Chuyện từ nước Pháp: Khi một
Thủ tướng có hành vi phạm pháp
TRẦN NGỌC SƠN
Đă là con người th́ phải có điểm yếu, ấy vậy mà việc phạm pháp lại
thật hiếm hoi trên nhiều nước tiền tiến như Thụy Điển, Anh Quốc, Thụy sĩ
... V́ sao? Ở Việt nam, thái độ lươn lẹo, lường gạt, tham nhũng đă trở
thành nếp sống văn hóa để truyền lại cho các thế hệ sau...
Nước Pháp vẫn c̣n xấu hổ v́ giới lănh đạo chính trị của ḿnh
Tuyệt đại đa số các chính trị gia của nước Pháp đều là những người
trung thực và hết ḷng v́ lợi ích chung. Tuy nhiên cũng có một thiểu số
đă lợi dụng kẽ hở của luật pháp để có những hành vi không chính đáng.
Cựu Thủ tướng Balladur thuộc đảng RPR (Tập hợp v́ nền Cộng ḥa) đă thông
qua Quốc hội đưa ra một đạo luật nhằm giải quyết t́nh trạng này. Vài năm
sau, chính một đồng chí lănh đạo của đảng ông, đồng thời là vị Thủ tướng
kế vị ngay sau đó của ông, ông Alain Juppé, lại rơi tơm vào vũng bùn của
nền Cộng ḥa do sự phát giác của báo chí. Đó là vụ án Juppé.
Ông Alain Juppé sinh ngày 15/8/1945, đậu tú tài
năm 17 tuổi sau đó tốt nghiệp 3 trường nổi tiếng của Pháp là: Cao đẳng
sư phạm, Viện chính trị học và Trường Quốc gia hành chánh.
Sau khi tốt nghiệp, ông giữ chức vụ Thanh tra tài
chánh và được ông Chirac, lúc đó là Thủ tướng, kết nạp để viết
diễn văn. Ông là dân biểu Quốc hội, sau đó giữ nhiều chức vụ quan trọng
như Thứ trưởng đặc trách Ngân sách, Bộ trưởng Ngoại Giao, Thủ tướng
chính phủ.
Ông Juppé đồng thời là Thị trưởng thành phố Bordeaux và Chủ tịch đầu
tiên của đảng UMP (Liên kết v́ cuộc vận động dân tộc), tên mới của đảng
RPR.
Ông từng là cánh tay mặt của Tổng thống Chirac khi ông này c̣n là Thị
trưởng thành phố Paris kiêm Chủ tịch đảng RPR.Và chính nơi đây, vụ việc
phạm pháp đă bị báo chí khui ra.
Ông Juppé ra ṭa v́ tội "lạm
dụng chức vụ để lấy lợi nhuận bất hợp pháp". Ông đă gian dối
khi c̣n giữ chức Phó thị trưởng đặc trách tài chánh của thành phố Paris:
Khoảng mươi người được khai là nhân viên và lănh lương của hăng thầu xây
cất BTP hoặc của Ṭa thị sảnh Paris, trên thực tế là những đảng viên
trung cấp làm việc thường trực cho đảng RPR của ông, một trong hai đảng
lớn cầm quyền của nước Pháp. Trong trường hợp Ṭa thị sảnh Paris, những
đảng viên của RPR lănh lương nhà nước nhưng lại làm việc cho một đảng
chính trị là một hành động ăn cắp của công.
Cùng ra ṭa với Thủ tướng Juppé c̣n có nhiều lănh tụ chính rị, thủ quỹ,
cán bộ của đảng RPR và một số giám đốc xí nghiệp.
Riêng trường hợp đương kim Tổng thống Chirac, cũng bị dính líu vào vụ
án v́ lúc đó là Thị trưởng thành phố Paris, không phải ra ṭa, mặc dù có
lệnh đ̣i của thẩm phán. Lư do là v́ được luật pháp bảo vệ khi c̣n giữ
chức vụ Tổng thống, tuy nhiên khi hết chức vụ vào giữa năm 2007, ông sẽ
phải trả lời trước ṭa án về vụ việc dính đến vụ án tham nhũng này.
Thủ tướng Juppé tự bào chữa rằng ông không làm giàu cá
nhân, nhưng chỉ để cho đảng ông có nhiều phương tiện hoạt động.
Trên thực tế, tham nhũng, móc ngoặc để làm giàu cá nhân là một hành động
ăn cắp, nhưng làm giàu cho một đảng cũng là ăn cắp mà c̣n nguy hại hơn
nhiều. Thật vậy, trong một nền dân chủ, không có nhiều phương tiện hơn
đối thủ của ḿnh là một chướng ngại lớn, thậm chí đưa đến thất cử. Tuy
nhiên, nếu v́ lư do đó mà chấp nhận hoặc a ṭng với những việc làm mờ ám
của đảng ḿnh th́ đó là một tai họa cho nền dân chủ, v́ sẽ làm cho nền
dân chủ trở thành mong manh, có điều kiện biến chất thành độc tài. Đó là
trường hợp nước Đức sau khi Hitler thắng cử.
Trong phiên ṭa đầu, cựu Thủ tướng Juppé bị
tuyên án 18 tháng tù treo và 10 năm mất quyền công dân. Sau khi chống án,
ṭa án chỉ xử ông 14 tháng tù treo và một năm mất quyên công dân. Ṭa án
tuyên bố: "bản chất của vụ việc không thể
chấp nhận được đối với xă hội v́ trái ngược với nguyện vọng chung được
diễn đạt qua luật pháp"..., "
hành xử như thế, Alain Juppé đă phản bội sự
tin cậy của quần chúng trong chức vụ dân cử".
Sau khi ṭa tuyên án, ông Juppé đă rời khỏi hai chức vụ cuối cùng là
Chủ tịch đảng UMP và Thị trưởng thành phố Bordeaux. Dư luận Pháp đánh
giá rất thấp thái độ của ông Juppé đă không từ chức ngay khi bị câu lưu
ṭa án để tránh bị nghi ngờ là dùng áp lực chính quyền nhằm tác động lên
ngành Tư Pháp.
Chính phủ Pháp đă có một nguyên tắc không viết
thành văn là khi một Bộ trưởng bị ṭa án đặt nghi vấn th́ phải từ chức
ngay để tŕnh diện trước pháp luật với tư cách thường dân. Đó là trường
hợp của một Bộ trưởng kinh tế tài chánh của đảng Xă hội là ông
Dominique Strauss-Kahn (DSK). Khi ông DSK đang thăm viếng
chính thức Việt Nam th́ bị ṭa án đặt nghi vấn có dính líu đến một vụ
tham nhũng khi chưa làm Bộ trưởng. Ông DSK đă tức tốc rời Việt Nam trở
về Pháp và xin từ chức Bộ trưởng ngay lập tức. Kết quả là DSK được trắng
án sau khi điều tra.
Ông DSK mất chức Bộ trưởng nhưng đă có công lao tạo dựng một h́nh ảnh
trong sáng cần thiết, củng cố ḷng tin trước quần chúng cho giới lănh
đạo chính trị hướng dẫn đất nước.
Đă là con người th́ phải có điểm yếu, ấy vậy mà việc phạm pháp lại
thật hiếm hoi trên nhiều nước tiền tiến khác như Thụy Điển, Anh Quốc,
Thụy sĩ ...Xem thế, nước Pháp vẫn c̣n xấu hổ v́ giới lănh đạo chính trị
của ḿnh.
Ở Việt nam, thái độ lươn lẹo, lường gạt, tham
nhũng đă trở thành nếp sống văn hóa để truyền lại cho thế hệ sau, ḷng
tham đă hủy diệt ḷng tự trọng nên không c̣n biết xấu hổ là ǵ.
Nước Việt vẫn c̣n xấu hổ v́ giới lănh đạo của Đảng Cộng sản
Tin báo chí: "Nhờ sự giúp đỡ về tài chánh cũng như nhân lực của Cơ
Quan Phát Triển Quốc Tế Thuỵ Điển, Ban Nội Chính Trung Ương Đảng Cộng
Sản Việt Nam đă thực hiện dự án Nghiên Cứu Đấu Tranh Chống Tham Nhũng.
Kết quả điều tra được báo cáo tại cuộc hội thảo tổ chức vào ngày
30/11/2005 tại Hà Nội, bên cạnh những giới chức Việt Nam c̣n có sự hiện
diện của bà Anna Lindstedt, đại sứ đặc mệnh toàn quyền vương quốc Thuỵ
Điển. Kết quả điều tra làm nổi bật mấy điểm:
- tham nhũng do tham, không do nghèo
- tham nhũng có đủ kiểu cách của nó
- 32% cán bộ công
chức trả lời sẽ nhận nhận hối lộ nếu có cơ hội.
- cơ chế "xin-cho" tạo điều kiện cho
tham nhũng hoành hành.
- đạo đức cán bộ
xuống thấp, xử phạt không nghiêm minh.
- 10 cơ quan tham nhũng tột
bậc là: nhà đất, hải quan, công an giao thông, cán bộ tài chính,
thuế, xây dựng, y tế, cơ quan kế hoạch đầu tư, ngành giao thông, công an
kinh tế.
Người Lao Động Online đưa tin: "một
phần ba cán bộ công chức cho biết sẵn sàng nhận hối lộ v́ họ nhất trí
rằng t́nh trạng bè cánh là phổ biến, nếu ai không tham nhũng sẽ bị loại
ra khỏi đội ngũ."
Hăy xem một thí dụ về đường dây tham nhũng về nhà đất vào tháng 9 và
tháng 12/2003 vừa mới được khui ra:
Bán 6.078m2 đất nhà nước với giá 9,1 tỷ đồng. Nhưng đối tác mua phải
trả thêm 9,5 tỷ đồng cho c̣ mồi. Bán 1892m2 đất nhà nước với giá 5,6 tỷ
đồng. Nhưng đối tác mua phải trả thêm 7,5 tỷ đồng cho c̣ mồi.
Đất do Tổng công ty HUD của nhà nước bán, c̣ mồi không ai khác hơn là
Kế toán trưởng của Tổng công ty này. Một câu hỏi được đặt ra là tại sao
đối tác lại phải cần đến c̣ mồi? câu trả lời có vẻ giản dị: nếu không
qua c̣ mồi th́ HUD không bán. Tại sao HUD không chịu bán với giá đă ấn
định mà phải cần đến c̣ mồi? câu trả lời cũng thật giản dị: nếu bán
thẳng th́ c̣ mồi c̣n làm ăn ǵ được.
Như vậy rơ ràng như ban ngày là có sự cấu kết, đường dây, giữa các
quan chức lănh đạo Tổng công ty HUD và c̣ mối để cùng chia chác. Việc
chia chác không chỉ dừng lại ở các quan chức Tổng công ty mà c̣n lên đến
thủ trưởng là cấp Bộ, từ cấp Bộ lại c̣n phải lên đến cấp Đảng, tức là
vây cánh trong Ban tổ chức trung ương, Bộ chính trị. Trường hợp ông Đỗ
Mười, sau khi thôi làm Tổng bí thư, đă có trong tay không biết bao nhiêu
triệu đô la Mỹ, ông đă phất tay tặng 1 triệu đô la cho một cơ quan giáo
dục để cúng làm phước. Hoan hô. Nhưng thử hỏi một người lănh tụ cộng sản
như ông vô sản Đỗ Mười không hề bóc lột lao động, tài sản chỉ dựa vào
đồng lương khi tại chức th́ làm sao mà giàu thế.
Khi ĐCS độc quyền tự áp đặt chức vụ lănh đạo xă
hội, tức là đứng trên luật pháp, th́ ai làm ǵ được nó. Trong điều kiện
đó luật "Pḥng chống tham nhũng" vừa được Quốc hội bù nh́n thông qua
cũng chỉ là mớ giấy lộn. Biết thân phận cấp dướicủa ḿnh, ban Quản Lư Dự
Án Nghiên Cứu Đấu tranh Chống Tham Nhũng phải t́m cách chống đỡ cho Đảng
bằng cách nói ngược để đổ lỗi cho dân chúng: "Tŕnh
độ dân trí thấp và thói quen đưa tiền quà khi cần giải quyết công việc
là nguyên nhân làm cho người
dân thờ ơ với tệ tham nhũng".
Nếu thay chữ "người dân" bằng chữ Đảng th́
sẽ trung thực hơn.
Nếu có "đồng chí" nào c̣n chưa tin là ĐCS luôn luôn đứng trên luật
pháp từ việc lớn đến việc nhỏ, hăy xin đọc Phát Biểu Tại Cuộc Họp Chi Bộ
Về Hồi Kư ‘Làm Người Là Khó’ của cựu Phó thủ tướng Đoàn Duy Thành. Cuộc
họp được chỉ thị triệu tập với mục đích đấu tố và lên án ông Thành, dưới
đây tôi chỉ trích một vài đoạn, toàn văn có sẵn trên trang web của
PTDCVN.ORG :
Sau khi viết xong tôi(Đoàn Duy Thành) đă
đưa đến Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia in giúp, từ ngày 18/10/2004.
Nhưng sau 6 tháng không được trả lời, theo quy định của Nghị định số 79/CP
ngày 6/11/1993, điều 8 "Trong thời hạn 30 ngày kể từ khi nhận được bản
thảo, Nhà xuất bản phải trả lời cho tác giả".
...
Càng không nên có những
hành động vi phạm pháp luật
như kéo dài việc phê chuẩn Điều lệ của Hội Khoa học Phát triển nguồn
nhân lực và nhân tài Việt Nam, đă gần 6 tháng kể từ ngày họp Đại hội
22/5/2005, nên Hội không có dấu và không có tài khoản để thực thi công
việc của Hội, mặc dù mọi thủ tục với cơ quan hữu quan của Đảng và Nhà
nước đă hoàn tất. Nhưng Bộ Nội vụ kéo dài không giải quyết theo quy định
của pháp luật.
Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia và Bộ nội vụ được lịnh Bộ chính trị
không thèm chấp hành luật pháp. Sau đó là những biện pháp thiếu văn minh:
Đảng uỷ khối Kinh tế Trung ương ép Đảng
uỷ Pḥng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam không cho con trai thứ ba
của tôi là Đoàn Duy Khương là Thường vụ Đảng uỷ không được tiếp tục ứng
cử vào Ban chấp hành Đảng uỷ khoá mới.
Con trai cả của tôi là Đoàn Duy Linh là Phó Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu
tư Hải Pḥng đang nằm trong quy hoạch, bị tuyên bố xoá tên trong danh
sách quy hoạch không được dự kiến vào Ban chấp hành Thành uỷ Hải Pḥng
sắp tới.
Đối với tôi, tung tin rất rộng răi là tôi bị quản thúc, có công an mật
giám sát 24/24 giờ. Ai đến nhà tôi bị theo rơi... v́ đă đưa vào "ống
ngắm" của công an v.v...
Nguy hiểm hơn nữa là lợi dụng chức quyền dựng đứng các vụ án để
hăm hại đồng chí:
Chính sự việc này, tôi mới xác định
được việc anh Đỗ Mười chủ mưu cùng anh Tô Duy dựng lên vụ án gián điệp,
đă làm khổ nhục tôi suốt 20 năm, đến ngày 2/8/2003 tôi mới biết.
Cũng nên nhắc lại rằng, tại cuộc họp chi bộ này, tuyệt đại
đa số đảng viên biểu quyết từ chối lên án ông Đoàn Duy Thành. Qua vụ
việc này, mong những người c̣n lương tâm trong Đảng hăy can đảm đi thêm
một bước nữa để tự cứu Đảng ḿnh.
Một khía cạnh khác cho thấy Đảng đứng trên luật pháp là Ban tổ chức
Trung Ương. Ban này quản lư tất cả cán bộ cao cấp trong Đảng cũng như
trong chính quyền dựa trên điều lệ của Đảng thay v́ dựa trên pháp luật.
Cán bộ cao cấp đuợc Ban này che chở. Cựu Thủ tướng Vơ Văn Kiệt đă từng
than thở khi c̣n tại chức: "Tôi làm Thủ
tướng mà cũng không có quyền cách chức một Bộ trưởng của ḿnh".
Thực tế ai cũng biết rằng các cơ quan điều tra và báo chí không được
tự do đi quá một giới hạn khi đụng đến những cán bộ do Ban tổ chức Trung
Ương quản lư. Các vụ án Năm Cam, Lă Thị Kim Oanh là những thí dụ điển
h́nh.
Trở lại báo cáo của ủy ban Nghiên Cứu Đấu Tranh Chống Tham Nhũng do
Cơ Quan Phát Triển Quốc Tế Thụy Điển bảo trợ, Ông Jan-Olof Agrell, Công
sứ Thụy Điển tại Việt nam, khi được hỏi về vấn đề tham nhũng đă tuyên
bố: "Tôi tin rằng một khung pháp lư minh
bạch, một nền báo chí độc lập, cơ quan được gọi là "giám sát" và cải
cách hành chính phải bao gồm cải cách tiền lương mạnh mẽ là những điều
kiện lư tưởng để đẩy lùi tham nhũng. Luật pháp và các văn bản luật phải
quy định một cách chính thức về quyền sở hữu, lợi ích kinh tế của các
quan chức cũng rất quan trọng. Và đồng thời cũng phải thay đổi thái độ ở
tất cả các cấp độ để xă hội hoá qua nhận thức vấn đề chống tham nhũng."
Nhưng làm sao để có được như thế khi mà Đảng Cộng Sản c̣n đứng trên
luật pháp, khi mà báo chí độc lập là kẻ thù của chế độ vô sản độc tài.
Làm sao cải cách tiền lương khi mà tham nhũng của cán bộ Đảng lấy đi của
nhà nước hơn 40% của cải và khi mà ngân sách nhà nước bị Đảng đục khoét,
ăn cắp công khai để trả lương cho cán bộ Đảng.
Đại hội 10 năm nay không có hy vọng giải quyết
được những vấn nạn trầm kha do chế độ độc tài gây nên mà chỉ lại là một
sự chia chác ghế để thủ lợi cá nhân, bè phái.
Trong bối cảnh đó, đất nước đă vào đường cùng.
Có c̣n con đường nào khác để tạo đựng một đất nước văn minh, thịnh vượng,
liên đới mà ai cũng mong uớc không? Thưa rằng có: con đường đó bắt đầu
bằng việc dẹp bỏ điều 4 của hiến pháp, không cho phép bất cứ một đảng
chính trị nào lấy đất nước làm của riêng.
Paris-tháng giêng 2006