DC&PT - Thời Sự 2007

 

 

 

Nh́n thẳng vào một sự thật khủng khiếp !

 

Tương Lai

 

 

Thế là cô gái bị đày vào kiếp “nô lệ” 13 năm trời đă được giải cứu. Ai giải cứu? Không phải Đảng ủy, chính quyền, công an và cả hệ thống chính trị bao gồm nhiều tổ chức đoàn thể ở cơ sở phường Nhân Chính. Mà là một bà già 70 tuổi nhân hậu, ở gần cái “địa ngục trần gian” nơi đày ải cô bé đáng thương kia, nơi thực hành tội ác ngót 13 năm trời.

Hành động ấy của bà cụ gợi lại h́nh ảnh bà lăo hàng nước trong truyện cổ tích Tấm Cám bao đời ấp ủ khát vọng nhân văn của xă hội ta, không chỉ giải cứu cho một cô “nô lệ”, mà c̣n giải tỏa cho sự bức xúc xă hội, làm quang quẻ bớt đi sự ngột ngạt của hành vi tội ác kéo quá dài, dày xéo lên thân phận một con người.

Phường Nhân Chính, làng Mọc ngày xưa nổi tiếng về đất văn vật, với những địa danh nổi tiếng một thời: Mọc Cự Lộc, Mọc Quan Nhân. Thế mà vào đầu thế kỷ XXI của thời đại văn minh trí tuệ và nền kinh tế tri thức, lại nhục nhă mọc ra một “địa ngục trần gian” dành cho một thân phận con người. Cô gái quê xinh đẹp ấy bị dày ṿ, đánh đập, tra tấn từ khi lạc bước vào thủ đô, mỗi ngày phải làm việc từ mờ sáng đến đêm khuya để rồi bị hành hạ, đánh đập dă man cũng từ mờ sáng đến đêm khuya như vậy. Mà càng mờ sáng và đêm khuya th́ lại càng dễ bị hành hạ tàn nhẫn, khủng khiếp nhất. Chả thế mà suốt 13 năm, kể từ lúc lên 10, B́nh chỉ mơ ước được có một ngày không bị hành hạ đánh đập, cho đến khi được giải cứu. Vào ngày thoát khỏi chốn “địa ngục trần gian” ấy, thân thể cô gái c̣n bầm tím, đầy những vết lở loét, mưng mủ bởi trận đ̣n vừa diễn ra lúc 3 giờ sáng.

Khi sự việc được báo chí phanh phui, công luận phẫn nộ lên tiếng, các nhà chức trách vào cuộc, các tổ chức, đoàn thể tham gia, mới càng thấy ra một điều tưởng chẳng có ǵ mới mẻ: chúng ta đang có một lực lượng cực kỳ hùng hậu: cả một hệ thống chính trị đông đảo cùng với bộ máy quản lư Nhà nước ở cơ sở, nơi dễ thể hiện nhất tính chất “của dân, do dân và v́ dân”, nơi sát dân nhất, hiểu rơ nhất nhu cầu, nguyện vọng và cuộc sống hằng ngày của từng người dân, kể cả những người văng lai hay có đăng kư tạm trú, tạm vắng. Thế mà lực lượng hùng hậu ấy đă chịu bó tay. Đă giữ một sự im lặng kéo dài trong 13 năm! Đáng sợ không chỉ ở hành vi tàn độc của vợ chồng chủ quán, mà c̣n đáng sợ hơn ở chính “sự im lặng đáng sợđó!

Chắc chắn rằng thân phận em B́nh, em bé nông thôn lạc bước vào nơi hang hùm nọc rắn không chỉ là hy hữu và cá biệt. C̣n bao nhiêu thân phận “nô lệ”, c̣n bao nhiêu những mặt người dạ thú đang hành nghề, c̣n bao nhiêu những “động”, những “hang hùm nọc rắn” giam giữ hành hạ con người chẳng may sa vào tay chúng. C̣n bao nhiêu như thế chưa được phanh phui? Từ một thực tế ở phường Nhân Chính, cái tên cao sang và hướng thiện biết bao của Hà Nội ngàn năm văn vật, mà có những tên “chủ nô” hành hạ một cô bé suốt ngần ấy năm trời, công luận hoàn toàn có quyền đặt ra câu hỏi ấy.

Cuối cùng th́ vợ chồng tên chủ quán phở cũng đă bị bắt, đă phải nhận tội. Cô B́nh, người “nô lệ” sau 13 năm chịu sự hành hạ dă man cũng đang được chăm sóc, chữa trị. Nhưng sao mà cái con số 13 năm ấy khủng khiếp quá. 13 năm nhà chức trách im lặng, cả hệ thống chính trị im lặng, v́ thế, nhiều bà con, tuy thương cháu B́nh, nhưng “sợ phiền phức, không muốn dây với vợ chồng nhà ấy, đă có người lên tiếng đă bị chửi lại” nên nhiều người cũng lại phải im lặng. V́ sợ sự nanh nọc của vợ chồng chủ quán phở, “chợ búa phức tạp lắm nên không dám dây”, bà con thương cảm cũng chỉ dám thỉnh thoảng lén lút an ủi, giúp đỡ cháu bé.

Thế là, tuy sống ngay giữa Hà Nội chứ không phải nơi rừng rú, một bé gái phải kéo dài cuộc đời nô lệ đau thương từ lúc c̣n tuổi nhi đồng cho đến tuổi thanh niên v́ sự im lặng đáng sợ của các nhà chức trách, và v́ nỗi sợ cũng đáng sợ không kém của bà con lối phố do hiểu được sự im lặng ấy nên không dám đấu tranh với cái ác diễn ra trước mắt ḿnh. Khi mà tội ác được ngang nhiên hoành hành, khi mà lực lượng đấu tranh chống lại cái ác trong cộng đồng không nhận được sự hậu thuẫn của bộ máy quản lư Nhà nước và của cả hệ thống chính trị đầy đủ lệ bộ trên địa bàn dân cư, th́ điều ấy c̣n đáng lo hơn trăm ngàn những tên “chủ nô” tàn ác kia.

Đây là nỗi đau của cả cộng đồng, nỗi đau không của riêng ai!

Chịu nỗi đau để chúng ta dám nh́n thẳng vào nỗi đau ấy mà nghiêm túc xem lại, rà soát lại bộ máy quản lư Nhà nước ở cấp cơ sở, xem lại sức mạnh và chức năng thật sự của hệ thống chính trị, trong đó có các đoàn thể, tổ chức ở cơ sở, nơi đang nhận được rất nhiều bằng khen, giấy khen về “xây dựng nếp sống văn hóa ở khu dân cư” mà e rằng phường Nhân Chính chắc cũng có!

Phải dám nh́n thẳng vào sự thật, nói lên sự thật đó để khởi động ngay những hành động thiết thực có ư nghĩa trực tiếp, và nhất là phải có ư nghĩa lâu dài, cơ bản của việc đổi mới bao gồm sự thanh lọc, tuyển chọn và củng cố bộ máy quản lư Nhà nước cùng với hệ thống chính trị từ cấp cơ sở.

Một cụ già 70 tuổi đă làm được cái việc mà cả lực lượng hùng hậu kia không làm được! Hăy nh́n thẳng vào sự thật đó!

 

 

Trích: Thanh niên 11.11

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục