|
DC&PT - Thời Sự 2007
Kẻ nói dối không đi được xa
Lạm phát chóng mặt !
·
Nông dân và công nhân phải chịu cuộc sống lầm than hơn!
·
Nguyễn Tấn Dũng từ dao to búa lớn đến lúng túng, ngụy biện và lẩn tránh
trách nhiệm!
"Việt Nam đứng thứ 2 thế giới về xuất khẩu gạo mà hàng năm vẫn c̣n hàng
trăm ngh́n đồng bào chỉ được ăn cơm khi ngày lễ, ngày tết, khi bị ốm".
(Cao Đức Phát, Ủy viên Trung ương đảng, Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát
triển Nông thôn, xác nhận trong cuộc điều trần tại QH ngày 17.11.07)
ÂU DƯƠNG THỆ
Nguyễn Tấn Dũng hứa
Hè vừa qua ngay sau khi được tái cử Thủ tướng (TT), Ủy viên Bộ
chính trị (BCT) Nguyễn Tấn Dũng đă tổ chức một cuộc họp quan trọng của
chính phủ vào ngày 12.8.07 để giải thích về các biện pháp chống lạm phát
theo Chỉ thị số 18 ngày 1.8 do chính ông ta kí. Trong cuộc họp này ông
Dũng đă hô hào là chính phủ của ông sẽ thực hiện các biện pháp quyết liệt
để kiềm chế tốc tộ tăng giá thấp hơn tốc độ tăng trưởng kinh tế:
„…phải
điều hành quyết liệt để đạt tốc độ tăng trưởng kinh tế GDP 8,5%/năm và
kiềm chế được tốc độ tăng giá thấp hơn tốc độ tăng GDP.“
[1]
TT Dũng c̣n nói trong dịp này là, nếu không làm được điều này
th́ sự tăng trưởng kinh tế sẽ mất hết ư nghĩa, v́ một khi mức lạm phát sấp
xỉ hay bằng mức tăng trưởng kinh tế th́ sự tăng trưởng coi như không!
Trong báo cáo trước ḱ họp thứ 2 của Quốc hội (QH) vào cuối tháng 10 vừa
qua ông Dũng đă cho biết mức tăng trưởng kinh tế trong năm 2007 dự tính
lên tới khoảng 8,5 % và ông đă tự đề cao nói là, đây là mức tăng trưởng
cao nhất trong nhiều năm trở lại đây![2]
Nhưng vào đầu tháng 11 Tổng cục Thống kê vừa đưa ra những con
số về giá cả gia tăng nhanh, mà báo chí trong nước đă kêu lên là „gia
tăng chóng mặt“:
„Theo số liệu chính thức của Tổng cục Thống kê (TCTK), chỉ số
giá tiêu dùng (CPI) của 10 tháng đầu năm 2007 tăng 8,12% so với tháng
12-2006. C̣n nếu so với cùng kỳ năm ngoái th́ CPI đă tăng 9,34%, trong đó
mức tăng ở khu vực thành thị là 9,74% và ở nông thôn là 8,92%.“
[3]
Tờ Thời báo Kinh tế Sài g̣n dẫn chứng thêm:
„Lạm phát trên thực tế có lẽ không chỉ là 8 hay 9% mà có thể
c̣n cao hơn. Theo số liệu của TCTK, tổng mức bán lẻ hàng hóa và doanh thu
dịch vụ tiêu dùng theo giá danh nghĩa 10 tháng năm 2007 tăng 22,7% so với
cùng kỳ năm trước. Cũng trong giai đoạn nay, đầu tư tăng nhanh hơn so với
tiêu dùng, đồng thời chi tiêu của Nhà nước chiếm một tỷ lệ tương đối ổn
định. Điều này có nghĩa là tốc độ tăng tổng chi tiêu của nền kinh tế (theo
giá danh nghĩa) phải cao hơn 22,7%. Mặt khác, nếu đem cộng thâm hụt thương
mại thực vào tốc độ tăng trưởng GDP thực, ta có tốc độ tăng trưởng nguồn
cung thực vào khoảng 12-13%. Sự chênh lệch giữa tốc độ tăng tổng chi tiêu
danh nghĩa và tăng trưởng GDP thực chính là tỷ lệ lạm phát, và v́ vậy có
lư do để lo ngại rằng lạm phát thực tế c̣n cao hơn mức công bố chính thức.“
[4]
Như vậy ngay cả Tổng cục Thống kê cũng đă xác nhận, mức lạm
phát đang gia tăng nhanh và đă tới mức cao hơn cả mức tăng trưởng kinh tế.
Nghĩa là những biện pháp nhằm ngăn chặn giá cả leo thang theo Chỉ thị số
18 của Nguyễn Tấn Dũng đă không mang lại kết quả.
Lạm phát mở cửa cơ hội làm giầu cho những kẻ có quyền-tiền,
nhưng đẩy nông dân xuống nghèo đói, vực đen
Trong một xă hội khi đồng tiền mất giá nhanh, xẩy ra lạm phát cao th́ hậu
quả trực tiếp bất lợi là những người có mức lợi tức thấp, những giới sống
bằng đồng lương ba cọc ba đồng. Nhưng các giới kinh doanh làm ăn bất chính
và những người có tiền của th́ là giai đoạn làm ăn hái ra tiền, do các
hoạt động đầu cơ, tích trữ. Trong chế độ toàn trị hiện nay ở VN các việc
này lại càng dễ xẩy ra hơn cả công khai lẫn ngấm ngầm. Bởi v́ chế độ kinh
tế hiện nay ở VN là
„ Kinh tế thị trường (KTTT) theo dịnh hướng XHCN“.
Tức là KTTT đặt dưới sự chỉ huy của chế độ độc đảng. Trong đó, tuy kinh
tế được cởi mở nhưng các quyết định liên quan tới kinh tế, tài chánh, đất
đai và tài nguyên vẫn độc quyền trong tay một số người có quyền lực.
V́ thế, giới có thể đầu cơ dễ dàng là những người có quan hệ mật thiết với
những người có quyền lực. Quyền và tiền đang quyện với nhau để bóc lột, để
hà hiếp và tham nhũng!
T́nh h́nh này hiện nay ở VN giống hệt như t́nh trạng thời kinh tế tư bản
rừng rú, cá lớn nuốt cá bé, của thời đầu KTTB ở Âu châu trước đây vài thế
kỉ. Khi đó tầng lớp vua chúa và quí tộc có quyền lực đă thỏa hiệp với tầng
lớp chủ nhân để cùng nhau bóc lột, đày ải công nhân với mục tiêu củng cố
quyền lực và thu vén tiền bạc vào túi riêng!
Trong khi ấy ở VN hiện nay, thành phần bị thiệt tḥi nhiều
nhất do vật giá tăng nhanh là những người nông dân, những người lao động
trong các thành thị và những người ăn lương ba cọc ba đồng.
Người nông dân là người phải chịu thiệt tḥi nhiều nhất của t́nh trạng lạm
phát cao.
Nông dân chiếm tới trên 70% dân số VN, nghĩa là khoảng trên 60 triệu người
(trong tổng số 85 triệu dân). Trong các năm vừa qua tuy tăng trưởng kinh
tế cả nước được mô tả là cao ở mức trên dưới 7%/năm. Nhưng Chủ tịch Hội
Nông dân VN và đại biểu QH Nguyễn Quốc Cường vừa cho biết, ở nông thôn
mức tăng trưởng chỉ lên khoảng 3,5% /năm.[5]
Nghĩa là chỉ bằng một nửa mức tăng trưởng kinh tế trung b́nh. Mức tăng
trưởng thấp này không đền bù được với vật giá gia tăng nhanh và cao. Nên
hậu quả trực tiếp là đời sống của người nông dân VN ngày càng cực khổ hơn
và sự cách biệt, phân hóa giầu nghèo giữa nông thôn và thành thị càng bành
ra. Chính điều này Ủy viên TUĐ, Bộ trưởng Nông nghiệp và phát triển nông
thôn Cao Đức Phát đă nh́n nhận trong cuộc điều trần ngày 17.11 tại QH:
"Việt Nam đứng thứ 2 thế giới về xuất khẩu gạo mà hàng năm vẫn
c̣n hàng trăm ngh́n đồng bào chỉ được ăn cơm khi ngày lễ, ngày tết, khi bị
ốm".
[6]
Cũng trong ḱ họp QH hiện nay, Ủy viên TUĐ Bộ trưởng Tài chánh
Vũ Văn Ninh cũng phải thừa nhận là, v́ giá cả gia tăng quá nhanh nên đang
ảnh hưởng xấu lên nông dân:
„…do tác động của tăng giá lương thực, thực phẩm th́ chỉ có
một bộ phận rất nhỏ nông dân có lợi, c̣n đại bộ phận, nhân dân bị ảnh
hưởng.“
[7]
V́ thế nạn đói nghèo ngày càng gia tăng ờ nông thôn, nhất là ở các vùng
cao và sâu. Theo số liệu của TCTK th́ ở khu vực nông thôn, so với thời
điểm cuối tháng 10-2006,
số hộ thiếu đói tăng 44% và số nhân khẩu thiếu đói tăng 47%.[8]
Để đánh lạc dư luận thế giới là chính sách giảm nghèo đang có kết quả ở
VN, cho nên tới nay chế độ CS vẫn giữ tiêu chuẩn định mức nghèo đói rất
thấp là 200.000 đồng/người/tháng ở nông thôn, nghĩa là chỉ 6.000 đ/ngày.[9]
(Nếu 1 USD là trên 16.000 đ, th́ sẽ là khoảng gần 0,40 USD/ngày, gần 12
USD/tháng hay chừng 140 USD/năm). Mức này chỉ bằng ¼ chuẩn nghèo mới của
Liên hiệp quốc.
Trong ḱ họp cuối năm hiện nay của QH, Nguyễn Văn Sơn đại biểu QH tỉnh
Tuyên quang, một tỉnh miền núi, đă mời các đại biểu về quê ông dùng một
bữa cơm với người nghèo để biết sự khốn cùng của người nông dân ra làm sao:
"Người nghèo ở nông thôn theo tiêu chí hiện hành có mức thu nhập dưới
200.000đ/người/tháng, nghĩa là mức sống cỡ dưới 6.000đ/người/ngày".
Ông Sơn chua chát nhận xét tiếp:
"Chúng ta chỉ cần ăn một bữa cơm với người nghèo một cách ngẫu nhiên th́
sẽ biết rất rơ cuộc sống của người nghèo như thế nào!"
[10]
Giới lao động ở thành thị đang bị điêu đứng v́ lạm phát,
bóc lột của chủ nhân và vô cảm của những người có quyền lực
Trong khi ấy hàng triệu công nhân trong các thành phố và các
trung tâm chế xuất công nghiệp, đặc biệt ở Hà nội, Sài g̣n và các vùng phụ
cận th́ cũng phải chịu cuộc sống điêu linh không khác ǵ nông dân. V́ cuộc
sống ở nông thôn ngày càng cơ cực nên trong những năm qua có hàng triệu
nông dân đă phải chạy vào các thành phố và các trung tâm chế xuất công
nghiệp để kiếm công ăn việc làm. Nhưng cuộc sống
trên đe dưới bố, vô cùng đói rách lại bị đối xử rất tàn tệ của bọn chủ
nhân nước ngoài vào đầu thế kỉ 21 chẳng
khác ǵ đời sống công nhân VN trong các đồn điền cao su dưới sự bóc lột
của thực dân Pháp trước đây một thế kỉ ! Nhất là khi vật giá leo thang
chóng mặt như hiện nay.
Ngay cả tờ Công an Nhân dân cũng phải viết một tựa lớn
„Giá
cả "đi lên", đời sống người nghèo “đi xuống”[11]
để tả cuộc sống thê lương của người lao động trong xă hội mà đảng nắm
quyền vẫn tự mệnh danh là người đi tiên phong bảo vệ quyền lợi người lao
động:
„Bữa cơm bụi b́nh dân của 3 công nhân Trường, Thành, Tuy chỉ
có rau dưa, đậu, lạc. Trước mỗi người ăn hết 7.000 đồng/bữa, giờ giá tăng
thành 12.000 đồng/bữa. Chủ nhà cho thuê lại yêu cầu tăng 100.000 đồng/tháng.“
[12]
Chính tờ Nhân dân, cơ quan ngôn luận của ĐCS, cũng cho biết,
theo Tổng cục Thống kê:
„Trong
tháng 9, giá lương thực đă tăng tới 16,21% so với cùng kỳ năm trước và
tính chung 9 tháng năm 2007, giá lương thực đă tăng tới 14,9% so với 9
tháng 2006.“
[13]
Trong khi ấy, trên tạp chí Nghiên cứu Kinh tế số tháng 10.07
TS Trần Minh Yến thuộc Viện Kinh tế VN, đă viết một bài dài về „đ́nh
công, tiền lương – hai vấn đề nổi bật trong lănh vực lao động, làm việc ở
nước ta hiện nay“. Ông cho biết, từ 1995 tới tháng 6.06 đă có 1.281 vụ
đ́nh công trên cả nước. Riêng trong năm 2005 có 147 vụ đ́nh công và trong
6 tháng đầu 2006 cả nước đă có 303 vụ đ́nh công. Đ̣i hỏi của công nhân rất
chính đáng và khẩn thiết là chống lại đồng lương chết đói, chính sách bóc
lột của chủ nhân và sự vô cảm của cán bộ Công đoàn của chế độ. TS Yến c̣n
cho biết, 66,5% các cuộc đ́nh công của công nhân đă diễn ra trong các xí
nghiệp có vốn đầu tư của nước ngoài.
Trong đó số vụ đ́nh công trong các hăng có vốn của Đài loan và Hàn quốc
lên tới 36,3% và 28%. Nghĩa là số vụ đ́nh công ở trong các công ti có vốn
của Đài loan và Đại hàn lên tới trên 64% số vụ đ́nh công của công nhân VN
trong các công ti có vốn nước ngoài.[14]
Ai cũng biết các công ti của hai nước này đang làm ăn ở VN nổi
tiếng là chỉ tính tới lợi nhuận riêng và không để ư tới quyền lợi chính
đáng về lương bổng, các bảo hiểm xă hội và điều kiện lao động, sinh sống
của công nhân. Đă thế, để thu hút đầu tư của nước ngoài, chế độ độc tài
toàn trị c̣n để thả dong cho các nhà đầu tư nước ngoài làm ăn ở VN mà
không kiểm soát các vi phạm lao động…
Bất chấp nạn bóc lột mà công nhân VN phải chịu đựng trong các công ti của
Đại hàn, giữa tháng 11 trong chuyến thăm Nam Hàn, Nông Đức Mạnh –người
đứng đầu chế độ toàn trị- đă được các nhà kinh doanh Đại hàn tiếp đăi rất
niềm nở và ưu đăi. Trong dịp này người đứng đầu chế độ toàn trị đă cho
biết tiếp tục dành những ưu đăi cho các nhà đầu tư Đại Hàn tại VN.
Chúng ta c̣n nhớ, khi Đỗ Mười làm Tổng bí thư trong chuyến thăm Đại Hàn
cũng đă được các giới tư bản nước này đấm mơm cả triệu Dollar để họ có
điều kiện tốt làm ăn ở VN! Chính mới đây cả Chủ tịch nước Nguyễn Minh
Triết và TT Nguyễn Tấn Dũng đều tuyên bố là:
„Thành công của nhà đầu tư
[nước ngoài] là thành công của chính VN!“[15]
Nhưng thực tế đă cho thấy, sự thực nhiều khi hoàn toàn trái ngược với
tuyên bố của nhóm lănh đạo độc tài: Trong khi những nhà tư bản Đại Hàn và
Đài loan kiếm được những lợi nhuận lớn và nhanh ở VN th́ đời sống của hàng
trăm ngàn công nhân trong các hăng xưởng của họ phải chịu cực khổ, hành hạ..
Nhất là khi vật giá ngày càng leo thang nhanh như hiện nay!
Gần đây báo chí của chế độ cũng đă phải tường thuật nhiều thảm
cảnh của công nhân. Trong khi bọn đầu cơ đang cấu kết với các tham quan
đẩy giá nhà, đất ở Sài g̣n, Hà nội và nhiều thành phố lớn tăng lên khủng
khiếp th́ hàng trăm ngàn công nhân phải sống chui rúc trong các nhà ổ
chuột, pḥng trọ của họ như các „chuồng gà“:
„Bước vào nhà trọ của công nhân (CN) Trương Thị Đan Huyền,
chúng tôi thật sự bàng hoàng! Thoạt nh́n, pḥng trọ giống như một dăy
“chuồng gà”. Ḍng kênh nước đen nhờ nhờ rác sau nhà lắm khi tràn lên ngập
mắt cá chân. Mỗi pḥng rộng 1,2m, dài 1,6m, đủ rộng để đặt hai cái gối nằm
và đủ dài để người cao phải ngủ co chân. Quần áo được treo bên vách. C̣n
mọi đồ dùng cá nhân đều phải đặt lên kệ. Vách và nền pḥng đều được ghép
bằng loại ván ép cũ, dán giấy loang lổ.“
[16]
„…Nhiều lúc nữ CN Công ty thủy hải sản Hải Minh (Q. Thủ Đức,
TP.HCM) c̣n phải kiêm luôn phu khuân vác. Ngoài cắt, rửa, lột da cá, các
cô gái c̣n phải vác cả những con cá mập nặng 70-80kg. Mặc cho kho lạnh rét
cắt da, các CN vẫn phải làm. Có lúc tăng ca liên tục, đuối sức, đến ba CN
cùng khuỵu xuống ngất xỉu. Làm quần quật nhưng mức lương CN chưa đến 1
triệu đồng/tháng. Ngày 17-10, tập thể CN đă làm đơn kiến nghị xin được
tăng lương. Ngay sau đó, ông giám đốc (Đài Loan) đă cho chở năm CN - những
người ông nghi ngờ phát động làm đơn - sang một công ty khác. Tại đây, ông
ép năm người này nhận quyết định sa thải. „[17]
Chúng ta không ḱ thị ngoại quốc, không chống lại bang giao kinh tế với
nước ngoài. Trái lại chúng ta ủng hộ giao thương của VN với nước ngoài để
dân giầu, nước mạnh. Nhưng các hợp tác phải trên nguyên tắc bảo đảm đời
sống và quyền lợi chính đáng của công nhân VN và cùng có lợi giữa các bên
đối tác, theo đúng các tiêu chuẩn của các Công ước về lao động và nhân
quyền của Liên hiệp quốc! Chúng ta cương quyết chống lại mọi chính sách
làm sống dậy các biện pháp bóc lột và đày ải công nhân của thời thực dân
trước đây. Đây là trách nhiệm trực tiếp của nhà cầm quyền ĐCS !
Nguyên nhân của nạn lạm phát nhanh và cao hiện nay
Trong khi phía những người cầm quyền thường đổ lỗi cho nạn lạm
phát hiện nay là do thiên tai mà VN phải chịu trong thời gian qua và giá
nhiều hàng hóa trên thế giới đă gia tăng nhanh trong năm nay, như xăng
dầu, thép, sữa…Nhưng các giới chuyên viên về kinh tế, tài chánh ở trong
nước đă phản biện lại việc t́m cách chạy tội của những người có trách
nhiệm. Họ dẫn chứng là, luận cứ của những người lănh đạo chế độ không vững,
v́ một số nước trong khu vực có mức giá cả hàng hóa gia tăng thấp hơn
nhiều so với VN:
„…mặc dù giá thế giới tăng làm CPI ở Việt Nam tăng theo,
nhưng chắc chắn đây không phải là nguyên nhân quan trọng nhất v́ nếu thế,
các nước trong khu vực như Trung Quốc, Thái Lan, Malaysia cũng phải chịu
những cú sốc giá tương tự. Thế nhưng chỉ số giá tiêu dùng ở các nước này
chỉ dao động trong khoảng 4-5%.“
[18]
Nhiều chuyên viên đă cho rằng, nguyên nhân chính đă gây ra nạn
vật giá giá tăng nhanh và cao ở VN hiện nay là do sai lầm và chủ quan của
chính phủ trong chính sách tiền tệ. Đó là việc Nguyễn Tấn Dũng đă để cho
Ngân hàng Nhà nước trong một thời gian ngắn chỉ trong 6 tháng đă tung ra
hàng trăm ngàn tỉ đồng tiền VN để mua vào 9 tỉ Mĩ kim.
Chính việc bơm số tiền mặt ra quá lớn và quá nhanh này đă làm cho đồng
tiền VN mất giá và đây là nguyên do chính đă gây ra nạn lạm phát nhanh và
cao như hiện nay.
V́ không thể chối căi được nữa nên cuối tháng 10 vừa qua
Nguyễn Tấn Dũng đă tự khen và t́m cách bào chữa việc mua ngoại tệ rất lớn
là để tăng dự trữ ngoại tệ và giữ hối suất thấp cho đồng VN để thuận lợi
cho việc xuất cảng:
„…chưa có giai đoạn nào dự trữ ngoại tệ lại tăng mạnh như thời
gian vừa qua, từ mức đáp ứng chưa đến 12 tuần nhập khẩu vào cuối năm 2006
lên gần 20 tuần vào thời điểm hiện nay. Dự trữ ngoại tệ tăng cho thấy 2
mặt của một vấn đề, thứ nhất do đầu tư trực tiếp và gián tiếp vào nước ta
tăng rất mạnh, điều này rất đáng mừng nhưng cũng lo v́ khi đầu tư vào Việt
Nam, nhà đầu tư nước ngoài phải chuyển ngoại tệ thành VND để đầu tư, Việt
Nam không thể để nền kinh tế bị đô-la hóa nên buộc phải mua ngoại tệ vào.
Nếu chúng ta không mua ngoại tệ th́ giá USD sẽ xuống, giá VND tăng lên sẽ
tác động trực tiếp đến xuất khẩu.
Kết quả là trong ṿng 6 tháng, Ngân hàng Nhà nước phải mua vào khoảng 9 tỷ
USD.“[19]
Chỉ làm một con tính đơn giản, nếu 1 USD là 16.000 đồng VN sẽ thấy, chỉ
trong 6 tháng để mua 9 tỉ USD th́ Ngân hàng Nhà nước đă phải tung ra thị
trường số tiền mặt rất lớn là: 16.000 x 9.000.000.000 =
144.000.000.000.000 đồng VN! Số tiền bỏ ra để mua 9 tỉ Mĩ kim gần bằng 70%
số dự thu cho ngân sách Nhà nước trong năm 2008.[20]
Nhưng cùng lúc đó Nguyễn Tấn Dũng đă phải thừa nhận rằng, giải pháp tung
tiền một số tiền mặt rất lớn của đồng VN để mua 9 tỉ Mĩ kim đă làm cho
đồng bạc VN mất giá, khiến cho nạn lạm phát cao và nhanh, nhưng các cơ
quan chính phủ vẫn bị lúng túng không biết cách giải quyết nào cho ổn thỏa:
„Trong quá tŕnh điều hành, Chính
phủ chưa lường hết được là khi đưa VND ra mua ngoại tệ th́ chính sách tiền
tệ để rút tiền trở lại thế nào. Điều hành cung - cầu tiền tệ lưu thông
phải bằng chính sách tiền tệ như phát hành trái phiếu, tín phiếu, tăng dự
trữ bắt buộc… chứ không thể bằng mệnh lệnh hành chính. Những việc này
Chính phủ đă thực hiện quyết liệt, song vẫn sự chậm trễ trong khi nền kinh
tế biến chuyển rất nhanh.“[21]
Trong dịp này Nguyễn Tấn Dũng đă không dám nói thẳng và nói
thật là, hầu hết 9 tỉ Mĩ kim mua được lại phải dùng trả nợ cho Bắc kinh để
bù đắp vào thiếu hụt rất lớn trong việc giao thương với Trung Hoa:
„Số liệu thống kê từ năm 2001 đến nay, thâm
hụt thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc ngày càng lớn và hiện đă lên
đến khoảng 200%. Cụ thể, năm 2006 Việt Nam xuất sang Trung Quốc 2,486 tỷ
USD, ngược lại Trung Quốc xuất sang Việt Nam 7,465 tỷ USD. Không những thế,
trong khi xuất khẩu sang Trung Quốc trong năm qua có giảm nhẹ 2,6% th́
nhập khẩu từ Trung Quốc lại tăng trên 30%. Tính ra, Việt Nam đang nhập
siêu từ Trung Quốc 176,2%.
Tuy nhiên, trên đây chỉ là con số về
xuất nhập khẩu hàng hóa. T́nh h́nh thực tế sẽ trầm trọng hơn nếu tính cả giá
trị về dịch vụ, ngân hàng, du lịch, viễn thông và thậm chí là cả doanh số mua
điện hàng năm th́ sẽ c̣n tăng nhiều hơn nữa.“
[22]
Trong mùa hè vừa qua, v́ lạm phát bộc phá mạnh cho nên Nguyễn
Tấn Dũng đă phải họp nội các bất thường và ban bố Chỉ thị số 18 ra lệnh
cho các bộ và cơ quan chính phủ t́m cách ngăn chặn việc tăng giá hàng.
Nhưng v́ không đạt được kết quả, cho nên ngày 31.10 vừa qua ông Dũng lại
phải ra Chỉ thị mới số 33 để tăng cường các biện pháp ngăn chặn lạm phát.
Tuy vậy cho tới nay các biện pháp này cũng vẫn không đưa lại kết quả.
Chính v́ thế, ngày 19.11 vừa qua Ủy viên BCT, Phó TT Thường trực Nguyễn
Sinh Hùng, thay mặt Nguyễn Tấn dũng đang dự Hội nghị Cấp cao của ASEAN tại
Singapor, đă phải xác nhận rằng, những lời hứa của TT Nguyễn Tấn Dũng vào
đầu tháng 8 vừa qua là quyết kiềm chế không để lạm phát cao hơn mức tăng
trưởng kinh tế là không đúng:
"Khả năng đạt 8,5% [mức
tăng trưởng kinh tế] là có thể, c̣n chỉ số
giá cả dưới mức tăng trưởng th́ khó ".
[23]
Dĩ nhiên là dịp này Nguyễn Sinh Hùng- cũng như Nguyễn Tấn Dũng
trước đây, vẫn t́m cách đổ lỗi cho giá xăng dầu tăng quá nhanh trên thế
giới và nạn lũ lụt mà VN đang gặp phải là nguyên nhân chính cho việc vật
giá leo thang nhanh. Cách bào chữa này là thái độ quen thuộc của nhóm cầm
đầu chế độ từ trước tới nay, khi gặp khó khăn th́ họ đổ cho
„mất mùa là tại thiên tai“!
Nhưng các thắng lợi th́ họ lại vơ vào
„được mùa là tại thiên tài đảng ta. „
* * *
Khi theo dơi thái độ của Nguyễn Tấn Dũng trong việc giải thích
nạn lạm phát nhanh và cao hiện nay người ta thấy rơ: Hiện nay ông ta đang
để tự lộ rơ thái độ lúng túng không biết giải quyết như thế nào. Nhưng chỉ
vài tháng trước đó chính ông ta đă rất tự cao tự đại, coi việc giải quyết
lạm phát như trong tầm tay của ḿnh rồi. Nay đứng trước sự thực là mức lạm
phát gia tăng cao hơn cả mức tăng trưởng kinh tế. Nguyễn Tấn Dũng không đủ
bản lĩnh dám nhận trách nhiệm, chẳng những thế ông ta c̣n đang t́m cách
ngụy biện và chạy tội. Trong dịp QH họp ḱ thứ hai vào cuối tháng 10, một
số báo chí đă thắc mắc là, liệu tuyên bố ngày 12.8 trước đây của Nguyễn
Tấn Dũng là quyết không để mức lạm phát cao hơn mức tăng trưởng kinh tế có
c̣n đúng không? Nguyễn Tấn Dũng đă không trả lời thẳng, nhưng đă ngụy biện
một cách rất trơ trẽn:
„Tôi xin nói với các bạn, GDP
[ư nói mức tăng trưởng kinh tế]
là giá trị tăng thêm, nó đă loại trừ yếu tố tăng giá.“[24]
Như vậy Nguyễn Tấn Dũng đă tự mâu thuẫn với chính ông trước
đây!
Thế rồi, các tuần lễ gần đây giá cả càng tăng nhanh, dư luận
rất bất b́nh, nhiều đại biểu QH muốn chất vấn người có trọng trách nhất
của chính phủ. Tuy biết trước là vào dịp QH chất vấn chính phủ th́ Nguyễn
Tấn Dũng sẽ có mặt tại Singapor để tham dự Hội nghị Cấp cao ASEAN, nhưng
ông Dũng vẫn làm ra vẻ như sẵn sàng trả lời trực tiếp trước QH và đă tuyên
bố hùng dũng là, nếu có đại biểu yêu cầu th́ tôi sẽ sẵn sàng trả lời!
Một sự gian trá khác của Nguyễn Tấn Dũng là chờ khi QH vừa họp
song hôm trước, ngay ngày hôm sau, 22.11.07, ông ta mới ra lệnh tăng giá
dầu thêm 1.700 đ, tức là giá các loại nhiên liệu tăng ít nhất là 15% và
đây là lần thứ năm tăng giá dầu trong năm nay. Cú xốc của việc tăng giá
dầu lần này đang đẩy giá cả các hàng hóa và dịch vụ khác gia tăng mạnh làm
điêu đứng nhiều giới và đang gây bất b́nh rất lớn trong nhân dân!
[25]
Sai lầm trong quyết định về chính sách, lúng túng trong cách
giải quyết các khó khăn, nhưng lại thích huyênh hoang, dao to búa lớn và
giữ thái độ dối trá trước nhân dân và dư luận, không có bản lănh và can
đảm dám nhận trách nhiệm. Đây là những đặc điểm về con người của Nguyễn
Tấn Dũng tự để lộ rất rơ ra trong thời gian qua. Bản chất này của Nguyễn
Tấn Dũng không chỉ thấy trong cách ông ta giải quyết nạn lạm phát, mà cả
những lănh vực khác do Nguyễn Tấn Dũng phụ trách, cụ thể nhất như công tác
chống tham nhũng, trong đó ông là Trưởng ban!
Trích:
Tạp chí Dân chủ & Phát triển mới số 35 (báo in), sẽ phát hành tháng 12.07
Ghi chú:
[1]
. Báo điện tử Chính phủ (CP) 12.8
[3]
. Thời báo Kinh tế Sài g̣n (TBKTSG) 8.11
[5]
. Tuổi trẻ Chủ nhật (TT) 11.11
[11]
.
Công an Nhân dân (CAND) 29.10
[14]
. Nghiên cứu Kinh tế số tháng 10.07, tr. 43-52
[15]
. Vietnam Net (VNN) 12.9
[19]
. Nguyễn Tấn Dũng, CP 26.10
[21]
. Nguyễn Tấn Dũng, CP 26.10
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|