|
DC&PT - Thời
Sự 2006
Nhà báo bị trù dập và tạt axit vì…
đấu tranh chống tham nhũng!
VIỆT HÙNG, phóng viên đài RFA/1.6.06
Lên
tiếng chống tham nhũng trong điều kiện
Việt Nam chưa có tự do báo chí là chuyện đã
khó, nhưng khó hơn nữa là khi nhà báo lên tiếng
giúp cho các cấp chính quyền phát hiện tham nhũng,
thậm chí ngăn chặn được những
đường dây tội phạm quốc tế, không
những không được cơ quan công an bảo vệ,
thậm chí còn bị "ngăn cản" không cho
đưa bài viết lên mặt báo, đó là với trường
hợp nhà báo Trần Quang Thành chỉ vì những bài viết
tố cáo tham nhũng mà ông đã bị "ngồi
chơi xơi nước" rồi bị những kẻ
lạ mặt tạt axít vào mặt, mang thương tật
suốt đời.
Nhà
báo Trần Quang Thành năm nay 65 tuổi, từ năm
1960 - 1972 là phóng viên Đài Tiếng Nói Việt Nam. Từ
năm 73 - 82 là phóng viên thời sự chính trị
Đài Truyền Hình Việt Nam. Chức vụ cuối
cùng trước khi ông bị buộc thôi việc là
chuyên viên Viện Nghiên Cứu Phát thanh và Truyền Hình
Việt Nam.
Trong
câu chuyện với Việt Hùng, từ Hà Nội, nhà
báo Trần Quang Thành kể lại câu chuyện như
sau:
Nhà
báo Trần Quang Thành:
Cách đây đúng 15 năm vào ngày mùng 4 tháng 7 năm
1991, sáng hôm ấy là 6:00 AM tôi đang ra quét cửa, hôm ấy
lại đúng ngày sinh nhật của con tôi đó ngày
4-07-1991 thì tôi đang quét cửa thì có một người
đến hỏi là "chú ơi cho cháu hỏi nhà báo
Trần Quang Thành ở đâu...", tôi bảo tôi
đây... thế là nói hắt luôn một ca axít vào mặt
tôi rồi nó chạy vào trong ngõ đi mất...
Sáng
hôm ấy gia đình tôi lên báo ngay công an, rồi vào cấp
cứu bệnh viện thì coi như mặt mất hết
cả mặt, mũi, mồm .... mất hết, chả
còn một nét mặt nào nữa. Đến buổi
trưa thì công an quận Đống Đa và đội
trọng án công an Hà Nội mà hồi đó ông Nguyễn
Đức Nganh làm Trưởng phòng, bây giờ ông ấy
là Giám đốc Công an Hà Nội rồi.
Việt
Hùng: Phải
chăng câu chuyện bắt đầu là như thế
nào thưa ông Trần Quang Thành?
Nhà
báo Trần Quang Thành:
Lúc đó tôi chống tham nhũng, vì hồi xưa tôi là
phóng viên của Đài Truyền Hình Việt Nam và
Đài Tiếng Nói Việt Nam, sau đó tôi được
cử đi làm ở bên Campuchia trong thời đánh Pol
Pot ấy thì tôi bị thương. Năm 1982 thì về
và tôi được chuyển sang làm việc tại Viện
Nghiên Cứu Phát Thanh Truyền hình, tôi là chuyên viên của
Viện này.
Hồi
đó tôi được giao nhiệm vụ bồi
dưỡng và đào tạo các phóng viên cho các Đài Phát
Thanh và Truyền Hình các địa phương và đồng
thời là Trợ lý cho ông Viện trưởng Đỗ
Trung Hiếu để nhập các thiết bị phát
thanh truyền hình cho các đài địa
phương...
Sau
khi tôi làm việc tôi phát hiện ra ông Viện trưởng
đã bán các thiết bị ấy ra bên ngoài để
lấy chênh lệch giá..., lúc đó tôi đã báo cáo với
lãnh đạo đảng và nhà nước và Bộ Nội
Vụ hồi đó đi điều tra phát hiện
đúng như thế thật, công an bắt được
họ và thu hồi khoảng gần 20 ngàn đô-la (US
dollar) hồi đó là năm 1986.
Việt
Hùng: Tức
là vì việc mà cá nhân ông là người đã phanh phui
đưa ra ánh sáng...
Nhà
báo Trần Quang Thành:
Từ vụ việc đó tôi bị mất việc
làm, ông ấy trả thu tôi, ông ấy vô hiệu hóa tôi,
không cho tôi làm việc nữa và con gái tôi làm cùng với
tôi cũng bị cho nghỉ luôn.
Việt
Hùng: Tức
là các cơ quan chính quyền đã phát hiện việc
làm của ông Viện trưởng như vậy?
Nhà
báo Trần Quang Thành:
Vâng ạ, ông ấy có quyền cao chức trọng, ông
ấy mạnh lắm ạ. Ủy ban Thanh tra Nhà nước
đi thanh tra, có một ông Phó Chủ nhiệm đứng
đầu đi phát hiện ra rồi cuối cùng về
"im luôn" thế là cuối cùng tôi mắt việc
làm. Tôi có gửi lên và gặp trực tiếp ông Đỗ
Mười hồi ấy là Tổng bí thư, gặp
trực tiếp rồi đấy ạ. Gửi tất
cả các đơn đi rồi cuối cùng cũng chẳng
giải quyết được gì cho tôi cả, cứ
ngồi đó thôi, thế là cả hai bố con thất
nghiệp....
Tôi
về thì tôi vẫn tiếp tục viết bài đi
đấu tranh chống tham nhũng ngoài xã hội, bài
viết ra phát trên Đài Tiếng Nói Việt Nam, thế
thì công an họ nghe được bài đó họ
đến họ vận động chúng tôi cung cấp
tài liệu cho họ, để họ chặn
được đường dây buôn lậu cũng
như buôn bán phụ nữ qua biên giới...
Ngày
mùng 1-10-1989 tôi có giúp cho cơ quan công an phá được
đường dây buôn bán phụ nữ sang Trung Quốc
và sang Campuchia, thế rồi chính trong công an họ lại
tiết lộ ra với "bọn kia" như thế
không biết rồi nó lại đe dọa, dọa giết
tôi nhưng không được.
Đến
ngày 1-11-1990 khi mà chính phủ ra lệnh cấm buôn bán
thuốc lá ngoại thì tôi lại viết bài "Buôn lậu
thuốc lá qua đường hàng không và đường
bưu điện" cũng phát trên Đài Tiếng
Nói Việt Nam thế rồi công an lại đến
xin tôi tài liệu và tôi lại đưa tài liệu cho
họ để họ đi họ bắt, coi như
mở đầu cho vụ án lớn nhất miền Bắc,
thưa ông lớn nhất nước lúc đó đấy
ạ, nhà nước thu được như thế
là mấy trăm triệu tiền hàng tất cả
cơ mà....
Công
an thì được thưởng, mất tháng sau họ
mới đến gặp tôi và tặng cho tôi cái bằng
khen, tôi bảo bằng khen thì tôi không cần, tôi chỉ
cần bảo vệ cho tôi thôi, cuối cùng thì họ
chẳng bảo vệ gì, rồi họ lại quan hệ
với "thằng" có lệnh truy nã thì nó lại
được về, khi nó được về thì
tôi biết là hỏng rồi ...., lúc đó ông Nguyễn
Đức Ngành làm Trưởng phòng Cảnh sát điều
tra của Công an Hà Nội, ông ấy ký cái lệnh
ngưng truy nã nó. Cuối cùng nó được về,
tháng 4-1991 nói được về thì đến ngày
4-07-1991 tôi bị tai nạn đó...
Nhà báo Trần Quang
Thành chụp năm 2006, năm 65 tuổi, sau 15 năm bị
tạt axit, mù mắt trái, thương tật 81%. Sau 15
lần phẫu thuật để tạo hình mặt mũi.(tai
nạn xảy ra ngày 4-07-1991). RFA PHOTO
Công
an họ đến họ bảo tôi là đã báo cáo với
phó Giám đốc Công an là ông Vũ Đình Hoành là có lập
Ban Chuyên án để đi điều tra rồi, báo cả
với ông Phạm Tâm Long rồi, ông Phạm Tâm Long lúc
đó là Trung tướng, Thứ trưởng Thường
trực Bộ Nội Vụ, thế thì cũng bảo
là có Ban Chuyên án, tôi cũng tin thôi.
Chờ
mãi chả thấy gì cả "kẻ thù" thì không bị
bắt thậm chí nó lại còn gọi điện
đến dọa tôi, nó nói "đó mày thấy
chưa, bây giờ ai được bảo vệ",
nó lại dọa tôi thế. Tôi báo cáo, mấy ông cảnh
sát điều tra ông bảo là, " nếu bây giờ
đưa lên báo chí thì họ đe dọa họ giết
chú thì chúng tôi không chịu trách nhiệm đâu...",
nó không cho mình đưa lên báo chí nữa.
Việt
Hùng: Cấp
nào ở cơ quan công an họ nói với ông là không nên
đưa lên báo chí, nếu đưa lên là bị
như vậy?
Nhà
báo Trần Quang Thành:
Đấy là hai ông cảnh sát điều tra của
Phòng Cảnh sát Điều tra Công an Hà Nội và Công an
quận Đống Đa. Thế thì đến gần
1 năm sau, mắt tôi nó đỡ đỡ một tí
thì tôi mới đến công an Hà Nội, lúc đó ông Phạm
Chuyên là Phó Giám đốc Công An Hà Nội thì ông ấy
nói với tôi là ngày tôi bị tai nạn như thế
hoàn toàn công an Hà Nội không biết. Không có một
văn bản nào hoặc mà cuộc giao ban sáng mùng 4-07
hoặc là sau đó có báo cáo là tôi bị tai nạn cả.
Như thế chính bản thân ông Hoành lúc đó là Phó Giám
đốc Công an Hà Nội bưng bít vụ này rồi,
bị đi rồi...
Thế
rồi tôi hỏi ông Tình là Phó Giám đốc Công an Hà Nội,
phụ trách về xây dựng lực lượng tổ
chức, ông ấy mở sổ ra nói là không có tên anh và
ngày 4-07 cũng không ai báo cáo là có vụ đó cả chứng
tỏ họ bịt đi. Tôi lại đến tôi gặp
trực tiếp ông Phạm Tâm Long, Trung tướng, Thứ
trưởng Thường trực Bộ Nội Vụ
lúc đó. Ông ấy cũng trả lời với tôi là
không có báo cáo nào lên Bộ về vụ đó cả.
Việt
Hùng:
Ông có tin là những điều mà quan chức Sở
Công an Hà Nội cũng như là Bộ Nội Vụ
nói lúc đó là không biết không hay là một hình thức
để cho qua chuyện...
Nhà
báo Trần Quang Thành:
Nói thật với anh, tức là chính bản thân tôi có hỏi
ông Chuyên và ông Long đều nói với tôi là như thế
này, nếu vụ này biết sớm phát hiện ngay từ
hôm đó thì chỉ nửa tháng hay 10 ngày là phát hiện
được và sau này họ bưng bít và đúng là
vào đầu năm 1993 thì báo chí Hà Nội mới
đăng cái vụ của tôi lên và Công an Hà Nội lúc
đó lại mời tôi lên và bà Thủy là Trung tá, Đội
trưởng Đội Trinh sát Hình sự Công an Hà Nội
có nhận với tôi là trong vụ án của tôi công an Hà
Nội có tiêu cực .....
Vừa
rồi là lời nhà báo Trần Quang Thành, trong vụ án
này theo lời kể của ông thì công an Hà Nội nhận
là có tiêu cực thế nhưng cho đến nay cánh cửa
công lý vẫn khép mặc dù 15 năm nay với thân hình
tàn phế nhưng nhà báo Trần Quang Thành vẫn tiếp
tục đấu tranh đòi công lý.
Bạn
nghĩ gì về việc này? Xin email về
Vietweb@rfa.org
Trong một buổi
phát thanh tới nhà báo Trần Quang Thành sẽ trở lại
để nói về cái gọi là "sự im lặng
đáng sợ từ các cấp chính quyền" cũng
như trăn trở của một người cầm
bút nói với những đồng nghiệp trong làng báo
tại Việt Nam, mời quí vị nhớ đón nghe.
Trích: RFA
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|