|

|

|
|
Ông Hà Sĩ Phu
hiện sống ở Đà Lạt, tỉnh Lâm
Đồng
|
Khách mời
của chương tŕnh Phỏng vấn Hàng tuần
lần này là ông Hà Sĩ Phu,
một trong
những trí thức bất đồng chính kiến
có tiếng ở Việt Nam.
Từ gần 20 năm qua, tiến
sĩ Hà Sĩ Phu đă có nhiều bài viết bàn
về vấn đề dân chủ hóa và cải
tổ chính trị.
V́ những tư tưởng này, ông
nhiều lần gặp khó dễ với chính
quyền, sau khi di tù về vẫn bị thẩm
vấn và một thời gian bị quản chế
tại gia.
Trong cuộc trả lời phỏng
vấn với Lê Quỳnh, ông Hà Sĩ Phu cho biết
những suy nghĩ mới nhất của ḿnh về
công cuộc dân chủ hóa xă hội, mà theo ông, dân trí là
yếu tố quan trọng hàng đầu.
Hà Sĩ Phu: Nếu
tính từ bài Dắt tay nhau đi dưới tấm
biển chỉ đường của Trí tuệ
năm 1988 (gần 2 năm trước khi khối
Liên xô và Đông Âu sụp đổ) th́ đến nay
đă gần tṛn 20 năm. Về cơ bản tư
tưởng của tôi không có ǵ thay đổi, trái
lại tôi thấy ngày càng được thực
tế chứng minh và được nhiều tác
giả trong và ngoài nước đồng t́nh.
Tôi muốn xă hội thanh toán
được điều ngộ nhận rằng
chủ nghĩa Mác-Lênin là một học thuyết khoa
học nhưng bị người ta thực hiện
sai. Thực chất của chủ nghĩa Mác-Lênin
chỉ là một khát vọng đẹp đẽ
nhưng ảo tưởng, phi khoa học, chống
lại quy luật tự nhiên, như một cô gái
đẹp nhưng ngớ ngẩn nên chỉ đáng
để người ta lợi dụng. Sức lôi
cuốn nhất thời của nó đă đem
lại những sức mạnh tạm thời
nhưng sau đó để lại những di họa
nặng nề. Di hoạ về kinh tế th́ có
thể sửa, nhưng di hoạ về chính trị
và văn hoá th́ dai dẳng hơn nhiều. Ở các
nước Cộng sản châu Á th́ việc từ
bỏ chủ nghĩa ấy rất khó khăn v́
mảnh đất phong kiến lạc hậu
mới tương xứng với chủ nghĩa
Mác.
Những nhận xét và dự đoán
của tôi về thái độ ứng xử của
đảng Cộng sản và diễn biến sắp
tới của xă hội, những nhận
định về dân trí và tính cách dân tộc, về
những nguỵ biện, về thái độ
của Hoa Kỳ…cũng ngày càng được
thực tế chứng minh.
Tuy vậy, cách diễn đạt
của tôi lúc đầu c̣n đôi chút rụt rè,
ngoại giao, càng về sau càng rơ rệt và dứt
khoát hơn. Riêng ư nghĩ về lối thoát cho xă
hội th́ chỉ mấy năm gần đây mới
h́nh thành rơ rệt.
BBC: Nội dung
căn bản trong các bài viết của ông là về
vấn đề dân chủ hóa. Từ đó
đến nay, dân chủ, như cái sự mong
muốn ấy, vẫn chưa thành hiện thực. Có
thể lư giải v́ sao?
Như trên tôi vừa nói, cái nh́n duy lư
khiến cho tôi ngay từ đầu đă tiên
liệu tất cả những khó khăn lâu dài. Cuộc
giằng co về dân chủ ở Việt Nam nhùng
nhằng lâu dài và sẽ không có người thắng
kẻ bại một cách rành mạch. Những
luận điểm căn bản lư giải về
t́nh trạng này tôi đă bộc lộ trong 2 bức
thư trao dổi với các ông Đỗ Mạnh Tri
và Nguyễn Gia Kiểng năm 2000 (Chỉ v́ 2 bức
thư này mà tôi bị nhà nước Cộng sản
khởi tố tội phản quốc!).
Ngay từ cái nh́n đầu tiên
về cục diện đấu tranh dân chủ
ấy tôi đă không chờ đợi một
thắng lợi gần và to lớn nào, nên tôi không
hề ngạc nhiên khi những hoạt động
dân chủ bột phát năm 2006, và bị khựng
lại trong năm 2007. Có thể suốt thời gian
7-8 năm qua nhiều người cho cái nh́n của
tôi là bi quan, nhưng sau sự thật năm 2007
vừa rồi mới bắt đầu nghĩ
lại, bắt đầu xét lại sự lạc
quan tếu của ḿnh.
BBC:Ông có thể
cho biết rơ hơn những khó khăn lâu dài mà ông
tiên liệu là ǵ?
Nhận định của tôi về
đặc điểm cuộc đấu tranh dân
chủ hoá ở Việt nam dựa trên sự phân tích
khách quan về:
- đặc điểm của
Đảng Cộng sản khi đă cầm quyền:
đảng cộng sản khi đang đấu tranh
với tư cách người bị trị, chống
áp bức là một đảng cộng sản khác. Khi
đă thành một đảng cầm quyền, tính
cách của đảng cộng sản nó khác hẳn.
- đặc điểm của dân
trí và tâm lư dân tộc: tôi coi dân trí mới là nền
móng sâu xa của cách mạng xă hội, mà dân trí không
thể ngày một ngày hai thay đổi
được.
- đặc điểm của giai
đoạn lịch sử đă qua và cục diện
thế giới hiện nay.
Vừa dựa trên những
đặc điểm ấy, vừa hiểu dân trí
mới là cơ sở của mọi cách mạng xă
hội nên tôi xem công cuộc dân chủ hóa không thể
nhanh được. Một cuộc dân chủ hoá
để đổi đời một dân tộc
không thể là chuyện “tốc chiến tốc
thắng” như đánh ngoại xâm được.
BBC:Nhiều
người hỏi tại sao các nước Cộng
sản Đông Âu có thể chuyển đổi nhanh
chóng bằng những cuộc cách mạng màu, trong khi
ở Việt Nam không thể?
Điểm khác trước tiên
vẫn là Dân trí, trước khi bị Cộng
sản hoá họ đă là những nước Tư
bản trung b́nh hoặc khá ở châu Âu, đă có
những cơ sở dân chủ nhất định.
Điểm thứ hai : Sau chiến tranh
thế giới thứ Hai, do Liên xô mà họ bị
cưỡng bách vào con đường Cộng
sản, c̣n Cộng sản Việt nam là do
người Việt tự dựng ra và được
hai cuộc chiến tranh giúp nó bắt rễ vào khá
sâu.
Điểm thứ ba ta vẫn
gọi là đặc điểm châu Á, hơn thế
c̣n là “châu Á Việt nam” với truyền thống Phong
kiến và Nho giáo nặng nề. Đảng CS
Việt nam khôn ngoan hơn các Đảng CS kia
nhiều.
Điểm thứ tư là vị trí
ở cạnh nước CS khổng lồ Trung Hoa là
một ràng buộc không nhỏ.
Điểm cuối cùng: Ngay ở các
nước Đông Âu, điển h́nh của sự
hạ bệ chủ nghĩa Cộng sản một
cách nhanh chóng và êm thấm , quá khứ Cộng sản
vẫn tiếp tục gây phức tạp và nhức
nhối. Tôi xin trích lời của tác giả Lê
Diễn Đức viết trên trang Đàn Chim
Việt nhân lễ tưởng nhớ các nạn nhân
bị đàn áp chính trị dưới chế độ
Stalin ngày 08/08/2007:
“Thế nhưng, vấn đề
thanh toán quá khứ cộng sản không đơn
giản, nếu không nói là vô cùng phức tạp. Không
phải cứ có một chính phủ dân chủ là có
thể trả thù và tận diệt cộng sản
như những người chống Cộng và mang
nặng hận thù (dù chính đáng) với cộng
sản suy nghĩ một cách đơn giản và hô
hào bạt mạng. Xoá bỏ chế độ
cộng sản không đồng nghĩa với
tận diệt những người cộng
sản!”
-“Vấn đề thanh toán quá
khứ cộng sản tại Nga và Đông Âu, đă
sau 18 năm, vẫn chưa thể kết thúc và luôn
là đề tài nhức nhối”
Phong trào phản kháng
BBC:Những khó
khăn mà ông đă nói là những khó khăn khách quan,
nhưng có những lư do về phía chủ quan
những người đấu tranh cho dân chủ hay
không?
Có chứ. Nếu những
người hoạt động dân chủ mong
muốn hoạt động của ḿnh đạt
đến kết quả th́ phải thật sự
b́nh tĩnh, nghiêm khắc và cầu thị để
t́m cho ra những điều ḿnh c̣n yếu kém
hoặc sai lầm. Tự ái quá th́ chẳng ai dám góp ư
cho ḿnh, tự ái là tự hại ḿnh đấy.
Ta đều biết muốn làm nên
sự nghiệp th́ chủ quan con người cần
cả 3 yếu tố NHÂN , TRÍ và DŨNG, nhưng có
lẽ buổi đầu ta quá quan tâm đế cái
DŨNG (để vượt qua nỗi sợ) cái
NHÂN (để có tấm ḷng v́ sự nghiệp chung)
mà không chú ư đến chữ TRÍ, trong khi đây
mới là yếu tố quan trọng số 1 quyết
định thành bại. Thiếu hiểu biết,
thiếu đầu óc nên gây ra một loạt
điều “quá” : đơn giản quá, nôn nóng quá,
vội vàng quá, chủ quan quá, hăng hái quá , tự
tin quá, lạc quan quá…
|

|
Quá
tin vào những chân lư sơ đẳng, tổng quát,
chung chung và dùng nó làm hành trang để đi vào
một trận “đấu quyền anh” th́ sẽ
thành thằng hề, hoặc vật hy sinh

Hà Sĩ Phu
|
Quá tin vào những chân lư sơ
đẳng, tổng quát, chung chung như ḷng tin vào
sự tất thắng của quy luật, của
thời đại, của thế giới văn
minh, của nhân dân, của chính nghĩa, của
tấm ḷng, của thế hệ trẻ , tin rằng
chính trị sẽ phải biến đổi theo kinh
tế…vân vân… và dùng nó làm hành trang để đi vào
một trận “đấu quyền anh” th́ sẽ
thành thằng hề, hoặc thành vật hy sinh. Chân lư
của cuộc sống, cuộc đấu tranh sinh
tồn rắc rối hơn nhiều, cụ thể
hơn nhiều, oái oăm hơn nhiều, cay
nghiệt hơn nhiều, đầy những
ngoại lệ.
Muốn thắng phải “tri bỉ
tri kỷ” , tự coi ḿnh là thánh tướng và khinh
địch như kẻ ngu dốt, như kẻ
sắp chết là điều kỵ nhất trong binh
thư. Có thể tuyên truyền, nhưng bị chính
những điều ḿnh tuyên truyền quay lại
đánh lừa ḿnh, ru ngủ ḿnh th́ thật khôi hài.
BBC:Nếu chính
quyền trong nước nghe ông nói như vậy, có
thể sẽ vỗ tay v́ thấy phe bên kia “yếu
kém” quá. Trong khi các nhóm gọi là đấu tranh dân
chủ có thể nghĩ ông đang đề cao
đối phương. Ông trả lời thế nào?
Vâng, ư anh rất hay, sự ngoắt
ngóeo là chỗ đó. Hai bức thư tôi viết trao
đổi với ông Đỗ Mạnh Tri và
Nguyễn Gia Kiểng chính là nằm trong tinh thần
như thế. Trong thư, tôi cho rằng nếu không
cẩn thận, sự cai trị của mấy ông
cộng sản c̣n lâu dài lắm. Đấy, hai lá
thư ấy có thể xem là có “ích lợi” cho
Đảng, dội gáo nước lạnh vào phong
trào dân chủ. Nhưng xin thưa rằng v́ hai lá
thư đó mà tôi bị Đảng ghép tội
phản quốc, may mà có sự đấu tranh từ
bên ng̣ai giúp đỡ. Điều đó chứng
tỏ sự phân tích ấy đúng với thực
tiễn và bị đảng xem là nguy hiểm v́ nó
nh́n vào thực tế, nguy hiểm cho người lănh
đạo hơn là những cái nh́n dễ dăi, lạc
quan tếu.
V́ duy lư nên về lư luận-nhận
thức tôi thường rất triệt để,
nhưng trở về thực tiễn bao giờ
cũng phức tạp hơn nhiều nên không thể
cực đoan, không nên quá đà, quá đà sẽ
phải lùi lại, là điều cần tránh.
Tôi đă khuyến cáo điều trên
trong một số bài viết với bút danh
“Người quan sát” và một số thư riêng
gửi cụ Hoàng Minh Chính khi cụ đi Hoa kỳ
chữa bệnh. Điều này thật vô cùng tế
nhị v́ làm sao dọn cái mặt bàn mà không làm
đổ b́nh hoa, trong đó có những bông hoa rất
đẹp và trong trắng. Nhưng chính v́ nâng niu b́nh
hoa đẹp mà phải dọn cái mặt bàn, không th́
uổng. Tự phê phán, rút kinh nghiệm không thể
đồng nghĩa với việc hạ thấp
những kết quả, hạ thấp những
tấm gương đáng quư.
Trong một bài viết của ḿnh,
nhà báo Đoàn Giao Thuỷ có nhắc đến ư
kiến của tôi về 3 điều quá đà làm
mất tỷ lệ cân bằng hợp lư:
- quá sống với thế giới
ảo Internet mà đánh giá sai hiện thực
đời sống.
- quá dựa vào và chờ đón
sự động viên, hỗ trợ của quốc
tế và bè bạn bên ngoài mà làm mất tính chủ
động sàng lọc và tự lực, tự
chủ của ḿnh ở trong nước.
- quá ỷ vào sức mạnh của
niềm tin tôn giáo mà quên rằng ở Việt nam
đời sống thế tục vẫn là chính
yếu, quên điều này hoặc muốn làm khác
đi là thất bại.
Hiện nay đáng mừng là đă có
nhiều bài nhận xét về phong trào dân chủ, là
đề tài trước đây thường
phải né tránh v́ nói khác đi là bị “nện” ngay.
BBC:Quanh phong trào,
hay những nỗ lực, đứng ng̣ai và
đối lập đảng cầm quyền ở
Việt Nam hiện nay, theo ông có thể phân chia thành
mấy lực lượng?
Tôi chỉ dám nói về t́nh h́nh ở
trong nước. Nhận diện cụ thể
từng nhân vật, từng xu hướng là việc
không đơn giản v́ không dễ ǵ có đủ
thông tin để biết rơ ngọn nguồn. Tuy
vậy biểu kiến th́ ở trong nước
đại thể có thể phân thành ba xu hướng
: xu hướng đối lập chính thức, xu
hướng cải cách ôn hoà và xu hướng
uyển chuyển trung gian.
Xu hướng đối lập
chính thức thường có tổ chức chính
thức, có tuyên ngôn, có người đứng
đầu và có mối liên hệ mật thiết
với bên ngoài. (Trong đối lập chính thức
lại chia thành những cường độ khác
nhau). Xu hướng cải cách ôn hoà coi trọng tính
hợp pháp và tính hướng nội. Xu hướng
uyển chuyển th́ không tự định h́nh ǵ
cả, có điểm gần nhóm cải cách, có
điểm lại gần nhóm đối lập. Cả
ba xu hướng này đều có thể có anh
“Cuội” xen vào.
BBC:Và ông thuộc
xu hướng nào?
Tôi chỉ đóng vai “Người
quan sát” như đă xưng danh trong một số
bức thư và bài viết.
BBC:Trong một bài
nói chuyện, ông Lê Hồng Hà có nhấn mạnh tính
chất “Tự vỡ” của chính thể Cộng
sản. Quan điểm này thuộc xu hướng
nào, ông có chia sẻ với quan điểm này không?
Nói “Tự vỡ” cũng giống
như nói “Bị quy luật đào thải”, “Bị
Thời đại đào thải”. Tôi hoàn toàn
đồng ư, v́ năm 1995, trong bài Chia tay Ư thức
hệ tôi cũng đă viết : “Một hệ tư
tưởng như thế, trong thế giới
Văn minh Tin học chẳng cần ai đánh
cũng tự tan ră”.
Nhận định ấy là cơ
sở của xu hướng Cải cách ôn hoà. Nhưng
khi nhấn mạnh tính quy luật mà quên vai tṛ tích
cực của con người th́ chính là không hiểu
quy luật. Về xă hội, quy luật chỉ có
nghĩa khi thông qua hoạt động của chính con
người. Nói “Tự vỡ” có nghĩa là do tính quy
luật mà nhất định sẽ có những hoàn
cảnh, những điều kiện, những
sự phân hoá, những con người, những lực
lượng đứng lên phá vỡ nó, chứ
sự “Tự vỡ” có phải từ trên trời
rơi xuống được đâu?
BBC:Vẫn nói
về những người bất đồng chính
kiến, th́ giữa các nhóm có sự liên kết,
hợp tác hay không? Một nhận xét thường
gặp là phong trào phản kháng ở Việt Nam không
có thủ lĩnh lănh đạo, bị phân tán. Ông có
đồng ư hay không?
Thực tế đúng với
nhận xét ấy. Ai cũng biết nếu thống
nhất được trong một tổ chức th́
sẽ rất mạnh, nhưng điều ấy
chỉ có được trong những điều kiện
lịch sử nhất định mà nay không có. Hiện
nay quá nhiều người rập ŕnh muốn thành thủ
lĩnh nhưng điều ấy không phải tự
muốn hoặc tự công kênh nhau lên mà
được.
|

|

Quy luật chính trị nhiều khi rất oan
nghiệt, thắng lợi chưa chắc đă
thuộc về người có tư tưởng
đúng...

Hà Sĩ Phu
|
Tuy vậy, đối với công
cuộc vận động dân chủ th́ đa nguyên,
đa chiều, đa xu hướng cũng là
điều b́nh thường, chẳng những b́nh
thường mà c̣n cần thiết. Phong trào dân
chủ cần rất nhiều binh chủng, cần
hợp đồng chứ không cần hợp
nhất. Trong một vài trường hợp gắn
liền lại với nhau c̣n là sai lầm, sai sách, gây
khó cho nhau. (Ví dụ lúc đầu không nên chính trị
hóa sự đấu tranh của dân oan đ̣i dân sinh).
Một nhóm trong nước với điều
kiện c̣n phải hết sức giữ ǵn sao có
thể công khai hợp nhất với một nhóm bên
ngoài hoàn toàn tự do, muốn nói ǵ th́ nói?
Sự liên kết quá sớm, quá
vội vă cũng không tốt, nhưng điều
đáng lo hơn là lo cho sự phân ly: làm sao không v́
những khác biệt nhỏ như xuất xứ,
hoàn cảnh, cách làm… mà làm hại đến mục
tiêu lớn là dân chủ hóa và phát triển đất
nước. Đối với người Việt
điều này khó lắm chứ không phải dễ,
có thể nói đây là điểm yếu nhất
của người Việt ḿnh, trí đoản nên
không nén được tiểu khí, hiếu thắng
và khó bao dung. Tấm gương ủng hộ nhau
trong khác biệt của cụ Phan Chu Trinh và Phan
Bội Châu đáng để ta cùng nhau soi ḿnh hàng ngày.
Một điều nữa là quy
luật chính trị nhiều khi rất oan nghiệt,
thắng lợi chưa chắc đă thuộc về
người có tư tưởng đúng, cũng chưa
chắc thuộc về người có tham vọng to,
cũng không chắc đă ở người có
tấm ḷng cao cả, mà sẽ thuộc về ai hành
xử đúng quy luật, tổ chức
được lực lượng , vận
động được quần chúng , và trụ
vững được trong thực tế để
kéo được mọi nguồn sức mạnh
về phía ḿnh. Nếu những người chân chính
phạm sai lầm th́ thắng lợi rất có
thể về tay một kẻ cơ hội.
Viễn cảnh
BBC:Ông đánh giá
cao cụ Phan Chu Trinh. Ở trong nước gần
đây cũng rộ lên xu hướng đánh giá
rất cao nhân vật này. Theo ông, những tư
tưởng của cụ Phan Chu Trinh có ích ǵ cho
vấn đề dân chủ hóa hiện nay?
Nhân vật Phan Chu Trinh
đương nhiên là một anh hùng dân tộc,
mọi người đều chỉ ngợi khen. Nhưng
đi vào phân tích th́ sự khen ấy cũng khác nhau
lắm. Lâu nay người ta thường hay so sánh ba
nhân vật cùng thời: Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu và
Hồ Chí Minh. Tâm lư dân tộc ḿnh khi bị áp bức
th́ muốn dùng bạo lực để giải
quyết. Mà cụ Phan Chu Trinh không chủ
trương bạo lực, nên thường
người ta ít nói tới cụ, chỉ bảo công
lao cụ là đề cao dân trí, duy tân, vân vân. Chứ
tư tưởng dân chủ của cụ ít
được nói tới.
Gần đây trong nước, các
tổ chức của đảng cộng sản
cũng đề cao Phan Chu Trinh nhưng theo góc
cạnh thế này: coi cụ là người yêu
nước, nhưng rất tiếc cụ đă
gặp được cụ Hồ thế mà không đi
theo, v́ thế rất tiếc là đứng “thấp
hơn” cụ Hồ.
Tôi và nhiều người th́ xem
cụ Phan Chu Trinh cao hơn các cụ khác một
bậc. Cụ nh́n thấy gốc rễ vấn
đề dân chủ là nhân quyền, là dân trí chứ
không phải là chuyện giành chính quyền. Nếu
không nâng được mấy cái kia th́ giành chính
quyền trong một lúc cũng chẳng giải
quyết được vấn đề. Theo tôi,
Phan Chu Trinh là nhà dân chủ đầu tiên và con
đường mà cụ khởi xướng rất
thích hợp cho giai đọan hiện nay.
BBC:Tức là
phải chăng đầu tiên cần xây dựng
một “xă hội công dân” trước khi có những
thay đổi sâu rộng hơn về chính trị?
Đúng thế. Phải thay
đổi cái nền trước, c̣n thay đổi
chính trị là cái sau cùng.
BBC:Nhưng
lấy ví dụ các vụ “ngồi lỳ” của
những người dân khiếu kiện thời gian
vừa qua. Những người ấy có thể dân
trí không cao lắm, nhưng họ cảm thấy có
bất công với họ. Và chẳng biết khi nào
cái xă hội công dân kia mới ra đời, trong khi
những điều khiến họ bất b́nh th́
đang hiển hiện trước mặt.
Tất nhiên phải có nền dân
chủ tốt th́ những mâu thuẫn xă hội
mới được giải quyết triệt
để. Nhưng để đ̣i cái đó th́ c̣n
lâu lắm. Theo tôi lúc đầu chưa nên trang bị
nhận thức chính trị hay ngọn cờ dân
chủ cho họ ngay. Nếu chỉ là đấu
tranh v́ dân sinh, th́ các vị chính quyền không thể
đàn áp được. Nhưng nếu lồng chính
trị vào, đó là làm mồi cho chính quyền đàn
áp. Ít nhất trong thời gian đầu, theo tôi, không
nên chính trị hóa các cuộc đấu tranh dân sinh
ấy.
BBC:Ông nghĩ ǵ
về viễn cảnh dân chủ hóa ở Việt Nam
trong tương lai. Dân chủ ở Việt Nam
sẽ đi theo xu hướng, mô h́nh nào?
Trước hết , việc dân
chủ hoá ở Việt nam cũng không ra khỏi quy
luật chung ở Việt Nam. Do bản tính thực
dụng và khả năng thích nghi, khả năng
nhạy cảm, khả năng đồng hoá ,
khả năng lợi dụng, khả năng chế
biến, khả năng nguỵ biện, khả
năng luồn lách, khả năng sinh tồn rất
cao nên tất cả những quy luật chung của
thế giới, mọi thành tựu hiện
đại của thế giới nhất
định sẽ vào Việt Nam, nhưng cũng
nhất định sẽ bị Việt Nam hoá.
Điều ấy không chống quy
luật mà là một dạng cụ thể của quy
luật. Nó là một thứ hợp chất không có tên
định sẵn, nên anh bảo tôi gọi tên cho nó
th́ tôi đành chịu. Nếu nghĩ rằng khi hoà
nhập vào thế giới văn minh th́ thế
giới họ không để cho nhập nhằng
như thế nữa th́ chỉ đúng một
phần, Việt nam đều có cách: vẫn theo
đấy mà vẫn không theo. Người cầm
quyền cũng thế mà dân cũng thế. Kiểu
đó hơi giống kiểu Tàu nhưng khôn vặt
hơn và tài t́nh hơn.
BBC:Nếu đúng
như vậy th́ thật đáng bi quan quá chăng?
Đặc điểm ấy có
thể làm ta khó chịu nhưng không có ǵ phải
tuyệt vọng. Nếu biết nương theo quy
luật ấy, ta vẫn có thể đưa vào trong
cái “ hợp chất không tên” ấy những phẩm
chất mới, phẩm chất tốt với liều
lượng thích hợp. Nếu những yếu tố
tốt tạo được áp lực th́ vẫn làm
cho cái tổng thể tốt lên một phần nào
đó, trái lại, nếu người tiên tiến mà
lại thoái chí th́ kết quả sẽ xấu hơn
rất nhiều và rất có thể có đột
biến xấu.
Tôi nghĩ phải kiên tŕ nhích
từng bước, không “ăn tham” được,
không ngại khó được, không liều mạng
làm ào một trận mà xong được đâu.
Trong một bức thư lấy tên
Người quan sát tôi ví đây như trận
đấu quyền anh chỉ có thắng thua bằng
tính điểm chứ không thế có cú “knock out” nào hết
và không có trận cuối cùng. Khi đă không có ǵ rành
mạch th́ giả thiết có một biến cố
ǵ lớn xảy ra cũng sẽ bị vô hiệu hóa
để trở về cái ổn định rất
đậm đà bản sắc dân tộc thôi.
Trên tinh thần ấy nhiều anh em
chúng tôi t́m đến con đường Xă hội Dân
chủ Phan chu Trinh, đó là một yếu tố
mở (chứ không phải một định
hướng khép kín), có lẽ dễ đưa vào
trong khối “hợp chất không tên” này nhất, và
tạo tiền đề tiếp tục đi xa
hơn.
|