|
|
DC&PT - Thời
Sự 2007
T̀NH-H̀NH DÂN-CHỦ Ở VIỆT-NAM
TRONG NĂM 2006
Nguyễn Ngọc Bích
T́nh-h́nh dân-chủ ở Việt-nam
trong năm qua, 60 năm sau khi CS cướp
được chính-quyền ở Hà-nội và 30
năm sau khi CS cưỡng-chiếm xong miền Nam, có
thể nói là một t́nh-h́nh khá sôi nổi. Có lẽ hai cái mốc
thời-gian trên đây đă cho nhiều người
ở VN thấy rằng sự chịu đựng
của người dân đă đến mức quá
sức, cần phải được chấm
dứt. Biểu-hiện
cho ư nghĩ này một cách minh bạch nhất phải
kể Hoà-thượng Thích Quảng Độ khi HT
tuyên-bố trên RFA (Đài Á-châu Tự do) gần đây:
“Tôi kêu gọi tất cả các đoàn thể chính
trị, tổ chức công nông kết hợp lại
thành một khối cho thật mạnh. Đoàn kết lại với
nhau, bỏ hết các tị hiềm, nghi kỵ
đi. Ngồi lại
với nhau thật sự một ḷng, để tạo
thành một sức mạnh, một đối
trọng để nói thẳng, đặt thẳng
vấn đề với người CSVN: ‘Các anh
phải trả lại cái quyền làm người cho
toàn thể dân tộc 80 triệu đây! Không thể nô lệ hoá cái dân
tộc này măi được!
Anh đă nô lệ hoá nó 60 năm rồi. Bây giờ đến lúc các
anh phải trả lại.’” (trả lời phỏng vấn
của Ỷ Lan ngày 22/11/2006)
Sự thực lời kêu gọi này,
Hoà-thượng đă đưa ra từ năm 2001
nhưng phải đợi 5 năm sau ta mới
thấy như có sự đồng-loạt hưởng-ứng
trong sự ra đời của khối 8406, dựa
trên một bản tuyên-ngôn, “Tuyên-ngôn 2006 về Tự
Do Dân Chủ ở Việt Nam,” do 118 người lúc
đầu kư tên và do Linh-mục Nguyễn Văn Lư tung
ra sau khi bản nháp do Phương Nam Đỗ Nam
Hải, người được giao trọng-trách
thảo, đă bị lộ một ngày trước
đó. Sự vội vă
của cha Lư, có thể do t́nh-h́nh thúc bách, đă đem
lại một vài sự dè dặt ở
hải-ngoại lúc khởi đầu bởi trong
số 118 người kư tên đầu tiên, hầu
như không có thành-phần tu-sĩ Phật-giáo tham-gia,
khác hẳn t́nh-trạng số tu-sĩ Công-giáo có
mặt. Mặc dầu
vậy, sau mấy tháng vận-động, ở trong
nước con số những người bằng ḷng
tham-gia cũng đă lên được con số 2000,
không kể ở hải-ngoại con số đó c̣n lên
đến cả hàng chục ngh́n, một sự thách
thức chưa hề có trong lịch-sử của
đảng CSVN.
Ngày nay, sự hiện diện của
khối 8406 được xem như là một việc
tự-nhiên trong cuộc sống của
cộng-đồng 84 triệu dân VN ở trong
nước dù như công-an đă t́m đủ cách
để bôi nhọ hay tách lẻ những
người tham-gia ở trong đó nhằm cách ly
họ (kiểu “chia để trị”
cổ-điển của thực-dân) hoặc trù
dập, hạch xách họ cho đến khi họ không
c̣n nổi một cuộc sống b́nh-thường, riêng
tư nữa. Mặc
dầu vậy, những thành-phần chủ chốt
trong phong trào 8406 cho đến hôm nay đă giữ
vững được trận-tuyến, không
để cho đối-phương phá vỡ sự
đoàn-kết keo sơn giữa những thành-phần
đầu năo như Cha Lư ở Huế, Phương
Nam Đỗ Nam Hải, G.S. Nguyễn Chính Kết
ở Sài-g̣n và cựu-chiến-binh Trần Anh Kim ở
ngoài Bắc.
Nếu cuối năm 2005, chúng ta
mới lác đác thấy những sự lên tiếng
của cụ Hoàng Minh Chính trong thời-gian cụ sang
chữa bệnh ở Hoa-kỳ, rồi việc tuyên-bố
thành-lập Phong trào Dân-chủ Việt-nam với đại
diện trong nước là G.S. Trần Khuê và
đại diện ngoài này là B.S. Nguyễn Văn Ngăi
cũng như việc ra đời tờ báo trên Net Phong trào Dân chủ VN, th́
sang đầu năm nay (2006) song song với việc
Đại-hội-đồng Nghị-viện Âu-châu ra
Nghị-quyết 1481 (99 phiếu thuận/42 phiếu
chống) về “Nhu-cầu lên án của Quốc-tế
đối với những tội ác của các
chính-quyền CS độc-tài” (trong đó hiển-nhiên
có VNCS), phong trào Dân-chủ ở trong nước đă
bùng lên trước Đại-hội X của
Đảng CS (tháng 4), ảnh-hưởng đến
cả nhiều thành-phần ở trong Đảng
(như nhà báo Phan Thế Hải đ̣i bỏ
Điều 4 Hiến-pháp dành độc-quyền
lănh-đạo cho Đảng CS hay những bài
phỏng vấn cựu-đại-sứ Nguyễn
Trung trên VNN). Nhưng
Đại-hội X đă chứng tỏ là
Đảng CS không biết nghe, gần như
điếc mà chỉ biết ĺ lợm nên những
tiếng nói trong Đảng kia đâm ra lạc lơng,
bị quên ngay sau Đại-hội. Ngược lại, những
tiếng nói dân-chủ thực-sự ở bên ngoài Đảng
trở nên được xem là sáng suốt hơn khi
hoàn-toàn không c̣n đặt niềm tin vào cái đảng
tối thủ cựu kia.
Khối 8406: Một
thực-thể không thể chối căi
Từ cuối năm trước (ngày
17/10/2005), bốn linh-mục Công-giáo độc-lập
(Chân Tín, Nguyễn Hữu Giải, Nguyễn Văn Lư và
Phan Văn Lợi) đă đưa ra “lời kêu
gọi tẩy chay bầu cử Quốc hội 2007”
độc-đảng.
Phù hợp với ư nghĩ này, ngày 20/2/2006, hai L.M.
Lư và Lợi đă tung ra “Lời kêu gọi cho Quyền
Tự do Thông tin và Ngôn luận.” Đến ngày mùng 6/4, sau khi
L.S. Nguyễn Văn Đài đă nghiên cứu vấn-đề
để cho thấy là việc lập đảng
hoàn-toàn hợp pháp ở Việt-nam (Hiến-pháp 1992
chỉ dành quyền lănh-đạo cho Đảng CS mà thôi
chứ không loại-trừ việc có thể có
những đảng khác, bằng-chứng là từ
năm 1944 đến năm 1988, ngay trong
chế-độ CS cũng đă có hai đảng
Xă-hội và Dân-chủ), th́ một “Lời kêu gọi
Quyền Thành-lập va Hoạt-động Đảng
phái tại VN năm 2006” được tung ra ngày 6/4. Tất cả những
nhận-định trên cuối cùng được giao
cho Phương Nam Đỗ Nam Hải để
đúc kết song v́ máy của Phương Nam bị
tịch thu nên L.M. Nguyễn Văn Lư đă chấp bút
thêm để thành một tài-liệu căn-bản
được tung ra vào ngày 8/4/2006 dưới tên
“Bản Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam
năm 2006” do 118 người kư tên đầu tiên trên
toàn-quốc.
Tài-liệu này có thể xem như
Hiến-chương 77 (“Charter 77”) của phong trào cách
mạng của Tiệp-khắc đưa ra năm
1977, cho phép mọi người quy tụ ở chung
quanh. Cũng
tương-tự, sau khi được tung ra,
Tuyên-ngôn này đă mau chóng lấy được sự
ủng-hộ của khoảng 2000 người ở
trong nước và hàng chục ngh́n người ở hải-ngoại.
Chính v́
thế mà chính-quyền CS, tuy rất bực bơ với
Khối 8406 (tên gọi chung cho phong trào) song cũng không
tiện bắt bớ hàng loạt, sợ những
phản-ứng mạnh từ quốc-tế.
Đây là một thắng lợi
đầu tiên của phong trào dân-chủ trong
nước trong năm qua.
Không phải chỉ
có thế, sau đấy ta thấy như có
hiện-tượng “thừa thắng xông lên” của
các thành-phần dân-chủ như được
thể-hiện trong những hiện-tượng sau
đây.
Báo công-khai trên Net
Ngày 15 tháng 4/2006, Linh-mục Chân Tín ra
số bán-nguyệt-san Tự
Do Ngôn Luận đầu tiên trên Internet, sau đó báo
được in ra và phân phát tới một số
giới-hạn ở trong nước. Đến nay, TDNL đă ra
đều đặn được đến
số 18, với sự tham-gia bài vở của
nhiều cây bút quốc-nội cũng như
hải-ngoại.
Ngày 15/8/2006, nhóm các ông Nguyễn
Khắc Toàn, Hoàng Tiến, Bạch Ngọc Dương,
Dương Thị Xuân ở Hà-nội dự-tính tung ra
một báo điện-tử độc-lập thứ
ba mang tên Tập san Dân
chủ Tự do, nhằm ra trước ngày lễ
Độc Lập mồng 2/9.
Song chuyện bị vỡ lở, công-an bắt
bớ, rầy rà mấy người chủ-trương
nhưng rồi vẫn không chặn được
tờ báo ra đời (đă đến số 5).
Ngày 15/9/2006, G.S. Nguyễn Thanh Giang
tuyên-bố cho ra báo Tổ
Quốc. Như
vậy, tính đến nay, đă có 4 tờ báo
điện-tử công-khai ra đời mà không xin phép
nhà nước CS, với một hai tờ trong số
đó đă có bản in trên giấy để phân-phối.
Thành-lập các đảng không CS
Sau khi Luật-sư Nguyễn Văn
Đài khẳng-định và chứng minh quyền
lập đảng ở VN ngay trong chế-độ
CS th́ ngày 1/6, cụ Hoàng Minh Chính tuyên-bố
phục-hoạt Đảng Dân-chủ Việt-nam (XXI),
ngày 8/7 Đảng Dân chủ Nhân dân (của anh
Đỗ Thành Công) đánh dấu sinh-nhật 1
tuổi, ngày 8/9 Đảng Thăng tiến VN
công-bố thành-lập với thành-phần ở trong và
ở ngoài nước.
Chưa kể nhiều đảng chính-trị
cũ như Quốc Dân Đảng, Đại
Việt, hay mới hơn như Việt Tân, Phục
Hưng vẫn âm thầm làm việc. Những hoạt-động
đảng phái này có thể kiểm nghiệm qua
những đợt bỏ truyền-đơn,
những h́nh vẽ “bỏ 4” trên tường, phong trào
đ̣i trả lại tên cho Sài-g̣n và phong trào mới
nhất là phong trào mặc áo trắng vào các ngày mồng
1 và 15 mỗi tháng (c̣n quá sớm để biết
kết-quả).
Sự tham gia ngày càng đông
của tuổi trẻ
Bắt đầu từ Lê Chí Quang
năm 1999, người ta thấy sự tham-gia ngày càng
đông của tuổi trẻ VN vào phong trào dân-chủ
ở trong nước. Sau
Lê Chí Quang phải kể những tên tuổi như
Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn
Văn Đài, Bạch Ngọc Dương, Trần
Khải Thanh Thuỷ, Lê Thị Công Nhân, Bùi Kim Thành và
rất nhiều người khác. Điển-h́nh của
tuổi trẻ là họ rất thạo công-nghệ
thông tin, nhất là các kỹ-thuật về Internet,
Chatroom, Paltalk, Skype, v.v.
Chỉ riêng trong năm 2006, chúng ta thấy sự
xuất hiện của Nhóm Trí-thức Hải Hà (ở
Hải-pḥng và Hà-nội), của Tập Hợp
Thanh-niên Dân-chủ (Nguyễn Tiến Trung) ở Pháp
trước tiên đ̣i “tự do báo chí và xuất
bản, tự do lập hội và lập đảng,
tổng-tuyển-cử tự do, công bằng, có
quốc-tế giám-sát vào năm 2007” (ngày 27/6) rồi
“Marathon cho Dân-chủ VN” (lên đường hôm 28/6),
sự xuất hiện của Nhóm Thanh-niên Sơn Hà
(thành-lập ngày 7/9/2006) v.v.
Xuất hiện Công-đoàn
và sự tham-gia của công-nhân, nông-dân
Bức xúc trước những tin
tức công-nhân trên toàn-quốc, nhất là các công-nhân làm
việc cho các công-ty, hăng xưởng có đầu
tư nước ngoài, tổ-chức cả ngàn cuộc
đ́nh công vào hạ-bán năm 2005 và bốn tháng
đầu năm 2006, có lúc thu hút được
cả trăm ngh́n người, một số anh
chị em ở hải-ngoại đă tổ-chức
tại Ba-lan một “Hội-nghị quốc-tế
về Quyền lao động ở VN” từ ngày 28
đến 30/10 ở thủ-đô Vác-sa-va. Hội-nghị
được xem là thành công vượt lên trên mọi
sự mong đợi mà không ít là v́ nó kịp
thời. Hội-nghị
cũng thành-lập được một “Uỷ-ban bảo
vệ Người lao-động VN” với châm-ngôn là
“Cơm áo và Tự do” (“Chleb i Wolnosc” trong tiếng Ba-lan,
“Bread and Freedom” trong tiếng Anh) nhằm tiếp tay
những công-nhân, người lao động bị
đàn áp ở trong nước.
Gần như không ai bảo ai, đúng
trước Hội-nghị Vác-sa-va mấy ngày, vào ngày
20/10/2006, Công-đoàn Độc-lập VN tuyên-bố ra
đời ở Hà-nội với những
thành-phần như Nguyễn Khắc Toàn, L.S. Nguyễn
Văn Đài, L.S. Lê Thị Công Nhân (người phát
ngôn của Công-đoàn), nhà văn Trần Khải Thanh
Thuỷ v.v. Song nếu
tổ-chức này có thể bị chỉ-trích là
đa-phần trí-thức th́ đến ngày 30/10/2006,
Hiệp-hội Đoàn Kết Công Nông VN cũng ra
đời với thành-phần công nông rơ ràng hơn,
gồm Nguyễn Tấn Hoành (công-nhân ngành nhựa),
Đoàn Huy Chương (công-nhân), Nguyễn Thị Lê
Hồng (nông-dân) v.v.
Có lẽ v́ lo phong trào công-nhân lan
rộng th́ rất nguy hiểm nên chính-quyền đă
mạnh tay hơn hẳn và bắt đầu từ
ngày 14/11 đă bắt Hoàng (tức Đoàn) Huy
Chương, Đoàn Văn Diên (ba của anh
Chương), Nguyễn Thị Lê Hồng (mà tên thật
là Trần Thị Lệ Hằng), rồi chính anh
Nguyễn Tấn Hoành, người trẻ 22 tuổi mà
từ tháng 4/2006 ở Đà-nẵng đă tung ra
“yêu-sách 8 điểm” đ̣i quyền tổ-chức
công-đoàn độc-lập, không phụ thuộc nhà
nước v.v. (Tin mới
nhất cho biết chính-quyền CS đă bắt thêm ông
Lê Văn Sỹ và cô Nguyễn Thị Tuyết, công-nhân
có mặt từ đầu trong Hiệp-hội, rồi
hai ông Lê Bá Triết và Nguyễn Tuấn, bị bắt
vào ngày 18/11.)
Một bước
đoàn-kết hơn nữa: Liên-minh Dân-chủ
Nhân-quyền
Đáp lời mời và kêu gọi
của Khối 8406, ngày 20/9, B.S. Nguyễn Đan
Quế nhận tham-gia với tư-cách là
Cố-vấn, ngày 22/9 Hoà-thượng Thích Quảng
Độ (Giáo-hội PGVNTN) và ngày 29/9 Cụ Lê Quang Liêm
của Giáo-hội PG Hoà Hảo Thuần-tuư cũng
ủng-hộ việc làm này.
Thế là Khối 8406 đă dựng nên
được một “Liên-minh các Lực-lượng
Dân-tộc đấu tranh v́ Tự do, Dân-chủ và
Nhân-quyền cho VN” (gọi tắt là “Liên-minh Dân-chủ
Nhân-quyền VN”) với thành-phần mở rộng
tối-đa cho bất cứ ai tin tưởng ở
cuộc đấu tranh bất bạo động cho
tự do dân-chủ ở quê nhà. Một số cuộc gặp
gỡ cũng đă được tổ-chức
để t́m thêm đồng-minh hay trao đổi
như cuộc gặp gỡ công-khai của gần 20
người trong Khối 8406 ở Sài-g̣n ngày 27/7 (sau
đó một số vị như anh Phạm Bá Hải,
chẳng hạn, bị bắt) hay cuộc gặp
gỡ giữa hai anh Nguyễn Chính Kết, Đỗ
Nam Hải với các thầy Thích Không Tánh vàThích Hải
Tạng nhân dịp Hoà-thượng Thích Huyền Quang
vào Sài-g̣n chữa bệnh.
Mở rộng không-gian dân-chủ:
Xây dựng một xă-hội công-dân/dân-sự
Ngày 1/11/2006, Luật-sư Nguyễn
Văn Đài thông-báo việc thành-lập “Uỷ-ban
Nhân-quyền VN” để theo dơi mọi
diễn-tiến về nhân-quyền ở VN và báo-cáo
với thế-giới.
Ngày 20/11/2006, một “Ban sáng lập và
điều hành lâm thời” thông-báo việc thành-lập
“Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt
nam” với một thành-phần hùng hậu trong các
tôn-giáo (Hoà Hảo: Cụ Lê Quang Liêm; Công-giáo: L.M. Phan
Văn Lợi, L.M. Nguyễn Văn Lư; Tin Lành:
Mục-sư Nguyễn Công Chính; Phật-giáo: HT Thích
Nhật Ban và các Thượng-toạ Không Tánh, Thanh
Tịnh, Minh Tánh) và các cựu-tù-nhân chính-trị (Hoàng
Minh Chính, Trần Hữu Duyên, Phạm Quế
Dương, Đoàn Viết Hoạt, Hà Sĩ Phu,
Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Chí Thiện,
Nguyễn Khắc Toàn v.v.).
Điều đặc-biệt đáng chú ư trong
chuyện này không phải chỉ là tính đa dạng
trong các thành-phần nổi tiếng nhất trong các
cựu-tù-nhân chính-trị, đó c̣n là một trong
những hội hiếm có mà có sự tham-gia của
cả trong lẫn ngoài nước (như các ông Đào
Vân B́nh, hay Nguyễn Sĩ B́nh, Đoàn Thanh Liêm ở
ngoài này). Tóm lại,
sự liên-kết trong - ngoài (một chủ-trương
do Hội-nghị Liên-kết 2 ở Santa Ana đưa
ra từ năm 1996 sau khi HNLK 1 vào năm 1995 ở
Virginia chủ-trương lập một mặt trận
dân-chủ gồm cả người trong nước lẫn
ngoài nước để chống lại chuyên-chế
CS) đă thành một sự thật cụ-thể và
hiển-nhiên. Hội c̣n
đảm bảo sẽ hữu hiệu v́
Hội-đồng Điều hành gồm TT. Thích
Thiện Minh (Hội-trưởng), MS. Nguyễn
Hồng Quang (Phó HT), B.S. Phạm Hồng Sơn (Tổng-thư-kư).
Để kết
T́nh-h́nh dân-chủ ở trong
nước giờ này đă sang hẳn một
giai-đoạn thật sôi động và hứa
hẹn. Tuy t́nh-h́nh kinh
tế ở trong nước có tiến-triển song
những đ̣i hỏi về dân-sinh, dân-chủ của
người dân không chờ được nữa. Phong trào khiếu kiện
của nông-dân khắp nước, phần lớn do
đàn bà, phụ nữ đảm đương nay
gần như tức nước vỡ bờ
(“Giặc đến nhà, đàn bà phải đánh”),
với những cuộc biểu t́nh ngày càng lan rộng
(chẳng riêng ǵ ở Sài-g̣n, Hà-nội, mà c̣n cả
ở B́nh-dương, Thái-b́nh, Đà-nẵng,
Bắc-giang…), cộng thêm phong trào đ́nh công của
công-nhân cùng khắp nước (chỉ tạm
được thoả măn bởi những
nhượng bộ của nhà nước về
mặt lương bổng), đang phối hợp
với những đ̣i hỏi rộng lớn về
tự do tôn giáo (của Phật-giáo, Hoà Hảo, Tín Lành,
đồng-bào Thượng và giờ đây của cả
Cao Đài sau khi di-hài của Ngài Phạm Công Tắc
được đưa về từ Nam-vang
ngược ư với di-chúc của ông), về tự do
ngôn-luận, tự do báo chí, tự do đi lại,
hội họp, lập đảng (của tầng
lớp trí-thức và nhất là lớp trẻ càng ngày
càng tham-gia đông đảo) đang dâng lên thành một
cao-trào mà thế-giới cũng phải để ư. Như trường-hợp HT
Thích Quảng Độ, chỉ riêng trong năm qua, đă
lănh giải “Dũng-khí Dân-chủ” (Democracy Courage Tribute)
ở Istanbul,
Thổ-nhĩ-kỳ (ngày 5/4/2006), và giải Rafto 2006 của
Na-uy (ngày 4/11/2006)--giải này thường được
xem là sẽ dẫn đến giải Nobel Hoà-b́nh. Như vậy, phong trào dân-chủ
ở trong nước hiện có khả-năng trở
thành một lớp sóng thần xô cái đảng CS
đi như một thứ rác rưởi để
“trả lại cái quyền làm người cho toàn
thể dân tộc.”
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|