DC&PT - Thời Sự 2006

 

 Người Dân Nghèo Đă Mất Quyền Sống

Dưới Chế Độ Xă Hội Chủ Nghĩa Tại Việt Nam

 

TRẦN NHẬT KIM

           

            Mặt trận “Ruộng Đất” đang là mối quan tâm hàng đầu của đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN).  Đó là một nguy cơ tạo ra sự bất ổn, làm lung lay tận gốc rễ tổ chức đảng và làm người dân trong nước ngày càng thêm chán ghét chế độ xă hội chủ nghĩa.

 

            Số nạn nhận bị chính quyền cộng sản Việt Nam bức hại ngày một gia tăng.  Nhiều cuộc biểu t́nh của đồng bào nông thôn các địa phương từ Bắc vào Nam, đă nói lên ḷng căm phẫn của người dân đối với chế độ hiện tại.  Giới lănh đạo đảng Cộng Sản Hà nội vẫn chưa mở mắt trước những cuộc biểu t́nh, tuyệt thực, tự thiêu xẩy ra tại Hà nội và thành phố Sài g̣n.  Những hành động cướp bóc tài sản nhân dân  của đám cán bộ cầm quyền đă thúc đẩy người dân nghèo vượt qua sự sợ hăi, liên kết chống lại cường quyền áp bức.

 

            Trong thời gian qua, chính quyền Hà nội đă mở “Văn pḥng tiếp công dân” tại số 1 Mai Xuân Thưởng thuộc quận Ba đ́nh, Hà nội để giải quyết các đơn kiện về việc đám cán bộ lănh đạo chiếm đoạt tài sản của người dân nghèo.  Hàng ngày có tới hàng trăm người mang đơn kiện tới văn pḥng tiếp dân.  Nhiều người ở xa đă phải dùng vườn hoa Mai Xuân Thưởng làm chỗ nương náu từ ngày này qua ngày khác, để đợi nhà nước giải quyết.

 

            Trước t́nh trạng chống đối, kiện tụng của người dân địa phương về hành vi tham nhũng của cán bộ đă chiếm đoạt ruộng đất của người dân làm của riêng, Bộ Tài nguyên Môi trường CSVN đă thành lập 13 đoàn công tác trong tháng 8/2005.  Đoàn có nhiệm vụ quan sát tại chỗ các đơn kiện.  Sau một thời gian, đâu vẫn hoàn đấy, người dân chỉ biết chờ đợi, những đơn kiện chất đống ngày một cao vẫn không được giải quyết.

 

            Trong số những nạn nhân bị đám cán bộ cưỡng chiếm tài sản, bị đuổi ra khỏi nơi cư ngụ, trở thành những người không nhà không cửa, không phương tiện sống, một số người đă tự thiêu.

 

            Một người đàn ông từ tỉnh Tiền giang đă tự thiêu trước Ṭa Tổng lănh sự Hoa kỳ tại Sài g̣n vào ngày 18-8-2005.  Sau khi dập tắt ngọn lửa, công an thành phố đă mang người tự thiêu đi mất, hiện không biết nạn nhận sống chết ra sao.

 

            Một trường hợp tự thiêu thương tâm khác xẩy ra trước “Văn pḥng tiếp công dân” tại Hà nội, trước sự chứng kiến của đông đảo đồng bào tới kiện.  Bà Phạm Thị Trung Thu, 48 tuổi, cư ngụ tại 34/4 đường Lê Hồng Phong, Đà lạt, đă tưới săng tự thiêu ngày 29-9-2005 để phản đối lệnh cưỡng chế mất căn nhà.  Nhân viên bảo vệ sau khi dùng b́nh chữa lửa dập tắt ngọn lửa, đă mang bà Thu tới bệnh viện cứu chữa.  Bà Thu để lại đứa con gái mồ côi cha mới 2 tuổi.

 

            Theo người biết chuyện, Bà Phạm Thị Trung Thu nguyên là viên chức giáo dục tại Thành phố Đà lạt, bị cán bộ địa phương “vu khống” cho tội tham nhũng nên phải đi tù.  Khi ra tù bà bị mất việc làm và căn nhà của bà bị chính quyền địa phương giải tỏa.  Qúa uất ức và thất vọng, sau 13 năm kêu oan vô hiệu quả, không phương tiện nuôi con và nơi nương náu, bà Thu quyết định tự thiêu.  Bà Thu ở trong t́nh trạng rất nguy ngập, được đưa vào bệnh viện cứu sống, nhưng thân thể bị tàn phế nghiêm trọng.  Trước áp lực của dư luận trong và ngoài nước, một tháng sau, chính quyền Hà-nội ra lệnh cứu xét lại bản án và lần này ṭa xử bà vô tội vào tháng 10, 2005, nhưng đă quá trễ.

 

            Theo nguồn tin trong nước, sau khi được chuyển từ Hà nội về Đà lạt được một tuần lễ, ngày 8-12-2005 bà Phạm Thị Trung Thu lại được chuyển về bệnh viện Sài g̣n với lư do bệnh viện ở Đà lạt không đủ phương tiện và thuốc men chữa trị.

 

            Tại bệnh viện Sài g̣n, mỗi ngày bà Thu được phát vài viên thuốc trụ sinh để trị nhiễm trùng.  Bác sĩ cho hay phải đợi ngày giải phẫn hai lỗ tai v́ mủ đang chẩy ra ngoài.  Phần da cổ bị cháy vẫn chưa được chữa trị, chỉ băng bó sơ sài.  Về thuốc men chữa trị, bệnh viện chỉ cho đơn thuốc, con bệnh phải bỏ tiền mua thuốc tại bệnh viện với gía cắt cổ. Riêng trường hợp của bà Thu, bệnh viện cho biết là bà trả một phí tổn khoảng 300,000 đồng (tương đương với khoảng 20 đô la mỗi ngày).  Bà Thu, cũng như những dân nghèo khác, đào đâu ra số tiền này và chỉ có cách nằm chờ chết.

 

Trước cảnh thương tâm của một nạn nhân nghèo khổ, thân cô thế cô dưới chế độ cộng sản Việt Nam; v́ t́nh nghĩa đồng bào và ḷng nhân đạo, một số nhà hảo tâm trong cộng đồng người Việt hải ngoại từ Âu châu qua Bắc Mỹ đă quyên góp tài chánh để giúp đỡ nạn nhân trước t́nh trạng hiểm nghèo.

 

Theo nhận định của người dân trong nước, việc chính quyền thành phố Đà lạt thừa lệnh chuyển bà Thu vào bệnh viện Sài g̣n chữa trị, để tránh hậu quả gây căng thẳng, căm thù của người dân địa phương đối với đảng Cộng sản.  Trong hoàn cảnh hiện tại, với t́nh trạng tham nhũng tột cùng tại các bệnh viện, những người mắc bệnh hiểm nghèo, như trường hợp bà Phạm Thị Trung Thu, với hai bàn tay trắng, được chữa trị lấy có, trước sau ǵ cũng chết.  Cái chết của người bệnh, nếu xẩy ra tại Sài g̣n, một nơi xa lạ, vẫn không tác hại bằng xẩy ra tại địa phương của người bệnh.

 

Nh́n chung tại Việt Nam, bất kể là ngoài Bắc hay trong Nam, Hà nội hay Sài g̣n, ruộng đất của người dân đă biến thành tài sản của đám cán bộ cầm quyền nhũng lạm.  Ruộng đất chiếm đoạt của dân qua chính sách giải tỏa, không được bồi thường hay bồi thường lấy lệ, đă biến thành của riêng hay đem bán lại với gía gấp mười lần cho các công ty ngoại quốc. 

 

T́nh trạng “Ruộng Đất” tại Việt Nam chứng tỏ người dân nghèo đă mất hết quyền sống.  Đảng cầm quyền coi thường luật pháp, hiện nguyên h́nh là một đám “cướp của giết người”.   Ngày nào chế độ Cộng sản độc tài c̣n hoành hành trên quê hương chúng ta, người dân c̣n đói khổ, dân tộc c̣n tủi nhục.  Để chấm dứt t́nh trạng này, theo ông Milovan Djilas, một cựu lănh tụ nổi tiếng tại Nam tư: “Cộng sản không thể sửa đổi.  Chúng chỉ có tan ră”.  CựuTổng thống  Nga sô, ông Yeltsin cũng tuyên bố: “Cộng sản không cách ǵ thay đổi được, mà phải thay thế nó.” 

 

Cộng đồng người Việt hải ngoại hăy tiếp tay với đồng bào trong nước, thể hiện ḷng bác ái, nhiệt tâm giúp đỡ những nạn nhân của bất công xă hội dưới chế độ xă hội chủ nghĩa, đẩy mạnh tiến tŕnh dân chủ, để toàn dân Việt sớm được hưởng tự do, hạnh phúc.  Đưa đất nước tiến lên ngang hàng với các quốc gia Dân chủ tiến bộ.

 

Virginia, 08.01.2006

                                        

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục