DC&PT - Thời Sự 2006

 

 

TÀI LIỆU TỪ TRONG NƯỚC

 

 

“Vài ḍng đặt ở góc bàn nghị sự !”

 

VŨ CAO QUẬN

 

 

LTS:“ Các bức xúc nhất hiện nay của xă hội là phải bàn cho rơ : Chủ nghĩa Mác - Lênin, là chủ nghĩa xă hội là tư tưởng Hồ Chí Minh. Phải bàn cái đích hướng tới thực sự cụ thể của một dân tộc để thoát khỏi đói nghèo, tụt hậu, được hưởng cái quyền làm người như nhân dân hàng trăm nước tiên tiến trên thế giới đang được hưởng : Tự do, dân chủ, b́nh đẳng công bằng kể cả bác ái nữa.” Thế mà ông "Giáo sư" lại cấm bàn về cái "tổng nguyên nhân của mọi nguyên nhân" là chủ nghĩa Mác Lênin, là CNXH, là tư tưởng Hồ Chí Minh th́ thử hỏi c̣n cần bàn cái quái ǵ nữa !”

 

            Trên đây là một đoạn trong bài dứơi đây  mà ông Vũ Cao Quận, một Nhân sĩ Dân chủ ở trong nước, đă vạch trần tṛ dân chủ cuội của cựu Ủy viên BCT Nguyễn Đức B́nh và Lí thuyết gia của chế độ. V́ ông B́nh trong bài đăng trên tờ Nhân dân ngày 23.2.06 đă nh́n nhận có những quan điểm và nhận thức khác biệt và chống đối nhau ngay trong Bộ chính trị, nên ông đă yêu cầu “đă đến lúc tất cả phải được đặt lên bàn nghị sự” để thảo luận thẳng thắn và dân chủ. Nhưng Nguyễn Đức B́nh lại cấm không được đả động tới chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng HCM! (xem bài “Phe bảo thủ độc tài theo duổi ư đồ ǵ khi công bố bài của Nguyễn Đức B́nh của TS Âu Dương Thệ, trong www.dcpt.org , phần thời sự).

            Vũ Cao Quận sinh năm 1933, đă từng là “Vệ quốc quân” từ lúc mới 16 tuổi, gia nhập đảng từ 1962, cựu sĩ quan pháo binh. 1999 được tin Trung tướng Trần Độ bị khai trừ khỏi ĐCSVN v́ có ư kiến công khai chống lại nhóm lănh đạo, ông Quận đă trả lại thẻ đảng!

 

*          *          *

 

Kính gửi : Toà soạn báo Tuổi trẻ

Cơ quan của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh T.P HCM

 

 

Vài ḍng đặt ở góc bàn nghị sự !

 

Đọc báo Tuổi trẻ số 25/2/2006 có đăng bài của "Giáo sư" Nguyễn Đức B́nh, tôi chú ư tới hai chữ "nguyên" : Uỷ viên Bộ Chính trị, Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh. ở tuổi cổ lai hy của tôi cứ nghe thấy chữ "nguyên" vốn chả có ǵ đáng sợ. Đọc xong và suy nghĩ thấy có khá nhiều điều không thể không nói.

            - Đă đến lúc tất cả phải đặt lên bàn nghị sự ! Xin hỏi : Cái bàn nghị sự này là bàn riêng của Đảng cộng sản Việt Nam hay cái bàn xă hội công dân mà mọi người có quyền cùng được bàn.

            - Mà cái gọi là "Đặt lên bàn nghị sự" th́ mọi người nghĩ ngay tới sự công khai, minh bạch, đàng hoàng trước thanh thiên bạch nhật, kể cả ra tờ báo Tranh Luận. Mà tranh luận kiểu ǵ lại phải có quy định cứ lén lút như là giấu trong đó một âm mưu, một ẩn ư mập mờ thiếu lương thiện với cái nhân danh "Nội bộ" nó đă mốc meo quá lâu có dễ đến 1/2 thế kỷ rồi.

            - Các bức xúc nhất hiện nay của xă hội là phải bàn cho rơ : Chủ nghĩa Mác - Lênin, là chủ nghĩa xă hội là tư tưởng Hồ Chí Minh. Phải bàn cái đích hướng tới thực sự cụ thể của một dân tộc để thoát khỏi đói nghèo, tụt hậu, được hưởng cái quyền làm người như nhân dân hàng trăm nước tiên tiến trên thế giới đang được hưởng : Tự do, dân chủ, b́nh đẳng công bằng kể cả bác ái nữa.

            Thế mà ông "Giáo sư" lại cấm bàn về cái "tổng nguyên nhân của mọi nguyên nhân" là chủ nghĩa Mác Lênin, là CNXH, là tư tưởng Hồ Chí Minh th́ thử hỏi c̣n cần bàn cái quái ǵ nữa !

            Khi tranh luận một vấn đề có tính chất nghiêm túc, rất bất đắc dĩ tôi phải ví von, phải dẫn chứng những câu từ, những giai thoại tưởng như thiếu nghiêm túc này. ở nước ta hiện nay có quá nhiều các tể tướng, các sủng thần của "hồng triều" và một xă hội cư dân có rất đông các giáo sư, tiến sĩ, các nhà văn, nhà báo, nhà giáo, nhà luật... đang có t́nh trạng thê thảm về năo trạng như thời ông Ăng-đéc-xen với câu chuyện "Ông vua cởi truồng". Th́ ra "cái sự" có lư "cái sự" thực tiễn, cái nh́n rất khoa học là lại từ lũ trẻ con. Từ đó suy ra để tôi trích dẫn từ một bài viết của giáo sư có bút danh Tương Lai có câu mà nhân loại nên tạc vào bia đá :

            Karl Marx rất vĩ đại, nhưng giá không có Karl Marx th́ tốt hơn!

            Từ câu trên tôi đặt ra một vấn đề nghiêm túc : "Đảng là ǵ ?". Đất nước Việt Nam này là cơ ngơi hương hoả của ông bà tổ tiên suốt mấy ngàn năm để lại cho toàn thể con cháu Lạc Hồng : cho trí thức, cho các doanh nhân, cho công nhân, cho nông dân, cho cả một quần thể cộng đồng cần lao: anh xe thồ, chị bán rau, cô bện chổi, chú xích lô, bé đánh giầy... và vô vàn thân phận lam lũ khác trong xă hội. Vậy đất nước này không phải là của riêng của Đảng cộng sản. Có cỗ máy vĩ đại nào liên kết vững chắc lại không từ hàng vạn chiếc ốc vít bé li ti. Có sự chuyển động nào của những bánh xe răng khổng lồ lại không gắn liền với các ổ bi, trục máy... rồi dầu, mỡ, giẻ lau v.v... rồi cũng vẫn là Đảng, người vận hành cỗ máy đó. Vậy Đảng có định chỉ đặt ưu tiên riêng cho cái bánh xe răng khổng lồ ấy không? C̣n các ổ bi, trục máy các ốc vít chỉ được coi vào hàng thứ yếu để rồi định ra cái "Tiêu chuẩn Đảng viên" dành riêng cho cái cỗ máy ư thức hệ của Đảng. Hăy thử giả định vài cái, rồi vài chục cái rồi hàng ngàn vạn cái ốc vít rời khỏi cái cỗ máy ư thức hệ, liệu ai là người dám vận hành cỗ máy đó ?

            Vậy trước hết Đảng phải là của dân tộc, Đảng nằm trong dân tộc, gắn bó với dân tộc. Đảng phải biết ơn dân tộc. Có một câu : Hăy mỉm cười trước gương th́ từ trong gương cũng có một nụ cười đáp lại. Đảng hăy thực ḷng yêu Dân th́ Dân xá ǵ không yêu lại Đảng. Đảng không cần phải tăng cường sự độc tài, toàn trị chỉ nghĩ đến việc phải tăng cường việc đàn áp dân tộc làm ǵ. Được ḷng dân, dân tin, dân yêu, Đảng sẽ vững như bàn thạch.

            Thôi th́ mọi sự ví von, so sánh rất chi là khập khiễng, nên khi ông Nguyễn Đức B́nh có cái đầu đề : - Ông chủ tư bản làm sao có thể dễ dàng trở thành người cộng sản ? đă thấy núp trong đó sự ngạo mạn ban ơn rồi. Cái sự kết nạp một nhà tư bản vào Đảng là một sự hạ thấp "tiêu chuẩn Đảng viên !". Thật là tội nghiệp cho các nhà tư sản khi được Đảng chiếu cố ban ơn cho vào Đảng. Bàn về chuyện này giống như bàn về giai thoại ông Niu Ton khoét hai cái lỗ cho hai con mèo. Vậy xin hỏi những nhà doanh nghiệp đă được Đảng cộng sản Việt Nam vinh danh sao lại không thể Đảng viên Đảng cộng sản. Như vậy có nghĩa là các ngài doanh nhân thân phận cũng vẫn chỉ là công dân loại hai dù đă có ngày 13/10 dành cho các ngài đó. Tôi chỉ lo là một tổ chức Đảng nào đó khó có thể níu kéo, mồi chài được một nhà tư bản vào Đảng của ḿnh th́ đúng hơn là có một vị tư bản ngơ ngẩn nào đó lại dại dột tự nguyện nạp ḿnh để trở thành một ĐVCS. Ông Nguyễn Đức B́nh ạ ! Có bao giờ ông tự t́m hiểu trong thực tế xă hội nhân dân c̣n yêu Đảng, c̣n gắn bó với Đảng nữa không? Hay ông đă đọc lá thư ngỏ gửi ông của nhà doanh nghiệp Nguyễn Hữu Vinh đăng ở báo Tuổi Trẻ ngày 1/3/2006 chưa ? Nếu có điều kiện ông thử hỏi Đảng bạn Đảng cộng sản Nhật Bản xem sao ! Hăy đặt lên bàn để bàn vấn đề này thử coi để nghe thiên hạ có ư kiến thế nào, để nghe mấy ông doanh nhân tâm tư ra sao ! kẻo mà Đảng ta lại mang tiếng là "phân biệt dân tộc !". Không muốn phân tích dài ḍng, tôi e rằng nếu Đảng không tự tu thân Đảng để trị quốc th́ cái nạn "phân biệt dân tộc" cũng khủng khiếp chẳng khác gia nạn "phân biệt chủng tộc" của Mỹ, của Nam Phi từ ngày xửa, ngày xưa : lại da trăng, da đen, da màu... lại Đảng viên, lại quần chúng bạch đinh, thằng mơ để đất nước lại :

            - Đảng xênh xang đằng Đảng - dâm ngậm ngùi đằng dân !

            Vấn đề góp ư kiến vào dự thảo văn kiện đại hội Đảng X đă có quá nhiều bộ óc thông minh và khôn ngoan như : Vơ Văn Kiệt, Lê Đăng Doanh, Phan Đ́nh Diệu, Trần Văn Hà, Dương Trung Quốc, Nguyễn Trung, Tương Lai, Lê Tiến..., có dễ đến ngàn lẻ một vấn đề để bàn với tấm ḷng yêu nước, thương dân, trung thực lo lắng cho vận mệnh đất nước. Nhưng liệu Đảng cộng sản Việt Nam có thật ḷng lắng nghe hay không ? Hay chỉ là màn mở đầu góp vui với Đại hội Đảng X v́ Đảng thường "nói dzậy mà không phải dzậy !".

            Ở góc độ nh́n rất hạn hẹp của một người dân, tha thiết mong trong 5 năm tới sống trong nhiệm kỳ đại hội X của Đảng cộng sản Việt Nam mọi người đều được hưởng :

            - Có công ăn việc làm, đời sống được cải thiện, GDP đầu người/1.000USD càng tốt.

            - Được tự do ngôn luận (nói nôm na là được tự do mở mồm).

            - Có quyền được làm người, được sống trong dân chủ tự do và công bằng xă hội.

            - Đừng tụt hậu thêm nữa. Cán bộ của Đảng đừng tham nhũng tức là đừng ăn cắp, ăn cướp của Dân nữa.

                        * Đảng lấy Dân làm Đảng

                        - Dân lấy ấm no - tự do - dân chủ làm Đảng*

            Nào xin cùng ông Nguyễn Đức B́nh : "Đă đến lúc tất cả phải đặt lên bàn nghị sự !".

 

                                                                Hải Pḥng, ngày 28 tháng 2 năm 2006

                                                                                   Người lính già

 

 

                                                                                   Vũ Cao Quận

 

 

Địa chỉ : Số 7 ngơ 246B Đường Đà Nẵng - TP Hải Pḥng

 

 

* Lấy ư câu có từ thời Vua Quang Trung

            Vua lấy Dân làm Vua

            Dân lấy gạo làm Vua !

 

 

Vài ḍng ngoài lề báo

 

            Khi tôi đang viết bài này th́ một người bạn già của tôi là một nhà giáo dạy văn có 40 năm tuổi nghề và kiêm là một nhà thơ đến chơi thấy tờ báo Tuổi Trẻ có in bài và ảnh của ông "Giáo sư" Nguyễn Đức B́nh, anh liền cầm lấy đọc, khi đọc xong đă lặng lẽ nhỏ bọt vào mặt bức ảnh. Tôi không có lời nào để b́nh về hành động thô lỗ, cực đoan, bất lịch sự đáng nể này.

            Lẽ nứa, tôi không muốn núp tên sau một bút danh nên không chắc ǵ được báo Tuổi Trẻ đăng. Vả lại tŕnh độ viết lách của tôi cũng c̣n rất kém nên việc không được đăng là một lẽ b́nh thường, nhưng với t́nh h́nh "nước sôi lửa bỏng" trước khi bước vào Đại hội X của Đảng, mà Đảng là của dân tộc, nằm trong dân tộc không lẽ không có ư kiến. Và cũng là dịp để tôi biết thêm về toà báo và đánh giá về bản lĩnh của một tờ báo.

           

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

 

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục