|
|
DC&PT - Thời
Sự 2006
Thời
gian ủng hộ chúng ta !
VŨ THƯ HIÊN
VIET TIDE: Chào ông Vũ Thư
Hiên. Với tư cách nhà văn, ông có thể chia sẻ
cái nh́n theo cách nhà văn của ông với độc giả
Việt Tide về Năm Mới 2006? Một nét tổng
quan chẳng hạn.
VŨ THƯ HIÊN: Tôi không phải là thầy số,
c̣n tệ hơn, tôi là một người lạc quan
thâm căn cố đế, tôi dễ sai lầm trong sự
dự báo lắm, xin thú nhận ngay như vậy cho tiện.
Nhưng chia sẻ cái nh́n của ḿnh với độc
giả th́ tại sao lại không chia sẻ? Với
năm 2006, tôi vui. Tôi nh́n thấy nó trong màu hồng.
VIET TIDE: Một
dự cảm thuần tuư siêu h́nh, hay dựa vào một
sở cứ nào đó, cho dù c̣n mơ hồ?
VŨ THƯ HIÊN: Có sở cứ đấy. Vừa
bước vào năm 2006, trên 30.000 thợ ở Sài G̣n
và vùng phụ cận đồng loạt đ́nh công. Có
người c̣n nói đến trên 50.000 cơ, nhưng
tôi chưa biết đó là dựa vào nguồn tin nào.
Đúng là một chuyện long trời lở đất,
chưa từng có trong lịch sử Việt Nam.
VIET TIDE: Cuộc
đ́nh công cho ta thấy điều ǵ, theo ông?
VŨ THƯ HIÊN: Nó nói lên nhiều lắm.
Một là, giai cấp công nhân mà đảng Cộng sản
tự xưng là đại diện, đến hôm nay
đă thấy được, và thấy rất rơ ràng,
như một cộng với một là hai, rằng
đảng Cộng sản tự xưng là đội
tiên phong của giai cấp công nhân nọ không hề
đấu tranh cho quyền lợi của họ. Chưa
bao giờ có chuyện một đảng gọi là cộng
sản mà lại công nhiên và trắng trợn đứng
ra bảo vệ quyền lợi của giới chủ.
Cháy nhà ra mặt chuột, nhờ đó mà công nhân và các
tầng lớp khác mới thấy cái đảng
đang cai trị đất nước này là của
ai, quyền lợi của cái đảng đó nằm
ở đâu. C̣n đến khi chính đảng xua công
an đi bắt cả trăm người mà nó buộc
tội là khởi xướng đ́nh công th́ chẳng
c̣n cái mo nào có thể che nổi cái bộ mặt của
đảng nữa. Thấy được như thế
là tốt lắm đấy. Đám cháy này báo hiệu một
điềm xấu, rất xấu, cho chế độ
độc tài.
Hai là, những người lao động Việt Nam
đă vượt qua thói quen nghĩ trên quyền công
dân, mà nghĩ trên quyền con người, một bậc
cao hơn hẳn trong tư duy thông thường của
người Việt sống trong ḷng chế độ
cộng sản.
VIET TIDE: Xin ông
nói rơ hơn ư vừa rồi.
VŨ THƯ HIÊN: Người công dân quen hành xử
theo luật pháp mà quốc gia cho phép, chứ không quen suy
nghĩ theo quyền mà con người hiển nhiên có. Nếu
nghe theo luật pháp th́ những người công dân muốn
đ́nh công phải chờ đợi từ vài tuần
lễ đến mấy tháng, tôi không nhớ rơ đích
xác theo luật là bao nhiêu lâu, nhưng là thời gian rất
dài. Người ta đă không đợi, người
ta cũng không sợ lệnh cấm tụ họp
đông người của ông thủ tướng Phan
Văn Khải nhằm đối phó với những
cuộc biểu t́nh của những người dân oan
ức, sợ nó rẽ sang ngả chính trị. Theo bà Cù
Thị Hậu, lănh tụ Công đoàn, trong một cuộc
trả lời phỏng vấn của VNExpress cách
đây vài ngày th́ những người đ́nh công đă
bất chấp các điều khoản trong luật
đ́nh công, họ cứ đ́nh công. Cuộc đ́nh
công lần này lan rất nhanh từ xí nghiệp này
đến xí nghiệp khác, và “những cuộc đ́nh
công sẽ c̣n tiếp diễn…”, cũng lại theo dự
báo của bà Hậu, mặc dầu công đoàn ra sức
“giải thích”, chính quyền ra sức đe doạ,
công an ra sức bắt bớ… Dường như bà Hậu
nói hớ cái ǵ đó, hoặc nhiều cái ǵ đó, nên
bài phỏng vấn đă bị bóc đi ngay.
VIET TIDE: Ông có nghĩ
rằng những cuộc đ́nh công này sẽ ảnh
hưởng lên tiến tŕnh dân chủ hoá đất
nước?
VŨ THƯ HIÊN: Tôi nghĩ đúng như thế.
Cái ǵ gây ra bất lợi cho độc tài th́ cái đó
có lợi cho dân chủ. Trường hợp này là đặc
biệt bất lợi. Qua vụ đ́nh công này tôi thấy
việc làm của những người dân chủ
đă có tác dụng làm người ta bớt sợ hăi,
rồi hết sợ hăi, kích thích người ta dũng
cảm đứng lên bảo vệ quyền lợi
chính đáng của ḿnh. Có một sự liên quan như
thế. Những hành động cụ thể ngày một
nhiều thêm, tạo ra một xu thế mới trong một
yếu tố quan trọng trong mọi cuộc đấu
tranh là t́nh thế. T́nh thế bây giờ đă khác, tôi
muốn nói t́nh thế gộp chung – t́nh thế thế
giới và t́nh thế trong nước. Độc tài đang bị đẩy
lùi, dân chủ đang tiến tới.
VIET TIDE: Kể cả trong t́nh h́nh những nhà
dân chủ đang căi nhau?
VŨ THƯ HIÊN: Không phải những, mà chỉ
vài người mà chúng ta thường nghe tên đang sa
đà vào những cuộc căi cọ mà thôi. Tôi không thể
dùng chữ tranh luận, v́ ở đây chẳng có ǵ là
tranh luận cả. Người ta bôi bác nhau, họ chửi
nhau thật sự. Cũng chẳng có ǵ là lạ, trong
một tập họp người càng đông càng phức
tạp, có người thế này, có người thế
kia, cũng là chuyện thường t́nh thôi. Trong phong
trào dân chủ cũng vậy, không khác ǵ. Cả sự
rơi rụng người này người kia cũng
là chuyện thường t́nh. Không phải cứ đi
là rồi ai cũng đi tới đích. Người
trông vào mục đích và hiệu quả của cuộc
đấu tranh mà đi th́ vẫn thản nhiên tiếp
tục con đường của họ. Người
bận bịu với những cuộc căi vă vô bổ cứ
việc đứng lại mà căi nhau, xin mời, chẳng
ai cấm. Chuyện ông này trịch thượng, ông kia
gia trưởng hiển nhiên không phải chuyện
đấu tranh chống thể chế độc tài,
tôi không quan tâm. Ngay cả cái sự chỉ trích về
tên gọi phong trào dân chủ cũng chẳng có ư nghĩa
tranh luận, thế mới tệ. Tranh luận ǵ mà
chưa đưa ra dẫn chứng nào đă chụp
cho nhau những cái mũ to tướng, rất là ba
lăng nhăng. Phong trào, nếu hiểu theo nghĩa một
vận động, trào lưu, một làn sóng, mouvement
theo tiếng Tây, chẳng do một ai dựng nên mà
được, nó do nhu cầu mà nảy sinh, mà tự
h́nh thành. Khi ông Hoàng Minh Chính nói tới cái danh xưng
đó th́ ông ấy đâu có ư định nói tới một
tổ chức, bởi v́ một tổ chức th́ phải
có chính cương, điều lệ chứ, phải
có ban bệ lănh đạo chứ. Hoàng Minh Chính là
người dày dạn kinh nghiệm chứ không phải
gà mờ, ấy thế nhưng người ta vẫn
nói lấy được, do động cơ này hay
động cơ khác tôi không rơ, ấy là chưa kể
đến chuyện có bàn tay công an nhúng vào. Kể ra ông
Hoàng Minh Chính khi nói tới phong trào dân chủ cũng có
lỗi khi ông dùng từ ngữ trật, với hai chữ
đại diện chẳng hạn, nó mới thành ra
cái cớ để người ta chĩa mũi dùi
vào, mới gây ra căi cọ. Giá gọi ông Khuê, ông Ngăi là
“người giữ trách nhiệm liên kết” th́
hơn, gọi như thế dài thật, nhưng không bị
hiểu sai.
VIET TIDE: Ông không
cho rằng những cuộc căi vă đó ảnh hưởng
xấu đến phong trào dân chủ?
VŨ THƯ HIÊN: Có ảnh hưởng xấu chứ,
nhưng không nhiều. Phong trào dân chủ nảy sinh và
lớn lên do nhu cầu thay đổi chế độ
xă hội, không phải do t́nh cảm của ông A đối
với ông B. Mấy người căi nhau có thể làm buồn
ḷng những người mong chóng được thấy
thắng lợi của cuộc đấu tranh dân chủ,
giá mấy ông đừng day tay mắm miệng xỉa
xói nhau th́ tốt hơn, ai chả nghĩ thế. Nhưng
không thể v́ mấy ông căi nhau mà phong trào xẹp hoặc
không thể tồn tại. Ở
trong nước những người đấu tranh
cho dân chủ bây giờ nhiều màu nhiều vẻ, nhiều
nhóm, nhưng đại đa số không hoan nghênh, không
tiếp tay cho những cuộc căi vă ấy đâu. Việc
những cơ quan truyền thông hải ngoại không
đăng tải những “tài liệu” về những
cuộc căi vă mặc dầu người trong cuộc
liên tục gửi đến nhờ tán phát chứng tỏ
một tư duy đứng đắn về cuộc
đấu tranh cho dân chủ tại quốc nội. Đó
là điều rất đáng mừng.
VIET TIDE: Nói tóm lại,
năm 2006 sẽ là năm tốt cho cuộc đấu
tranh cho dân chủ, theo ông?
VŨ THƯ HIÊN: Thời gian ủng hộ chúng
ta. Chế độ độc tài sẽ c̣n bị
đẩy lùi thêm nữa cùng với thời gian. Dân chủ
đang lấn tới. Theo chỗ tôi được biết,
từ những nguồn đáng tin cậy, th́ chính những
người đang cầm quyền cũng biết là
họ sẽ không c̣n cơ may ở lâu trên ghế của
họ nữa. Dân chúng th́ khỏi nói, người ta thấy
rơ chế độ độc tài đă quá đát,
đă mục ruỗng, đang chờ đến ngày sụp
đổ. Câu hỏi cửa miệng của dân chúng
là: BAO GIỜ?
VIET TIDE: Xin cảm
ơn ông đă dành cho VIET TIDE cuộc phỏng vấn
này.
Trích: Viet Tide
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|