|
DC&PT - Thời
Sự 2006
Dân
trí và chế độ dân chủ ở
Việt Nam
LS NGUYỄN
VĂN ĐÀI/ Hà nội
Trong
bài viết trước của tôi về công dân
Việt Nam có quyền tự do thành lập
đảng, đă nhận được những ư
kiến đóng góp tích cực từ nhiều phía, và
trong đó chủ yếu là những ư kiến ủng
hộ đa đảng hay phản đối việc
đa đảng.
Những ư kiến
phản đối việc đa đảng th́ cho
rằng, do tŕnh độ dân trí c̣n thấp,
người dân chưa đủ khả năng và
hiểu biết về một xă hội dân chủ nên
việc đa đảng sẽ gây ra nhiều bất
ổn trong xă hội.
Trong bài viết này
tôi sẽ đưa ra những minh chứng cho việc
người dân Việt Nam hoàn toàn có đủ tri
thức và khả năng để tiếp thu và xây
dựng một Nhà nước dân chủ, đa
đảng.
Trước hết,
chúng ta hăy ngược ḍng lịch sử của dân
tộc về những thập niên đầu tiên
của thế kỷ 20. Lúc đó dưới sự áp
bức, cai trị của chủ nghĩa thực dân,
nhu cầu đánh đuổi thực dân, giải phóng
dân tộc để dành độc lập đă lan
rộng trong nhân dân, đặc biệt là tầng
lớp trí thức.
Truyền thống
đa dạng
Những phong trào yêu
nước của cụ Phan Bội Châu, cụ Phan Chu
Trinh tuy không giành được thắng lợi
cuối cùng, nhưng nó là một tác nhân cho phong trào thành
lập các chính đảng sau này.
Năm 1930
đảng Cộng sản Việt Nam được
thành lập tại Trung quốc, cuối thập niên 30
và sang đầu thập niên 40, một loạt các chính
đảng được thành lập ở Việt
Nam như: Quốc Dân Đảng, Đại Việt,
đảng Dân Chủ, đảng Xă Hội, … Tất
cả chúng ta ai cũng biết là lúc đó cuộc sống
người dân Việt Nam nghèo nàn và lạc hậu,
trên 80% dân số mù chữ và cả dân tộc đang
bị cai trị một cách hà khắc của chủ
nghĩa thực dân. Nhưng với tấm ḷng yêu
nước, tinh thần giải phóng dân tộc,
một loạt các đảng phái chính trị đă ra
đời để đấu tranh cho mục tiêu dành
độc lập dân tộc.
Và đến năm
1945, Chính phủ và Quốc hội đa đảng
đă được thành lập ở Việt Nam.
Ở miền Bắc sau năm 1954 và trên cả
nước sau năm 1975 cho đến năm 1988, tuy
vẫn c̣n giữ cơ chế Chính phủ và Quốc
hội đa đảng, nhưng việc cạnh tranh
dân chủ giữa các đảng đă không c̣n nữa.
Tuy nhiên, ở miền Nam việc bầu cử tự
do và cạnh tranh dân chủ giữa các đảng phái
vào Chính phủ và Quốc hội vẫn
được duy tŕ cho đến trước
30-4-1975.
Chúng ta có thể
thấy rằng, trong thế kỷ trước
người dân Việt Nam đă từng làm quen và xây
dựng chế độ dân chủ đa đảng,
mặc dù lúc đó dân trí thấp, lạc hậu, mù
chữ, thông tin bị giới hạn.
Sau 30-4-1975, khoảng
2 triệu người Việt Nam đă di cư
đến các quốc gia phát triển, với thể
chế chính trị dân chủ, đa đảng.
Nhưng chỉ sau một thời gian rất ngắn,
cộng đồng người Việt ở hải
ngoại đă ḥa nhập rất nhanh vào nền văn
hóa, kinh tế và chính trị của nước sở
tại. Đại đa số đă thành đạt
về kinh tế, và nhiều người đă thành
đạt về chính trị, nắm giữ những
vị trí quan trọng trong chính quyền.
Trong thập niên 80 và
90 của thế kỷ trước, có hàng trăm ngh́n
lao động và sinh viên Việt Nam làm việc và
học tập ở Liên xô cũ và các nước
Cộng sản đông Âu. Sau khi những nước
trên chuyển sang chế độ dân chủ, đa
đảng, th́ cộng đồng người
Việt ở đó cũng đă ḥa nhập nhanh chóng
vào nền chính trị dân chủ mà họ không hề
bỡ ngỡ hay gặp khó khăn ǵ. Và hiện nay
đang có hàng trăm ngh́n lao động Việt Nam
đang sống và làm việc rất b́nh thường
ở những nước dân chủ, đa
đảng như: Hàn quốc, Nhật bản, Malaysia,
Đài loan.
Qua những minh
chứng ở trên, chúng ta hoàn toàn tin tưởng
rằng nhân dân Việt Nam có đủ tri thức, kinh
nghiệm, khả năng và tinh thần yêu nước
để xây dựng một chế độ dân
chủ, đa đảng.
Nhất là trong giai
đoạn hiện nay, khi cuộc chiến chống
lại sự nghèo nàn, lạc hậu, nạn tham
nhũng và sự thoái về đạo đức
đang quyết định đến vận mệnh
của cả dân tộc, hoặc là chúng ta sẽ
vươn lên để đuổi kịp các
nước phát triển, hoặc là chúng ta sẽ măi măi
tụt hậu, và làm thuê cho họ.
Khi đảng
Cộng sản đă tỏ ra bất lực và không có
khả năng trong cuộc chiến đó th́ sự ra
đời của các đảng phái chính trị
sẽ phát huy sức mạnh của cả dân tộc
để xây dựng một Nhà nước dân chủ,
từ đó sẽ là tiền đề cho đất
nước Việt Nam phát triển và cất cánh
đuổi kịp các nước trong khu vực và trên
thế giới.
Trích: BBC, 23.5.06
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|