|
|
DC&PT - Thời
Sự 2007
Nhân kỷ niệm 5 năm ngày
mất Trần Độ ( 9/8/2002 - 9/8/2007 )
T̀NH H̀NH ĐẤT NƯỚC VÀ VAI TR̉ CỦA
ĐẢNG CỘNG SẢN
TRẦN
ĐỘ
2) – NGUYÊN
NHÂN Ở ĐÂU ?
T́nh h́nh chung của
xă hội hiện nay là : Tuy đă đạt được
những thành tựu quan trọng về mặt tăng
trưởng kinh tế ( mà những thành tựu này cũng
cần được đánh giá đúnga mức , không
thổi phồng lên theo “ chủ nghĩa thành tích ” , một
căn bệnh cũ muốn tái phát trong những điều
kiện mới , tinh vi hơn như trên báo chí có nhắc
tới ) , nhưng nước ta vẫn là một nước
nghèo khổ và lạc hậu , với những nguy cơ
tụt hậu ngày càng lớn , với những hỗn
loạn kinh tế và xă hội ngày càng tăng . Hai mục
tieu trước mắt thường được nhắc
đi nhắc lại là ổn định và phát triển
trên thực tế đang trở thành những cái đích
ngày càng xa hơn . Cộng vào đó cuộc khủng hoảng
tài chính tiền tệ trong vùng Đông Nam Á đang gây ra
thêm nhiều khó khăn mới , thậm chí những đ́nh
đốn mới , khiến xă hội không yên . Nh́n
chung , không khí xă hội đă mất đi sự hứng
khởi ban đầu , thay vào đó là t́nh trạng lo âu
, chán nản đang choán lấy nhiều tầng lớp
dân cư rộng lớn . Mối nguy hiểm là ở
chỗ những tiềm năng bên trong ( nội lực
) không được phát huy và chúng ta ngày càng lệ thuộc
hơn vào những nguồn vốn bên ngoài đang dần
co hẹp lại . Trong khi đó những tệ nạn
xă hội lại phát triển mạnh mẽ đến
mức không thể khắc phục được ( ma
tuư , tham nhũng chẳng hạn ) , số người
làm giàu nhanh chóng một cách bất chính ( trong đó khá
nhiều người dựa vào chưức quyền )
cùng với t́nh trạng bần cùng hoá của một bộ
phận dân cư ngày càng lớn ( chủ yếu ở
nông thôn ) đang gây ra một tâm lư bất măn ngày càng sâu
rộng trong xă hội . Tất cả những điều
có thể đưa tới những biến động
và xung đột xă hội thật khó lường , như
t́nh h́nh Thái B́nh cho thấy .
Đứng trước t́nh
h́nh ấy , rất nhiều người tâm huyết (
trong đó có những cán bộ Cách mạng lăo thành từng
gắn bó cả cuộc đời với sự nghiệp
giải phóng dân tộc và cách mạng xă hội ) đang
băn khoăn t́m hiểu những nguyên nhân đưa
tới t́nh h́nh ấy . Muốn hay không đă xuất hiện
những nhận thức khác nhau về xă hội hiện
nay . Nhưng những tiếng nói ấy chỉ bó hẹp
Vào những ư kiến
trong từng nhóm nhỏ .
Lẽ ra , trong một hoàn cảnh
như vậy , cần có những sự trao đổi
thẳng thắn , xây dựng thật rộng răi trên báo
chí , trong các tổ chức xă hội , cả trong Đảng
nữa . Nhưng trớ trêu thay , lúc này lại thấy
xuất hiện nhiều sự cấm đoán hơn
trong lĩnh vực ngôn luận . Rất nhiều nguy cơ
có thể đă tránh được , nếu như những
vấn đề của đất nước được
đem bàn một cách cởi mở để huy động
được sức mạnh của toàn dân tộc .
Một số người viện cớ không để
cho kẻ thù xen vào công việc nội bộ của ta
. Nhưng trên thực tế hầu hết những mặt
tiêu cực của xă hội hiện nay là do chính “ ta .”
gây ra . ( Một điều thật buồn cười
là ) đă có người giữ cương vị quan
trọng nói rằng “ kẻ địch gây ra nạn
tham nhũng để phá hoại đất nước
ta ” , trong khi chính những người được
giao trách nhiệm điều tra những biến động
ở Thái B́nh , chẳng hạn , đă báo cáo là không thấy
có bàn tay của kẻ thù đứng đằng sau những
chống đối của nông dân Thái B́nh ) . Vậy mà
ta vẫn cho rằng ta rất dân chủ và “ xin nhiều
ư kiến .” mọi người . Tôi không ngây thơ tưởng
rằng hiện nay không có
“ kẻ thù ”nữa , nhưng đừng cường
điệu điều đó để rồi nh́n ai cũng
ra “ kẻ thù .” . Và kinh nghiệm cho thấy rằng “ kẻ
thù .” chỉ có thể thâm nhập và phá hoại ta được
, khi chính chúng ta tự bưng bít sự thật , giống
như một người mắc bệnh lại bưng
bít căn bệnh của ḿnh . Nếu chúng ta để
cho “ kẻ thù .” nắm lấy ngọn cờ “ sự
thật .” th́ chúng ta sẽ ngày càng rơi vào t́nh trạng
hiểm nghèo v́ dấu bệnh và không cho ai chuẩn đoán
bệnh cả . Tôi chưa nói tới một điều
đáng lo ngại nữa là để cho những kẻ
cơ hội chủ nghĩa nhảy ra hạ bệ ,
nói xấu lung tung , đánh đấm lung tung , bạ
ai cũng coi là “kẻ thù .”gây hỗn loạn trong giới
trí thức , văn nghệ sỹ , và tiếc thay có cả
một tờ báo của ngành công an đang làm “ bệ
phóng .” cho những kẻ đó .
Xin trở lại với câu
hỏi : T́nh trạng xă hội đáng lo ngại như
đă nói ở trên đây là do đâu ? Tôi không có tham vọng
phân tích được đầy đủ vấn đề
này, chỉ xin nêu ra một số ư kiến :
1)- Mặc dầu tuyên bố
mục tiêu nước ta hiện nay là “ phát triển
kinh tế , dân giàu nước mạnh xă hội công bằng
và văn minh .” , nhưng vẫn nhấn mạnh “ kiên
tŕ định hướng xă hội chủ nghĩa .”
. Như vậy , nảy sinh ra một mâu thuẫn không
thể giải quyết được , bởi v́ cả
về lư thuyết lẫn thực tiễn , kinh tế
thị trường - điều kiện ttát yếu để
phát triển kinh tế - không thể đi đôi với
định hướng xă hội chủ nghĩa được
. Cuối cùng hoặc mặt này loại bỏ mặt
kia , hoặc đẻ ra một trạng thái kinh tế
hỗn loạn , không ra kinh tế thị trường
, cũng không ra kinh tế xă hội chủ nghĩa . Thực
tế nhiều năm qua cho thấy rằng :Nền
kinh tế của ta mới chỉ khởi sắc được
ít lâu rồi dần dần “ chững lại .” thậm
chí bế tắc và hỗn loạn . Cơ cấu “ năm thành phần kinh tế
.” không thể trở thành hiện thực khi vẫn nhấn
mạnh : Kinh tế Quốc doanh là chủ đạo .
Mọi người đều biết khu vực kinh tế
quốc doanh ấy đă thua lỗ như thế nào ,
hàng năm Nhà nước đă phải cấp cho nó những
khoản trợ cấp to lớn như thế nào , và
nó trở thành một nguồn tham ô , lăng phí ghê gớm
như thế nào ? Không thể bỏ kinh tế quốc
doanh v́ trong một số lĩnh vực nào đó nó vẫn
c̣n là cần thiết , nhưng đặt nó thành chủ
đạo th́ chỉ có nghĩa là triệt tiêu hoặc
làm suy yếu các thành phần kinh tế kác , nhất là
kinh tế tư nhân . Người ta rất sợ nói tới
phát triển kinh tế tư nhân v́ như vậy là “đi
chệch định hướng xă hội chủ nghĩa
.” . Do đó kinh tế quốc doanh th́ trở thành một
gánh nặng tài chính của Nhà nước , trong khi những
khả năng phát triển của các thành phần kinh
tế khác th́ bị ḱm hăm . Nguồn vốn không tạo
ra được từ kinh tế quốc doanh , c̣n nguồn
vốn của các thành phần kinh tế khác th́ không được
khơi dậy . Đă nhiều năm rồi
. Nhà nước đề ra huy động nguồn
vốn “ trong dân .” nhưng cho đến nay có thể nói
nguồn vốn ấy vẫn
“ ngủ yên .” . Người ta rất sợ đầu
tư vào các lĩnh vực kinh tế , v́ những cuộc
cải tạo kinh tế trước đây cubgx như
“định hướng xă hội chủ nghĩa .” hiện
nay , làm cho người ta lo sợ bỏ vốn ra . Thế
là sự phát triển kinh tế không được dưa
vào nguồn vốn bên trong nào đáng kể cả . Điều
rất nguy hiểm là với “định hướng
xă hội chủ nghĩa .” kia , Nhà nước rất rộng
tay trong việc cấp tín dụng cho khu vực kinh tế
quốc doanh , khiến cho tín dụng không thu hồi được
, các ngân hàng đứng trước nguy cơ phá sản
.
Làm thế nào để phát
triển kinh tế khi không có nguồn vốn bên trong làm
một chỗ dựa cơ bản ? Mở cửa cho đầu
tư nước ngoài , đi vay nước ngoài và các
tổ chức tài chính quốc tế ư ? Đúng là hiện nay chúng ta đang
làm như vậy . Như vậy là đúng
và cần thiết . Nhưng một
mặt , vốn đầu tư , đầu tư nhiều
hay ít không phụ thuộc vào ta , mà vào những điều
kiện làm ăn sinh lăi trên thị trường ( kinh
nghiệm nhiều nước Đông Á và Đông Nam Á
cho thấy các nhà đầu tư sẵn sàng rút vốn
rất nhanh một khi họ không kiếm laĩ được
, đẩy nền kinh tế các nước đó vào
cơn nguy khốn chưa từng thấy ) . Mặt khác
không thể thu hút đầu tư nước ngoài , nếu
không tạo ra môi trường đầu tư có lợi , mà môi trường đầu
tư ấy cũng phải đáp ứng với yêu cầu
của các nhà đầu tư và các tổ chức tài
chính quốc tế . Và như đă biết , nững yêu
cầu này là của kinh tế thị trường tự
do thế giới , ngược lại với “định
hướng xă hội chủ nghĩa .” . Càng cố duy
tŕ định hướng này , nguồn
đầu tư bên ngoài càng co lại . Nguồn vốn
bên ngoài nếu không mất th́ không c̣n đáng kể .
Chúng ta phải làm một sự
lữa chọn ( khá khắc nghiệt đối với
những người chủ trương “định
hướng xă hội chủ nghĩa .” ) để có
những điều kiện cần thiết cho sự
phát triển kinh tế , và sự lựa chọn này không
thể được thực hiện theo lối nói nhập
nhằng “ kinh tế thị trường theo định
hướng xă hội chủ nghĩa .” . Giữa hai cái
, phải chọn lấy một không thể “ bắt cá
hai tay .” . Lấy sự phát triển kinh tế của đất
nước hay lấy “định hướng xă hội
chủ nghĩa .” ? Câu trả lời sữ không khó , nếu
lấy lợi ích đất nước mà không phải
lấy lợi ích của Đảng làm đầu . Nói
cách khác , sự phát triển kinh tế buộc phải
từ bỏ sự lựa chọn theo “ hệ tư tưởng
.” do Đảng đề xướng và về thực
chất là do Đảng áp đặt lên toàn xă hội
. Kéo dài t́nh trạng nước đôi , đất nước
sẽ không có điều kiện phát triển b́nh thường
, thay vào đó chỉ là một sự hỗn loạn có
lợi cho những kẻ “đục nước béo c̣
.” , không có lợi ǵ có lợi cho tuyệt đại đa
số dân cả .
Trên đây , tôi chỉ đưa
ra một ví dụ về nguồn vốn để chứng
minh . C̣n có thể chứng minh bằng nhiều ví dụ
khác .
2)- Sự phát triển kinh tế
, đặc biệt trong bối cảnh thế giới
và trong nước đầy biến động hiện
nay , bắt buộc phải có một chiến lược
phát triển thích hợp và được mọi người
, ít ra là của đa số nhân dân tán thành . Cho đến
nay chúng ta chưa có một chiến lược như
vậy . Nói cho đúng , Đảng đă đưa ra
chiến lược “ phát triển kinh tế , công nghiệp
hoá và hiện đại hoá .” . Nhưng ngoài những câu
chữ chung chung , chưa có một chiến lược
cụ thể và thích hợp có lợi cho toàn dân tộc
. Và trên thực tế , những người cầm
quyền đưa nước ta đi theo mô h́nh những
“ con hổ .” . “ con rồng .” ở
các nước Đông Á và Đông Nam Á ( Hàn quốc , Thái
Lan , Malaisi a …) . Chiến lược phát triển kinh tế
theo con đường xă hội chủ nghĩa ( “ mô h́nh
Xô Viết .” ) trước đây đă đẩy đất nước
vào một thảm trạng kinh tế và xă hội , và bây
giờ việc theo đuổi “ mô h́nh .” những con hổ
, con rồng cũng chẳng hứa hẹn điều
ǵ tốt lành cả . Làm thế nào để phát triển
kinh tế , để hiện đại hoá một cách
phù hợp với những xu thế chung của thời
đại , cũng như với những điều
kiện lịch sử và văn hoá nước ta , làm
thế nào để mỗi người dân ( không trừ
một khu vực nào , dù là thành thị hay nông thôn , dù là
miền xuôi hay miền ngược , dù là phía Bắc
hay phía Nam ) đều hào hứng góp phần tham gia và đều
đựoc hưởng những thành quả của hiện
đại hoá – đó không phải là bài toán dễ giải
quyết . Chỉ có huy động được sức
mạnh trí tuệ của mọi tầng lớp xă hội
, thậm chí là của các cá nhân , mới có thể làm được
điều đó . Và như vậy , không phải chỉ
có một phương án giải , mà có thể có rất
nhiều phương án khác nhau .
Hiện nay chúng ta gần như
chỉ có một phương
án và phương án ấy được coi là độc
tôn , chỉ v́ đó là phương án của Đảng
. Không ai được phép đề xướng những
phương án khác , không ai được thảo luận
một cách tự do về phương án duy nhất đă
được đưa ra . Đó là nói về chiến
lược phát triển chung , chưa nói tới những
chiến lược cụ thể trong từng lĩnh
vực . Tôi tin rằng trong nhân dân ta , nhất là trong giới
trí thức ( kể cả trong và ngoài nước ) , có
rất nhiều ư kiến hay , mà nếu đựợc
nói lên , được cọ sát với nhau , được
tranh căi tự do , th́ sẽ phá vỡ được sự
bế tắc về trí tuệ , do đó sẽ có lợi
cho việc t́m kiếm một con đường đi
thích hợp cho đất nước lúc này . Nói cách khác
, đời sống trí tuệ chưa được
cởi mở , gánh nặng độc tôn c̣n đè nặng
lên đầu óc con người , những ư kiến khác
với chính thống bị coi là “ chống đối
.” , đó chính là một trong những nguyên nhân quan trọng
đưa tới t́nh trạng gần như tắc tị
về chiến lược phát triển hiện nay .
3)- Về mặt
quyền lực , tuy trên các văn bản chính thức đều
nói đến quyền lực nước ta “ do dân , v́
dân và của dân .” , rồi “ dân biết , dân bàn , dân làm
, dân kiểm tra .” , nhưng thực tế không phải
như vậy . Tất cả mọi cái đều do Đảng
– nói cho đúng , do những đảng viên có chức ,
có quyền quyết định . Việc bầu các cơ
quan đại diện của dân , kể cả cơ
quan quyền lực tối cao đều vẫn thực
hiện theo lối “Đảng cử , Dân bầu .”
quen thuộc , tuy có cải biến đôi chút . Ngay các cơ
quan dân cử ấy cũng chỉ làm được một
việc thường được gọi là “ thể
chế hoá về mặt Nhà nước .” các quyết định
của Đảng . Các cơ quan Đảng có toàn quyền
từ trên xuống dưới không chịu bất cứ
một sự kiểm soát nào về mặt pháp luật
cả . Do đó , đẻ ra t́nh trạng mà không thể
nào nói khác hơn là t́nh trạng “Đảng trị .” trong
một chế độ toàn trị . Hiến pháp qui định
sự lănh đạo độc tôn của Đảng
, nhưng không hề qui định những trách nhiệm
về mặt pháp lư đối với nhân dân . Đảng
làm đúng ,dân nhờ . Đảng làm
sai , dân chịu . Mà trên thực tế
, như kinh nghiệm hàng chục năm cho thấy , không
phải bao giờ Đảng cũng đúng cả . Đấy
là t́nh trạng Đảng giữ quyền lực độc
tôn , không có cơ chế giám sát , không có lực lượng
nào giám sát . Đấy chính là nguồn gốc của sự
lộng quyền , tham nhũng mà không có một vận động
chống nào thực hiện được .
Trước đây , trong
nhiều nghị quyết của Đảng đă có nói
tách Đảng ra khỏi các công việc quản lư của
Nhà nước , nhưng lời hứa trịnh trọng
ấy đă bị lăng quên , và đâu vẫn hoàn đấy
. trong nhiều nghị quyết của Đảng cũng
có nói tới “ cải cách chính trị .” đi đôi với
“ cải cách kinh tế .” . Và có nói thêm “ cải cách kinh
tế đi trước .” nhưng rồi sẽ phải
tiến hành “ cải cách chính trị .” nhưng lại
thấy mất tăm , thay vào đó là “ cải cách hành
chính .” mà suốt nhiều năm qua mà vẫn chưa đi
tới đâu .
Theo tôi , cải cách kinh tế
hiện nay đang đ̣i hỏi phải có cải cách
chính trị một cách mạnh mẽ . Và nếu không cải
cách chính trị , th́ cải cách kinh tế sẽ bế
tắc , đất nước vẫn nằm trong chế
độ Đảng trị lỗi thời , và vai tṛ
lănh đạo cũng như uy tín của Đảng sữ
bị suy yếu không cứu văn được . Việc
tập trung toàn bộ quyền lực vào tay các cơ
quan lănh đạo của Đảng , đang làm cho chính
bản thân Đảng bị thoái hoá biến chất ,
những Đảng viên nắm quyền lực trở
thành một tầng lớp thống trị mới
trong xă hội với những lợi ích riêng , đối
lập với lợi ích nhân dân . Có thể nói rằng
nhiều đảng viên có chức có quyền đă thật
sự trở thành “ những tư sản mới .” đầu
cơ quyền lực , biến quyền lực thành của
cải , và gây ra một mâu thuẫn xă hội ngày càng gay
gắt , có thể đưa tới những bùng nổ
xă hội ( như t́nh h́nh Thái B́nh cho thấy ) . 4) - Cuối cùng , nhưng lại
là nguyên nhân quan trọng nhất , là ở bản thân Đảng
. V́ trong xă hội và trong chế độ ta . Đảng là người lănh đạo
tất cả , thống lĩnh tất cả , quyết
định tất cả , nên mọi thành công hay không
thành công phải được t́m nguyên nhân ở Đảng
. Đúng là nhiều khó khăn gặp phải trên con đường
phát triển kinh tế và xă hội là bắt nguồn từ
những điều kiện khách quan ( thế giới
, khu vực ) và cả những hoàn cảnh lịch sử
- văn hoá của xă hội nước ta . Nhưng vai
tṛ lănh đạo của Đảng chính là ở chỗ
phân tích những điều kiện thuận lợi và
khó khăn khách quan để có những chủ trương
nhạy bén , kịp thời . Thực tiễn cho thấy
trong nhiều trường hợp , Đảng đă
không làm được như thế , không giành được
thế chủ động , mà chạy theo sự phát
triển của t́nh h́nh một cách thụ động
.
Hiện nay , nổi bật
lên mấy điểm sau đây có liên quan với vai tṛ
lănh đạo của Đảng :
-
Đảng
chưa có một chiến lược phát triển xă hội
( bao gồm cả kinh tế ) một cách thích hợp ,
như đă nói ở điểm 1 . Nếu hỏi các đảng
viên chiến lược phát triển đất nước
hiện nay như thế nào ? chắc chắn đại
đa số không trả lời được , ngoài mấy
câu chữ chung chung là “ dân giàu , nước mạnh , xă
hội công bằng và văn minh .” , “ công nghiệp hoá ,
hiện đại hoá theo định hướng xă hội
chủ nghĩa .” . Chừng nào chưa làm rơ , tất
nhiên là phải đúng , những khái niệm đó th́
chưa thể thoát khỏi t́nh thế thụ động
về mặt lănh đạo được . Xin lấy
một ví dụ : Thế nào là dân giàu nước mạnh
?, “ dân .” là ai , là tất cả mọi người hay
chỉ là một bộ phận nhỏ nào đó ? giàu là
thế nào ? là nhiều của cải
hay c̣n phải giàu về trí tuệ ,
văn hoá ? Thế nào là “ nước
mạnh .”
? chỉ phát triển về kinh tế mà không xây dựng
được một xă hội công dân , trong đó mỗi
người dân có điều kiện để thực
sự làm chủ vận mệnh của ḿnh , trở thành
chủ thể đích thực của đất nước
, th́ nước có mạnh không , và xét đến cùng ,
có phát triển kinh tế được không ? Rồi
những khái niệm c̣n rắc rối hơn
: “ công nghiệp hoá .” và “ hiện đại hoá .”
th́ càng tù mù hơn nữa . Người ta đang hô lên
những khẩu hiệu xuông không có nội dung xác thực
.
-
- Cho đến nay , Đảng
vẫn giữ vai tṛ lănh đạo độc quyền
, độc tôn của ḿnh đối với xă hội
và đất nước , khiến cho mọi xu hướng
dân chủ xă hội bị ngăn cản . Tôi vẫn tán
thành và ủng hộ vai tṛ lănh đạo chính trị của
Đảng , tôi thấy vai tṛ đó là cần thiết
. Nhưng lănh đạo không có nghĩa là thống trị . Đảng lănh đạo không
có nghĩa là Đảng trị .
Kinh nghiệm lịch sử trong nước và trên thế
giới đă chứng minh rằng mọi sự độc
quyền , độc tôn đều đưa tới
thoái hoá , ruỗng nát , tắc tị , không những của
cơ thể xă hội mà cả của cơ thể Đảng
nữa .
-
- Một bộ phận lớn
đảng viên , trước hết là trong số đảng
viên có chức quyền , nắm quyền lực , đă
thực sự trở thành lực cản đối với
sự phát triển mọi mặt của đất nước
, kể cả trong lĩnh vực kinh tế . Không có ǵ
khổ và nhục cho bằng khi người dân “ tự
nhiên .” thấy trên đầu ḿnh chễm chệ những
vị tai to mặt lớn thiếu nhân cách , thiếu
tŕnh độ hiểu biết , hay như thường
nói , thiếu cả đức lẫn tài . Chừng nào
c̣n những người như thế cứ thay nhau nắm
giữ và lũng đoạn bộ máy Đảng và Nhà
nước , chừng đó các nguồn sinh khí trong Đảng
và trong xă hội không thể khơi lên được
. Nhưng những nguồn sinh khí ấy vẫn tồn
tại tăng lên cùng với dân trí , n3ên đến một
lúc nào đó sẽ bùng lên mănh liệt , có muốn dập
tắt cũng không được .
-
- Trong nội bộ Đảng
, vẫn duy tŕ cái gọi là “ chế độ tập
trung dân chủ ” mà hầu hết các Đảng Cộng
Sản trên thế giới đă từ bỏ , v́ về
thực chất , sự tập trung quyền lực
bao giờ cũng đưa tới chỗ triệt tiêu
dân chủ . Nhiều lắm , dân chủ chỉ trở
thành “ đồ rởm .”, chỉ có tác dụng trang trí
cho sự tập trung quyền lực .
-
-
Về hệ tư tưởng , ta vẫn giữ
vai tṛ độc tôn chủ nghia Mác – Lê Nin không những
trong Đảng mà cả trong toàn xă hội . Tôi hoàn toàn
thừa nhận vai tṛ chủ nghĩa Mác – Lê Nin , trong lịch
sử cách mạng nước ta , nó đă có những đóng
góp quan trọng . Nhưng hiện nay ngoài chủ nghĩa
Mác – Lê Nin ra , c̣n có nhiều trào lưu tư tưởng
rất đáng nghiên cứu và tiếp thu một cách phù
hợp với những điều kiện nước
ta . Gĩư vai tṛ đọc tôn của chủ nghĩa
Mác – Lê Nin chỉ đưa tới sự tŕ trệ về
trí tuệ .
Có thể c̣n những
nguyên nhân khác nữa nhưng tôi xin dừng lại ở
đây , v́ chỉ mấy nguyên nhân nói trên cũng đủ
để giải thích tại sao t́nh h́nh đất nước
đang lâm vào một trạng thái khủng hoảng mới
, gay go hơn , nguy hiểm hơn , cho xă hội , cho đất
nước và cho cả sự nghiệp của Đảng
./.
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|