|
|
DC&PT - Thời Sự 2007
T̀NH CẢM YÊU NƯỚC BỊ
XÚC PHẠM !
PHẠM Đ̀NH TRỌNG
Là một nước nhỏ nhưng chúng ta là một quốc gia có đất đai bờ cơi đă được lịch
sử phân định từ lâu, có nền
văn hiến đă
trở thành hồn cốt, thành khí phách dân tộc bảo đảm cho dân tộc ta tồn tại bền vững trước
sự xâm
lăng đô hộ
hàng ngàn năm của nước ngoài. Đó là niềm tự hào Việt Nam.
Cận kề với một nước lớn từ trong lịch sử sâu xa đă
bộc lộ rất rơ tham vọng lấn đất, lấn biển, tham vọng khống chế cả khu vực để vươn lên chi phối cả thế giới, chúng ta cần có sự uyển chuyển, mềm dẻo trong giao hảo nhưng cũng rất cần dứt khoát, cương quyết,
không nhân nhượng trước
tham vọng lấn chiếm, thôn tính của nước lớn kia.. Nhưng thái độ cương
quyết, mạnh
mẽ, không nhân nhượng của chúng ta đă không có trước những
động thái,
những việc
làm của nước lớn kia xâm phạm,
gặm nhấm lănh thổ thiêng liêng của chúng ta.
Thôi, khỏi
bàn chuyện buồn của mấy chục năm trước khi nước lớn kia công bố bản đồ vùng biển của họ, trong đó có cả hai quần đảo san hô đă
mạng nặng
mồ hôi xương máu ông cha ta,
đă rành rành ghi trong sử sách nước ta từ triều Lê, triều Nguyễn nhưng một lănh đạo nước
ta liền nhanh nhảu ra văn bản ủng hộ việc công bố bản đồ của họ !
Thôi, khỏi
nhắc lại nỗi đau khi đất nước chia cắt, hai miền hùng hổ dồn sức quần thảo nhau đến kiệt sức, hụt hơi, nước lớn kia liền nhẩy vào cướp trắng của ta cả một quần đảo dài rộng hàng trăm cây số, án ngữ ngay của ngơ ra biển lớn, ra thế giới của ta !
Thôi, khỏi
nhắc lại nỗi ê chề chỉ vài tháng trước, dân ta đánh
cá ở khu vực quần đảo Trường
Sa của ta, bị tầu nước lớn kia bắn nát tầu, bắn chết dân, bắt tầu và dân đánh cá của ta áp giải
về nước
họ rồi bắt dân ta phải nộp tiền chuộc ! Biển bị cướp, dân bị chết, thế mà cả một hệ thống thông tấn báo chí khổng lồ và cần mẫn của ta phải ngậm miệng thin thít v́ không
được phép
thông tin, sợ làm phật ư nước
lớn !
Chỉ cần nhắc đến một việc vừa xẩy ra tức th́, đă bộc lộ rơ sự không ổn trong đối
sách giữ nước của ta.
Để khẳng định
chủ quyền,
hoàn tất việc lấn chiếm lănh thổ của ta, nhà nước
lớn kia liền thành lập một đơn vị hành chính mới trong đó có hai quần
đảo ruột
thịt của ta. Đấy là việc làm xâm phạm nghiêm trọng sự toàn vẹn lănh thổ của chúng ta, là vấn đề đại sự quốc gia. Việc làm của
họ là việc
làm quyết liệt và ngang ngược
ở cấp nhà
nước, v́ thế chúng ta cần có phản ứng quyết liệt, mạnh mẽ ở cấp nhà nước. Nhưng cũng như những lần họ tổ chức các tua du lịch, họ tập trận trên ḥn đảo của ta bị họ chiếm, lần này cũng chỉ có người phát ngôn Bộ Ngoại giao lên tiếng với thái độ b́nh thản, với câu chữ quen thuộc xưa cũ ! Rồi
sau đấy là tiếng
nói th́ thào, yếu ớt của Hội đồng Nhân dân cấp tỉnh xác nhận hai quần đảo đó là đơn vị hành chính của tỉnh ḿnh ! Tiếng nói cấp tỉnh chỉ là tiếng nói trong nội bộ quốc gia !
Phản
ứng yếu ớt vả nhu nhược của chính quyền Nhà nước trước
việc đất
đai lănh thổ bị xâm phạm làm cho người
ta không thể đành ḷng im lặng. Ḷng yêu nước, sự trân trọng với đất đai thiêng liêng của tổ tiên để lại đă tập hợp họ lại thành tổ chức, thành lực lượng bộc lộ sự phản đối, bất b́nh với cơ quan đại diện của nhà nước đă xâm chiếm lănh thổ nước ta.. Đó là cuộc tập hợp cần thiết, chính đáng của t́nh cảm dân tộc, của tinh thần yêu nước, của đạo lư, của lẽ phải. Cuộc tập hợp có tổ chức thể hiện ư chí quyết bảo vệ sự toàn vẹn lănh thổ của nhân dân cần được thông tin kịp thời và biểu dương rộng răi.
Nhưng, trên các phương tiện
thông tin quốc gia, cuộc tập hợp của ḷng yêu nước đó chỉ được
thông tin gián tiếp qua sự nh́n nhận của người phát ngôn Bộ Ngoại giao và người phát ngôn Bộ Ngoại giao đă gọi cuộc tập hợp của ḷng yêu nước, cuộc biểu t́nh của ư chí bảo vệ sự toàn vẹn lănh thổ là cuộc “ tụ tập ”, hạ thấp ư nghĩa sự việc, không nh́n nhận t́nh cảm và mục đích cao cả chính đáng của những người
làm nên sự việc đó ! “ Tụ tập ” là cách gọi miệt thị, rẻ rúng một cuộc tụ tập ô hợp.
Tụ tập là
tự phát bất chính. Người ta thường chỉ
nói đến “sự tụ tập của cánh giang hồ tứ chiếng … ” ! Sự
tập hợp,
ở đây, của
ḷng yêu nước biểu thị sự phẫn nộ trước việc
đất đai
thiêng liêng của tổ quốc bị xâm phạm, sao lại gọi là “ tụ tập ”. Gọi như thế là xúc phạm ḷng yêu nước của nhân dân! Không ai có thể đồng t́nh !
Hồ Tây
10 tháng 12 năm
2007
Nhà văn – Cựu chiến binh
PHẠM Đ̀NH TRỌNG
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|