|
DC&PT - Thời
Sự 2007
Anh Hùng và Bảo vệ Tổ quốc
Hai Phán
LTG: Mấy hôm nay khi UB bầu
cử TW công bố danh sách đại biểu quốc
hội trúng cử, th́ có tới 492/493 đại biểu
do Đảng và các cơ quan thuộc Đảng hoặc
do Đảng đứng sau bảo bầu là trúng cử,
duy nhất 1 trường hợp tự ứng cử
trúng. Liệu trong số những dân biểu này, ai sẽ
là anh hùng và bảo vệ tổ quốc hiện nay?
Thưa
quư vị:
Nói
đến tổ quốc, th́ tất cả những ai
mang ḍng máu lạc hồng đều muốn đất
nước phát triển đi lên, sánh vai các nước
năm châu.
1.
Phải làm cho những lư tưởng
CNXH thành tầm tầm hơn:
Quả
thực, những người mác xít đă vạch ra
con đường đi đến chủ nghĩa xă
hội đầy hoa thơm và trái ngọt, lao động
và hưởng thụ theo nhu cầu (mới nghe qua rất hay, xong nghe đi nghe lại
thấy có cái ǵ đó không ổn).
Hồ
Chí Minh đă là người như vậy. Cuộc
đời ông luôn mong những mục tiêu, lư tưởng
về CNXH xa vời nói trên thành đơn giản và gắn
nó với <<cơm-áo-gạo-tiền>>
phù hợp với nhận thức của đại
đa số người dân để họ thấy
thật cụ thể và dễ thực hiện.
Nhưng
hôm nay, th́ khác. Qua những ǵ quan sát thấy th́ cái “CNXH” ở
Trung ương khác với cái CNXH ở địa
phương và CNXH của ông nông dân lại khác xa CNXH của
các nhà tư tưởng lư luận thời đại
mới.
Thế
đâu là khác biệt? Đó chính là tổng kết lư luận
và biến lư luận thành thực tiễn. Do quá nhiều
tư tưởng (kiến
thức được học phần lớn do ăn
cắp vặt) nên không thể tiêu hóa trong thực tiễn.
Có nhiều nhà tư tưởng c̣n chưa nắm chắc
ḿnh nói ǵ, tư tưởng c̣n chưa thông huống chi
những “học tṛ” của ḿnh? Nên những tư
tưởng đá nhau cứ như nấm sau mưa.
2.
Con tao chứ không phải con chúng nó:
Người Ấn
Độ có câu: “Giáo dục một người
đàn ông, th́ chỉ được một người.
Giáo dục một người đàn bà th́ được
một gia đ́nh. Giáo dục một người thầy
th́ được cả thế hệ”. Từ cải
cách chữ viết (nhờ có cải cách chữ viết
mà hàng chục anh đă “rinh” được bằng tiến
sĩ “nói nhăng nói cuội” miễn sao t́m được
lư do phải thay đổi, để rồi hôm nay lại
quay lại ban đầu? (không khéo lại
thêm hàng tá tiến sĩ nữa). Nào là kích cỡ, chữ
nét, viết hoa, viết thường ... của tiếng
Việt phải thay đổi, như thế như thế
mới là bản sắc văn hóa?!? Ối giời ôi!
Nhưng đáng khen
hơn là con các lănh đạo. Lănh đạo bảo
con dân đen cứ đi học trường làng
đi để học cái “kiến
thức” đă được Việt hóa, được
chuẩn hóa và là “kim chỉ nam” hành
động. Nhưng tiếc thay, con các Lănh đạo
th́ đang ung dung học tại Mỹ, Anh, EU, Úc, Canada,
... bằng tiền chùa và tiền tham nhũng. Thế
th́, đúng là ta nói một đằng, làm một nẻo.
Vận dụng mà không theo ư các anh lănh đạo (mất
quyền lợi) là choảng nhau ngay. Đúng là con tao chứ
không phải là con chúng nó.
3.
Địch và ta:
Người lính ở
mặt trận luôn phải nắm rơ tư tưởng
“địch và ta”. Nếu
là địch th́ bắn (kể cả những kẻ
bên ta hèn nhát đảo ngũ hoặc chiêu hồi). Nếu
là ta th́ phải “xung phong”.
Lịch sử chiến tranh gần đây cho thấy “anh hùng” đa số là những
người lính ngă xuống từ “loạt đạn” đầu tiên. Quá nhiều
người Việt hy sinh qua các cuộc chiến và thực
tế đă kéo lùi phát triển KT-XH của đất
nước đi nhiều chục năm.
Hôm nay, nhiều sĩ
quan và lính vẫn băn khoăn, cầm súng bảo vệ
cho ai? Phụng sự Tổ quốc, nhân dân hay trung
thành mấy quan tham và ai là địch ở đây? Bảo
vệ nhân dân, tổ quốc là đúng rồi. Nhưng
cầm súng để bảo vệ mấy ông dân như Đào
Đ́nh B́nh, Nguyễn Việt Tiến, Mai Văn Dâu, ... th́ người lính có thể
cầm súng được không? Tuân lệnh hay không tuân
lệnh đây!
Trung tá công an c̣n phải đứng đường
để “toét c̣i” - một
cách làm giàu không khó. Quân hàm trung tá th́ ít nhất anh cũng
là sĩ quan trung cấp, tương đương cấp
tham mưu trưởng trung đoàn chiến đấu,
mà c̣n phải “trưng mặt
tiền” ra để “đứng
đường” (không khác ǵ mấy lính nghĩa vụ,
tiêu binh) th́ qua đó thôi, cũng đủ thấy
được cái đốn mạt và khốn nạn
của cấp trên khi phong cho người ta quân hàm và bảo
“anh hăy ra mà đứng
đường”.
4.
Tướng “ạ”:
Sách sử khi nói về
tướng thường nhắc đến “danh tướng”, “hổ
tướng” và “vơ tướng”. Tuy nhiên, ở Việt
Nam có lẽ phải bổ sung loại tướng “thứ tư”, là “chạy tướng” hay “tướng ạ”. Như
kiểu mấy ông bảo “mày
ạ anh chưa”? Đáp: Dạ, em “ạ” anh rồi! Thế th́ ô-kê, chú lên tướng
(vỗ vai). Nhiều tướng mà danh sách tŕnh chính thức
ban đầu không có, nhưng vài tháng sau có “danh sách bổ sung” lên
tướng. Tướng mà phải bổ sung lên
tướng th́ quá đau đầu và cần phải
xem lại. Điển h́nh vụ này là tướng “X” của Tổng công ty “V”.
Vụ vũ trường
NEW CENTERY tại Hà Nội, khổ cho “tướng
Nhanh” vừa thăng quân hàm hôm trước th́ hôm sau vũ
trường này bị đập. Thế th́ oai hùm “thiếu
tướng” cái mẹ ǵ! Chẳng ai coi ông tướng
Nhanh trấn thủ Công an Hà Nội
ra ǵ rồi! Ngay sau đó, tướng Nhanh đă triển
khai chiến dịch “PR” làm sạch bộ mặt công
an Hà Nội để rộng đường tranh cử
nghị sĩ quốc hội thông qua mấy vụ
chuyên án, được mặt báo: An Ninh Thủ Đô,
An Ninh Nhân Dân và An Ninh Thế giới lăng xê. Nhưng
ǵ th́ ǵ, làm sao “rửa”
được nỗi nhục này hay bây giờ ở
Việt Nam
ta, cứ là tướng th́ “mặt
trơ trán bóng” hết lượt rồi?!
Tướng
quân là anh hùng, nếu vậy th́ Việt Nam
chúng ta có bao nhiêu danh tướng đây và bao nhiêu
“tướng ạ” đây? Khó quá!
5.
Cơng người, đạp khỉ:
Nhớ đến thuyết
tiến hóa của loài người, th́ từ khỉ
vượn người thành con người hôm nay. Thế
nhưng ở Việt Nam,
cái tệ cơng người ra nước ngoài phải
đáng suy nghĩ. Ǵ th́ ǵ cũng đoàn đi, đoàn
về. Rồi cũng hợp đồng rồi
đưa con nhà người ta (chủ yếu từ nông thôn, nông dân bán vài
trăm tấn thóc) để xách vali lên đường.
Sang đến nơi th́ phần đông bên đưa
người “buông”,
trách nhiệm c̣n lại như “rơm” biến người ta (đang là
người tử tế), ở nước ngoài thành “khỉ” từ bao giờ.
Khỉ th́ phải ở chuồng thú rạp xiếc biểu
diễn hay lên mặt báo đưa tin cho người
“dân b́nh thường” xem. Ôi, đau quá!
Đến đây, tôi nhớ đến bài hát
“ḍng máu lạc hồng”, rồi bài “ta tự hào đi
lên ôi Việt Nam”.
Nhưng mà đi lên “cơng người đạp khỉ”,
với bảo vệ tổ quốc mà trông chờ mấy
ông dân “tham nhũng” và “tướng ạ” th́ đất
nước mai này sẽ đi đến đâu
đây?
Hà Nội, đêm hè ngày nóng 38ºC đầu tháng
6/2007
HP
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|