DC&PT - Thời Sự 2007

 

 

CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ

KHÔNG XỨNG ĐÁNG ĐẠI DIỆN CHO VN TẠI LHQ!

 

 

ÂU DƯƠNG THỆ

 

 

            Chuyến thăm Liên hiệp quốc (LHQ) tại New York đầu tiên của TT Nguyễn Tấn Dũng vào cuối tháng 9 vừa qua đánh dấu điểm cao của cuộc vận động ngoại giao từ nhiều năm qua của chế độ CSVN để được trở thành một thành viên không thường trực trong Hội đồng Bảo an (HĐBA) của LHQ. Ngày mai, 16.10, Đại hội đồng LHQ sẽ bầu năm thành viên mới không thường trực vào HĐBA với nhiệm ḱ 2 năm. Trong số này th́ VN đă được các nước Á châu nhất trí đề cử.

 

            Nếu căn cứ vào các văn kiện quan trọng của LHQ, như Hiến chương, Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và các Công ước Quốc tế th́ dân tộc và đất nước ta xứng đáng trở thành hội viên của LHQ và HĐBA, nhưng chính quyền của ĐCS có xứng đáng đại diện cho dân tộc và đất nước tại hai cơ quan quan trọng của LHQ không?

 

            Từ khi LHQ được thành lập 62 năm trước đây, vai tṛ của LHQ nói chung và của các thành viên không thường trực trong HĐBA nói riêng, thay đổi theo t́nh h́nh chính trị thế giới từng giai đoạn. Trong thời Chiến tranh lạnh, LHQ đă nhiều lần bị tê liệt v́ các nước hội viên thường trực có quyền phủ quyết trong HĐBA thường sử dụng quyền này để bảo vệ lợi ích riêng, đặc biệt là Mĩ và cựu Liên xô. Hai thành viên thường trực và có quyền phủ quyết này đă nhiều lần đe dọa và cả thực hiện quyền phủ quyết để chống lại những dự tính của LHQ không phù hợp với lợi ích của một trong hai nước này.

 

            Sau khi Liên xô sụp đổ nhiều người hi vọng là LHQ sẽ đóng vai tṛ quan trọng hơn và tích cực hơn. Nhưng để thực hiện  cuộc chiến ở Irak, TT Bush, thủ lănh của siêu cường quân sự duy nhất trên thế giới hiện nay, đă kiêu ngạo phớt lờ LHQ. Tuy nhiên sau hơn bốn năm theo đuổi chiến tranh ở Irak ngày càng gây bất lợi và thua thiệt lớn cho Hoa ḱ, nên TT Bush nay đang phải nhượng bộ một phần trả lại vai tṛ của LHQ ở Irak cũng như trong một số tranh chấp quốc tế khác.

 

            Dù thăng trầm thế nào chăng nữa th́ LHQ, tổ chức duy nhất qui tụ tất cả các quốc gia trên thế giới có chủ quyền (hiện nay là 192 nước hội viên), vẫn là một tổ chức quốc tế quan trọng có thể đóng vai tṛ trọng tài, hoặc đôi khi trực tiếp giải quyết các cuộc tranh chấp chính trị hay những cuộc chiến tranh khu vực. V́ nhiệm vụ ǵn giữ ḥa b́nh, an ninh, hợp tác và phát triển là các lănh vực trách nhiệm quan trọng trong các hoạt động của LHQ.

 

            Quan trọng không kém nữa là LHQ, xuyên qua các cơ quan của nó, c̣n là tiếng nói của lương tâm nhân loại trong việc chống lại những ḱ thị chủng tộc, tôn giáo, các hành động chà đạp nhân quyền của các chính quyền độc tài. Thí dụ mới nhất là ngày 11.10 HĐBA đă ra Quyết nghị kết án cuộc đàn áp dă man các nhà sư và nhiều người biểu t́nh ở Miến điện đ̣i dân chủ tự do trong các tuần lễ vừa qua. Bởi v́ sự ra đời của LHQ có nguyên nhân chính từ Thế chiến thứ hai do chính sách ḱ thị chủng tộc và những tội ác của chế độ Hitler ở Đức đă gây ra ở Âu châu và chế độ quân phiệt ở Nhật đă gây ra ở Á châu. Hiến chương (HC) LHQ 1945, Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền (TNQTNQ) 1948 và các Công ước Quốc tế (CUQT) của LHQ đă cổ động cho một thế giới ḥa b́nh và hợp tác giữa các nước, đưa ra những mẫu mực và nguyên tắc về tôn trọng giá trị con người trong tư tưởng, văn hóa, chính trị, kinh tế, giáo dục và xă hội. Các văn kiện quan trọng của LHQ cũng răn đe và kết án mọi hành động khủng bố và đàn áp công dân bất ḱ từ phía nào, kết án nghiêm khắc những biện pháp chà đạp quyền làm người từ các cơ quan nhà nước bất kể từ chế độ nào.

 

*          *          *

 

            Xét về quyền lợi tập thể của đất nước cũng như quyền lợi cá nhân của từng công dân th́ dân tộc VN và từng công dân VN - căn cứ vào HCLHQ, TNQTNQ và các CUQT- đúng ra đă phải được hưởng các quyền căn bản từ lâu. V́ dân tộc ta đă phải hi sinh để giành độc lập và chủ quyền, đồng thời để mưu cầu một cuộc sống ấm no hạnh phúc, dân chủ tự do, đúng với giá trị nhân phẩm của LHQ.  Cho nên đúng ra với sự hi sinh to lớn và ước nguyện chân thành chính đáng của ḿnh th́ dân tộc VN và đất nước VN phải là thành viên LHQ kiểu mẫu và dân tộc ta phải có một chính quyền mẫu mực cho nhiều nước trên thế giới. Nghĩa là đúng ra từ lâu VN phải trở thành quốc gia hội viên quan trọng của LHQ.

 

            Nhưng trong thực tế, từ khi có độc lập cho đến nay những người cầm đầu chế độ độc tài toàn trị đă bội ước với nhân dân! Hiện nay trên 85 triệu dân ta vẫn bị tước các quyền căn bản nhất đă được minh định trong các văn kiện quan trọng của LHQ: Quyền an toàn về thân thể, quyền được tự do ăn nói, đi lại, quyền được thông tin đa diện, quyền được có sở hữu, quyền được tự do bầu cử những người đại diện cho chính ḿnh…

 

            Chỉ cần lấy một số sự kiện chính trị, kinh tế và xă hội đă diễn ra ở VN trong thời gian gần đây để đối chiếu với các qui định trong các văn kiện quan trọng của LHQ chúng ta sẽ thấy rất rơ, các quyền căn bản nhất của người dân VN đă bị nhà cầm quyền của ĐCS chà dạp thô bạo như thế nào!

            Trong khi Điều 21 của TNQTNQ coi quyền tự quyết của nhân dân trong một nước là một trong các quyền cơ bản:

„1.   Ai cũng có quyền tham gia chính quyền của quốc gia ḿnh, hoặc trực tiếp hoặc qua các đại biểu do ḿnh tự do lựa chọn.

2.    Ai cũng có quyền b́nh đẳng tham gia công vụ trong nước.

  1.  Ư nguyện của quốc dân phải được coi là căn bản của mọi quyền lực quốc gia; ư nguyện này phải được biểu lộ qua những cuộc tuyển cử có định kỳ và trung thực, theo phương thức phổ thông đầu phiếu kín, hay theo các thủ tục tuyển cử tự do tương tự. „

 

            Nghĩa là, đúng ra người dân VN phải được quyền hành xử việc ứng cử, đề cử và bầu cử các cơ quan nhà nước đại diện cho ḿnh. Nhưng trong cuộc bầu cử QH khóa 12 vào tháng 5 vừa qua, hầu như gần 100% tổng số gần 500 người trúng cử „đại biểu QH“ đều là đảng viên ĐCS. Trong khi đó số đảng viên của đảng này chỉ chiếm trên 3% dân số của VN. Như vậy là QH này không là đại diện cho nhân dân VN mà chỉ là đại diện cho chính ĐCS mà thôi!

 

            Trong khi TNQTNQ minh định: Điều 3: Ai cũng có quyền được sống, tự do và an toàn thân thể.“  Điều 5: Không ai có thể bị tra tấn hay bị những h́nh phạt hoặc những đối xử tàn ác, vô nhân đạo, làm hạ thấp nhân phẩm.“ Điều 9: Không ai có thể bị bắt giữ, giam cầm hay lưu đầy một cách độc đoán. Điều 10: Ai cũng có quyền, trên căn bản hoàn toàn b́nh đẳng, được một toà án độc lập và vô tư xét xử một cách công khai và công bằng để phán xử về những quyền lợi và nghiă vụ của ḿnh, hay về những tội trạng h́nh sự mà ḿnh bị cáo buộc.

            Công ước Quốc tế về các quyền chính trị của LHQ được ban hành 1966 và được nhà cầm quyền CSVN nh́n nhận c̣n chi tiết hóa hơn nữa các quyền chính trị của công dân hành xử theo phương pháp phi bạo lực và trách nhiệm phải tôn trọng của nhà cầm quyền. Nhưng chỉ riêng trong mấy tháng đầu năm nay chế độ độc tài toàn trị đă bắt giam mấy chục người hoạt động dân chủ phi bạo lực. Những người cầm đầu chế độ đă ra lệnh cho các toàn án xét xử sai trái và kết án tù những người dân chủ, trong đó có nhiều người trẻ.

            Trong lănh vực kinh tế và xă hội, TNQTNQ cũng minh định các quyền căn bản của con người để mưu cầu một cuộc sống có nhân phẩm.

 

      „Điều 17:

  1. Ai cũng có quyền sở hữu, hoặc riêng tư hoặc hùn hiệp với người khác.
  2. Không ai có thể bị tước đoạt tài sản một cách độc đoán. „                       

            Công ước Quốc tế về các quyền kinh tế, xă hội và văn hóa của LHQ 1966 c̣n xác định rơ ràng hơn các quyền này của người dân và trách nhiệm tôn trọng và thực thi của nhà cầm quyền. Nhưng trong các tháng gần đây nhà cầm quyền của ĐCS đă cho công an mật vụ đàn áp và giải tán các cuộc biểu t́nh của nông dân từ nhiều tỉnh kéo về Sài g̣n hay Hà nội đ̣i hỏi phải trả lại nhà đất đă bị tịch thu hay bị ép phải bán giá rẻ như bèo! Chỉ mới vài ngày trước đây sau khi thăm LHQ trở về, chính Nguyễn Tấn Dũng khi tới Tiền giang ngày 8.10 đă ra lệnh cho công an theo dơi và đàn áp những người cầm đầu các vụ khiếu kiện. (VNNet 9.10)

 

            Đúng lí ra, trong tư cách là thành viên của LHQ và thừa nhận giá trị của TNQTNQ cũng như các CUQT về các quyền chính trị, kinh tế và xă hội th́ chế độ CSVN phải tôn vinh và thực hiện nghiêm chỉnh nội dung các văn kiện này của LHQ. Nhưng các sự kiện dẫn chứng trên đây đă cho thấy, chế độ độc tài toàn trị đang chà đạp một cách thô bạo có hệ thống các quyền con người. Như vậy là họ đă coi thường và vi phạm trắng trợn các văn kiện căn bản của LHQ. Mỗi khi bị quốc tế kết án về các biện pháp đàn áp nhân quyền ở VN th́ những người cầm đầu chế độ thường đưa ra lập luận phi lí và ngang ngược là, các qui định về quyền con người trong các văn kiện của LHQ không mang giá trị phổ quát! Vậy tại sao họ không tự hỏi, vào làm thành viên của LHQ từ 30 năm nay để làm ǵ ? Và tại sao nay họ lại c̣n mong được làm hội viên trong HĐBA nữa?

 

*          *          *

 

            Nhà cầm quyền CSVN không dừng lại ở chính sách đàn áp thô bạo và có hệ thống quyền con người đối với người dân VN. Điều này c̣n phản ảnh rất rơ ràng ngay trong tư duy và tính toán của những người cầm đầu chế độ.

 

            Thật vậy, ai theo dơi các lời tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng trong diễn văn ngày 27.9 tại Đại hội đồng lần 62 của LHQ để xin cái ghế hội viên HĐBA (Cộng sản điện tử 28.9) và bài phỏng vấn của ông ta trong dịp này (Chính phủ điện tử 29.9) th́ thấy điều nổi bật bao trùm là, trong cả hai tài liệu này người đứng đầu chính phủ của chế độ độc tài toàn trị đă hoàn toàn im lặng không có một câu, một chữ nào nói tới các quyền căn bản của công dân VN, từ các quyền căn bản về chính trị tới kinh tế xă hội đă được minh định trong các văn kiện quan trọng của LHQ. Trong diễn văn ngày 27.9 Nguyễn Tấn Dũng chỉ lập đi  lập lại các vấn đề quốc tế về „ hoà b́nh, an ninh, hợp tác, phát triển“. Ông Dũng c̣n t́m cách đánh lạc hướng theo dơi của dư luận quốc tế về t́nh h́nh vi phạm nhân quyền dưới chế độ độc tài toàn trị ở VN bằng cách huênh hoang và tự đề cao vai  tṛ của chế độ độc tài này:

 

            „Trong 30 năm qua, với tư cách thành viên Liên hợp quốc, Việt Nam luôn hoạt động tích cực cho sự nghiệp hoà b́nh, ổn định, hợp tác và phát triển trên thế giới.“

 

            Nguyễn Tấn Dũng chỉ nhấn mạnh tới vai tṛ và thái độ của nhà cầm quyền CSVN trong các vấn đề quốc tế, nhưng hoàn toàn im lặng không đá động ǵ tới thái độ và cách cư xử của chế độ đối với ngay trên 85 triệu người dân ở trong nước.  Đây không phải là một sự t́nh cờ mà là một tính toán rất kĩ lưỡng của những người cầm đầu chế độ. Bởi v́ trước sau như một những người độc tài bảo thủ đang có quyền lực trong ĐCS vẫn tôn thờ chủ nghĩa Marx-Lenin và những biện pháp đàn áp của Stalin đối với những người khác chính kiến.  V́ vẫn tôn thờ tư duy độc tài và tàn ác tuy nó đă bị phá sản ngay từ cái nôi của Liên xô và Đông Âu từ gần hai thập niên, cho nên chế độ độc tài toàn trị ĐCS ở VN không có một thành tích ǵ trong việc bảo vệ quyền con người đối với trên 85 triệu nhân dân VN. Sự im lặng về việc không tôn vinh và tôn trọng các quyền căn bản của người dân của Nguyễn Tấn Dũng trong diễn văn ngày 27.9 tại Đại hội đồng LHQ đă chứng tỏ, chế độ này hoàn toàn không xứng đáng là đại diện của nhân dân VN tại LHQ!

 

 

*          *          *

 

            „Xét rằng, việc coi thường và khinh miệt nhân quyền đă đưa tới những hành động dă man làm phẫn nộ lương tâm nhân loại, và việc đạt tới một thế giới trong đó mọi người được tự do ngôn luận và tự do tín ngưỡng, được giải thoát khỏi sự sợ hăi và khốn cùng, được tuyên xưng là nguyện vọng cao cả nhất của con người“.

            Nhận định trên đây trong TNQTNQ phản ảnh rất trung thực t́nh h́nh vi phạm quyền con người một cách vô cùng tàn tệ và có hệ thống của chế độ độc tài toàn trị ở VN. Trên căn bản đó TNQTNQ cũng khẳng định quyền „phải nổi dậy chống áp bức và bạo quyền“ là một quyền chính đáng của mọi người:

            „Xét rằng, điều cốt yếu là nhân quyền phải được một chế độ pháp trị bảo vệ để con người khỏi bị dồn vào thế cùng, phải nổi dậy chống áp bức và bạo quyền,“

            Căn cứ vào những hành động chà đạp nhân quyền rất trầm trọng ở VN để đối chiếu với các văn kiện quan trọng của LHQ, mọi người thấy rơ là, việc chính quyền ĐCS vẫn đại diện cho VN ở LHQ từ 30 năm và sẽ trở thành hội viên không thường trực trong HĐBA là một thách đố trực tiếp nhưng đồng thời c̣n là cơ hội rất lớn đối với tất cả những người dân chủ chúng ta ở trong và ngoài nước, cũng như với các đảng viên CS tiến bộ c̣n giữ được lương tâm và nhiệt huyết.

 

            Dân tộc và đất nước VN xứng đáng là hội viên của LHQ. Nhưng chính quyền của ĐCS không xứng đáng làm người đại diện của VN tại LHQ. Bởi v́ chính quyền này không do nhân dân VN bầu cử trong tự do và dân chủ. Chính quyền này đă và đang cưỡng ép lên đầu nhân dân VN một ư thức hệ độc tài phản động. Đă thế chính quyền này đang chà đạp thô bạo một cách có hệ thống các quyền tự do căn bản của người dân đă được minh định trong TNQTNQ và các CUQT của LHQ !

 

            Khi ngồi trong HĐBA chế độ CSVN không thể chỉ nói xuông, hứa hẹn hăo các vấn đề quốc tế; mà quan trọng hơn nữa cả đối với những vấn đề ở VN, cụ thể là các hành động đàn áp khủng bố nhân dân và những người dân chủ. Họ phải thể hiện bằng những hành động cụ thể và minh bạch. V́ thế từ nay sẽ là một cơ hội tốt để những người dân chủ ở trong và ngoài nước, kể cả đảng viên CS tiến bộ, cần biết vận động dư luận VN và quốc tế bắt buộc những người cầm đầu chế độ phải chọn lựa giữa hai thái độ: Phải sớm tự từ bỏ các chính sách đàn áp nhân quyền và công nhận các quyền tự do căn bản của nhân dân VN chiếu theo các văn kiện quan trọng của LHQ; hay nhân dân VN sẽ đứng lên hành xử quyền chính đáng của ḿnh đă được các văn kiện quan trọng của LHQ minh định thừa nhận, là đấu tranh bằng phương pháp phi bạo lực để thay thế chế độ độc tài toàn trị và đề cử một chính quyền dân chủ đại diện xứng đáng của nhân dân VN ngay tại LHQ !

 

* Các văn kiện của LHQ trích từ bản dịch của Mạng lưới Nhân quyền VN.

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục