|
|
DC&PT - Thời Sự 2007
TÀI LIỆU TỪ
TRONG NƯỚC
Thư của
„lăo
thành cách mạng“ Lê Văn Đôi gửi
Tổng bí thư Nông Đức
Mạnh
Hà Nội,
ngày 1 tháng 1 năm 2007
Kính
gửi: Đồng chí Tổng bí thư Nông Đức
Mạnh,
Tôi là: Lê Văn Đôi, 85 tuổi,
cán bộ tiền khởi nghĩa, huy hiệu 60 năm
tuổi Đảng, quê xă Cẩm Hưng, (quê đồng
chí Hà Huy Tập mà có dịp đồng chí về
thăm), huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Là cán
bộ của sư đoàn 308, chuyển ngành ra Bộ
Ngoại giao, đă nghỉ hưu tháng 12 năm 1983, hiện
ở số nhà 40, ngơ 35 Phố Cát Linh, quận Đống
Đa, Thành phố Hà Nội. Xin gửi đến
đồng chí một số ư kiến bức xúc của
tôi, (tôi xin mạn phép không nói về thành tích ở
đây) như sau:
Một là: Tại Đại hội
Đảng lần thứ 9, khi được bầu
làm Tổng bí thư, trước toàn Đảng toàn
dân, đồng chí hứa 2 điều (tôi viết vắn
tắt thôi):
Một là: "Tôi sẽ làm nhiều
hơn nói "
Hai là: "Tôi quyết tâm chống
tham nhũng"
Nhưng 5 năm qua chỉ
nói nhiều mà làm th́ quá ít, c̣n tham nhũng chẳng những
không giảm mà ngày càng trầm trọng hơn. Nhưng tôi cho là do các nguyên
nhân như sau:
Một là, đồng
chí bị người ta điều khiển.
Trong bài 25 trang của đồng chí Vơ Văn Kiệt
có nói "quyền uy c̣n mạnh hơn quyền lực"
hay là "mâm cỗ họ đă xếp sẵn các vị
trí, chỉ c̣n một chỗ đồng chí ngồi vào
là cầm đũa mà thôi, do đó đồng chí có muốn
cựa quậy ǵ cũng không được nữa".
Tại Đại hội X đồng chí được
bầu lại làm Tổng bí thư, tôi tin chắc rằng
đồng chí đă rút ra được nhiều kinh
nghiệm và bài học nhiệm kỳ qua, đồng
chí không bị ràng buộc, đồng chí có đủ
toàn quyền quyết định mọi công việc và
"mâm cỗ mới bê ra, đồng chí có quyền bố
trí sắp xếp bộ máy của Đảng và Nhà
nước, tôi rất tin tưởng và chờ đợi
nhiều vào vai tṛ của đồng chí". Tôi chắc
đồng chí cũng biết "Dân trí ta ngày càng cao,
đó là điều đáng mừng, họ không nghe các
đồng chí nói, mà họ xem việc làm cụ thể
của các đồng chí". Trong 5 tháng qua, từ
tháng 5 đến tháng 9 sau Đại hội Đảng,
tôi chưa thấy các đồng chí làm lấy
được một việc thật cụ thể
để lấy ḷng tin trong nhân dân, trừ cơn băo số
6 mới đây. Ngược lại để xẩy
ra mấy việc sau đây làm cho đảng viên, cán bộ
và nhân dân thêm hoài nghi như:
- Một
là, vụ xét xử về tham nhũng đất
đai tại Thị xă Đồ Sơn, Hải Pḥng. Chính
đồng chí Nguyễn Văn Thuận Bí thư Thành uỷ
Hải Pḥng để xẩy ra và cũng đồng
chí Thuận lại can thiệp sâu vào vụ án. Trước
ngày xử, đồng chí Thuận gặp Chủ toạ
phiên toà và Chỉ thị: "ngày mai chỉ được
xử nhẹ nhàng thôi". Báo Tiền Phong đă
đăng. Sau vụ án này, nhân dân cả nước phản
đối quyết liệt, mũi nhọn không phải
là toà án mà là Đảng, Thành uỷ Hải Pḥng là bao
che, là tham nhũng, là tiêu cực, theo cá nhân tôi th́ đồng
chí Thuận có xứng đáng là Uỷ viên Trung
ương khoá X và Bí thư Thành uỷ nữa hay không?
- Hai là, đồng chí Nguyễn
Minh Hiển đi học Anh Quốc 6 tháng, gần 60 tuổi
rồi, làm Bộ trưởng không xong, đi học về
làm vua à? Tiền của dân, đâu phải của
chùa mà ban phát, theo cá nhân tôi th́ 4 đồng chí kư giấy
phải đền, gần đây Chính phủ ra quyết
định đồng chí Hiển phải bồi hoàn,
thế th́ trách nhiệm việc này thuộc về ai?
- Ba là, báo Tiền Phong đăng
mấy số liền "Trên bảo dưới không
nghe" như Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh
Quảng Trị: Lê Hữu Phúc về việc làm đập
thủy lợi Rào Quán và bàn giao 9 sừng tê giác, v.v… th́ thử hỏi nhân dân
tin tưởng làm sao được.
Hiện nay tôi và hàng triệu triệu
người Việt Nam đang theo dơi và chờ đợi
xem vụ PMU 18 Đảng ta xử lư đến
đâu? Trước đây nhiều vụ chỉ
rơi vào im lặng, hoặc có đem ra xử như vụ
Lă Thị Kim Oanh, chỉ "giơ cao đánh khẽ".
Khoanh vùng bỏ lọt tột, chỉ hy sinh đến
hàm Bộ trưởng Lê Huy Ngọ, c̣n từ Phó Thủ
tướng trở lên như Nguyễn Công Tạn là vô
can, v́ Đảng ta can thiệp quá sâu vào pháp luật. Nếu
rồi đây các vụ án và đặc biệt là vụ
PMU 18 mà xử không đến nơi đến chốn
th́ uy tín của Đảng trong nhân dân đă giảm
sút lại càng giảm sút nghiêm trọng hơn, không có
cách ǵ cứu văn nổi đâu, có khi Đảng ta phải
hạ cờ. Ngoài ra nhân dân c̣n xôn xao việc của Bí
Thư thứ nhất Trung ương Đoàn sắp tới,
có liên quan đến con trai đồng chí là Nông Quốc
Tuấn, đề nghị đồng chí hết sức
cẩn thận.
Hai là, hiện nay
"sờ đâu thối đấy", tờ
báo Thanh niên số 230, ngày 18-8-2006 nói: Công khai Kiểm
toán Nhà nước năm 2006 "Đụng vào đâu
sai đó", đây là họ nói nhẹ nhàng. Tôi th́ nói
"Sờ đâu nát đó", vừa qua như tỉnh
Hà Tây ta chỉ mới sờ đến thi cử, nếu
sờ toàn diện giáo dục đào tạo sẽ mất
hết, nếu kiểm tra toàn diện tỉnh Hà Tây ta
như Công nghiệp, Thương mại, Giáo dục, Y
tế, Giao thông vận tải, và Nông nghiệp ruộng
đất... th́ nát hết. Hoặc như tỉnh Thái
B́nh ta mới sờ đến trang thiết bị học
cụ, nếu sờ toàn bộ ngành Giáo dục Đào
tạo sẽ c̣n nát nữa, nếu kiểm tra toàn tỉnh
Thái B́nh cũng nát hết. Nói về các Bộ vừa
qua ta mới sờ đến Bộ Giao thông Vận tải,
chỉ có việc làm đường mà như thế,
ta kiểm tra toàn bộ Bộ Giao thông Vận tải
mà xem.
Suy ra tất cả 64 Tỉnh,
Thành và các Bộ đều như thế cả, nghĩa
là sờ đâu thối đấy, một lũ quan
tham, mới đây… do Báo Tiền Phong lôi ra… cho thấy nguyên Uỷ
viên Trung ương, nguyên Chủ tịch Uỷ ban nhân
dân thành phố Hà Nội Hoàng Văn Nghiên, Trưởng
đoàn Đại biểu Quốc hội Hà Nội,
ông Phan Văn Vượng nguyên Phó Chủ tịch thành
phố Hà Nội đă ăn cướp, tức là
đă ăn cắp của dân… và c̣n nhiều, nhiều
lắm những vụ việc chưa lôi ra ánh sáng mà
thôi. Việc quan xă, quan huyện, quan tỉnh cướp
đất của dân không chỉ ở Đồ
Sơn, Phú Quốc, Hà Tây mà là nạn đó xẩy ra cả
nước, gần đây ở Vĩnh Phúc v.v… Người ta
đặt câu hỏi tại sao lại như vậy,
tôi trả lời "Cha hư th́ Con hư". "dột
từ nóc dột xuống". "thượng bất
chính hạ tắc loạn".
Ta cứ chạy theo cái
đuôi, cái ngọn. Phải t́m cho ra nguyên nhân của mọi
nguyên nhân, phải trị tận gốc th́ mới
được, ta cứ xử vài thằng lưu manh,
vài thằng đánh bạc vài thằng cá độ bóng
đá, v.v… Họ chỉ là nạn nhân của xă hội này mà
thôi. Ta cứ đi bám theo cái ngọn, cái mầm, cái mầm
sau mập hơn, tinh vi hơn mầm trước, ta
đi vặt đến bao giờ cho hết.
Nhân đây tôi lại nói cấm xe
công vào việc riêng, gần đây đẻ thêm bộ
máy đến lễ hội chụp các biển xe
đem về cơ quan kiểm điểm, đây cũng
là cái ngọn, không đi chùa th́ đi việc khác, làm
sao mà chạy theo họ được. Chỉ có biện
pháp là khoán vào lương, thí dụ: Ta khoán tháng 3 triệu,
có khi họ dùng xăng hết 1,5 triệu, c̣n 1,5 triệu
họ xài, ta không vất vả tốn kém ǵ, sao ta cứ
hô hào và cấm, sao ta không khoán vào lương, tôi suy ra cấp
trên hiện nay hoàn toàn bao cấp, chế độ Cộng
sản, cho nên mới khó với cấp dưới là
thế.
Nhân đây, tôi nói về
"bệnh thành tích", vừa qua, ta ghép tội cho tỉnh
Hà Tây và một số nơi khác, bệnh này là của cấp
trên, của Trung ương, của Bộ Chính trị,
bệnh "thâm căn cố đế, ăn sâu vào
máu, đă mấy chục năm" rồi các Bộ
và các tỉnh về báo cáo chỉ được báo cáo
thành tích thôi, không được báo cáo khuyết điểm,
làm cho các đồng chí phải lo, giảm thọ, từ
đó xẩy ra t́nh trạng "làm láo báo cáo hay",
làm được 1 báo cáo là 2, làm được 5 th́
báo cáo là 10, có thể mới được đề
bạt cất nhấc, mới ngoi lên được. V́ thế mới có chuyện
đau ḷng xẩy ra
Có nhiều em mang danh hiệu
học sinh giỏi được đủn lên đến
lớp 8, 9 rồi mà vẫn không "đánh vần nổi
một chữ", thực tế "một chữ
bẻ đôi không biết " "như kẻ bề
tôi, thất học, phải sống giữa thời
vua chúa quan lại phong kiến thời xưa như
đă hiện h́nh" để rồi có những giọt
nước mắt xót thương như bà Hiệu
trưởng v́ căn bệnh thành tích đến lúc phải
chịu trách nhiệm, phải miễn cưỡng xuất
hiện trước ông kính Truyền h́nh cả nước
gây choáng váng dư luận, đây mới chỉ là tiêu
biểu. Cho nên đă có chuyện Trung ương về
thăm mượn lợn của dân cho vào chuồng hợp
tác xă, mượn ḅ của dân cho vào trại nông trường,
cứ thế dưới lừa trên, trên lừa dưới,
đánh lừa lẫn nhau trong ṿng luẩn quẩn ấy,
bệnh ú tim ấy mà, bệnh trầm kha khó chữa.
Ta hay trích dẫn lời khen của người nước
ngoài để ru ngủ dân. Ta ra sức ban phát Huân
chương như giấy loại, ông Trần Văn
Giàu nói kiểu phân chia tài sản khi sắp chết, tṛ
mỵ dân mà thôi, đây cũng là bệnh thành tích cả.
Ba là, Ta cứ nói chế độ xă
hội chủ nghĩa của ta là dân chủ gấp
triệu lần chủ nghĩa tư bản, đây là
ta nói đại, nói lấy được mà thôi. Ngày xưa cha mẹ dặn con: "Con
ơi nhớ lấy điều này, cướp đêm
là giặc cướp ngày là quan", nhưng quan ngày
xưa rất ít, quan ngày nay th́ quá đông, ông trưởng
thôn đă là quan rồi, là "cường hào mới".
Ngày nay thôn và xă họ muốn đánh ai, bắt giam hoặc
chém giết ai họ có quyền làm, họ muốn
cướp đất của nhà ai th́ họ làm
được. Nói ǵ xa xôi, ngay gần Trung
ương, chuyện giữa Thủ đô Hà Nội, họ
không phải dân đen, mà là ông Dương Trung Quốc-
Tổng Thư kư Hội Sử học Việt Nam,
đại biểu Quốc hội, mẹ ông không phải
là một người phụ nữ b́nh thường,
mà là một vợ liệt sĩ, bà mẹ Việt Nam
anh hùng, có 1 căn nhà duy nhất họ chiếm, đă
mấy chục năm nay, thư lên thư xuống
không sao giải quyết được. Mới đây
đồng chí Phạm Quang Nghị Uỷ viên Bộ
Chính trị, Bí Thư Thành uỷ mới giải quyết
xong. V́ thế cho nên nhân dân vùng sâu, vùng xa bị oan ức,
bị đè nén, phải đi khiếu kiện vượt
cấp, từng đoàn người kéo về Hà Nội,
có cụ già 80, 90 tuổi, có bà mẹ bế theo con nhỏ
3 tháng, mang theo hàng kg đơn, chờ 2, 3 tháng, nằm
các vườn hoa, "màn trời chiếu đất"
là thế, sao ta cứ nói ta dân chủ gấp triệu
lần chủ nghĩa tư bản sao được?
Lại nói chế độ ta là
tốt đẹp nhất, trước đây ta lên án
thực dân Pháp nhà tù nhiều nhiều hơn trường
học. Nước ta hiện nay có bao nhiêu nhà tù, bao
nhiêu phạm nhân, bao nhiêu Trường Giáo dưỡng,
cho trẻ dưới tuổi thành niên, bao nhiêu Trung tâm
cai nghiện đang gia tăng phát triển, đồng
chí có số liệu trong tay, tôi chỉ xem vô tuyến,
có nhà tù hàng mấy ngàn người, toàn thanh niên và trung
niên là lực lượng lao động xây dựng
đất nước, họ bất măn, tiêu cực,
thành lập tổ chức đập phá Trại rồi
bỏ đi trên 1.000 người (Trung tâm cai nghiện
Gia Minh Hải Pḥng) gây náo loạn cả Thành phố Hải
Pḥng v́ sao vậy? Hàng ngày tôi chỉ mới xem có 1 tờ
báo Tiền Phong mà đă thấy khởi tố bắt
giam 5, 7 người, kể cả xét xử bỏ tù 1
năm mấy triệu người, mỗi năm ân xá
3 lần, gần 2 triệu mà nhà tù nào cũng đầy
ắp người, kể cả thiếu niên vào trại
quản giáo th́ khoảng 8 đến 9 triệu người,
chiếm 10% dân số. Hàng năm ta tốn bao nhiêu tiền
của để nuôi họ, nhà cửa, ban quản
giáo, hộ tịch, công an h́nh sự, v.v... chế độ
ta sao nhiều phạm nhân thế? Đồng chí nghĩ
ǵ về việc này?
Bốn là, Ta đề gia cải cách hành
chính, giảm biên chế Nhà nước, hàng chục năm
nay, có biết bao nhiêu chỉ thị quyết định
mà đâu vẫn hoàn đấy, có hiện tượng
ngược lại, càng cải cách hành chính càng thụt
lùi, hô giảm nhưng ngày càng ph́nh ra, giống như
ngoài xă hội, cái ǵ cấm th́ nó cứ phát triển
như x́ ke ma tuư. Nguyên nhân tôi xin nói thật "Nghe tôi
nói, đừng làm theo tôi", ta cứ bắt ép cấp
dưới làm, c̣n các cơ quan Trung ương th́ Ban, Bệ
ngày càng đẻ ra, do có người mà phải có Ban.
Đảng có quyền, trên Đảng có bị ai khống
chế đâu. Các cơ quan Trung
ương là "cái sọt rác" bao nhiêu cán bộ của
các Bộ, các tỉnh, thành có khuyết điểm loại
thải và những cán bộ sắp nghỉ hưu, các
cơ quan Trung ương nhặt về hết, tôi
không thể biết hết, có Ban hiện nay đến
9, 10 Phó ban "chỉ ngồi chơi xơi nước".
Tôi lấy ví dụ như: Nguyễn Kư, Chủ tịch
Uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Tĩnh; Trần Quốc Thại,
Bí thư tỉnh uỷ Hà Tĩnh kéo về làm chuyên
viên; Nguyễn Tuấn Đạt Phó chủ tịch tỉnh
Tuyên Quang, Ḷ Văn Inh Chủ tịch tỉnh Lào Cai
đến tuổi nghỉ hưu kéo về làm chuyên
viên 1 năm sau để nghỉ hưu, gần đây
Hoàng Công Hoàn Bí thư Lạng Sơn, Khuất Hữu
Sơn, Bí thư Hà Tây sắp nghỉ hưu kéo về
làm Phó ban dân vận Trung ương. Nghĩa là rút về
Hà Nội để kéo cả nhà về, cấp nhà, ban
phát các tiêu chuẩn bao cấp trước khi nghỉ
hưu. Ngoài ra, trên các cơ quan Trung ương có một
số cán bộ thôi chức này đă có chức khác,
không rời ghế, không nghỉ hưu, "phấn
đấu đến hơi thở cuối cùng cho
Đảng" mà ai cũng biết Đảng và Nhà
nước có làm ǵ ra tiền để mà trả
lương nuôi không cho họ măi đến thế và
đây không phải là "tiền của nhân dân lao
động cả nước hay sao"? Như thế th́ 100 năm nữa cải
cách hành chính của ta chỉ là một tṛ hề, là gánh
nặng cho nhân dân mà thôi.
Năm là, đạo
đức suy đồi nghiêm trọng, có 2 ngành gọi
là thầy (thầy giáo và thầy thuốc) nay đánh mất
chữ Thầy. Chuyện mà bệnh nhân không có tiền
bị chết oan, thầy giáo đánh và hiếp học
sinh, học sinh giết cô giáo, cháu giết bà nội,
con giết cha mẹ, chồng giết vợ, giết
con, chuyện xảy ra như cơm bữa hàng ngày, báo
nào cũng có. Những việc đó
ngày xưa hiếm lắm. Thành tích là của Đảng
ta, c̣n những việc này thuộc về ai?
Thôi! chuyện tiêu cực không sao
viết hết, xin phép dừng, nếu tôi là Bao Công tôi
sẽ làm triệt để, nhưng Bao Công phải có
Minh Chủ. Bao Công vừa qua như Quách Lê Thanh và ông Trần
Quốc Trượng th́ đem ra bắn đi
được rồi. Thư đă quá dài, rất mong
đồng chí thông cảm.
Kính chúc đồng chí khoẻ mạnh
để làm tṛn nhiệm vụ Đảng giao.
Kính thư
Lê Văn Đôi
Số nhà 40, ngơ 35 Phố Cát Linh,
quận Đống Đa, Thành phố
Hà Nội
Bổ sung: Tôi gần đất xa trời
rồi mà vẫn mang tiếng đảng viên của cái
Đảng tham nhũng và nát,
không biết
đến lúc tôi chết Đảng ta đă thoát
được cái nhục mất ḷng tin với nhân dân
hay chưa!
Tôi chờ
thư trả lời của đồng chí./.
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|