|
DC&PT - Thời Sự 2006
BÀI TỪ
TRONG NƯỚC
TRẦN ĐẠI
SƠN
NGƯỜI
CHIẾN SỸ DIỆT NGOẠI XÂM ANH DŨNG,
LĂO TƯỚNG CHỐNG
NỘI TẶC CAN TRƯỜNG -
NGUYỄN
THANG GIANG
Bị một viên đạn
găm bên sống lưng, từ lâu, Trần
Đại Sơn không đứng thẳng
được nữa, ông c̣ng đến mức khi bước
mặt cúi gần đất. Tuy nhiên, nhiều khi d́u
ông đi đó đi đây, ḷng tôi vẫn nao nao
tưởng nhớ ông ngày nào trong cái hàng quân :
Tây Tiến đoàn binh không
mọc tóc
Quân xanh mầu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi
mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng
kiều thơm
( thơ Quang Dũng )
Ông trắng trẻo, mũi
thẳng, tai to và vềnh, “ thân mười
thước cao ”. Biết ông đă từng là chính
uỷ đội t́nh nguyện quân giúp Lào nên có lúc tôi
lại h́nh dung ra cái thời “ oanh liệt ” của ông
bên những ấp e xiêm áo vũ hội ngày nào :
Doanh trại bừng lên hội
đuốc hoa
Ḱa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man
điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn say
hồn thơ
Người đi Châu Mộc
chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo
bến bờ
Có thấy dáng người trên
độc mộc
Trôi ḍng nước lũ hoa
đong đưa.
( thơ Quang Dũng )
Những lúc ấy, đôi khi
tôi đă cay cay nơi sống mũi trước cái
nghịch cảnh quá khứ-hiện tại của
Trần Đại Sơn. Bây giờ th́ tôi nghẹn
ngào giàn giụa ngồi viết những ḍng này.
Trần Đại Sơn
đă vĩnh biệt tôi, vĩnh biệt mọi
người, ra đi lúc 15 giờ ngày 18 tháng 4 năm
2006. Tôi vừa mất một trong những
người bạn vong niên yêu mến nhất, kề
vai sát cánh thân thiết nhất.
Ông hơn tôi 5 tuổi nhưng
con gái duy nhất của ông cùng học với con gái
thứ hai của tôi ở trường trung học Amxtecđam.
Những lần trước đi bệnh viện, ông
không hề cho tôi biết. Lần này, linh tính mách
bảo thế nào, cách đây mươi ngày, ông gọi
điện thoại cho biết ông cảm thấy
yếu mệt và muốn gặp tôi. Tôi đến
nơi, cùng bàn bạc với thiếu tá Nguyễn Xuân
Thuỷ ( Anh vừa nghỉ hưu c̣n khá trẻ,
rất thân thiết với Trần Đại Sơn
và tôi ), đưa ông đi cấp cứu. Tưởng
rằng t́nh h́nh đă khá lên được rồi, tôi
chưa kịp vào thăm ông lần nữa th́ tin
dữ về ông làm tôi bàng hoàng ngơ ngẩn
đến tận bây giờ.
Cho đến nửa năm
gần đây Trần Đại Sơn mới xây
được một căn nhà lợp tôn rộng những
… 20m2, có cái sân chừng 30m2 ở phía trước. Vậy
mà ông đă phải trải qua một quá tŕnh rất
gian lao mới có được nó. Ông kể trong
bức thư gửi lănh đạo Đảng và Nhà
nước đề ngày 22 tháng 8 năm 2004 :
“ Tôi là
thương binh sọ năo, thể lực yếu,
đi lại khó khăn, suy tim độ 4, mỗi
tuần phải mua hơn 200 ngh́n đồng tiền
thuốc theo đơn của bác sỹ. Trong chiến
đấu tôi được cấp 20 huân
chương, 58 tuổi Đảng ( tính đến
năm 2004 ). Tôi chưa được phân phối nhà
đất lần nào, phải ở nhờ một
buồng nhỏ của gia đ́nh vợ. Vợ tôi
đang mổ ung thư, con gái độc nhất
của tôi đă ngoài 30 tuổi chưa lập gia
đ́nh. Do bí chỗ ở, tháng 7 năm 2004 tôi xuất
hết tiền tiết kiệm được 5
triệu làm một túp lều ở xó vườn nhà
tôi ở sau số nhà 51 Hàng Bài, gần công tŕnh vệ
sinh hôi thối, bẩn thỉu. “ Túp lều” chưa hoàn
chỉnh, c̣n phải đổ nền và xây
tường vây xung quanh con người mới ở
được, đă bị ông chủ tịch uỷ
ban nhân dân quận Hoàn Kiếm, phó bí thư quận
uỷ đảng Cộng sản quận Hoàn Kiếm
Hoàng Công Khôi điều đội Thanh tra Xây dựng
và toàn bộ công an đồn Hàng Bài, nhân kỷ
niệm 57 năm ngày Thương binh liệt sỹ, 59
năm ngày Cách mạng Tháng Tám và 2 tháng 9, thực
hiện khẩu hiệu “ Uống nước nhớ
nguồn ”, “Đền ơn đáp nghĩa ”, sang phá
rỡ cho bằng được ”.
Ngôi nhà 51 Hàng Bài vốn
thuộc sở hữu của gia đ́nh ḿnh, như Trần
Đại Sơn đă minh định: “
Khi chuẩn bị giải phóng Thủ đô, bố
mẹ tôi là trí thức, không nghe lời kêu gọi
của thực dân Pháp chuyển vào Sài G̣n mà ở
lại chờ đợi chủ tịch Hồ Chí Minh
về tiếp thu Hà Nội. Giải phóng Thủ đô,
theo chính sách chung, Chính phủ xếp bố tôi làm công
chức lưu dụng ở Sở Thương
nghiệp Hà Nội lúc ấy do đồng chí Tiến
Đức làm giám đốc. Sau này có dịp tiếp
xúc với đồng chí Tiến Đức, tôi
được nghe nói : “ Cụ Đặng Trần Kim
là một trí thức giỏi chuyên môn về kinh tế,
khi được giao công việc có tinh thần trách
nhiệm cao. Ngôi nhà số 51 Hàng Bài là một ngôi nhà
đẹp, có vườn hồng thơm ngát. Tôi đă
được cụ ông, cụ bà Đặng Trần
Kim mời xuống dùng cơm một lần nên
biết rơ ”. Năm 1960, theo chính sách cải tạo xă
hội chủ nghĩa, ngôi nhà 51 Hàng Bài bị mất
gần hết. Các cụ chuẩn bị
được 20 lạng vàng làm nữ trang cho 3 con gái
cũng bị lấy luôn”.
Góc vườn mà Trần
Đại Sơn vùa xây được “ túp lều ”
qua bao gian truân ấy chính là vườn cũ của
gia đ́nh ông.
Trần Đại Sơn là cán
bộ tiền khởi nghĩa. Trước Cách
mạng Tháng Tám ông hoạt động trong Đoàn Thanh
niên Cứu quốc Hoàng Diệu. Trí nhớ của ông
rất tốt cho nên quá nửa thế kỷ rồi mà
ông vẫn nhớ như in, lúc bấy giờ
người phụ trách ông là chủ ḷ bánh mỳ Sao Vàng
trong ngơ Tô Hoàng tên là Tạ Quang Cơ. Tổ của ông
gồm có Trần Nhật Hiển, học sinh
trường trung học Đỗ Hữu Vỵ EPSI,
Vy Hải học sinh trường Kỹ nghệ
Thực hành, Trần Quang Tín ( sau này làm t́nh báo chiến
lược cho ta trong ḷng chính quyền Mỹ-Diệm ).
Nhiệm vụ của tổ ông là chuyển báo chí bí
mật: Cờ Giải Phóng, Hồn nước,
Cứu Quốc, Độc Lập … về các cơ
sở; rải truyền đơn, dán biểu ngữ
ở các nơi như bốt Cảnh sát đầu Ô
Cầu Dền, pḥng trà Y Lang là nơi hiến binh
Nhật, Đại Việt Quốc gia Liên minh,
Quốc Dân Đảng … thường tụ tập bàn
tán, ăn nhậu …
Năm 1945, Trần Đại
Sơn được Bí thư xứ uỷ Bắc
Kỳ Trần Quốc Hoàn giới thiệu với
cụ Hồ và được cụ trực tiếp
huấn luyện và giao nhiệm vụ làm chiến
sỹ thầm lặng bảo vệ Cách mạng. Về
sau chính cụ Hồ lại giao ông cho một vơ quan cao
cấp Nhật Bản trong tổ chức Hắc Long -
một cơ quan t́nh báo cao cấp của Nhật -
tiếp tục huấn luyện về nghiệp
vụ.
Ông bị chấn thương
sọ năo v́ trong một lần đánh bộc phá đă
tiếp cận quá gần đồn địch,
giật xong nụ xoè, ông lại không chịu vội vàng
rút nhanh mà nán lại quan sát kỹ thêm hiện
trường. Sức ép quá mạnh làm ông đă chết
đi rồi sống lại.
Ông đă vượt qua bao
hiểm nguy, gian khổ, bôn ba, chinh chiến khắp các
chiến trường Tây Bắc, Nam Bộ, Lào, Campuchia
… Nhưng, sau chiến thắng 1954, rồi lại sau đại
thắng 30 tháng 4 năm 1975, mỗi ngày ông càng thấy
thấm thía nỗi đắng cay lầm lỡ. Cũng
như Trần Độ, ông ngậm ngùi chua xót :
Những mơ xoá ác ở trên
đời
Ta phó thân ta với đất
trời
Ngỡ ác xoá rồi thay
bằng cực thiện
Ai hay, biến đổi, ác
luân hồi
( thơ
Trần Độ )
Ông đă viết trên năm
chục bài báo, từ góp ư, kiến nghị đến
phê phán, chỉ trích … Người ta bảo ông ăn
phải bả của bọn phản động quay
ra chống Đảng, chống Nhà nước; ông
trả lời rất hay : “
Nếu chúng tôi không chống th́ cái Đảng này nó
đổ từ lâu rồi ”. Ông nói : “ Tôi bị
thương viên đạn c̣n ở gần sống
lưng, phải “ chung sống ” với nó nên phải
đi khom, tuy lại bị “ Chủ nghĩa Xă hội
” dập vùi nhưng vẫn cố đứng thẳng
để cùng nhân dân đấu tranh xây dựng
đất nước giầu mạnh ”.
Trong thư gửi “ Những
người đang chuẩn bị đại hội
Đảng lần thứ 10 ” đề ngày 20 tháng 9
năm 2005, ông rạch ṛi :
“Đảng
Lao Động Việt Nam đă làm tṛn nhiệm vụ
lănh đạo nhân dân đánh bại hai đế
quốc to là Pháp và Mỹ, lănh đạo nhân dân
Việt Nam phát huy tinh thần Cách mạng Tháng Tám …
xứng đáng là một đảng cách mạng anh hùng
ở Đông Nam Á; mới 15 tuổi đă nắm chính
quyền, tổ chức quân đội đánh
thắng giặc ngoại xâm….
Trong thời gian này,
đảng Lao động Việt Nam có một sai
lầm lớn về đường lối là Cải
cách ruộng đất ( theo Tầu ) nên đă
chỉnh đốn tổ chức nhằm bắn
giết hàng vạn đảng viên trung kiên…
Năm 1975, Lê Duẩn
đă có chủ trương sai về đường
lối, lại đề cao ḿnh là lănh tụ kiệt
xuất hơn chủ tịch Hồ Chí Minh nên đă :
1 – Thay đổi tên nước là Cộng hoà Xă
hội Chủ nghĩa Việt Nam. 2 – Thay đổi
quốc ca ( sau các nhạc sỹ không làm
được bài nào hơn Tiến Quân Ca của
Văn Cao nên chỉ sửa chữa lời bài Tiến
Quân Ca ) . 3 - Định
chuyển Thủ đô vào Tây Nguyên để xoá hẳn
vết tích của nước Việt Nam Dân chủ
Cộng hoà, làm lănh tụ của nước CHXHCNVN .
…. Bác Hồ muốn khi
chết, làm tang lễ đơn giản, đỡ
tốn kém, miễn sao thực hiện như ông cha
thường nói : “ Mồ yên mả đẹp ”, Lê
Duẩn theo Liên Xô ướp xác Bác Hồ tốn hàng
bao nhiêu tỷ, tiền của nhân dân c̣n nghèo. Hàng
năm c̣n phải bảo quản để xác không
hỏng càng rất tốn kém ” .
Là đảng viên Cộng
sản, ông reo lên khi thấy đảng Cộng
sản Nhật Bản thức thời, biết tự
xử lư đúng đắn, ông lại cặm cụi
viết thư khuyên nhủ các nhà lănh đạo :
“ Tại sao
đảng CSVN cứ khư khư những sai lầm
về đường lối để đất
nước nghèo và lạc hậu măi. Không thức
thời như các đảng khác, họ đă
đều thay đổi đường lối khi
thấy không thích hợp, không làm ra nhiều sản
phẩm ,để nhân dân sung sướng hơn.
Đảng Cộng
sản Nhật Bản tự thấy suy yếu,
bầu quốc hội, mặc dù ứng cử ở
khắp nơi nhưng không trúng một ghế nào. Họ
tự thấy phải họp đại hội
Đảng, thay đổi cương lĩnh mới
có thể tồn tại được. Đại
hội có 1006 đại biểu, trừ 1, c̣n
đều nhất trí với cương lĩnh
mới.
Cương lĩnh
mới của đảng Cộng sản Nhật
Bản gồm 8 điều :
1 -
Từ bỏ mục tiêu đấu tranh cách
mạng XHCN
2 - Thực hiện cải
tổ theo đường lối Tư bản chủ
nghĩa
3 - Từ bỏ những giáo
điều của chủ nghĩa Mác – Lênin
4 - Không coi ḿnh là lực
lượng tiền phong của dân tộc nữa
5 – Xă hội Nhật
Bản hiện nay không cần làm cách mạng XHCN
6 - Các cải tổ dân chủ có
thể đi dến thành công trong khuôn khổ một
chế dộ tư bản
7 - Ủng hộ chính sách đa
đảng và bầu cử tự do dể lên cầm
quyền
8 - Thừa nhận chế
độ quân chủ lập hiến, không chủ
trương xoá bỏ vai tṛ của Hoàng gia nữa ”.
Vốn là người thẳng
thắn, trung thực, ông nhiều khi c̣n băm bổ
thói gian manh, xảo quyệt không tiếc lời:
“ Ông Đỗ Mười vào Sài G̣n
đă đụng với đồng chí Nguyễn
văn Linh - uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành
uỷ thành phố Hồ Chí Minh - trong việc cải
tạo XHCN ở Sài G̣n. Ông Đỗ Mười đă
báo cáo không đúng làm Trung ương hiểu nhầm,
điều đồng chí Nguyễn văn Linh ra Trung
ương, rời khỏi vị trí uỷ viên Bộ
Chính trị và bí thư thành uỷ thành phố Hồ
Chí Minh về làm chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao
động Việt Nam.
Xứ uỷ Nam Kỳ
đấu tranh bảo vệ anh Mười Cúc,
tức đồng chí Nguyễn văn Linh, nên chỉ
một thời gian ngắn, Trung ương thấy rơ
ông Đỗ Mười không có tŕnh độ nên
chủ trương “ Cải tạo XHCN ” sai lầm
đă điều ông Đỗ Mười ra Hà
Nội. Đồng chí Nguyễn văn Linh lại
trở về làm uỷ viên Bộ Chính trị và bí
thư thành uỷ thành phố Hồ Chí Minh cho đến
khi được bầu làm tổng bí thư
Đảng ”.
Ông tỏ ra rất khinh thường
Đỗ Mười, ông từng viết : “Đỗ Mười không
có tŕnh độ, do văn hoá chưa qua lớp
bốn, không hiểu XHCN là ǵ, cải tạo bừa
băi, phá hoại kinh tế miền Bắc và miền Nam
”.
Đối với Lê Đức Anh ông cũng không
nể nang. Trong buổi trả lời phỏng vấn
đài RFA ngày 15 tháng 11 năm 2004, khi phóng viên Việt
Hùng hỏi : “ Trong lá
thư gửi cho Đảng hồi tháng 7, sau khi khám
nhà ông Lê Hồng Hà, liên quan đến lá thư của
thượng tướng Nguyễn Nam Khánh yêu cầu
làm sáng tỏ nội t́nh Tổng cục 2 và vụ án
T4, cá nhân ông đánh giá thế nào về bức thư
của thượng tướng Nguyễn Nam Khánh ”,
Trần Đại Sơn trả lời :
“ Ông
Nguyễn Nam Khánh th́ rất vững. Bây giờ chúng nó
định đưa ông ấy về cơ sở sinh
hoạt Đảng để định diễn
lại vở tuồng như đă làm với anh hùng
dân tộc Trần Độ, t́m cách để khai
trừ Đảng với ông Nam Khánh. Bây giờ cái
Đảng này nó thối nát rồi, khai trừ th́ khai
trừ chứ ai thiết ǵ cái đảng Cộng
sản này nữa !
Lê Đức Anh tay chân
hăy c̣n mạnh, nhưng mà cán bộ quân đội cao
cấp đă thẳng thắn vạch mặt nó
rồi. Vừa rồi, Bộ Tổng Tham mưu
kỷ niệm 59 năm ngày thành lập, Lê Đức
Anh đến dự. Tưởng là ông Văn
(đại tướng Vơ Nguyên Giáp ) không đến
được, v́ Nguyễn Chí Vịnh ( con trai
Nguyễn Chí Thanh ) ở Tổng cục 2 có báo cáo
với Lê Đức Anh là ông Văn không đến
dự buổi họp này nên Lê Đức Anh mới
đến, ăn mặc chỉnh tề, đeo huân
chương ( huân chương tổng kết chứ
làm ǵ có huân chương chiến đấu ).
Sau khi ông Phùng Quang Thanh- Tổng
tham mưu trưởng - phát biểu, rồi ông
Phạm văn Trà- bộ tưởng Quốc pḥng -
phát biểu, vẫn chưa thấy ông Văn
đến; Lê Đức Anh rút bài ra định lên phát
biểu th́ bỗng đại tướng Vơ Nguyên Giáp
xuất hiện. Cả hội trường hoan hô,
vỗ tay rầm trời bên hồ Trúc Bạch.
Tổng tham mưu
trưởng Phùng Quang Thanh mời ông Văn lên nói
chuyện, ông Văn nói rất hay, ông hỏi thăm anh
em rất ân t́nh. Lê Đức Anh trơ trẽn
chuồn thẳng. Anh em x́ xào : “ Rơ đồ phá
hại, đồ vô ơn ” ”.
Đối với Trung quốc
ông càng thẳng thừng. Trong thư đề ngày 10
tháng 4 năm 2005 gửi “ Những
người chuẩn bị cho Đại hội
Đảng lần thứ 10 ”, ông cảnh báo :
“ Ta chơi
với Tàu phải hết sức dè chừng . Tầu
tuyên bố quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa
thuộc đất tỉnh thứ 45 của Trung quốc
mới thành lập là tỉnh Hải Nam. Mới
đây, tầu công an Trung quốc bắn giết
ngư dân Việt Nam. Việc này Việt kiều ở
hải ngoại coi như quốc nhục, biểu
t́nh, mít tinh phản đối rầm rộ. Đảng
và Nhà nước ta lờ đi v́ sợ phải
bảo vệ “ 16 chữ vàng ”. Một số chi bộ
Cộng sản Việt Nam được giải thích
tầu công an Trung quốc nổ súng là đúng v́ ngư
dân Việt Nam đă vào phá lưới của họ ”.
*
Càng đọc lại những
ǵ ông đă viết, đă nói, tôi càng cảm phục,
nhớ thương Trần Đại Sơn quá
chừng. Mới ngày nào cùng nhau đi thăm lại
chiến trường Tây Bắc, dừng nghỉ trong
Tỉnh đội Sơn La. Tối hôm ấy, có ông
thiếu tướng Phó tổng Tham mưu
trưởng Quân khu tiếp đón, tỉnh đội
đưa cả Đoàn Văn công Quân khu đến
biểu diễn chiêu đăi. Cuối buổi, đoàn
chúng tôi được mời lên sân khấu cùng Múa
Sạp với các diễn viên. Trong không khí tràn trề
sức xuân ấy, Trần Đại Sơn tiến ra
giữa sân khấu ngâm vang :
… Nào ai nghe đến những
tiếng nước non đâu nữa
Nào ai đang ngủ mê man trên
đường lợi danh
Nào ai đang ngủ say sưa
truỵ lạc quên ḿnh
Chờ dậy cả thẩy
quyết chí phấn đấu
thi gan nam nhi cùng ai …
( bài Người xưa đâu tá )
Dáng ông lẫm liệt.
Giọng ông hào hùng. Và, bỗng nhiên ông đứng
thẳng được lên … Sừng sững.
Hà Nội 21 tháng 4 năm 2006
Nguyễn
Thanh Giang
Số nhà 6 - Tập thể Địa Vật lư
Máy bay
Trung Văn -
Từ Liêm – Hà Nội
Điện thoại : 5 534370
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|