|
DC&PT - Thời Sự 2007
TIẾNG NÓI CỦA NHỮNG NGƯỜI
TRẺ TUỔI:
Người dân phải
được tự do thông tin !
Nguyễn Trang Nhung
BBT:Sau
các bài của Nguyễn Tiến Trung, Lê
Hoàn và Nguyễn Tuấn Anh Diễn đàn
BBC đã nhận được rất
nhiều ý kiến của bạn đọc
với sự tham gia tranh luận của
các bạn trẻ ngày một tăng. Sau
đây là bài vừa gửi đến
của Nguyễn Trang Nhung, hiện làm việc
tại Nhật Bản về chủ đề dân
chủ-tự do thông tin ở Việt Nam:
Thế giới thông tin
trong mắt bạn có đủ rộng lớn? Và
bạn có cần đến những “bộ lọc”
thông tin?
Một thế giới
thông tin đối xứng trước hết là
một thế giới mà ở đó, các chiều thông
tin khác nhau có khả năng đến được
với nhiều người mà không bị cản
trở bởi những “bộ lọc”, và ngược
lại là thế giới thông tin bất đối xứng.
Trong kinh tế
“Bất đối
xứng thông tin là khái niệm mô tả các t́nh huống trong
đó những người tham gia tương tác trên
thị trường nắm được thông tin khác
nhau về giá trị hoặc chất lượng
của một tài sản đang được giao
dịch (trao đổi) trên thị trường
đó. Nói một cách khác, nếu như không tồn
tại t́nh trạng bất đối xứng
đối với việc tiếp cận các thông tin
về tài sản, th́ các bên tham gia thị trường
được hiểu là "đối xứng"
về thông tin.” (1)
Trên đây là khái niệm
bất đối xứng thông tin trong kinh tế học,
một khái niệm có thể chưa quen thuộc
với nhiều người song tên gọi khái niệm,
trong các lĩnh vực nói chung ngoài kinh tế,
được hiểu đơn giản sự không cân
xứng thông tin giữa các đối tượng tham
gia tương tác (cung cấp, tiếp cận, t́m
kiếm, trao đổi, đánh giá, đặt câu
hỏi và hồi đáp, v.v...)
Tiến sỹ Lê
Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện
Quản lư Kinh tế Trung ương, đă viết
về bất đối xứng thông tin như sau:
“Khoa học thông tin đă chứng minh sự lừa
đảo liên quan đến bất đối
xứng về thông tin. Bên lừa biết bản
chất, giá trị của món hàng nhưng không cung
cấp thông tin cho người mua, người mua
cũng không có khả năng kiểm chứng chất
lượng hàng hóa mà ḿnh mua tại thời
điểm mua hàng. Khi mua rồi mới té ngửa ra là
“nói vậy mà không phải vậy” th́ đă muộn.
Để đối phó, trên thế giới đă có
qui định về công khai, minh bạch thông tin,
về vai tṛ của các cơ quan giám định
độc lập, kiểm chứng. Lừa
đảo không phải là bản chất của “mua
mua bán bán” của kinh tế thị trường như
có người vẫn lớn tiếng lên án. Lừa
đảo xuất hiện ở bất cứ đâu
có bất đối xứng thông tin.” (2)
Trong chính trị
Ở bài viết này, tôi
không có ư định phân tích khái niệm bất đối
xứng thông tin trong kinh tế, mà muốn liên hệ
tới một lĩnh vực khác, một lĩnh
vực mà có thể bạn ít thấy sự tác
động của nó lên cuộc sống hàng ngày, song sự
tác động “ít thấy” đó rất quan trọng và
có tầm ảnh hưởng lớn: đó là chính trị!
Trong chính trị, sự
bất đối xứng thông tin xuất hiện qua
các biểu hiện dễ nhận biết như
người dân không có hoặc ít có thông tin về các
dự án hay các chương tŕnh hoạt động
của chính phủ có liên quan tới họ; không có
hoặc ít có thông tin về các vị đại
biểu trong các đợt bầu cử Quốc
hội; không có hoặc ít có thông tin về các phiên ṭa xét
xử các tội phạm; không có hoặc có ít thông tin
về thế giới và những giá trị phổ quát
đang hiện hữu trên thế giới như dân chủ
và tự do, v.v...
Những biểu hiện
của sự bất đối xứng thông tin đó
có ở Việt Nam hay không, nếu có th́ ở mức
độ nào? Bạn có thể cho rằng không, khi tin
rằng chính phủ đă làm tốt công tác thông tin cho
người dân của ḿnh, thông qua hơn 600 tờ báo
phát hành trong nước và một loạt đài
truyền h́nh và phát thanh. Bạn có thể nghĩ
rằng các phương tiện thông tin đại chúng
đó đă đủ đáp ứng nhu cầu của
hầu hết 84 triệu người Việt. Nhưng nếu tôi nghĩ khác, và
bạn bè xung quanh tôi nghĩ khác, và nhiều
người nữa ngoài tôi và bạn bè tôi nghĩ
khác... và muốn có những cơ quan ngôn luận khác
thích hợp với chúng tôi hơn?
|

|
Lừa đảo xuất hiện
ở bất cứ
đâu có bất đối xứng thông tin

TS Lê
Đăng Doanh
|
Thủ tướng chính
phủ, tháng 11/2006, đă ban hành chỉ thị 37/CP cấm
báo chí tư nhân. Trong một câu trả lời của
ông nhân dịp đối thoại trực tuyến ngày
9/2 năm nay, ông cho rằng: cấm báo chí tư nhân là
“đúng theo ư chí nguyện vọng của tuyệt
đại đa số nhân dân”. Không phân tích nhận
định của Thủ tướng đúng hay sai,
chúng ta chỉ có thể giả sử nhận
định đó sai hay đúng (bởi Chính phủ chưa
hề lấy ư kiến hay tiến hành một cuộc
khảo sát để biết bao nhiêu phần trăm người
dân muốn thế!!!).
Giả sử đúng,
đa số nhân dân mong muốn chính phủ duy tŕ
những bộ lọc thông tin cho họ (mà biểu
hiện là cấm tư nhân hóa báo chí). Và chính phủ đang
duy tŕ bộ lọc ấy, bất kể điều
giả sử đúng hay sai. Nếu điều giả
sử sai?!
Ư muốn của
đại đa số người dân, khi
được nhận định qua sự chủ quan
của những người lănh đạo đất
nước, không qua một cuộc nghiên cứu hay
khảo sát nào, đă là một biểu hiện rất
rơ của sự bất đối xứng thông tin.
Chính phủ không lấy ư kiến, không có thông tin
khoảng bao nhiều phần trăm người dân có
cùng một lựa chọn, nhưng “đủ tự
tin” để cho rằng, điều mà chính phủ
nhận định về người dân là đúng.
Hoặc, một cách suy luận khác, chính phủ không dám
chắc ḿnh nhận định đúng, song muốn làm
theo chủ trương của ḿnh v́ một số lư
do.
Nếu chúng ta có
một chính phủ không có đủ trách nhiệm hay
khả năng gánh vác trọng trách đối với
người dân, khi quyền sàng lọc thông tin nằm trong
tay chính phủ, nguy cơ chính phủ tạo ra các
bức ngăn giữa chính chính phủ và người
dân là rất lớn. Chính phủ có thể mất minh
bạch trong các công tác của ḿnh mà người dân
không hề hay biết!
Bức
tường thông tin
Việc tạo dựng
lên các bức ngăn thông tin có một hệ quả
không tích cực khác, đó là khiến người dân
giảm khả năng trong việc tiếp cận, suy
xét, đánh giá và nh́n nhận thông tin qua tất cả
các chiều có thể. Một đứa trẻ
được chăm sóc kỹ lưỡng trong
một căn pḥng quá sạch sẽ không có sức
khỏe tốt bằng một đứa trẻ trong
một môi trường kém sạch hơn (kém sạch
ở mức chấp nhận được), bởi trong
một môi trường kém sạch hơn, cơ
thể đứa trẻ phát huy được
khả năng tự bảo vệ.
Tôi thấy những
người dân trong các thể chế mà chính phủ
dựng lên các bức ngăn thông tin có phần nào
giống như đứa trẻ thứ nhất, khi
họ ở trong một môi trường “sạch”
(“sạch” ở đây lại khác với sự
sạch sẽ trong căn pḥng đứa trẻ
sống, nó có nghĩa “sạch” theo nhận định
chủ quan của những bộ lọc thông tin).
“Dân trí Việt Nam c̣n
thấp, dễ bị lôi kéo và kích động bởi những
thông tin có hại, nên người dân cần
được 'bảo vệ'”. Đó có thể là
một trong các lư do được đưa ra bởi
các nhà lănh đạo hay nhiều người khác.
Một “lư do” như vậy không thấy
được khả năng tương tác của
nhiều chiều thông tin đồng thời, theo đó,
nhiều chiều thông tin tốt lẫn xấu cùng tác
động trong một không gian đủ tự do và
phong phú, th́ nguồn thông tin tốt có xu hướng
được lựa chọn hơn.
Các bức ngăn làm giảm đi số lượng
các lựa chọn, và từ đó làm giảm đi tính
đúng đắn của kết quả lựa
chọn cuối. Dân trí, trong một môi trường
ở đó các bộ năo biết vận động và
được tự do lựa chọn thông tin, thông
qua t́m kiếm, trao đổi và suy luận, mới có
cơ hội được nâng cao một cách hiệu
quả.
Không có báo chí
tư nhân, không có một cơ quan ngôn luận nào khác
nằm ngoài quyền kiểm soát của chính phủ,
không có những tin tức nhạy cảm nằm ngoài
“ư muốn” của chính phủ được
đưa đến cho người dân. Hơn 600
tờ báo cùng các đài phát thanh truyền h́nh trên khắp
các miền đất nước thỉnh thoảng
không đưa tin ǵ cả hay quá dè dặt đưa
những tin “xấu” như người dân khiếu
kiện, công nhân đ́nh công; hoặc thường
thường đưa tin như nhau về cùng một
sự kiện, một quan điểm chính trị
của chính phủ mà không có (hoặc hiếm có)
chiều phản hồi của những người
nghĩ khác và nh́n khác. Một bộ phận
người dân, kể cả khi chỉ là thiểu
số, không có cơ hội có được một
không gian thông tin theo cách riêng của họ. Vậy là
thông tin (rất) không đối xứng!
Các quốc gia dân chủ
Trên thế giới,
tại các quốc gia dân chủ, sự tồn tại
của các không gian thông tin tự do là sự tồn
tại hiển nhiên. Sự liên hệ giữa
đối xứng thông tin và dân chủ nằm ngoài
phạm vi bài viết. Ở đây, tôi xin nêu một
số các quốc gia dân chủ điển h́nh mà ở
đó có sự tự do thông tin:
Đan Mạch, một
quốc gia Bắc Âu mà dân chủ đă có từ lâu, “có
tự do báo chí không cần kiểm duyệt, tuy các
phương tiện truyền thông bị cấm phát hành
một số loại thông tin. Song điều đó
không ngụ ư rằng những quan niệm và ư tưởng
như thế không thể được thảo
luận trên các phương tiện truyền thông
đại chúng, miễn là nó được đề
cập một cách công bằng và khách quan hoặc
để kích thích cuộc tranh luận” (3). Bạn có
nghĩ rằng ở Đan Mạch, do thông tin không
bị kiểm duyệt nên có sự nhiễu loạn
thông tin?
C̣n tại Thụy
Điển, một quốc gia Bắc Âu khác, “có nguyên
tắc công khai, tức là giới báo chí và tất
cả các cá nhân đều có thể xem các văn
kiện của công sở nhà nước, ngoại
trừ một số ít trường hợp
đặc biệt. Không một người nào
phải nêu lư do tại sao muốn xem một văn
kiện nhất định và cũng không phải tŕnh
chứng minh thư” (4). Vậy là người dân
Thụy Điển ai ai cũng có thể t́m kiếm hầu
như tất cả những văn kiện của nhà
nước!
Tại Hoa Kỳ, tất
cả các tờ báo, các hăng truyền thanh, truyền h́nh...
đều là của tư nhân. Theo Tim Carrington và Mark
Nelson th́ tại Mỹ (5), “Sự tồn tại
của một ngành truyền thông đại chúng
tự do và hoạt động từ lâu vốn gắn
liền với một nền dân chủ thành công,
đă trở nên gắn bó rất khăng khít với những
nền kinh tế thị trường có khả
năng tăng trưởng, tạo công ăn việc
làm và giảm bớt đói nghèo”. (6)
Nam Phi, một
nước Phi châu, “có một hệ thống truyền
thông lớn, tự do và năng động,
thường xuyên lên tiếng chỉ trích chính phủ,
một thói quen đă được h́nh thành từ
thời kỳ apartheid khi báo chí và phương tiện
truyền thông là khu vực ít bị chính phủ
kiểm soát nhất. Đa số các vụ scandal
lớn nổ ra khi báo chí thông báo trách nhiệm tham
nhũng đă được chứng minh là đúng”.
(7)
C̣n Nhật Bản,
nước Á châu có nền kinh tế thứ hai thế
giới, đă đảm bảo cho quyền
được tự do thông tin một cách triệt
để trong Hiến pháp qua điều 21,
chương thứ nhất: Tự do ngôn luận, báo
chí và tất cả các h́nh thức thông tin
“được quyền đảm bảo”. Hoạt
động kiểm duyệt bị ngăn cấm trong
chương tiếp theo. (8)
|

|
Hăy đ̣i hỏi quyền ra báo tư nhân! Hăy đ̣i hỏi rằng chính phủ cần để nhân dân có được đúng
quyền tự
do ngôn luận đă ghi trong điều 69 Hiến
Pháp!

Nguyễn Trang Nhung
|
Và rất nhiều
quốc gia dân chủ điển h́nh khác, ở đó
có sự tự do thông tin, và do đó, thông tin không
(hoặc ít) bất đối xứng.
Nhờ
được tiếp cận thông tin một cách
cởi mở và hầu như không bị cản
trở đă khiến người dân có
được những thông tin phù hợp nhất,
từ đó có thể đưa ra những những
quyết định cho hầu tất cả các
lựa chọn của họ trong cuộc sống và
trong nghĩa vụ công dân. Biết
thông tin đầy đủ về các đại
biểu Quốc hội hay về ứng viên tổng
thống khiến người dân có thể bỏ
phiếu cho đúng người mà họ nghĩ là
xứng đáng nhất. Biết thông tin đầy
đủ về các chương tŕnh hoạt
động của chính phủ, người dân khi
phản đối hoặc đồng t́nh có thể
tự do biểu đạt ư kiến của họ qua
các phương tiện truyền thông, và từ đó
giúp chính phủ nắm bắt sâu sát hơn ư nguyện
của họ. Biết thông tin đầy đủ
về t́nh h́nh thế giới, họ có thể
đưa ra quyết định hay tiếng nói tác
động làm thay đổi thế giới theo
hướng tích cực hơn...
Việt Nam cần
đối xứng thông tin
Nếu chúng ta có chung
nhận định rằng, ở Việt Nam, thông tin là
bất đối xứng, th́ hăy cùng t́m giải pháp
để thông tin trở nên đối xứng hơn.
Điều đó đạt được dễ hay
khó, tùy thuộc phần lớn vào sự thay
đổi, hay một sự chuyển biến về
nhận thức của người dân trong tiếp
nhận thông tin.
Trong sự tiếp
nhận thông tin, có hai xu hướng chính của hai nhóm
người:
1. Những người
muốn được "bảo vệ" bởi
những bộ lọc, và họ tin vào những bộ
lọc ấy.
2. Những người muốn tự sàng lọc
lấy thông tin v́ họ muốn dùng khả năng
đánh giá của ḿnh hơn là những bộ lọc.
Một xă hội
nhiều người thuộc nhóm 1 th́ tốt hơn
hay một xă hội nhiều người thuộc nhóm
2 th́ tốt hơn?! Và đa số người
Việt Nam thuộc nhóm 1?
Dù cả hai nhóm
người cùng tồn tại trong một xă hội
(thậm chí ở cả các nước đă có dân
chủ). Song rơ ràng khi xă hội có nhiều người
nhóm 2 hơn, th́ đó là một nhân tố tốt cho
thông tin được trở nên tự do và phong phú.
Bởi khi ấy, đối với một xă hội
chưa có tự do thông tin, th́ thông tin từ mất
tự do, có khả năng trở nên tự do;
đối với một xă hội đă có tự do
thông tin, th́ thông tin tự do có khả năng
được duy tŕ trạng thái tự do vốn có.
Tại Việt Nam, trong
khi đa số người dân thuộc nhóm 1, chúng ta hi
vọng vào sự thay đổi của nhóm 1 và sự
lớn dần của nhóm 2. Và ngay khi này, trong lúc
chờ đợi những người nhóm 1 có sự
thay đổi về nhận thức, một thiểu
số nhóm 2 hăy thể hiện rơ và mạnh mẽ ư
muốn của ḿnh về sự tự do thông tin. Hăy đ̣i hỏi quyền tự do
thông tin từ chính phủ! Hăy đ̣i hỏi quyền ra
báo tư nhân! Hăy đ̣i hỏi rằng chính phủ
cần để nhân dân có được đúng
quyền tự do ngôn luận đă ghi trong điều
69 Hiến Pháp! Hăy đ̣i hỏi, bằng một sự
dũng cảm và bằng niềm khao khát chân thành
những giá trị của quyền được
thông tin tự do!
Lời kết
Người dân
không thể thực hiện quyền làm chủ một
cách toàn vẹn nếu họ bị cấm đoán hay
cản trở trong việc tự t́m kiếm và tự
đánh giá thông tin. Tất nhiên tôi
không phủ nhận vai tṛ của chính phủ trong
việc quyết định ngăn một số
luồng tin mà thực sự, cả nhân dân và chính
phủ đều nhất trí rằng cần phải ngăn
cấm.
Trong xă hội
Việt Nam hiện tại, khi đa số
người dân chỉ biết đến thế
giới qua những lăng kính của những bộ
lọc, theo một màu sắc nào đó, họ sẽ
mất đi cảm nhận về những màu sắc
khác. Mà thế giới th́ đa sắc màu!
Nguyễn Trang Nhung, sinh
năm 1982, kĩ sư công nghệ thông tin tốt
nghiệp trường đại học Bách Khoa Hà
Nội, hiện làm việc cho hăng Avasys tại Nhật
Bản và là thành viên Tập hợp
Thanh niên Dân chủ. Bài viết thể hiện quan
điểm riêng của tác giả.
Tài liệu tham khảo:
1.
20 câu hỏi
thường gặp trong tài chính
http://www.saga.vn/Taichinh/1178.saga
2. Dân chủ để phát triển
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=190344&ChannelID=87
3 Tự do ngôn luận và tự do ư kiến tại
Đan Mạch
http://www.nyidanmark.dk/vn-VN/Medborger_i_danmark_vn_vn/kultur_fritid_vn_vn/kultur_og_fritid_vn_vn.htm
4. Về Thụy Điển
http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BB%A5y_%C4%90i%E1%BB%83n
5. Tim Carrington là quan chức cao cấp phụ trách thông
tin công cộng tại Viện Ngân hàng Thế giới.
Mark Nelson là Giám đốc Chương tŕnh cho các
hoạt động của Viện Ngân hàng Thế
giới tại Paris. Trước đây cả hai
đều là người viết cho tờ Wall Street
Journal.
6 Những bước đi tiến tới một
ngành truyền thông đại chúng tự do và đứng
vững được về tài chính:
http://vietnamese.vietnam.usembassy.gov/doc_ej0203_iv.html
7. Về Nam Phi
http://vi.wikipedia.org/wiki/Nam_Phi
8. Vài nét về môi trường pháp lư của Nhật
Bản
http://www.thongtinnhatban.net/fr/t1517.html
Trích: BBC 8.10
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|