
như ḿnh. Quan điểm đó cũng có một số
người như thế. Cái đó hoàn toàn không
đúng. Tôi thường nói rằng, con đường
yêu nước, yêu dân tộc, đất nước
ḿnh bằng nhiều con đường. Hàng trăm con
đường chớ không phải chỉ một con
đường.
Nếu
như ông cha ḿnh là phong kiến, là vua chúa đánh ngoại
xâm để bảo vệ đất nước của
ḿnh là cái ǵ? Người ta hoàn toàn có
thể không cộng sản, ông cha ḿnh có cộng sản
đâu, nhưng yêu nước chứ! Hay sau này,
những phong trào như Yên Bái, Đề Thám hay sau nữa
là những nhà yêu nước như Phan Chu Trinh, Phan Bội
Châu th́ lấy ǵ để đo sự yêu nước
của họ cao thấp so với các lực lượng
VN của ḿnh, của mọi người không của
riêng ai cả, không của riêng của người cộng
sản, không của riêng của bất cứ một
tôn giáo, phe phái nào .
Cho
nên nếu chúng ta xác định như thế th́ hoàn
toàn chúng ta có thể gặp nhau, mà cái đó sự thực
ở trong cuộc sống, trong Mặt trận
đều có những cái chuyện như thế. Ông Huỳnh
Thúc Kháng đâu có chấp nhận là
cộng sản đâu, ổng là một người
yêu nước như ḿnh.
Sau
này có những nhân sĩ yêu nước cùng trong Mặt
trận Giải phóng miền Nam, người ta
chưa phải là người yêu chủ nghĩa xă hội
đâu, có người cũng chưa chấp nhận cộng
sản. Nhưng người ta yêu nước chớ.
Cho nên chúng tôi nói nhau với nhiều người và tôi
khẳng định điều đó. Người cộng sản chưa thể
nói cái yêu nước của ḿnh cao hơn, hoặc nói
người ta không chịu chủ nghĩa xă hội
th́ không phải người ta giảm ḷng yêu nước
của người ta. Nếu như chúng ta cùng
xác định như thế, chúng ta biết tôn trọng
lẫn nhau, biết quư trọng lẫn nhau v́ đất
nước, v́ dân tộc… th́ tôi nghĩ chỗ đó là
chỗ ḥa hợp được.
XH:
Ông nghĩ sao khi nghĩa trang Biên ḥa, tức là nghĩa
trang dành cho các binh sĩ của Việt Nam Cộng ḥa tử
trận được chôn ở đó đă được
dân sự hóa ạ?
VVK:
Bây giờ nó có một vấn đề cũng từ
lịch sử, người sống cũng như
người chết. Mà điều đó cũng có những
cái có thể nói là rất vô lư. Người sống cũng
c̣n đối kỵ với nhau th́ tất nhiên là nó liên
quan đến người chết. Có vấn đề
như thế. Trước đây coi như không muốn
thừa nhận nghĩa trang đó là của quân đội
miền Nam,
cho nên là quân sự hóa. Mà quân sự hóa trong xă hội th́
nó có thời gian, quân sự hóa người chết th́
cũng mấy chục năm. Bây giờ cũng thấy
ra là cũng vô lư. Cho nên cũng có một quyết định,
tôi coi là tuy trễ, nhưng dù sao cũng rất tốt.
Kể
cả ông Nguyễn Tấn Dũng, ổng làm tốt
hơn tôi cái đó. Lúc tôi làm, tôi chưa làm được
cái này. Bây giờ ổng làm cái này, quyết định
giao lại cho dân sự. Nhiều đơn vị
đề nghị trả về cho dân sự. Đấy
là quyết định tôi cho là đúng.
XH:
Nhưng cũng có một số người ở ngoại
quốc th́ họ nói rằng, dân sự hóa tức là sau
này sẽ chuyển giao cái đó cho một chính quyền
địa phương, rồi chính quyền địa
phương sẽ hợp thức hóa đất
đai ở đó để mà chiếm dụng. Ông thấy
có khả năng đó xảy ra không ạ?
VVK: Trước hết
tôi khẳng định không có khả năng ấy. Bởi lẽ tôi gặp sau quyết định
của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tôi
gặp B́nh dương là người của
thủ tướng giao vùng đất này cho B́nh dương quản lư. Tôi nhớ
là bao gồm diện tích của nghĩa trang cũ và một
số diện tích của người dân ở đó
để đơn vị đóng ở đó, chung lại
là 58 hét ta và hiện nay năm 2005 th́ mồ mả ở
đây c̣n 12.800, thế th́ tới đầu năm nay
khi tôi làm việc với anh em để coi lại mồ
mả của anh em quân đội trước đây của
miền Nam th́ c̣n lại 12.600, 200 trong thời gian này bà
con xin đưa về quê.
12600 này tôi hỏi anh em B́nh dương dự kiến
như thế nào và quyết định của thủ
tướng cũng đă nói rằng, quản lư theo
h́nh thức mồ mả tập trung chớ không hề
có quyết định nào xóa nó đi để làm kinh
tế hay xây cất những công tŕnh khác.
XH: Vừa rồi là ông Vơ
văn Kiệt, cựu thủ tướng Việt Nam,
kỳ tới mời quí vị nghe tiếp cuộc trao
đổi này với các chủ đề: bầu cử
quốc hội, đổi mới kinh tế, làm giàu v́
cơ chế, thực lực kinh tế và triển vọng
của Việt Nam trong tương lai.
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|