|
|
DC&PT - Thời
Sự 2007
Phải giúp các nhà tranh đấu trong nước !
NGÔ NHÂN
DỤNG
Những
vụ sách nhiễu, đe dọa, bắt bớ các
người tranh đấu cho lao động, những
người tranh đấu đ̣i dân chủ ở Việt
Nam gần đây cho thấy đảng Cộng Sản
đang sợ phong trào đ̣i tự do của đồng
bào trong nước. Nếu không sợ th́ họ đă
không phải dùng những thủ đoạn đê hèn
như tạo áp lực trên gia đ́nh, cha mẹ, vợ
con của những nhà tranh đấu. Kỹ Sư Đỗ
Nam Hải đă nói thẳng vào mặt chế độ:
Các anh hèn lắm!
Hiện nay nhiều tổ chức của
người Việt ở nước ngoài vẫn liên
lạc, thông tin và t́m cách hỗ trợ các chiến sĩ
dân chủ tự do ở trong nước. Đồng bào ở
ngoại quốc luôn luôn vận động quốc hội
và chính phủ các nước làm áp lực với chính
quyền Cộng Sản Việt Nam, đ̣i họ phải
biết tôn trọng quyền tự do của người
dân. Đă có những ủy ban của người Việt
ở nước ngoài lo giúp đỡ cụ thể
phong trào lao động và đ̣i dân chủ tự do
trong nước, bằng cách tặng những máy vi
tính, điện thoại. và cả tiền bạc
để các người tranh đấu trong nước
sử dụng.
Trong chiều hướng đó, có những
hoạt động cụ thể mà tất cả mọi
người Việt sống ở nước ngoài có
thể làm được, là giúp đỡ tiền bạc
cho gia đ́nh các chiến sĩ tranh đấu cho giới
lao động và đ̣i dân chủ tự do ở trong
nước.
Trong một năm qua nhiều cuộc
đ́nh công của công nhân Việt Nam quy tụ hàng
trăm ngàn người lao động. Nhưng các cuộc
đ́nh công đó không biến thành những phong trào
đ̣i thành lập công đoàn độc lập
được, v́ những người lănh đạo
công nhân không thể dành hết thời giờ vào việc
tranh đấu. Họ cũng lo bị chủ nhân
đuổi sở làm, bị công an bắt bớ, hậu
quả là gia đ́nh, vợ, chồng, con cái sẽ không
có phương tiện nào để sống. Thường
ở các quốc gia tự do, các công đoàn vẫn có
quỹ hỗ tương giúp đỡ những
người đ́nh công. Khi các công nhân tự ư nghỉ
việc, họ không có đồng lương nào để
sống, quỹ đ́nh công của nghiệp đoàn sẽ
trợ cấp cho gia đ́nh các công nhân, đủ sống
tạm cho đến khi cuộc đ́nh công đạt
được mục đích. Hiện nay anh chị em
công nhân ở Việt Nam không được ai giúp
đỡ như vậy. Nghỉ làm là không có tiền
đong gạo!
Những nhà tranh đấu cho dân chủ
tự do cũng vậy. Họ sẽ bị mất sở
làm. Sẽ không có phương tiện sinh sống. Họ
có thể chịu đựng được, nhưng
bắt cha mẹ, vợ, chồng và con cái chịu thiếu
thốn, có thể đói rách, chí phấn đấu của
họ sẽ bị ảnh hưởng.
Cho nên người Việt ở nước
ngoài cần đóng góp để giúp đỡ các chiến
sĩ dân chủ và chiến sĩ công đoàn tự do ở
trong nước. Nhiều mạng lưới có đủ
danh sách những nhà tranh đấu đó, t́m được
từng người cũng không khó ǵ. Hiện giờ
có rất nhiều tổ chức từ thiện ở
nước ngoài đi t́m giúp từng người, từng
xóm, từng phường đang thiếu thốn ở
trong nước. Chưa có những mạng lưới
trợ giúp tích cực cho các chiến sĩ dân chủ tự
do. Chúng tôi tin rằng bà con sẵn sang tham gia. Các tổ
chức tranh đấu ở nước ngoài cần
phải phổ biến hoạt động của ḿnh
một cách rộng răi hơn, phải chính thức thành
lập các quỹ giúp người tranh đấu để
đồng bào khắp thế giới đóng góp.
Từ thế kỷ trước, những
phong trào đ̣i độc lập, dân chủ, tự do ở
các nước nghèo vẫn được toàn dân
đóng góp ngay từ khi phôi thai. Một trăm năm
trước đây, Tôn Trung Sơn đă đi vận
động Hoa kiều hải ngoại, từ Á Châu, Âu
Châu sang Mỹ Châu đóng góp quỹ tranh đấu
đ̣i dân chủ. Khi Phan Bội Châu xuất
dương cầu viện, phát động phong trào
Đông Du, nhiều người Việt có của và có ḷng
cũng đóng góp vào quỹ học bổng cho những
người Việt trốn ra khỏi nước
đi t́m học và đấu tranh. Khi Nguyễn An Ninh
đi bán hàng rong ở Sài G̣n, đồng bào đă ủng
hộ v́ biết ông đang gây quỹ cho cuộc tranh
đấu đ̣i độc lập tự do. Chúng ta phải
tiếp tục truyền thống đó.
Đảng Cộng Sản sẽ t́m cách
ngăn cản, tất là như vậy. Không những
thế, họ sẽ t́m cách buộc tội cho những
người tranh đấu ở trong nước là
“nhận tiền từ nước ngoài” để hoạt
động. Các chiến sĩ đấu tranh sẽ phải
đối đầu với chế độ đàn
áp đó; bằng cách công khai nhận sự giúp đỡ
từ đồng bào hải ngoại, không cần phải
che giấu. Người Phật tử ở nước
ngoài có thể gửi tiền về giúp các chùa trong
nước, người Công Giáo vẫn thường
xuyên giúp xây dựng các giáo đường và giúp các hội
từ thiện trong nước. Không lư ǵ những
người mong muốn nước Việt Nam có dân chủ
tự do lại không ủng hộ các chiến sĩ
theo đuổi cùng một mục đích?
Một lư do khiến nhiều nhà tranh
đấu ở trong nước ngần ngại khi phải
nhận tiền giúp đỡ của đồng bào hải
ngoại, là quư vị đó muốn bảo vệ tính
chất vô tư, trong sạch của ḿnh. Họ không muốn
bị mang tiếng là nhận giúp đỡ của
“người ngoại quốc.” Chúng ta kính trọng
ước muốn đó, nhưng tất cả mọi
người cần phải vượt qua trở ngại
tâm lư này.
Đảng Cộng Sản sẽ t́m cách bêu xấu
những người nhận được sự
giúp đỡ của đồng bào hải ngoại. Họ
sẽ gán cho tiếng xấu, gọi đó là tiền của
“ngoại quốc.” Nhưng chúng ta bao giờ cũng là
người Việt Nam, dù ở trong hay ngoài nước.
Người Việt Nam dù ở Pháp, ở Úc hay ở Mỹ,
khi giúp đỡ phương tiện cho các nhà tranh
đấu trong nước, là đang giúp nước
Việt Nam. Không có ǵ phải hổ thẹn khi đồng
bào giúp đỡ lẫn nhau, nhất là để cùng
theo một mục tiêu là giúp nước. Chỉ khi nào
một người dân Việt nhận tiền trực
tiếp của các chính phủ nước ngoài, của
các cơ quan t́nh báo nước khác, th́ người
đó mới có thể bị nghi ngờ là không tranh
đấu v́ công tâm, mà v́ theo chỉ thị của ngoại
quốc.
Nhưng trong lịch sử Việt Nam, một
người đă làm như vậy nhiều nhất,
đă xin và được một chính quyền ngoại
quốc cho tiền nhiều nhất, người
đó chính là Hồ Chí Minh.
Ai cũng biết Hồ Chí Minh đi theo
Cộng Sản Đệ Tam Quốc Tế từ năm
1920. Năm 1923 ông sang Liên Xô, được Đệ Tam
Quốc Tế (Comintern) sử dụng, Trong thực tế,
từ sau Đại Hội V, Tháng Sáu năm 1924, Stalin
đă thu tóm quyền lực, Comintern đă trở thành
một bộ máy tuyên truyền và sách động dưới
quyền chỉ huy của Stalin, để thực hiện
tham vọng quốc tế của ông ta. Lúc đó Hồ
Chí Minh đă hoàn toàn thần phục Stalin. Theo Sophie
Quinn-Judge trong cuốn Ho Chi Minh, The Missing Years 1919-1941,
trong tài liệu Văn Khố Lịch Sử Hiện Đại
mà chính phủ Nga c̣n lưu giữ, có một bức
thư do Hồ Chí Minh viết vào năm 1924, xin
được cử sang Trung Quốc. Một trong bốn
mục tiêu của chuyến đi Hồ Chí Minh nêu ra là
“Thiết lập liên hệ giữa các nước Đông
Dương với Đệ Tam Quốc Tế,” và “thành lập
cơ bản cho việc ḍ thám tin tức và tuyên truyền.”
Trong bức thư này, Hồ Chí Minh nói rơ xin trợ cấp
công tác 100 đô la Mỹ một tháng (trang 46, trong sách
trên). Nếu tính mỗi năm lạm phát khiến
đồng đô la mất giá 3 phần trăm, th́ 100
đô la thời đó bằng 2,000 đô la bây giờ. Nếu
lạm phát là 4% th́ 100 đô la lúc đó tương
đương với 5,000 đô la bây giờ. Những
nhà tranh đấu dân chủ tự do, nhà tranh đấu
cho lao động ở Việt Nam bây giờ, có ai
được “nước ngoài trợ cấp” một
số tiền lớn như vậy hay không?
Bà Sophie Quinn-Judge đă t́m trong các văn khố
ở Nga và ở Pháp rất nhiều thư từ và
báo cáo của Hồ Chí Minh trong cuộc đời bôn
ba làm việc cho Đệ Tam Quốc Tế của ông ta. Trong
đó, rất nhiều thư xin tiền. Năm 1911,
khi Hồ Chí Minh mới đến Pháp đă nhờ
người viết đơn xin học Trường
Thuộc Địa, đào tạo quan chức cho Đông
Dương. Trong thư, ông nói rơ, “Hiện nay tôi không
c̣n nguồn tài chánh nào để sống và rất mong
muốn học hỏi.” Năm 1924, ông đă xin thẳng
Đệ Tam Quốc Tế mỗi tháng một ngân khoản
lớn như vậy. Cùng năm đó, ông viết
thư cho Petrov, người đứng đầu
văn pḥng Đông Phương Vụ của Đệ Tam Quốc
Tế than thở rằng ông vẫn phải trả tiền
thuê pḥng, mà chỗ ở trong Hotel Lux tại Mát Cơ Va
chật chội và cực khổ quá! “Trong mấy tháng
từ Tháng Mười Hai, Tháng Giêng, Tháng Hai, tôi ở
pḥng 176, lúc nào cũng có bốn năm người ở
chung... Đêm đến bị rệp cắn tôi không thể
nào ngủ yên được!” (Sách đă dẫn, trang
67).
Sau khi được trợ cấp tiền
di chuyển sang Trung Quốc, Hồ Chí Minh không
được trợ cấp 100 đô la mỗi tháng,
nhưng ông được lănh lương để
làm việc cho một hăng thông tấn của Nga ở
Quảng Châu (một ổ gián điệp trá h́nh). Ông
thường xuyên viết báo cáo về cho tổ chức
Nông Dân Quốc Tế (Krestintern), một bộ phận
của Đệ Tam Quốc Tế, và xin tiền trợ cấp
từ tổ chức này. Công việc của Hồ Chí
Minh bản chất là làm gián điệp cho Nga Xô. Ông
không cần làm việc cực nhọc lắm, v́ các bản
báo cáo của ông chỉ cần lấy từ những
báo cáo của phong trào nông dân đang phát động ở
miền Nam Trung Quốc mà dịch ra. Nhưng ông vẫn
không quên xin tiền.
Lấy cớ cần tiền để tổ
chức nông dân ở khắp Đông Dương và cả
Thái Lan và miền Nam Trung Quốc, Tháng Hai năm 1925 Hồ
Chí Minh đă viết thư xin trợ cấp 5,000
đô la Mỹ (trang 80)! Tính ra tiền bây giờ
tương đương với 250,000 đô la! Coi
như vậy th́ biết Hồ Chí Minh là người
“có chí lớn” như thế nào. Tháng Tám năm đó,
Krestintern đă gửi cho Hồ Chí Minh một nửa số
tiền đó, bằng 5 ngàn đồng rúp, qua
trương mục của Borodin trong ngân hàng Far East. Họ
đă kèm theo một bản liệt kê những việc
phải làm để vận động, tuyên truyền,
và yêu cầu Hồ Chí Minh mỗi tháng phải gửi về
Nga 2 bản báo cáo (trang 88).
Năm 1927, Đệ Tam Quốc Tế và
Krestintern gửi hai sứ giả sang Quảng Châu để
giám sát và thúc đẩy Hồ (lúc đó lấy tên là
Lee, họ Lư Trung Hoa). Hồ đă gửi về xin một
ngân sách 40,000 đô la để huấn luyện 100 cán
bộ tuyên truyền, và ngân sách phụ 1,500 đô la
để trả lương cho 10 cán bộ làm việc
toàn thời gian (trang 103). Hồ Chí Minh biết lợi
dụng quyền chi tiền của Đệ Tam Quốc Tế
để chia rẽ các đồng chí với các nhà
tranh đấu cách mạng khác, có khi khích động
ḷng kỳ thị địa phương. Hồ sơ
của mật thám Pháp cho biết Hồ thường
chỉ trao tiền cho hai người là Hồ Tùng Mậu
và Lê Hồng Sơn (trang 107-108). Cả hai đều là
người Nghệ An, cùng quê hương với Hồ.
Năm 1927 Hồ phải bỏ chạy
khỏi Trung Quốc v́ cuộc liên minh quốc cộng
ở đó tan vỡ. Về Nga rồi qua Pháp, Đức,
trên đường trở lại Á Châu, Hồ Chí Minh
vẫn được Đệ Tam Quốc Tế trợ
cấp mỗi tháng 18 đồng mark để sống,
và trong một bức thư c̣n giữ trong văn khố
Nga, ông đă than thở là số tiền đó ít quá
không đủ sống để làm cách mạng (trang
119).
Kể
chuyện Hồ Chí Minh xin tiền Đệ Tam Quốc Tế
để phục vụ Stalin trong việc bành trướng
chủ nghĩa Cộng Sản th́ không bao giờ hết.
Nhiều tài liệu trong văn khố Nga hiện vẫn
chưa được khai thác hết. Chúng tôi chỉ
liệt kê các tài liệu trên để cho thấy Hồ
Chí Minh đóng đúng vai tṛ của một điệp
viên phục vụ Stalin trong Đệ Tam Quốc Tế.
Ngày
nay, các chiến sĩ dân chủ và những người
tranh đấu cho giới lao động ở Việt
Nam
không làm gián điệp cho một nước nào cả.
Họ hy sinh v́ nghĩ rằng chế độ độc
tài đảng trị, nắm đầu lao động,
độc quyền chính trị của đảng Cộng
Sản Việt Nam
sẽ làm cho đất nước chậm tiến
thêm nhiều thế hệ nữa. Đồng bào sống ở
nước ngoài cần phải giúp họ, giúp một
cách cụ thể, là đóng góp tiền bạc cho gia
đ́nh các chiến sĩ đó có thể sống mỗi
khi họ bị mất việc, bị bắt bớ,
giam cầm. Các nhà tranh đấu trong nước không
phải ngần ngại ǵ khi nhận sự giúp đỡ
đó. Đây là người Việt Nam
cùng chung sức giúp nước Việt Nam.
Trích: Người Việt
23.3
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|