|
|
DC&PT - Thời Sự 2006
BÀI TỪ TRONG NƯỚC
THƯ NGỎ CỦA
NHÀ VĂN TRẦN MẠNH HẢO GỬI NHÀ THƠ
HỮU THỈNH VÀ ÔNG SĨ ẨN :
CÓ PHẢI
ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐĂ
“NHANH TAY
TÚM TÓC DÂN TỘC VIỆT NAM”
LÔI ĐI
XỀNH XỆCH SUỐT 61 NĂM QUA ?
Kính thưa nhà
thơ Hữu Thỉnh - Tổng biên tập báo Văn
Nghệ, kiêm Chủ tịch Hội Nhà Văn Việt
Nam, kiêm Bí thư Đảng Đoàn Hội, kiêm dân
biểu Quốc Hội và kiêm nhiều chức vụ
quan trọng khác.
Kính thưa ông
Sĩ Ẩn - cựu đảng viên ĐCSVN, cựu
tù chính trị trong nhà tù cộng sản ( hai
lần) v́ “tội âm mưu lật đổ
chế độ XHCN ”; nay ông hối cải, tố cáo
cho Đảng thêm một tên “phản động” khác.
Thưa hai
vị,
Báo “Văn
Nghệ” của Hội nhà văn Việt Nam do nhà
thơ Hữu Thỉnh làm tổng biên tập, số
14, ra ngày thứ bảy 08-04-2006, trên trang 2, có in bài :”
Gửi nhà thơ Trần Mạnh Hảo” của tác
giả Sĩ Ẩn. Nhận thấy bài báo nói về
chúng tôi có nhiều điểm chưa thỏa đáng,
thiếu khách quan, chụp mũ, không trung thực, chúng
tôi ( tức Trần Mạnh Hảo) xin được
trao đổi lại bằng các phần mang dấu
hiệu : a), b) như sau :
a) Kết
tội người ta mà không nêu bằng chứng, là
lối ứng xử mọi rợ
Chúng
tôi xin trích lời ông Sĩ Ẩn : “Trong bài viết
này tôi muốn trao đổi với TMH đôi
điều suy nghĩ của tôi về những
điều TMH đă nói trong “Cuộc hỏi cung dân
chủ” …” Tôi thấy TMH đă đi quá xa rồi
đấy”…” Phủ nhận công lao của Đảng
CSVN, thậm chí có những lời thô lỗ với
Đảng CSVN, TMH đă xúc phạm đến
phần thiêng liêng nhất của rất nhiều,
rất nhiều người Việt Nam, nếu không
nói là cả dân tộc Việt Nam…”
Bằng
lời kết tội vô căn cứ này, báo Văn
Nghệ và ông Sĩ Ẩn đă chụp mũ chúng tôi
một cách thiếu trung thực. Trong bài :”Một
cuộc hỏi cung dân chủ” và 10 bài “Góp ư với
bản dự thảo báo cáo chính trị của
đại hội đảng X”, chúng tôi đă “góp ư”
với ĐCSVN bằng cả tri thức với tâm
huyết của ḿnh. V́ chính Đảng CSVN yêu cầu
nhân dân góp ư, chứ không phải tự dưng tôi
nhảy ra góp ư khi không có ai khiến. Mà với tôi,
đă góp ư, đă nói là nói hết ḷng, nói hết suy
nghĩ của ḿnh tích tụ mấy mươi năm
về mọi điều, không kiêng kị ǵ hết. Nguyên
tắc của tôi trong 11 bài “Góp ư” là : tuyệt
đối không chống báng ai, chỉ nói lên sự
thật. Mà sự thật th́ không biết chống
đối ai, không bôi nhọ ai, trừ sự dối
trá. Công lao của ĐCSVN nếu có thật th́ một
con kiến gió như tôi làm sao mà phủ nhận nổi
đỉnh Thái Sơn, làm sao mà bôi bẩn nổi
mặt trời ? Sao báo Văn Nghệ và ông Sĩ
Ẩn lại đi lo ḅ trắng răng là hà cớ làm
sao ?
Ngay
cả con khủng long Đế Quốc Mỹ kia,
thực dân xâm lược Pháp kia, bọn bành
trướng Bắc Kinh tàn ác vô song mà đảng CSVN
coi là kẻ thù truyền kiếp năm 1979 kia, đă
từng dùng vũ lực để muốn xóa bỏ
ĐCSVN hàng mấy chục năm trời, mà
Đảng c̣n đâu có chấp, c̣n cười hề
hề cho qua mọi chuyện, nay lại bắt tay
bắt chân rải thảm đỏ mời Pháp,
Mỹ, bành trướng Bắc Kinh vào để
kết nghĩa vườn đào chén chú chén anh,
đặng vay cho nhiều tiền để các đàn
em của đảng thả cửa tham nhũng,
lấy của quốc gia đi vay nợ mà ăn
chơi phè phỡn, ví như chỉ trong một
tuần, một tay đàn em cóc nhái Bùi Tiến Dũng
đă lấy tiền ODA tới 07 triệu đô la
đánh bạc, th́ chuyện Trần Mạnh Hảo góp
ư với Đảng, dù có muốn nói xấu
đảng tới đâu đi nữa, phỏng có
ăn thua ǵ so với những chuyện tày trời
của “khối - u - ác - tính - chính - trị - vĩ -
mô PMU 18 “ kia, mà các ông khui ra nhằm đánh
lạc hướng dư luận, hay muốn tâng công
với đảng kiếm chút cháo cuối đời
?
Nhưng
các ông muốn quy tội tôi trong bài : “Một cuộc
hỏi cung dân chủ” th́ chí ít, cũng phải
lương thiện một chút, là in kèm bài viết kia
của tôi bên cạnh bài báo kết tội của ông
Sĩ Ẩn, để bàn dân thiên hạ cùng công khai
phán xét xem ai sai ai đúng ? Ông Hữu Thỉnh và báo
của Hội Nhà Văn đưa Trần Mạnh
Hảo ra tuyên án trước công luận mà không
trưng bằng chứng là bài báo “ Một cuộc
hỏi cung dân chủ”, tức in kèm làm “vật
chứng” –“Tội chứng” là lối xử án quen thói
của chế độ độc tài, quân phiệt -
một lối xét xử rất mọi rợ của
xứ sở chưa thành văn, chưa thành
người. Bao nhiêu anh em trí thức văn nghệ
sĩ suốt từ năm 1954 đến nay đă
bị “đánh”, bị “toà án công luận xét xử”
từ báo Nhân Dân đến báo Văn Nghệ …kết
tội theo kiểu ứng xử mọi rợ là
thế ! Mà thê thảm thay, các nhà văn ( hay báo của
Hội Nhà Văn) - những danh hiệu cao quư vô cùng,
sao lại đi khom lưng, tư duy nơi đầu
gối : ton hót, thớ lợ, nịnh bợ, làm gia nô
cho cái chế độ chưa thành văn, chưa thành
người này mới là điều kinh ngạc
nhất mà thôi ?
Nếu
thời những năm ba mươi của thế
kỷ XX, Hồng Công là chế độ cộng
sản như Việt Nam hiện nay, chứ không
phải chế độ tư bản thuộc
Vương quốc Anh, th́ ông Nguyễn Ái Quốc
đă bị treo cổ, chứ không phải
được tha bổng trước ṭa án đế
quốc, v́ nhờ có vị luật sư là một
người Anh căi giùm. Năm 1925, nếu “mẫu
quốc Đại Pháp” lúc đó là chế độ
cộng sản như Việt Nam hiện, th́ ông Nguyễn
Ái Quốc đă bị treo cổ v́ dám tự do in và
phát hành giữa Paris cuốn “ Bản án chế
độ thực dân Pháp”. Những năm năm
mươi của thế kỷ XX , nếu chính
quyền Batixta là chế độ cộng sản
như Việt Nam hiện nay, th́ ông Fidel Caxtro đă
bị xử tử sau vụ khởi nghĩa vũ
trang bất thành, chứ làm sao chế độ kia
lại cho ông tự ḿnh bào chữa trước ṭa,
để được ṭa giảm án tử h́nh
xuống án tù, th́ làm ǵ ông độc tài này c̣n sống
đến ngày nay mà cầm tù các nhà bất đồng
chính kiến và thành “ông vua cộng sản” trị v́ lâu
nhất thế giới từ suốt 5000 năm
lịch sử nhân loại ?
Nếu
các nước châu Âu thế kỷ thứ XIX cai
trị theo kiểu các chế độ cộng
sản như Việt Nam ngày nay, th́ Marx và Engels cũng
bị treo cổ lâu rồi, làm ǵ c̣n chủ nghĩa
cộng sản để các ông độc tôn,
độc đảng, độc quyền,
độc diễn, độc tài dùng làm b́nh phong mà
ứng xử với nhân dân ḿnh như chủ nô
với nô lệ thế này ?
Việc
ông Sĩ Ẩn dọa chúng tôi, ngầm mách ( tâu )
với đảng rằng thằng này c̣n phản
động hơn em hồi ấy, rằng : “ Tôi
thấy TMH đă đi quá xa rồi đó !”. Thưa
ông Sĩ Ẩn và ông Hữu Thỉnh, Đảng CSVN
kêu gọi góp ư th́ tôi góp ư, tôi nói hết sự thật
về đảng, nói toẹt ra sự thật như
chú bé của câu chuyện “ ông vua cởi truồng”
của Andexen, sao ông lại ngầm ví việc làm danh
chính ngôn thuận này của tôi với việc ông khoe ḿnh
từng “ Hai lần ngồi tù dưới chế
độ Cộng Ḥa XHCNVN v́ bị ghép cái tội “âm
mưu lật đổ chế độ” “ th́ có
vẻ không được lương thiện cho
lắm, thưa hai ông ?
Việc
Trần Mạnh Hảo “góp ư”dù hơi bị nhiều
cho “ Bản dự thảo báo cáo chính trị
đại hội X” đâu phải là hành vi “âm
mưu lật đổ chế độ XHCN”
như “tội” ông Sỉ Ẩn xưa mà ông
mượn chuyện này để gián tiếp kết
tội tôi một cách tuỳ tiện, vô bằng cớ
như thế; để rồi các ông không trưng ra
chứng cứ là bài viết trên các website hải
ngoại của chúng tôi, th́ thử hỏi bài báo này
của các ông có phải là một kiểu chỉ
điểm, một cách vu khống trắng trợn,
phản bội lại cái lư tưởng nhân văn mà
các nhà văn chúng ta thề thốt vươn tới ?
Ông
Hữu Thỉnh và ông Sĩ Ẩn cùng tờ báo Văn
Nghệ là các công cụ của ĐCSVN, các ông có ở
sau lưng cả một chế độ chuyên chế
hàng đầu thế giới : chế độ này có
quân đội, vũ khí, công an, nhà tù, các biện pháp
trấn áp nhân dân, trấn áp tư tưởng vĩ
đại hàng đầu Đông Nam Á châu. Các ông ở
thế mạnh thượng phong, muốn bắt ai,
muốn giết ai, muốn kết tội ai mà không
đưa ra bằng chứng cũng chẳng ai dám làm
ǵ các ông, sao các ông lại sợ một bài báo bé nhỏ
của tôi là bài “Một cuộc hỏi cung dân chủ”
mà không dám cho in lại bên cạnh bài báo của ông
Sĩ Ẩn kết án tôi và kết án bài báo của tôi ?
Bản
thân Trần Mạnh Hảo tôi là một kẻ yếu
đuối, không có bom nguyên tử, không có một
tấc sắt trong tay, yếu đến nỗi mà giun
dế quanh nhà tôi c̣n phải rên rỉ, c̣n phải
cười vào mũi tôi rằng sao mày yếu thế,
yếu đến mức làm cóc nhái cũng phải coi
thường, thế th́ có ǵ mà các ông ( và ĐCSVN vĩ
đại) của các ông phải sợ, phải
sợ hăi một bài báo bé nhỏ của tôi mà không dám
công khai cho đăng lại để mọi
người cùng phán xét, trong khi các ông công khai tấn
công bài báo của tôi một cách không lấy ǵ làm mă
thượng, th́ các ông không c̣n ra cái mặt “
phương diện quốc gia” nữa rồi !
Vâng, tôi xin lấy danh dự mà thưa với các
ông, thưa với ông Hữu Thỉnh –cán bộ cao
cấp của ĐCSVN, ông Sĩ Ẩn ( chiến
sĩ công an ẩn ḿnh trong cái vỏ anh tù chính trị
từng có tội lật đổ chế độ
cộng sản), thưa với cả hệ thống
công an nhà tù vĩ đại của các ông rằng : các
ông sợ hăi bài báo bé nhỏ ( Một cuộc hỏi
cung dân chủ) của tôi mà không dám công khai cho
đăng bên cạnh lời buộc tội nó,
chỉ v́ các ông sợ sự thật ! Các ông đang có
cả đất nước, quân đội, công an,
nhà tù, các phương tiện đàn áp thể xác và
đàn áp tâm hồn ( tinh thần), nh́n bên ngoài
tưởng mạnh vô song, nhưng bên trong th́ xin
lỗi, các ông yếu như sên v́ cái ông không có sự
thật trong tay !
Bản
thân Trần Mạnh Hảo tôi tuy bé nhỏ trong thân
phận con sâu cái kiến, bên ngoài yếu đuối
đến nỗi chó mèo c̣n phải bật
cười, nhưng bên trong th́ tôi mạnh hơn các ông
tỷ lần v́ tôi có sự thật trong tay, có sự
thật làm hậu thuẫn ! Các ông có thể bắt
bỏ tù tôi, thủ tiêu tôi bằng cách cho xe cán giữa
đường, ném xuống sông, hay bỏ thuốc
độc, thậm chí tuyên án tử h́nh tôi song các ông
đừng ḥng bỏ tù được sự
thật, tiêu diệt được sự thật
dưới mặt trời này ! Đấy là bi hài
kịch mang tính lịch sử của chế
độ các ông !
Chính
v́ vậy mà tôi dám thách cả chế độ của
ĐCSVN các ông, thách cả Bộ chính trị, thách
cả Ban chấp hành trung ương ĐCSVN, thách
cả các nhà văn đảng viên ( bảo thủ)
của ĐCSVN tranh luận với tôi công khai về
tất cả mọi điều hệ trọng
của đất nước, dân tộc xoay quanh t́nh
h́nh chính trị, kinh tế, văn hoá của xă hội
Việt Nam hôm nay, xoay quanh 11 bài góp ư của tôi, tranh
luận trên tất cả các diễn đàn trong
nước và hải ngoại ( trừ tranh luận
trong đồn công an và trong nhà tù); mà các ông v́ sợ
hăi, v́ đuối lư, v́ không có sự hậu thuẫn
của sự thật, nên đă hèn nhát “im lặng
đáng sợ”(giả đ̣ không biết, để
rồi tḥ c̣ng số tám ra “đối thụi”)
trước lời thách đấu tranh luận ḥa b́nh
công khai của tôi?
Một
xă hội dân chủ sẽ là một xă hội mạnh,
một xă hội tranh luận với tự do báo chí và
quyền tự do lựa chọn của nhân dân !
Một chế độ dù mạnh về vũ
khí, về công an, nhà tù, trường bắn nhưng nó
chỉ là chế độ độc tài phi dân chủ
yếu kém không có tương lai. Nó là một chế
độ yếu v́ nó sợ sự thật, sợ chân
lư, lấy bưng bít ( bịt mắt, bịt mồm
dân) làm cơ sở tồn tại; bởi nó vô cùng
sợ sự thật, sợ công khai tranh luận,
sợ đối thoại, chỉ biết một
biện pháp duy nhất ứng xử với nhân dân là
bắt bớ, tù đầy. Một chế độ
như thế này chỉ thích nghi với thời kỳ
xă hội loài người c̣n ở chế độ
chiếm hữu nô lệ !
Vâng,
một xă hội dân chủ là một xă hội tranh
luận, đối thoại công khai, minh bạch
mọi vấn đề, không mờ ám giầu
giấu đút đút như phương án “giấu
sự thật của loài mèo”, không bao giờ là một
chế độ chuyên bắt nạt (ăn hiếp)
nhân dân ḿnh như chế độ của ĐCSVN luôn
nói và làm ngược nhau hiện nay !
Xă
hội tư sản, tư bản thời Marx- Engels là
một xă hội dân chủ tự do v́ nó thả
cửa cho Marx-Engels phê phán triệt để chủ
nghĩa tư bản ngay giữa thủ đô của
tư bản là Luân Đôn. Xă hội tư bản
thế kỷ thứ XIX thời Marx rất tự do,
cởi mở gấp trăm ngh́n lần chế
độ cộng sản hiện nay; xă hội ấy
mặc cho hai vị cha đẻ học thuyết
cộng sản này tha hồ ra báo, lập đảng
phái, ra tuyên ngôn kêu gọi vô sản chôn sống chế
độ tư bản mà chả có công an quân
đội tư bản nào nào đàn áp, bắt bớ
như công an Việt Nam hiện đang làm với các
nhà đấu tranh cho tự do dân chủ hôm nay !
Trần
Mạnh Hảo chỉ mới học tập tinh
thần phê phán triệt để mọi điều,
hoài nghi tất cả mọi điều của
Marx-Engels mà phê b́nh ĐCSVN tí chút, hà cớ ǵ các ông
lại giăy lên đành đạch như đỉa
phải vôi mà kết tội tôi một cách mờ ám,
thiếu văn hoá như thế ?
b) “Cầm
đèn chạy trước ô tô” là có tội ư? Sáng
suốt hơn đảng, thông minh hơn đảng
là có tội ư ? 80 triệu quần chúng ngoài
đảng không được quyền thông minh sáng
suốt hơn 02 triệu Đảng viên ĐCSVN ư
?
Chúng
tôi xin trích lời ông Sĩ Ẩn : “Trong việc góp ư
kiến tất có nhiều ư kiến trái ngược
nhau. Đó là chuyện b́nh thường, tất
yếu.Tổ chức đảng phải lắng nghe,
tổng kết và trả lời về những ư
kiến đóng góp đó. Điều ǵ chấp
nhận, điều ǵ phải để nghiên cứu,
điều ǵ phải cần tranh luận để
sáng tỏ chân lư. Tôi nghĩ rằng đó là cách làm
nghiêm túc nhất. Chắc chắn tổ chức
đảng sẽ không cần chúng ta “cầm đèn
chạy trước ô tô” làm ǵ cho phí sức”.
Viết
như thế này, hẳn ông Sĩ Ẩn một
người làm thơ (đang phấn đấu vào
Hội Nhà Văn V.N.– Có người nói ông SA viết
bài “tố” TMH này như một cái đơn xin vào
Hội đắc địa nhất !?) không hề
học lư luận văn học Marxism hay sao ? Lư
luận văn nghệ Marxism đề cao vai tṛ
nghệ sĩ nói chung và nhà văn nói riêng; rằng
nghệ sĩ, nhà văn, các anh, các đồng chí là
người đi trước thời đại, nhà
tiên tri, cánh chim báo băo, là tiên cảm lớn về
thời đại lớn, là ngọn đuốc
của nhân dân, là tiếng loa của giai cấp, là
kẻ đến trước tương lai nhân
loại ! Việc “cầm đèn chạy trước ô
tô” là thiên chức của nhà văn đấy ! Sao ông
Sĩ Ẩn lại nói Đảng CSVN không khiến ai
cầm đèn chạy trước cái ô tô vốn đă
hư hỏng cả hệ thống đèn là ĐCSVN,
th́ rơ là ông không hiểu thiên chức nhà văn rồi !
Việc ông Sĩ Ẩn ví von ĐCSVN là cái ô tô
kể ra hơi bị khập khiễng mà xem ra có
vẻ có lư. Nhưng cái ô tô ĐCSVN này đi đêm h́nh
như không có đèn, hay là có đèn mà người lái
lạc đường, nên đă lôi đất
nước vào những con đường chông gai
xương máu đói khổ nhất mấy mươi
năm so với các nước không có ĐCS lănh
đạo. Nên cái ô tô thiếu đèn, người lái
không thuộc đường này đi lạc vào con
đường XHCN làm nhân dân chết đói; may quá,
chiếc “Ô tô ĐCSVN” cùng đường nên
đă quay ngược lại, mon men tiến vào con
đường tư bản chủ nghĩa mới có
hai mươi năm mà dân chúng đă có tí cơm ăn;
lại định hướng quay lại con
đường chết đói XHCN ngày xưa, th́ cái ô
tô toàn đi số lùi này và người cầm lái
chắc chắn là đang có vấn đề về
thần kinh chứ chẳng chơi ?
Ông
Sĩ Ẩn viết tiếp : “Những suy nghĩ của
tôi dẫn tới sự cố tôi vào tù, thực tế
sau đó đă được thể hiện trong
nội dung nghị quyết đại hội tám
của ĐCSVN, tức là sự đổi mới
trong chính sách kinh tế và sự cởi mở về
chính trị, ngoại giao…Không ai ghi công cho tôi…”
Tức
là ông Sĩ Ẩn đă thấy trước, đă
thông minh sáng suốt hơn ĐCSVN nên Đảng
mới bắt ông bỏ tù ! Người xưa dạy
: “ Nói phải củ cải cũng nghe !”. Ông Sĩ
Ẩn nói phải, nh́n thấy lỗi lầm của
ĐCSVN và nói ra cái ư xây dựng, khuyên Đảng nên
nghe lời góp ư của dân, v́ “ư dân là ư trời”;
nhưng ĐCSVN không có lỗ tai của củ cải;
nên ông Sĩ Ẩn chứ dân với trời mà nói không
ngọt tai đảng, đảng cũng bắt
tuốt ! Đảng tự cho ḿnh là bố ông
trời, là chân lư nên không bao giờ nghe lời góp ư
của nhân dân. Nếu ai dám góp ư, dám nói lời hay
lẽ phải, tỏ ta thông minh sáng suốt hơn
đảng th́ đảng bắt bỏ tù liền. Ông
Sĩ Ẩn có tội là dám cầm đèn toan dẫn
đường cho “chiếc ô tô mù là ĐCSVN” nên
Đảng tự ái bắt ông, v́ đảng cấm
80 triệu dân không tên nào được quyền khôn
hơn, thông minh và sáng suốt hơn đảng, v́
đảng độc quyền chân lư, độc
quyền sai lầm và độc quyền cả
tội ác; đảng bắt hết người trung
( trung thần) dám “can vua – can đảng”, mặc dù ư
định can ngăn này của ông Sĩ Ẩn
mới “ở trong ư nghĩ” !
Đảng
giống một con người tự vỗ ngực
cho ḿnh là nhất thế giới, nhất thiên hạ,
phán ra điều ǵ là chân lư, làm điều ǵ là không
thể sai, ai dám có ư khuyên can, góp ư kiểu Sĩ
Ẩn là bắt th́ thử hỏi con người này
c̣n có thể làm người nổi không ? Mặc dù sau
này Đảng làm theo cái hướng chỉ
đường của kẻ trong tù kia, đảng
vẫn không xin lỗi hay có lời giả lả
với người đă sáng suốt hơn ḿnh, th́
thử hỏi con người kiêu ngạo phách lối
kia, đảng kia có là con người tử tế,
đảng tử tế, con người lương
thiện, đảng lương thiện hay không ?
Thế
mà ông Sĩ Ẩn vẫn yêu đảng
được th́ chúng tôi xin bái phục ông sát
đất; rằng sau khi ông góp ư rất đúng ( sau
này đảng làm y như lời ông góp ư) mà
đảng vẫn bắt ông bỏ tù, nên ông an ủi
ḿnh theo kiểu ví đảng với cô gái mà ông yêu
: “…Tôi nghĩ ḿnh chỉ là một kẻ si t́nh đă
ngỏ lời yêu và hôn một cô gái quá sớm, khi t́nh
yêu chưa chín muồi nên đă bị ăn một cái
tát nảy đom đóm mắt…”.
Rất
tiếc ĐCSVN không có vẻ dễ thương
như cô gái mà ông Sĩ Ẩn yêu “bỏ qua giai
đoạn quá độ” kia nên bị ăn tát nổ
mắt !
Ở
chỗ này, ông Sĩ Ẩn mượn chuyện TMH mà
bày tỏ nỗi đau và niềm tủi nhục vô
biên của ḿnh khi làm một người dân dám khôn
hơn đảng, nên đă bị trả giá bằng
tù đầy ra sao. Qua đây, chúng ta cùng ngậm ngùi
thương cho ông Sĩ Ẩn bị đối
xử tàn nhẫn và ai ai cũng thấy đăng ta
qủa là quá ác !
Có
lẽ, ông Sĩ Ẩn mượn chuyện ḿnh mà
nhắc chúng tôi đừng dại dột nghe
đảng xui “góp ư” rồi ăn cùm, ăn c̣ng
đấy ! Biết đâu, ông Sĩ Ẩn lại
ngầm khuyên chúng tôi hăy ôm đảng mà hôn có khi hay
hơn trần lưng ra “Góp ư” TMH ơi ! Thưa, “em”
chả dám ôm hôn một bà già 76 tuổi ( hồi S.A. ôm
bà hôn, bà c̣n con gái) xấu xí, hom hem, hơi bị
thần kinh, cáu gắt thất thường, suốt
đời chẳng bao giờ biết đối thoại
hay tâm sự với các t́nh nhân kiểu Sĩ Ẩn, mà
chỉ nhăm nhăm một “định hướng
nhà tù” : nhốt hết đứa nào dám yêu bà kiểu
chơi trèo như Sĩ Ẩn ngày xưa !
c)
Qua sự ví von của Sĩ Ẩn : Có phải ĐCSVN
đă túm tóc dân tộc Việt Nam lôi đi xềnh
xệch suốt 61 năm ( 1945-2006), sau khi túm tóc dân
tộc ta lôi từ dưới sông lên ?
Nh́n h́nh
thức cách ví von này, ta thấy ông Sĩ Ẩn quả
là “thiên tài nịnh đảng” : “ Trần Mạnh
Hả cho rằng : T́nh thế lúc đó ( 8-1945),
Nhật đă đầu hàng quân đồng minh và
đă trao lại độc lập cho Việt Nam;
ĐCSVN chỉ nhanh tay mà chiếm được. Nghe
lập luận của TMH tôi chợt nhớ
đến một chuyện vào mùa đông năm 1949,
trong một đêm hành quân vượt sông Đà về
bao vây địch ở thị xă Ḥa B́nh, tôi bị
trượt chân ngă xuống sông và bị ḍng
nước xoáy nhấn ch́m. Có tới 5 – 6 anh bộ
đội đă nhảy xuống sông cứu tôi,
nhưng chỉ có một anh “ nhanh tay” túm
được tóc tôi lôi lên bờ. Tôi cảm ơn anh
đă nhảy xuống sông cứu tôi…Với anh bộ
đội đă nhanh tay túm tóc tôi lôi lên bờ, tôi coi
đó là ân nhân cứu sống tôi. Và tôi rất biết
ơn anh ấy. TMH phủ nhận công của ĐCSVN
và cho việc lănh đạo thắng lợi cuộc
CMT-8 – 1945 của đảng chỉ là sự “nhanh
tay”…”…..” Suốt đời tôi vẫn nhớ anh bộ
đội đă túm được tóc tôi và lôi lên
bờ cứu tôi khỏi chết đuối ở sông
Đà năm 1949. C̣n hơn thế nữa, dân tộc
Việt Nam đă ghi công và nhớ ơn ĐCSVN đă
tổ chức và lănh đạo cuộc tổng
khởi nghĩa tháng 8-1945 thành công giành độc
lập - tự do cho đất nước…”
Thật là
thống thiết thay văn phong của một
người làm thơ sắp được kết
nạp vào Hội Nhà Văn Việt Nam là ông Sĩ
Ẩn , kẻ đă dùng lối ví von sinh tử này
để thể hiện tấm ḷng biết ơn
trời bể của ông với ĐCSVN đă cứu
mạng ông và cứu mạng cả dân tộc, đă
gần như đồng số phận với ông là
cùng bị rơi xuống sông tí chết đuối ! ?
H́nh ảnh ông
Sĩ Ẩn bị rơi xuống sông sắp chết
đuối, được đồng đội
“nhanh tay túm tóc” lôi lên bờ được dùng làm tâm
điểm của bài báo “tố” TMH, đặng dùng để
ví với số phận của dân tộc Việt Nam
chừng như cũng bị rơi xuống sông và may
mắn thay, nhờ ĐCSVN “nhanh tay” nhảy xuống
sông túm tóc cả một dân tộc mà lôi lên bờ vào
tháng 8-1945; nếu không dân tộc ta, Tổ Quốc ta
đă vĩnh viễn bị chết đuối
hết, th́ chẳng c̣n ai cho ĐCSVN lănh đạo,
khiến ĐCSVN đành thất nghiệp tới 61
năm ư ?
Viết
như thế này, tưởng trên đời không c̣n ai
nịnh ĐCSVN hay bằng ông Sĩ Ẩn và Báo Văn
Nghệ ! Nghĩa là, nếu không có ĐCSVN th́ dân
tộc Việt Nam đă chết đuối hết
rồi ! Công ơn của ĐCSVN là công ơn cứu
mạng, sinh thành, tái tạo ra dân tộc Việt
Nam. Nghĩa là nếu không có ĐCSVN th́ dân tộc
Việt Nam đă chấm hết từ năm 1945 ! Cho
nên ĐCSVN luôn có thái độ “quan phụ mẫu”
với nhân dân Việt Nam th́ quả t́nh là hợp lư; v́
Đảng ngầm bảo : không có chúng ông “nhanh tay túm
tóc cả dân tộc chúng mày lôi lên bờ” như ta
từng lôi tên Sĩ Ẩn nhăi nhép kia, th́ liệu dân
tộc An Nam mít nhà chúng mày có c̣n không ? Việc
Đảng coi nhân dân Việt Nam như con cái trong nhà mà
quát tháo roi vọt với dân th́ cũng là dễ
hiểu, v́ đảng có quyền làm như vậy,
nghe chưa ?
Nhưng xin
thưa với ông Sĩ Ẩn và ông Hữu Thỉnh
chớ mừng vội v́ h́nh ảnh ví von kia, ví
rằng ĐCSVN đă “nhanh tay túm tóc dân tộc Việt
Nam” mà lôi lên bờ khỏi chết đuối kia có khi
là “biểu tượng hai mặt” đấy , là con
dao hai lưỡi đấy, thưa hai ông ?
Chúng
tôi xin hỏi hai ông : các nước Đông Nam Á như
Mă Lai, Nam Dương, Phi Luật tân, Singapor, Thái
Lan…năm 1945 cũng hoàn cảnh y như Việt Nam,
nghĩa là cũng bị quân Nhật chiếm đóng,
quân Nhật đầu hàng, quân Nhật trao trả
lại chính quyền cho người bản xứ;
nhưng các nước này không có đảng cộng
sản “ nhanh tay túm tóc các dân tộc” này mà lôi lên bờ
như ĐCSVN đă làm với dân tộc ta, chắc
các dân tộc này đă chết đuối hết hay
sao ?
Chúng tôi xin
đưa ra một giả dụ : nếu năm 1945,
Việt Nam không có ĐCSVN “ nhanh tay túm tóc dân tộc lôi
lên bờ” th́ giờ đây, có lẽ nước ta
tiến cũng ngang bằng với Thái Lan,
Singapor…chứ đâu có tụt hậu thê thảm
thế này, nhục nhă v́ không có dân chủ tự do
hạnh phúc thế này, đau khổ hi sinh mười
mấy triệu dân v́ bốn cuộc chiến tranh
rưỡi thảm khốc do ĐCSVN liên kết
với Nga Tàu, nhận ư thức hệ cộng sản
từ Nga Tàu, nhận tiền,nhận súng ống Nga Tàu
(theo thơ Tố Hữu : “ Nếu lịch sử
chọn ta làm điểm tựa / Vui ǵ hơn làm
người lính đi đầu”) gây ra ?
Vâng, chúng tôi
biết, với lịch sử th́ không có chuyện
giả sử ! Nhưng v́ lịch sử đang bị
các ông bóp méo, xuyên tạc, quy hết công trạng
của cả dân tộc, của nhiều đảng
phái làm nên cuộc CMT-8 vào tay ĐCSVN ! Các ông c̣n
đưa ra h́nh ảnh ví von : ĐCSVN đă “nhanh tay
túm tóc dân tộc Việt Nam lôi lên bờ khỏi
chết đuối” !
Chúng
tôi xin khẳng định : không có ĐCSVN, vẫn
có,vẫn c̣n dân tộc Việt Nam, vẫn có cuộc
CMT-8 -1945, nhưng không có bốn cuộc chiến tranh
rưỡi gây tang thương cho toàn dân tộc, không
có sự tụt hậu nhất thế giới như
hôm nay, không có một nền độc tài phản dân
chủ, tham nhũng thối nát và dối trá như hôm
nay, đàn áp nhân dân như hôm nay !
Chính ĐCSVN
đang sắp đẩy dân tộc Việt Nam
xuống sông, có cơ chết đuối v́ tụt
hậu, v́ suy đồi văn hoá, v́ toàn Đảng tham
nhũng, v́ mất tự do th́ độc lập
cũng vô nghĩa như lời ông Hồ báo
trước, nay ta có thể mất nước vào tay
bọn bành trường Bắc Kinh do Đảng liên
kết với Tàu ( bọn mà năm 1979, ĐCSVN
từng coi là kẻ thù truyền kiếp của
đất nước !)
Thưa ông
Sĩ Ẩn và ông Hữu Thỉnh, chúng tôi bị ám
ảnh nặng nề bởi h́nh ảnh ví von của
các ông : ví ĐCSVN năm 1945 đă “nhanh tay túm
tóc cả dân tộc Việt Nam lôi lên bờ” trong bài báo
“Gửi nhà thơ Trần Mạnh Hảo”. Cho
đến khi chúng tôi nhận được tin
nhắn qua điện thoại của ông Sĩ Ẩn
lúc 09 h 15 phút 03 giây ngày 08-04-2006, gửi qua số máy di
động : +84909958663 ( mà chúng tôi vẫn c̣n lưu tin
nhắn này trong Mobile), như sau : “Ông có biết
bà xă tôi đọc bài tôi viết bà ấy nói ǵ không ? Bà
ấy bảo, các vị bị ăn quả lừa
rồi, ông với TMH chỉ là một “, th́ tôi
mới chợt phát hiện ra thâm ư cực kỳ sâu cay
của ông Sĩ Ẩn chơi xỏ ĐCSVN
một vố kinh khiếp !
Bây giờ th́
tôi phục ông Sĩ Ẩn vô cùng ! Chưa có ai
đưa ra một ví von đúng ( mà hay) với bản
chất của ĐCSVN như ông : ĐCSVN
năm 1945 đă “nhanh tay túm tóc dân tộc Việt Nam lôi
lên bờ khỏi chết đuối”. Túm tóc cả
một dân tộc lôi lên bờ thoát chết rồi,
ĐCSVN tiện tay túm tóc cả dân tộc Việt Nam
lôi đi xềnh xệch suốt 61 năm nay mà không
hề quay lại hỏi rằng : nhân dân Việt Nam
chúng mày có đồng ư đi theo sự chọn con
đường XHCN của Đảng và Bác đă
chọn hay không ?
Sau này, thế
nào cộng sản cũng không c̣n, chỉ cần
vẽ lại trên tường ṭa nhà quốc hội
của Nước Việt Nam tự do dân chủ
bức tranh tường vĩ đại, vẽ
một một bọn người khoác áo đỏ,
một tay cầm súng, một tay túm tóc cả dân
tộc Việt Nam lôi đi xềnh xệch suốt 61
năm , th́ không c̣n h́nh ảnh nào hay mà đúng
để đời cho ngàn sau con cháu biết thế
nào là chế độ cộng sản !
Ông Sĩ
Ẩn quả có thù dai thật ! ĐCSVN bắt ông
bỏ tù hai lần v́ “tội” ông nói đúng, nghĩ
đúng; nhưng Đảng không cho ai có quyền phát
hiện ra sự thật và chân lư trước
Đảng; nay ông Ẩn ăn miếng trả
miếng, thật xứng đào xứng kép ! Ông
quả là “Long Ẩn” chứ không phải Sĩ
Ẩn đâu, thưa ông !
Chỉ
thương cho ông Hữu Thỉnh bị ăn quả
lừa v́ nhẹ dạ yêu đảng quá mức trên
giao ! May mắn thay cho ông Hữu Thỉnh, hệ
thống sắt máu nguyên đai nguyên kiện XHCN : Lê
Duẩn - Lê Đức Thọ - Tố Hữu đă quy
tiên cả; nếu không, ông có thể bị bỏ tù v́
tội dùng ông Sĩ Ẩn bên ngoài giả vờ
nịnh Đảng, để rồi bên trong, ŕnh ŕnh
lừa đấm Đảng một cú thôi sơn
rồi bỏ chạy, tí chết .,.
Sài G̣n 13-04-2006
Trần
Mạnh Hảo
_____________________________
Gửi nhà thơ Trần Mạnh
Hảo
SĨ ẨN
Trần Manh Hảo ơi!
Sĩ ẩn đây! Sau mấy cuộc điện
thoại với ông, tôi cứ suy nghĩ hoài và thấy
cần thiết phải viết lá thư này v́ có quá
nhiều diều muốn tâm sự với ông.
Từ bài trả
lời phỏng vấn của cô Huệ trên Gió O
đến bài Cuộc hỏi cung dân chủ lần
này, tôi thấy TMH đă đi quá xa rồi đó!
Bạn bè, nhiều người sửng sốt v́
những điều ông nói. Có người tỏ ra lo
lắng cho ông sớm muộn cũng gặp
điều . . . nguy hiểm! Tôi không nghĩ thế.
Chúng ta đang sống trong một xă hội mà Nhà
nước pháp quyền và quyền dân chủ đang
từng bước được thực thi, xây
dựng tiến tới CHÂN–THIỆN–MỸ, tức
một xă hội CÔNG BẰNG – DÂN CHỦ – VĂN MINH –
DÂN GIẦU NƯỚC MẠNH. Việc Đảng
Cộng sản Việt Nam công bố dự
thảo Nghị quyết Đại hộỉ X và lấy
ư kiến đóng góp của toàn dân là một
biểu hiện cụ thể của quá tŕnh dân
chủ của đất nước ta. Trong việc
góp ư kiến tất sẽ có nhiều ư kiến
trái ngược nhau. Đó là chuyện b́nh thường,
tất yếu. Tổ chức Đảng phải
lắng nghe, tổng kết và trả lời về
những ư kiến đóng góp đó. Điều ǵ
chấp nhận, điều ǵ cần phải
để nghiên cứu, điều ǵ cần tranh
luận cho sáng tỏ để bảo vệ chân lư.
Tôi nghĩ rằng đó là cách làm nghiêm túc nhất.
Chắc chắn tổ chức Đảng sẽ làm
không cần chúng ta “cầm đèn chạy trước
ôtô” làm ǵ cho phí sức.
Trong bàị viết này
tôi muốn trao đổi với TMH đôi điều
suy nghĩ của tôi về những điều TMH
đă nói trong Cuộc hỏi cung dân chủ.
Tôi là một
người ngoài Đảng. Nói cho đúng hơn, tôi
đă từng là đảng viên Đảng CSVN ngót 15
năm và đă từng là bí thư chi bộ một
cơ quan Trung ương nhiều khóa. Về thành
phần xuất thân ông nội tôi là Hàn lâm biên tu có trong
tay hàng ngàn mẫu ruộng; ông ngoại tôi là tri phủ
trong bộ máy cai trị của thực dân pháp. Không
hiểu là “may” hay “rủi” cho tôi, bố tôi v́
quá ham “đỏ đen” nên đă trở thành “bác
thằng bần” từ khi tôi mới 3–4 tuổi. Và tuổi thơ
của tôi cũng đầy long đong, lận
đận; khi sống trong nhung lụa chốn cung
đường nơi ông ngoại nhậm chức, khi
bữa cơm bữa cháo chốn quê nhà. Cách mạng
Tháng Tám thành công rồi kháng chiến bùng nổ, thế
hệ trẻ chúng tôi ngày ấy bị cuốn vào ḍng
thác và tôi:
12 tuổi
bước vào đời,
Theo đoàn vệ
quốc ra nơi trận tiền
Được thử
thách, rèn luyện trong khói lửa chiến tranh, tôi
đă từng bước trưởng thành,
được quân đội cho đi học, trở
thành nhà báo. Và tôi cũng đă 2 lần ngồi tù
dưới chế độ XHCN Việt Nam v́ bị
ghép cái tội “âm mưu lật đổ chế
độ”! Đại diện Viện Kiểm sát Nhân
dân Tối cao khi trao giấy ra tù cho tôi, ông ấy nói: “
Sự suy nghĩ và quan điểm, chính kiến
của mỗi người là tuỳ ở mỗi
người, không ai bắt ép được ai. Có
điều mọi người phải theo là pháp
luật. Ông có thể bảo lưu ư kiến
của ông, nhưng trong thực tế cuộc
sống ôngphài tuân thủ pháp luật”. Những suy
nghĩ của tôi dẫn tới sự cố tôi vào tù,
thực tế sau đó đă được thể
hiện trong nội dung Nghị quyết Đại
hội VIII của Đảng CSVN, tức là sự
đổi mới trong chính sách kinh tế và sự
cởi mở về chính trị, ngoại giao:
“Việt Nam muốn làm bạn với tất
cả các nước trên thế giới”. Không ai ghi
công cho tôi và tôi cũng không ngộ nhận đó là
công của ḿnh, tôi chỉ nghĩ ḿnh chỉ là một
kẻ si t́nh đă ngỏ lời yêu và hôn một
cô gái quá sớm, khi t́nh yêu chưa chín muồi,
nên đă bị “ăn một cái tát nổ đom
đóm mắt” như nhà văn Lê Lựu đă
từng ví von khi trả lời các nhà văn Mỹ
về cái gọi là “nhân văn giai phẩm”. Ra tù, tôi
bảo lưu ư kiến và trên thực tế qua NQ các
Đại hội Đảng lần thứ VIII, IX, X Đảng
đă âm thầm chấp nhận đề xuất
của tôi mà một thời bị coi là “phản
động”.
Tôi bị chế
độ Cộng sản, chế độ do chính tôi
đă góp phần xương máu xây dựng, nhốt vào
tù – khi tôi ra tù, Vũ Thư Hiên, ông bạn ấy
cũng vừa thoát khỏi 18 năm khổ sai, ông ta
nói: “Tôi không hiểu v́ sao Nhà nước này lại
nhân đạo với ông đến thế!”.
Quả thực lúc đầu tôi cũng rất
ngạc nhiên về điều đó. Trong khi tôi
ngồi tù v́ tội danh “âm mưu lật đổ Nhà
nước XHCN Việt Nam” th́ ở nhà, vợ tôi
vẫn là đảng viên Cộng sản, một chi
uỷ viên và một trưởng ngành của huyện
uỷ. Các con tôi vẫn được học hành
và sau đó, 2 đứa con tôi đă và đang công
tác ở Văn pḥng Chính phủ. Chẳng ai thành
kiến, vùi dập chúng. Cũng như các ông Phạm
Khuê, Phạm Tuyên, con trai của vị Thương
thư triều Nguyễn, vẫn là giáo sư,
nhạc sĩ, vụ trưởng rất nổi
tiếng. Nền dân chủ của chúng ta c̣n chưa
cao, chưa đầy đủ và c̣n phải cố
gắng nhiều hơn nữa để hoàn thiện.
Song, cũng đă là dân chủ đă là rất quư khi
sống trên đất nước này, có không ít
người hàng ngày vẫn lên tiếng “phản
đối Đảng và Nhà nước”, phê phán quyết
liệt, có khi c̣n “thoá mạ nữa như các nhà văn
Hoàng Tiến, Bùi Minh Quốc, v.v... nhưng họ
vẫn được sống đàng hoàng, nào có ai
bị uy hiếp , thủ tiêu! TMH và tôi đang nói
đây, cũng vẫn ngẩng cao đầu đi
giữa trần gian trong chế độ Cộng ḥa
XHCN Việt Nam này! Có đúng vậy không TMH?
Trong Cuộc hỏi
cung dân chủ, TMH phủ nhận tất cả
mọi công lao của Đảng CSVN, ngay cả
việc tổ chức và lănh đạo thành công
cuộc tổng khởi nghĩa tháng 8/1945
đổi đời cho cả đất
nước, cả dân tộc, đưa nhân dân ta
từ kiếp nô lệ thành người của
một đất nước độc lập –
tự do. TMH cũng không coi đó là một “công lao”
thậm chí c̣n coi đó là sự “cướp công”
của người khác (cụ thể là Chính phủ
Trần Trọng Kim). TMH cho rằng: T́nh thế lúc
đó Nhật đă đầu hàng quân đồng minh
và đă trao lại độc lập cho Việt
Nam; Đảng CSVN chỉ là nhanh tay mà chiếm
được. Nghe lập luận của TMH tôi
chợt nhớ đến một chuyện vào mùa
đông năm 1949, trong một đêm hành quân
vượt sông Đà về bao vây địch ở
thị xă Hoà B́nh, tôi bị trượt chân ngă xuống
sông và bị ḍng nước xoáy nhấn ch́m. Có tới
5 – 6 anh bộ đội đă nhảy xuống sông
cứu tôi, nhưng chỉ có một anh “nhanh tay” túm
được tóc tôi, lôi tôi lên bờ. Tôi cảm
ơn các anh đă nhảyxuống sông cứu tôi và
cả những người đứng trên lo lắng
cho tôi. Riêng với anh bộ đội đă “nhanh
tay” túm tóc lôi tôi lên bờ, tôi coi đó là ân nhân
đă cứu sống tôi. Và tôi rất biết ơn anh
ấy.
TMH phủ nhận công
của Đảng CS và cho việc lănh đạo
thắng lợi cuộc cách mạng tháng 8/1945
(CMT8) của Đảng chỉ là sự “nhanh tay”. Tôi
nghĩ rằng để có được sự “nhanh
tay” ấy, Đảng CSVN đă phải tốn
biết bao sự hy sinh suốt 15 năm trước
đó và đó cũng là kết quả của sự
hun đúc, tiếp thu kinh nghiệm của hàng ngàn
năm lịch sử của dân tộc ta và công
sức, máu xương của hàng triệu đồng
bào ta.
TMH lên án gay gắt
Đảng CSVN “giết trí thức, giết
người giầu”! TMH nhai đi nhai lại cái
khẩu hiệu: “trí, phú, địa, hào, đào tận
gốc trốc tận rễ!” Sự thật th́
khẩu hiệu ấy chỉ là một sự ấu
trĩ, sai lầm nhất thời ở một
địa phương nhỏ và đă chấn
chỉnh kịp thời – c̣n những sai lầm
trong cải cách ruộng đất ở miền
Bắc, quả là rất nghiêm trọng, gây tổn
thất lớn cho Đảng và nhân dân. Việc ấy
Đảng đă tự phê b́nh nghiêm khắc, nhiều
người lănh đạo trong đó có cả
Tổng Bí thư Trường Chinh đă nhận
kỷ luật. Và lần đó Đảng dă sửa
sai khá triệt để. Thổi phồng, khoét sâu vào
những sai lầm, tổn thất đă qua phỏng
có ích lợi ǵ? Kết tội Đảng CSVN giết
trí thức, giết người liệu có khách quan, có
quá đáng không? Các đai trí thức như các giáo
sư Hố Đắc Di , Nguyễn Văn Huyên, Tôn
Thất Tùng, các đại quan của triều đ́nh
cũ như cụ Phan Kế Toại, Phạm
Khắc Hoè và con cái họ như các ông Phạm Khuê,
Phạm Tuyên, Phạm Khắc Lăm v.v. . v.v... cũng
đă trở thành những giáo sư, tiến sĩ,
nhạc sĩ, những người lănh đạo khá
nổi tiếng đó sao? Với riêng tôi và gia đ́nh
tôi cũng vậy, ông ngoại tôi, nguyên là tri phủ
Lạng Giang (tỉnh Bắc Giang) sau CMT8 được
mời làm chủ nhiệm Việt Minh ở quê nhà
(huyện Thư Tŕ, tỉnh Thái B́nh), anh em trong họ
tôi nhiều người vẫn vào Đảng CSVN, có
người lên đến cấp Đại tá
QĐNDVN, nhiều người là cán bộ cao
cấp của Đảng và Nhà nước. Tôi
nghĩ rằng: xem xét lư lịch xuất thân
là cần thiết. Công tác nhân sự ở bất
cứ tổ chức nào, quốc gia nào mà chẳng
phải làm như vậy. Song, để không bị
thành kiến th́ lại phải do chính bản thân ḿnh
phải vượt lên. Chính sách đối với tri
thức, việc trọng dụng người tài
của Đảng CSVN c̣n có những thiếu sót. Song,
nh́n vào đại thể, đường lối
chiến lược của Đảng mà nói, th́ đó
là một chính sách ưu tiên, trọng dụng. Chính v́
vậy mà ngay từ những ngày đầu sau CMT8
thành công, Đảng CSVN và Chủ tịch Hồ
Chí Minh đa thu hút được đông đảo
tri thức yêu nước trong nước và nước
ngoài vào hàng ngũ Mặt trận Việt Minh sau này là
Mặt trận Liên Việt và hiện nay là Mặt
trận Tổ quốc Việt Nam. Các đại trí
thức và nhiều đại quan của triều
đ́nh cũ, nhiều tướng lĩnh và viên
chức cao cấp của chính quyền Sài G̣n cũ
như các ông Trung tướng Nguyễn Hữụ Có,
Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh,
trợ lư Tổng tham mưu Trưởng quân lực
Viêt Nam cộng ḥa và cũng đă trở về hợp
tác với chính quyền cách mạng, đă tự
nguyện đứng vào hàng ngũ mặt
trận, theo cách mạng và kháng chiến. Con cháu họ
đều không bị phân biệt đối xử,
đă và đang trưởng thành, có người
đă trở thành đảng viên Đảng CSVN, có
người trở thành cán bộ lănh đạo, có
người trở thành nhà khoa học, giám đốc
các công ty, xí nghiệp tư nhân. Họ đă tự
nguyên đứng vào hàng ngũ Mặt trận, theo cách
mạng và kháng chiến góp phần vào sự nghiệp
bảo vệ và xây dựng Tổ quốc Việt Nam
ḥa b́nh – độc lập – thống nhất và đang
từng bước công nghiệp hoá, hiện
đại hoá tiến' tới dân giàu – nước
mạnh – xă hội dân chủ – công bằng –
văn minh.
Phủ nhận công lao
của Đảng CSVN, thâm chí có những lời thóa
mạ thô lỗ đối với Đảng CSVN, TMH
đă xúc phạm đến phần thiêng liêng nhất
của rất nhiều, rất nhiều ngườỉ
Việt Nam, nếu không nói là cả dân tộc Việt
Nam .
Suốt đời tôi
vẫn nhớ ơn anh bộ đội đă túm
được tóc tôi và lôi tôi lên bờ cứu tôi
khỏi chết đuối ở sông Đà năm 1949.
C̣n hơn thế nữa, dân tộc Việt Nam
đă ghi công và nhớ ơn Đảng CSVN đă
tổ chức và lănh đạo cuộc tổng
khởi nghĩa tháng 8–1945 thành công giành độc
lập – tự do cho đất nước, tiếp
đó là 30 năm kháng chiến trường
kỳ, tỉếp thu truyền thống đánh
giặc giữ nước ngàn đời của ông
cha ta. Đảng CSVN và Chủ tịch Hồ Chí Minh
đă lănh đạo nhân dân ta làm nên “Lừng lẫy
Điện Biên chấn động địa cầu”
và chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng đem
lại độc lập – tự do – thống nhất
cho Tổ quốc Việt Nam.
20 năm đổi
mới, đất nước ta đă có
những đổi thay to lớn và đang trên
đường hội nhập để phát triển
nhanh hơn . TMH là một nhà văn, đọc
nhiều, vỉết nhiều, đi nh́ều, và ông
đă về quê hương ông, tại Nghĩa Phúc,
Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định, chẳng
lẽ lại không nhận ra điều ấy.
Những sai lầm , khuyết điểm , đặc
biệt là ĐẠI NẠN THAM NHŨNG và tệ quan
liêu trong bộ máy công quyền hiện nay, quả là
điều rất bức xúc. Trong một lần
trả lời phỏng vấn của Đài Truyền
h́nh Việt Nam , vớt tư cách một công dân .tôi
phát biểu:
“Tham nhũng đang là
một quốc nạn. Gần đây, Đảng và
Nhà nước đă làm khá mạnh tay, có Phó Thủ tướng
đă mất chức, có Uỷ viên Trung ương
Đảng, Bộ trưởng, tướng lĩnh
đă vào tù. Nhưng tôi cho rằng tệ quan liêu
khiến Đảng chưa thấy hết t́nh h́nh,
việc giáo dục không có hiệu quả phảp–pháp
luật và sự trừng phạt chưa đủ
mạnh, chứa có tác dụng ngăn chận và răn
đe kẻ tham nhũng!.
Thật là đau ḷng
khi trong dân gian đang lưu truyền một câu
truyện “tiếu lâm”, trong một buổi sinh hoạt
chi bộ Đảng, kẻ “phạm tội”
trước khi đọc bản tự kiểm
điểm đă:
Thưa các đồng chí trong
chi bộ
Thưa các đồng chí chưa
bị lộ
….
Cười ra nước
mắt - Đau quá, phải không?
Đại hội X của
Đảng phải coi việc chống tham nhũng là
một việc lớn và phải đề ra cho
được các chống tham nhũng, trước hết
là trong nội bộ Đảng với các cán bộ và
đảng viên có chức, có quyền. Với tư
cách công dân, tôi và cả ông nữa, có thể giao
việc đó cho Đảng CSVN và Đại
hội X của Đảng CSVN.
TMH ơi! Những
điều ông nói trong Cuộc hỏ́ cung dân
chủ nhiều hiện tượng là có
thật song không v́ thế mà quy tội và phủ
nhận mọi công lao của Đảng CSVN – C̣n vấn đề đa nguyên
đa đảng. Đây là vấn đề lớn,
có dịp ta sẽ bàn sau. Song v́ ông đă đề
cập đến, tôi cũng xin nói qua về suy
nghĩ của tôi. Cbúng ta đều thấy rơ
độc quyền
dễ đi đến độc đoán, cửa
quyền. Nhưng đa nguyên cũng dễ dẫn
tới sự mất ổn định. Coi trên TV
thấy các cuộc biểu t́nh rần rân, ném đá,
đốt xe trên các đường phố ở Hàn
Quốc, Thái Lan, Pháp, Bỉ v.v... mà ớn lạnh
cả xương sống! Không ổn định
th́1àm sao phát triển được. Mà đất
nước ta đang rất cần phải phát
triển nhanh để ḥa nhập, để sánh vai
cùng bạn bè năm châu bốn biển.
Cuộc đời
chúng ta, Sĩ ẩn và Trần Mạnh Hảo cũng
như biết bao người khác:
Phong ba mưa nắng
đă nhiểu
Ngọt – bùí – cay - đắng –
ghét - yêu ngập tràn
Đời
người đă trải gian nan
Ngẩng đầu
đi giữa
thế gian … cười khà
Rốt cuộc
lại, đời cũng chỉ là cuộc V.A.C
(Vui –Ăn– Chơi) thôi bạn
ạ! Ăn đựợc bao nhiêu? Chơi được
mấy năm? Vầy th́ Vui, như Fuxích một
nhà báọ của nước Cộng hoà Tiệp
Khắc đă nói trước lúc bước lên giá treo
cổ:
“Ta đă v́ niềm vui
mà sinh ra, đă v́ niềm vui mà sống và chỉến
đấu, cũng v́ niềm vui mà chết.
Vậy th́ u buồn và những giọt nước
mắt quyết không thể gắn liền với tên
tuổi và nấm mồ của ta được”.
Chúc TMH và cũng mong
được TMH chúc cho tôi, tất cả chúng ta có
được nhiều niềm vui trong cuộc
sống.
Thành phố Hồ Chí
Minh, .28-3-2006
Bạn của ông
Sĩ Ẩn
(Bài in trên báo “Văn
Nghệ” số 14, ngày thứ bảy 08-04-2006)
Trích: Đối
thoại
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|