|
|
DC&PT - Thời
Sự 2007
Ai trói buộc
nước ta trong một khuôn khổ cố định?
Ngô Nhân Dụng
Sau
khi ông Nguyễn Minh Triết được ông Bush tiếp
ở Ṭa Bạch Ốc, trong đúng căn pḥng mà tháng
trước ông Bush mới tiếp bốn nhà tranh đấu
đ̣i tự do dân chủ cho Việt Nam, báo chí trong
nước đă tường thuật ngay trên mạng
lưới. Nhưng họ cố t́nh bỏ sót một
đoạn, một trong 4 đoạn mà ông Bush nêu lên
các điều ông đă nói với ông Triết. Lời
tuyên bố của ông Bush rất ngắn, bỏ qua một
đoạn quan trọng, chứng tỏ nhà báo ở Việt
Nam đă nhận được chỉ thị phải
tránh cái ǵ và được viết cái ǵ. Riêng điều
đó cũng cho thấy ở trong nước Việt
Nam có tự do báo chí hay không. Mà những lời của
ông Bush bị cắt bỏ lại chính là những lời
kêu gọi Việt Nam phải có tự do báo chí, tự
do tín ngưỡng, như những điều kiện
để phát triển kinh tế.
Trong
đoạn bị bỏ sót, ông Bush nhấn mạnh rằng:
“Tôi cũng nói rất rơ
ràng là nếu muốn cho mối quan hệ giữa hai
bên phát triển sâu hơn, một điều quan trọng
là các người bạn (phía Việt Nam) của chúng
ta phải cam kết mạnh mẽ hơn trong vấn
đề nhân quyền, và tự do, dân chủ. Tôi
đă giải thích (với ông Triết) niềm tin
tưởng mạnh mẽ của tôi là các xă hội sẽ
phong túc hơn lên nếu nhân dân được phát biểu
tự do và tín ngưỡng tự do.”
Nhưng
các báo ở trong nước không tường thuật
câu đó, chắc v́ ông Nguyễn Minh Triết đă bịt
tai không nghe. V́ trước đó mấy ngày, ông Triết
đă nói những luận điệu trái ngược
với những lời khuyên của ông Bush.
Trong
bài phát biểu của ông Nguyễn Minh Triết với
báo chí ở Ṭa Bạch Ốc, ông chỉ nói đến
vấn đề nhân quyền một cách vắn tắt:
“Hai bên có những bất
đồng, đặc biệt về các vấn đề
tôn giáo và nhân quyền. Chủ trương của chúng
tôi là hăy đối thoại nhiều hơn để
hiểu rơ nhau hơn.” Nghe tới đây, chúng ta bắt
đầu lo. V́ nếu chính quyền cộng sản vẫn
dùng những luận điệu rẻ tiền mà ông
Triết đă dùng, để giải thích quan điểm
của họ về dân chủ, tự do, th́ người
ta sẽ cười cho cả nước Việt Nam!
Tại New York, khi t́m cách chống đỡ, biện hộ
cho chính sách cộng sản đàn áp các nhà dân chủ ở
Việt Nam, ông Triết đă nói những câu làm cho mọi
người Việt Nam biết suy nghĩ phải thấy
xấu hổ.
Không
phải chính trị gia nào cũng nói dối, một nhà
chính trị thường không nói đúng sự thật
hoặc không nói tất cả sự thật, để
lấp liếm những sai lầm, tội lỗi của
phe ḿnh. Nhưng có một sai lầm quan trọng phải
tránh, là một chính khách đừng bao giờ để
người ta nghĩ là ḿnh dốt. Ông Nguyễn Minh
Triết đă phạm sai lầm đó. Mà v́ ông đang
giữ chức chủ tịch nhà nước Việt
Nam, cho nên mọi người Việt Nam đều có
thể bị nghi ngờ là thiếu hiểu biết.
Chúng ta cần đính chính nỗi oan này.
Khi
biện minh cho chế độ độc quyền,
độc đảng mà cộng sản đang áp
đặt trên nhân dân Việt Nam, ông Nguyễn Minh Triết
nói: “Mỗi nước có
hoàn cảnh, điều kiện lịch sử khác
nhau. Từ đặc điểm của ḿnh, ḿnh chọn
mô h́nh nào cho thích hợp.” Câu này th́ đúng quá, ai nói cũng
được. Nhưng, từ một tiền đề
chung chung như vậy, ông Triết lại dùng để
biện hộ cho chế độ cộng sản rằng:
“Tại sao lại bắt
Việt Nam phải theo một khuôn khổ cố định
nào đó?”
Cái
dốt thứ nhất là, không người nào hay chính
phủ nào lại muốn “bắt
Việt Nam phải theo một khuôn khổ cố định
nào đó!” Không ai lại ngu như vậy! Khi những
người Việt Nam tị nạn cộng sản ở
California đi biểu t́nh tại Dana Point chiều hôm
qua, tất cả chỉ cốt lên tiếng đ̣i cho
đồng bào trong nước phải được
sống trong tự do dân chủ; nhưng không ai nêu lên một
“khuôn khổ cố định” nào cả. Khi các vị
tổng thống Mỹ hay tổng thống Pháp góp ư kiến
đảng cộng sản phải tôn trọng các quyền
dân chủ tự do của dân Việt Nam, họ cũng
không có ư đó. Không ai nói Việt Nam nên theo chế độ
đại nghị hay chế độ tổng thống;
không ai nói nên có một viện hay hai viện Quốc Hội;
cũng không ai bàn những cuộc bầu cử nên chọn
ai nhiều phiếu nhất th́ thắng hay chia theo tỷ
lệ số phiếu mỗi đảng chính trị
đạt được; không ai bàn nên bầu một
ṿng như ở Mỹ hay hai ṿng như ở Pháp! Dân chủ
là một khái niệm có thể được áp dụng
theo nhiều khuôn khổ khác nhau. Nhưng ai cũng phân
biệt được chế độ dân chủ
khác hẳn chế độ độc tài! Chỉ có
những người tự nhắm mắt bịt tai
mới không hiểu điều đó!
Nhưng
ông Nguyễn Minh Triết c̣n lộ ra thêm một cái dốt
nữa, khi ông kể thí dụ, nêu đích danh nước
Mỹ và nước Pháp. Ông bảo ông đă nói với
một nhà báo Mỹ rằng: “Tôi không bao giờ thấy một tổng thống
Pháp nói với tổng thống Mỹ: Ông Mỹ ơi,
ông nên có nhiều đảng hơn, chứ không phải
chỉ có hai đảng!”
Không
một vị tổng thống Pháp nào khuyên như vậy,
lư do giản dị v́ ở nước Mỹ không phải
chỉ có hai đảng. Ngoài hai đảng lớn nhất
là Cộng Ḥa và Dân Chủ, c̣n nhiều đảng chính
trị khác nữa, con số không đếm xuể v́
mỗi kỳ bầu cử lại có những đảng
mới lập và những đảng khác biến
đi. Ở nước Mỹ không phải chỉ có một
mà có nhiều đảng cộng sản, đảng
xă hội. Trong các cuộc bầu cử tổng thống
ở Mỹ không phải chỉ có hai ứng cử
viên mà c̣n rất nhiều người, trong đó có những
người độc lập không đảng phái, và
có cả ứng cử viên tổng thống cộng sản
nữa. Các ông tổng thống Pháp chắc ai cũng biết
điều đó, chỉ có ông Nguyễn Minh Triết
không biết thôi. Không biết th́ dựa cột mà nghe.
Lên lớp dậy người ta chỉ tỏ ra là ḿnh
kém hiểu biết!
Những
lời nói trên không những chứng tỏ ông Nguyễn
Minh Triết thiếu hiểu biết, mà c̣n cho thấy
ông khinh thường những người đến
nghe ông nói, cứ coi họ cũng ngu dốt không biết
ǵ cả. Những
người nghe đều lịch sự, không ai nỡ
nói thẳng là ông dốt, chỉ v́ họ kính trọng
dân tộc Việt Nam mà ông th́ đang giữ chức chủ
tịch Nhà Nước Việt Nam. Nhưng lần sau
xin ông làm ơn suy nghĩ trước khi nói.
Một
luận điệu của đám công an tư tưởng
văn hóa đang tung lên các diễn đàn điện tử
để chê bai chế độ đảng phái chính
trị ở Mỹ, họ nói rằng, dù có nhiều
đảng chính trị nhưng ở nước Mỹ
chỉ có hai đảng lớn v́ những nhà tư bản
giàu có chỉ đóng góp tiền cho hai đảng
đó thôi. Giới tư bản dùng
tiền để lũng đoạn hệ thống
chính trị. Nói như vậy là không đọc lịch
sử. Nước Mỹ khi thành lập không có hai cái
đảng Dân Chủ và Cộng Ḥa bây giờ. Trong lịch
sử Mỹ đă có những đảng biến mất
dần dần v́ không được dân bỏ phiếu,
rồi có những đảng mới xuất hiện.
Đảng nào lớn lên được, ngoi lên dần dần
vượt trên các đảng chính trị khác, cũng
đều do khéo vận động được nhiều
người bỏ phiếu cho. Ai đă đóng góp cho
quỹ các đảng phái? Tất cả mọi người
thích chính trị, các công đoàn, các công ty, các tư nhân,
không ai đủ tiền để một ḿnh hay một
nhóm có thể “nuôi” một đảng. Tại sao nhiều
người góp tiền cho hai đảng lớn nhất?
Th́ cũng giống như nhiều người thích uống
Coca Cola th́ bỏ tiền mua Coca Cola, ai thích Pepsi th́ mua
Pepsi, mà nước Mỹ có hàng trăm nhà sản xuất
nước ngọt khác chứ không phải chỉ có
hai nhăn hiệu này. Trên thị trường chứng
khoán, ai thích th́ mua cổ phần của Microsoft, ai muốn
cứ việc mua cổ phần của General Electrics!
Người dân lựa chọn người cai trị
ḿnh bằng lá phiếu; người tiêu thụ hay nhà
đầu tư bỏ phiếu bằng đồng tiền
của họ. Miễn là có tự do, cuối cùng
người tiêu thụ sẽ chọn đúng món hàng họ
thích! Kinh tế thị trường và chế độ
tự do dân chủ thường đi đôi với
nhau là như vậy. Cho nên, muốn kinh tế thị
trường phát triển, phải có tự do. Đầu
tiên là tự do báo chí, tự do phát biểu, tự do làm
ăn trong luật pháp công minh. Chưa viết đă lo
tự kiểm duyệt cái đầu ḿnh trước,
chưa kinh doanh đă lo không biết “các cụ ở
trên” có đồng ư không, công an kinh tế có sách nhiễu
hay không; cứ như thế th́ cả nước không
tiến được.
Kể
hết những lời nói sai lầm của ông Nguyễn
Minh Triết trong một cuộc nói chuyện ở New
York th́ rất tốn thời giờ, không ích lợi ǵ
cả. Chúng tôi chỉ nêu lên vài thí dụ trên để
trả lời cho những ư kiến cố bênh vực
chế độ độc quyền đảng trị
của Cộng Sản Việt Nam. Không nói không
được. V́ chế độ đó tàn hại
đất nước nhiều quá. Nên xóa bỏ chế
độ độc quyền đó đi, càng sớm
càng tốt.
Ông
Nguyễn Minh Triết đă hỏi rằng, “Tại sao lại bắt Việt
Nam phải theo một khuôn khổ cố định
nào đó?” Đúng như vậy. Tại sao lại bắt
cả nước Việt Nam phải theo khuôn khổ cố
định của một đảng độc tài thối
nát và tham nhũng? Tại sao lại bắt toàn dân Việt
Nam phải theo khuôn khổ cố định của một
chủ nghĩa lỗi thời, lạc hậu từ
thế kỷ 19 mà ngay tại Nga, nơi đă khởi
xướng cuộc cách mạng theo chủ nghĩa
đó, bây giờ người ta cũng rũ bỏ nó
rồi! Cuối cùng, chỉ có đảng Cộng Sản
Việt Nam mới bắt cả nước phải
theo một khuôn khổ cố định! Mà cái khuôn khổ
đó đă làm cho nước ta chậm tiến hàng mấy
chục năm so với lân bang, ai cũng thấy rơ
như ban ngày. Bảo vệ, củng cố chế
độ đó là có tội với dân tộc.
Trich: Người Việt 23.6
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|