|
DC&PT - Thời
Sự 2007
Tổ chức Phóng viên
Không Biên giới:
Cộng sản Việt Nam tiếp tục dùng bạo lực
bóp nghẹt Quyền Tự do Báo chí !
Sáng ngày 1 tháng 2 năm 2007, từ
Paris (nước Pháp), Phóng Viên Không Biên Giới cho công bố
bản Phúc Tŕnh Tổng Quát hàng năm về Quyền Tự
do Báo chí điều tra tại 98 nước trên thế
giới. Chỉ riêng về sự đàn áp, kềm hăm
Quyền này trên Internet, thành tích của Trung Cộng
được xếp hàng đầu. Và chế độ
độc tài Bắc Kinh được coi là kiểu
mẫu để sao y chính bản cho Việt Nam, Syrie,
Tunisie, Libye và Ba Tư! Tại
những nước này, mỗi ngày càng có thêm nhiều
nhà báo độc lập và dân chủ đối kháng sử
dụng Internet bị trấn áp, giam giữ độc
đoán. Riêng tại Việt Nam, đảng Cộng sản
tiếp tục dùng bạo lực phi pháp để giới
hạn và bóp nghẹt Quyền Tự do Báo chí.
Theo Phóng Viên Không Biên Giới, trong
năm 2006, báo giới có khuynh hướng hoạt
động tự do độc lập ở Việt
Nam tưởng như đẩy lui được phần
nào giới hạn của chính sách kiểm duyệt vô
cùng khắc nghiệt. Mùa xuân chợt đến với
sự ra đời của phong trào tranh đấu cho
Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền mệnh danh là Khối
8406. Tờ Tự do Ngôn Luận, không chịu kiểm
duyệt, xuất hiện tại các thành phố lớn
và trên Internet bắt đầu từ tháng 4. Tiếp
theo là tờ Tự Do Dân Chủ được phát hành
vào đầu tháng 9. Sau đó c̣n có Tổ Quốc và Dân
Chủ, hai tờ báo điện tử. Thêm một sự
thách thức nữa đối với bộ máy thống
trị, các nhà báo độc lập và dân chủ đối
kháng sử dụng Internet lại c̣n kết hợp
thành Hội Nhà Báo Tự Do. Đây là một sự kiện
mới thấy lần đầu dưới chế
độ Cộng sản. Để đối phó, nhà
cầm quyền độc tài cấp tốc cho áp dụng
những biện pháp công an-mật vụ, cố gắng
làm chủ lại t́nh thế, tăng cường lănh
đạo, giám sát quản lư, cảnh cáo áp dụng kỷ
luật, ngăn chận mọi toan tính hành sử Quyền
Tự do Báo chí. Kể một trong nhiều thí dụ,
như sự bắt buộc toàn ban biên tập tờ Tự
Do Dân Chủ, từng cá nhân tŕnh diện tại trụ
sở công an để bị thẩm vấn (một
h́nh thức hăm dọa, khủng bố). Kế
đến, quản thúc tại gia hoặc canh chừng
chặt chẽ những nhân vật nồng cốt của
ban biên tập, gồm có các ông Hoàng Tiến, Nguyễn
Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài, Bạch Ngọc
Dương và bà Dương Thị Xuân.
Bản Phúc Tŕnh về Việt Nam có nhắc đến
giới truyền thông báo chí quốc doanh hoặc do
đảng cộng sản kiểm soát, ước
lượng gần 600 ấn phẩm, hàng trăm
đài vô tuyến truyền thanh, truyền h́nh và hàng
trăm trang tin điện tử. Thừa cơ hội
chuẩn bị đại hội đảng, nhiều
tờ báo đă bàn thảo về một số đề
tài thường được xem là rất ‘’tế nhị
hoặc nhạy cảm’’. Chẳng hạn như một
nhựt báo đă dám ngụ ư yêu cầu xét lại
Điều 4 Hiến pháp dành ưu thế quyền lực
cho đảng cộng sản đối với nhà
nước. Lập tức, trên tờ Nhân Dân cơ quan
ngôn luận chính thức của đảng, phe ‘’cộng
sản bảo thủ’’ lên án những tư tưởng
lệch lạc tiêu cực đó. [Cựu] Chủ tịch
Hội đồng Lư luận Trung ương đảng,
Nguyễn Đức B́nh khẳng định rằng:
‘’Những cuộc thảo luận công khai rất nguy
hiểm’’. Tuy vậy, các báo cấp tiến, được
tờ Tuổi Trẻ dẫn đầu lôi kéo theo,
đă dám viết khá trung thực về vụ tai tiếng
lớn gọi là ‘’vụ án đường dây tham nhũng
tại PMU 18’’ có liên can đến bộ trưởng
Giao thông Vận tải. Một phái viên của tờ Tuổi
Trẻ đang điều tra về hồ sơ nói
trên đă bị hành hung tại Hà Nội. Báo Tuổi Trẻ
đă công khai kêu gọi bộ trưởng Đào
Đ́nh B́nh từ chức. Phản ứng của các
lănh tụ chuyên chế là cho áp dụng một đạo
luật mới nhằm trừng phạt giới truyền
thông báo chí bị cáo buộc ‘’phỉ báng và công kích uy
tín của nhà nước’’. Sắc lệnh đó c̣n nhằm
để chế tài những nguồn tin ‘’xâm phạm
truyền thống văn hóa, bóp méo thực tế lịch
sử, phủ nhận thành quả cách mạng, làm tổn
thương quốc gia, vĩ nhân và anh hùng dân tộc’’.
Bản văn trù liệu những sự phạt vạ
và đ́nh chỉ hoạt động đối với
những nhà báo và cơ quan thông tin ngôn luận vi luật.
Cuối tháng mười năm 2006, nguồn tin quốc
nội và quốc tế cho biết, thứ trưởng
Thông tin Văn hóa Đỗ Quư Doăn đă ra lệnh tạm
đ́nh bản hai tờ báo Công Lư và Thời Đại,
đồng thời xử phạt hành chính các tờ
báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Thời Báo Kinh tế Việt
Nam, Sài G̣n Tiếp Thị, An Ninh Thủ Đô, Thể
Thao và Văn Hóa, Người Lao Động, Nhà Báo và
Công Luận (Phúc Tŕnh ghi 4 tờ báo). Các báo này bị buộc
tội vi phạm điều 6 và điều 10 của
Luật Báo chí, không tuân hành nghiêm chỉnh chỉ đạo
của chính phủ về việc thông tin liên quan đến ‘’vụ giấy bạc ngân
hàng nhà nước’’. Nhắc lại đây là một vụ
tai tiếng lớn khi các báo đưa tin đồng
tiền in giấy polimer xấu tệ, mực in ra lem
luốc, không đúng kích thước, thiếu h́nh nhũ
vàng. Nghiêm trọng hơn nữa, tin đăng trên các
báo dường như c̣n ám chỉ con trai thống
đốc ngân hàng nhà nước Lê Đức Thúy giữ
chức vụ phó giám đốc một công ty có dính líu
đến việc in tiền, v.v. Cần ghi thêm rằng
trong tháng 10, nhà cầm quyền cộng sản đă đ́nh
bản và thu hồi giấy phép tạp chí Kinh doanh và Sản
phẩm. Ngoài ra, bằng một quyết định
riêng kư ngày 30 tháng 10, bộ Thông tin Văn hóa cũng
đ́nh bản Phụ san Thế giới của tờ
báo Quốc tế, thuộc bộ Ngoại giao Hà Nội.
Được
Phóng Viên Không Biên Giới cho biệt danh là ‘’Kẻ truy
lùng sát hại Quyền Tự do Báo chí’, Nông Đức
Mạnh vẫn ngồi lại ở ghế Tổng bí
thư đảng Cộng sản thêm 5 năm nữa
sau kỳ đại hội đảng lần thứ
X. Thay thế Phan Văn Khải giữ chức thủ
tướng, Nguyễn Tấn Dũng cũng là một
đảng viên cộng sản theo giáo điều chính
thống dù có người coi như một cải cách
viên về kinh tế. Phe cộng sản bảo thủ
luôn luôn kiểm soát các cơ quan an ninh mật vụ, cốt
là để những thành phần thiên về ‘’xét lại’’,
‘’nghi ngờ’’, muốn tranh căi về chính thể độc
đảng sẽ chẳng có khả năng hoặc
điều kiện làm hại được chế
độ. Phúc Tŕnh cho biết hồi tháng 11, ba công dân
Hoa Kỳ gốc Việt và bốn người Việt
đă bị kết án 15 năm tù về cái gọi là ‘’tội
làm khủng bố’’. Thật ra những người
đó bị cáo buộc đă tổ chức bất hợp
pháp đưa vào Việt Nam dụng cụ vô tuyến
truyền thanh để phổ biến những bản
tin chống chính phủ. Trong khi đó, các nhà báo ngoại
quốc không được phép đến vùng cao nguyên
nơi sinh sống của những dân tộc thiểu
số. Quyền làm người của các dân tộc
này bị (quân đội và công an) Việt cộng chà
đạp một cách hung bạo.
Phúc Tŕnh tố
cáo nhà cầm quyền Hà Nội đă tăng cường
đàn áp các hoạt động dân chủ đối
kháng trong tháng 11 lúc sắp khai diễn hội nghị
thượng đỉnh của tổ chức Hợp
tác Kinh tế Á Châu-Thái B́nh Dương (APEC) tại Hà Nội.
Tất cả nhà báo chủ biên hai tờ Tự Do Ngôn
Luận và Tự Do Dân Chủ đều bị áp đặt
quản thúc tại gia. Những tấm biển trên
đó mấy chữ ‘’Khu vực an ninh’’ và ‘’Cấm
người ngoại quốc’’ viết bằng Anh ngữ
được dựng lên trước nhà của những
người bị biệt lập cưỡng bách.
Trong nhiều ngày, công an đóng chốt canh gác trước
nhà ông Hoàng Tiến. Không quên trong số các nạn nhân bị
trấn áp c̣n có các ông Hoàng
Minh Chính, Lê Chí
Quang, Nguyễn
Thanh Giang, Phạm
Hồng Sơn, bà Lê Thị
Công Nhân và bà
Trần Khải Thanh Thủy cùng nhiều người nữa.
Phóng Viên Không Biên Giới cũng nhắc đến
trường hợp công an đánh đập bác sĩ
Phạm Hồng Sơn, một nhà dân chủ đối
kháng vừa mới được phóng thích.
Ngay sau khi các
phái đoàn ngoại quốc tham dự hội nghị
rời khỏi Việt Nam th́ Lê Dũng, người
phát ngôn của bộ ngoại giao Việt cộng
đă lên tiếng cảnh cáo các nhà báo độc lập
và dân chủ đối kháng: ‘’Các hoạt động của những người
lạm dụng chiêu bài dân chủ, đưa ra những
lư lẽ sai lệch, méo mó và bịa đặt đối
với t́nh h́nh Việt Nam không thể chấp nhận
được’’. Nhà cầm quyền nghiêm khắc nhắc nhở
rằng, ấn phẩm báo chí dân chủ đối
kháng đều bị coi là bất hợp pháp.
Đứng
trước cuộc áp chế nghiệt ngă của bạo
quyền, linh mục Phan Văn Lợi, sáng lập viên
của tờ Tự Do Ngôn Luận đă viết cho
Phóng Viên Không Biên Giớ́ : ‘’Chúng tôi muốn chuyển đến đảng
(cộng sản Việt Nam) và nhân dân một bức
thông điệp: Chỉ
có sự thật mới giải phóng!’’
Phúc Tŕnh thường niên của Phóng
Viên Không Biên Giới cho thấy cuộc điều
nghiên và nhận xét của tổ chức quốc tế
bênh vực Quyền Tự do Báo chí không khác với nguồn
tin và quan điểm của những ai lưu tâm hằng
theo dơi t́nh h́nh Việt Nam, với trọn vẹn tấm
ḷng yêu thương dân tộc và đất nước
bất hạnh từ sau 30 tháng tư năm 1975. Các biện
pháp công an-mật vụ tăng cường nhiều
hơn nữa sự kềm kẹp, siết chặt,
khống chế và đàn áp Quyền Tự do Báo chí cùng
Tự do Ngôn luận, chà đạp lên khát vọng sâu
xa của nhân dân Việt Nam. Tất cả những
đạo luật, sắc lệnh, nghị định
‘’hắc ám và ngu dân chủ nghiă’’ đều xuất
phát từ những bộ óc nô lệ mù quáng ư thức hệ
Mao-ít/Stalin-nít của một nhóm nhỏ lănh tụ ngồi
chễm chệ trong Bộ Chính trị Trung ương
đảng Cộng sản Việt Nam.
Tưởng
cũng nên nhắc rằng Phóng Viên Không Biên Giới
thường xuyên vận động công luận và các
chính phủ dân chủ trên thế giới để
đ̣i nhà cầm quyền Hà Nội phóng thích nhà báo Nguyễn
Vũ B́nh đang c̣n bị giam nhốt sau hơn bốn
năm tù mặc dù bị đau yếu nặng từ
nhiều tháng nay (xin đọc Bản Tin ‘’Văn Bút Quốc
Tế đ̣i Chế Độ Hà Nội cho ông Nguyễn
Vũ B́nh được Trị Bệnh Khẩn Cấp
và Phóng Thích Ngay Vô Điều Kiện’’ ngày 1 tháng 2
năm 2007 và Bản Tin
‘’Phải Cứu Nguyễn Vũ B́nh’’ ngày 31 tháng 12
năm 2006).
Trích: Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền
Việt Nam ở Thụy Sĩ
Genève
ngày 2 tháng 2 năm 2007
Liên Hội Nhân Quyền
Việt Nam ở Thụy Sĩ
Ligue Vietnamienne des
Droits de l'Homme en Suisse
Vietnamese League for
Human Rights in Switzerland.
[…] : ghi chủ bổ túc của Ṭa soạn
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nguyên văn Phúc
Tŕnh bằng Anh của Phóng Viên Không Biên Giới
De:RSF ASIA
[mailto:asie@rsf.org] Envoyé : jeudi, 1. février 2007 09:25
Objet : RSF Annual
Report 2007: VIETNAM
Vincent Brossel - Asia - Pacific Desk - Reporters
Sans Frontières
5 rue Geoffroy Marie 75009 Paris 33 1 44 83 84 70 - 33 1 45 23 11 51
(fax) asia@rsf.org
- www.rsf.org
--------------------------------------------------------------------------------------------
Reporters Without
Borders/Reporters sans frontières Annual Report
1st February 2007
INTERNATIONAL
REPORTERS WITHOUT
BORDERS ISSUES
ITS 2007 ANNUAL PRESS
FREEDOM SURVEY
The survey,
published on 1 February, reports on press freedom in 98 countries and
includes the main violations of journalists' rights in 2006 and regional
aspects of media and Internet freedom.
The report (in English, French, Spanish and Arabic) can be read at
www.rsf.org and downloaded in its entirety or by region.
"The
report lists the worst violations in repressive countries, including
major culprits North Korea,
Eritrea, Cuba and Turkmenistan, but also looks
at democracies, where progress needs to be made too," the
organisation says.
"A disturbingly record number of journalists and media workers were
killed or thrown in prison around the world in 2006 and we are already
concerned about 2007, as six journalists and four media assistants have
been killed in January alone," the report's introduction says.
"But
beyond these figures is the alarming lack of interest (and sometimes even
failure) by democratic countries in defending the values they are
supposed to incarnate."
"Almost
everyone believes in human rights these days but amid the silences and
behaviour on all sides, we wonder who now has the necessary moral
authority to make a principled stand in favour of these freedoms."
The publication by a Danish newspaper of cartoons of the Prophet Mohamed
focused the world's attention in 2006 on the issue of freedom of
expression and respect for religious beliefs. Democratic countries did
not defend Denmark,
whose embassies were attacked, or the journalists who were threatened and
arrested. Europe especially seemed to
choose silence for fear of offending Arab or Muslims regimes.
Media workers in the Middle East were
once again the victims of the region's chronic instability. 65
journalists and media assistants were killed in Iraq and kidnappings were more frequent
there and in the Palestinian
Territories.
Despite repeated promises, the region's governments have not introduced
significantly greater democracy.
In Latin America, the murder of nearly a dozen journalists in Mexico with
virtual impunity, the continued imprisonment of more than a score in Cuba
and the deteriorating situation in Bolivia (nevertheless the best-ranked
country of the South in the Reporters Without Borders annual press
freedom index) are all signals to the international community to be very
vigilant.
Press freedom violations in Asia peaked
with 16 media workers killed, at least 328 arrested, 517 physically
attacked or threatened and 478 media outlets censored in 2006. Censorship
is very widespread and complete freedom to speak and write is rare in Asia.
Many African governments, especially those in the Horn of Africa,
distrust media workers. The killers of journalists are also not being
punished and are still being protected by governments and all-powerful
politicians in Gambia,
Burkina Faso
and Democratic Republic of Congo.
Dictatorships
also seem to be tightening their grip on the Internet and at least 60
people are in prison for posting criticism of the government online. China, the leading offender, is being
copied by Vietnam, Syria, Tunisia, Libya
and Iran
and more and more bloggers and cyber-dissidents are in jail.
--------------------------------------------------------
Vietnam - Annual report 2007
As a dissident press emerged
in 2006, the liberal media pushed at the boundaries of censorship. The
government initially adopted an illiberal law then, at the end of the
year, threatened to bring the media nationwide to heel.
Everything seemed to be smiling on the Vietnamese press at the
start of 2006. In April, a dissident publication Tu Do Ngon Luan began
appearing in the big cities and online. In the aftermath of the founding
of a new dissident movement, Bloc 8406 (created on 8 April 2006), a
second paper Tu Do Dân Chu (Freedom and Democracy) was launched in
August. But police quickly summoned and placed under surveillance
dissident journalists Hoang Tien, Nguyen Khac Toan, Nguyen Van Dai, Duong
Thi Xuan and Bach Ngoc Duong. Two other publications - To Quoc
(Fatherland) and Dan Chu (Democracy) - were produced online from within Vietnam.
In defiance of the government, journalists and dissident bloggers even
went so far as to rally to the Free Journalists Association, a first in Vietnam.
On the other hand, the officially sanctioned press (nearly 600
publications, around 100 radio and TV stations, around 100 websites) took
advantage of the preparations for the communist party congress to raise
the most sensitive issues. An article carried by a newspaper in Ho Chi Minh City
implicitly challenged Article 4 of the Constitution which underscores the
predominance of the party over the state. The conservatives immediately
condemned this unwelcome drift in the official newspaper Nhan Dan, party
ideologue Nguyen Duc Binh saying that, "open discussions are
dangerous".
The liberal press, led by Tuoi Tre (Youth), also distinguished itself by
its outspokenness during a scandal in which a transport minister was
implicated in a corruption case. Tuoi Tre, whose reporter was assaulted
while investigating this case in Hanoi,
openly called for the minister to resign. The government reacted by
bringing in a new law in July punishing media and journalists defaming
and attacking the prestige of the state. This decree also targeted news
which "violates cultural traditions, distorts historical reality,
denies revolutionary achievements, and harms the nation, great men and
national heroes." The law did not provide for prison sentences but
for fines and suspensions. In October, the culture ministry used the law
to temporarily shut down two publications and to sanction two others
which had carried articles on a scandal linked to the release of new bank
notes.
During the congress in April, Nong Duc Manh, predator of press freedom,
was re-elected for five years as head of the communist party with 80% of
the vote. Prime Minister Phan Van Khai was replaced by Nguyen Tan Dung,
an orthodox communist nevertheless seen as an economic reformer.
Conservatives still control the security services so as to prevent those contesting
the sole party from doing any damage. In November, three Americans of
Vietnamese origin and four vietnamese were sentenced to 15 months in
prison for "terrorism". The seven, who were linked to a
US-based radical group, were accused of illegally bringing broadcast
equipment into the country with the aim of putting out anti-government
messages. Elsewhere, foreign journalists are still denied free access to
the country's mountainous centre, home to ethnic minorities whose rights
are trampled on by the authorities.
Repression of dissident activities was stepped up in November, in the
run-up to the Asia-Pacific Economic Cooperation (APEC) summit in Hanoi. Journalists
working for independent publications Tu Do Ngon Luan and Tu Do Dân Chu
were put under house arrest, with notices in front of their homes
reading, "Security zone. No foreigners". Police deployed for
several days in front of the home of Hoang Tien, while newly-released
cyber-dissident Pham Hong Son was savagely beaten by police.
Once the foreign delegations had left Vietnam, the government
launched its counter-attack. The foreign ministry spokesman, Le Dung,
said it was unacceptable that people should abuse the "mask of
democracy, with false, distorted and invented claims about the situation
in Vietnam".
The authorities gave a firm reminder that dissident publications were
illegal.
In the face
of this crackdown, Father Phan Van Loi, founder of Tu Do Ngon Luan, wrote
to Reporters Without Borders: "We want to deliver a message to the
party and the people: Only the truth frees!"
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|