|
|
DC&PT - Thời
Sự 2006
CỘNG SẢN VIỆT NAM VÀ SỰ CHUYỂN
HOÁ
NGUYỄN
ĐẠI VIỆT
Lời tuyên bố
của Ngoại trưởng Condolezza Rice trong ngày
đầu tiên của năm 2006 về việc tái
phối trí lực lượng Ngoại giao của Hoa kỳ
trên thế giới chứng tỏ quốc gia này và
đồng minh của họ đă thực sự bắt
đầu tiến hành kế hoạch nằm trong
lộ tŕnh của chiến lược Dân Chủ Hoá toàn
cầu mà Tổng thống Hoa kỳ, George W. Bush, tuyên
bố cách đây không lâu . Sau chuyến viếng thăm
Hoa kỳ của Thủ tướng CSVN Phan Văn
Khải hồi năm ngoái, mới đây ông Vũ Măo,
Chủ nhiệm Uỷ ban Đối ngoại Quốc
hội Cộng sản Việt Nam, lại đề
nghị cho phép Việt kiều tham gia vào Quốc hôị.
Nếu bỏ qua câu hỏi về tính trung thực
của lời đề nghị có tính cách dân chủ
này, người ta có thể hiểu là CSVN đang
bị “chuyển hóa", họ đang lúng túng trong
việc t́m câu trả lời cho các nước tây
phương về vấn đề dân chủ của
Việt Nam, cũng như đang lúng túng trong việc
t́m một giải pháp để xoa dịu và vô
hiệu hoá các phong trào đ̣i tự do và dân chủ
ở trong và ngoài nước. Đề nghị
của ông Vũ Măo có lẽ là một trong những
giải pháp mà CSVN dùng để mặc cả cho
sự tồn tại của Đảng, của chế
độ và của chính bản thân họ.
Gần hai thập
niên sau khi khối CS Đông Âu và Liên bang Xô viết sụp
đổ, các nước CS như China, Việt Nam,
Cuba, Bắc Triều tiên vẫn đang cố gắng
"đổi mầu" và "chuyển hoá"
để tồn tại . Sự sụp đổ
của bức tường Bá linh năm 1989 đă không
làm chế độ CS ở 4 nước kia tan ră.
Điều này chứng tỏ là chế độ CS
ở 4 nước ấy rất vững vàng và khó có
thể bị lật đổ hoặc tự
động giải tán như trường hợp
của các Đảng CS ở Đông Âu và Liên bang Xô viết.
Như vậy giải pháp duy nhất để thay
đổi chế độ CS ở Việt Nam là chính
CSVN tự "chuyển hoá" hay đúng hơn là
họ buộc phải “chuyển hóa". Hiện
tại phương pháp hữu hiệu nhất
để thúc dẩy sự “chuyển hóa" này là
sự vận dụng ngoại giao để mở
rộng quan hệ kinh tế, gây ảnh hưởng và
tạo áp lực.
Thưc vậy,
việc khuyến khích quan hệ ngoại giao với
Việt Nam của các nước tự do, việc
bỏ cấm vận của Tống thống Bill
Clinton, việc đầu tư của các nước
vào Việt Nam, việc xin gia nhập vào WTO của
Việt Nam, tất cả những điều này
đă dần dần làm cho CSVN ngày càng đi vào quỹ
đao của thế giới tự do, họ đă
cảm thấy tự nhiên và dễ chịu hơn khi
tiếp xúc và đối thoại với các quốc gia
mà CSVN từng xem là thù địch. Tiếp xúc và
đối thoại là h́nh thức của ngoại giao.
Ngoại giao đă chứng tỏ là một ch́a khoá
hữu hiệu dùng để mở bức màn sắt
của Viet Nam và Trung hoa mà trước đây không có
loại bom đạn nào có thể xuyên qua
được. Giờ đây ngoại giao lại
được Hoa kỳ dùng để thực
hiện kế hoạch chiến lược Dân Chủ
Hoá toàn cầu của họ
Sau gần hai
thập niên tiếp xúc và làm ăn với các
nước tư do, người CSVN đă khám phá ra
những nghịch lư và tính không hợp lư trong chế
độ của họ. Điều này rất dễ
hiểu, bởi lẽ cứ mỗi lần CSVN
“đổi mới" hoặc bị ép buộc
"cởi mở" một ít cho người dân và
cho chính họ, th́ gia đ́nh và họ hàng của
những người CS lại giầu lên thấy rơ.
Tuy không bày tỏ môt cách lộ liễu, nhưng
chắc chắn đă có một số không ít đâm ra
thích tự do kiểu tư bản hơn là tự do
kiểu CS. Đây là nguyên nhân khai sinh ra một thế
lực mới, một thế lực cấp tiến
trong nội bộ Đảng CSVN, và thế lực này
vô t́nh sẽ giúp cho quá tŕnh “chuyển hóa"
được thuận lợi và mau chóng hơn.
Dùng phương
thức ngoại giao, các cường quốc kinh
tế đang thành công trong việc buộc CSVN phải
từ bỏ quyền lực của họ mỗi ngày
một ít – hăy lưu ư rằng điều này không
hề xảy ra trước kia khi mà chủ nghĩa CS
chưa sụp đổ – để trao đổi
bằng một thứ quyền khác mà trước
đây họ từng lên án. Đó là quyền tư
hữu, một thứ quyền được mặc
nhiên công nhận ở bất kỳ quốc gia nào không
CS, một quyền hạn mầu nhiệm đă cho
phép những người CSVN, những người vô
sản, làm sở hữu chủ một cách hợp pháp
đất đai, nhà cửa, biệt thự, và Đô
la. Đây là một thứ quyền lực mới và
hấp dẫn đối vơi họ . Bây giờ có
lẽ người CSVN sẽ làm bất kỳ
điều ǵ, kể cả cắt nhượng lănh
thổ và lănh hải cho người khác, để
bảo vệ cái quyền tư hữu này, cũng
giống như họ đă từng hô hào đấu
tố tiêu diệt những thành phần tư sản
và địa chủ ở miền Bắc sau năm
1954.
Trước đây
người CSVN không bao giờ chịu nhượng
bộ, nếu không nói là thường có thái độ
xấc xược và ĺ lợm trong các cuộc
thương thảo hoặc đàm phán với các
nước tự do Tây phương, nguyên nhân là v́,
thứ nhất, họ được hậu thuẫn
bởi khối CS quốc tế cả về kinh
tế lẫn quân sự mà không hề bị lệ
thuộc kinh tế vào các nước tư bản;
thứ hai, là niềm tin mănh liệt của họ vào
chủ nghĩa CS, một chủ nghĩa mà
người CS từng cho rằng có nhiều tính
hợp lư hơn chủ nghĩa tư bản. Sự sụp
đổ của chủ nghĩa CS ở Đông Âu và
Liên bang Xô viết chỉ phần nào gây nên sự hoài
nghi của người CSVN về chủ nghĩa CS lúc
ấy, chứ không làm sụp đổ hoàn toàn
niềm tin của họ đối với chủ
nghĩa này.
Tuy nhiên, sau gần
hai thập niên làm ăn và tiếp xúc với thế
giới tự do, chút niềm tin c̣n lại ấy
hầu như hoàn toàn biến mất v́ chính họ
đă khám phá ra, chứ không phải bị tuyên
truyền, những nghịch lư và vô lư đầy
rẫy trong cái chủ nghĩa mà họ đang theo
đuổi. Đảng CSVN đă mất cả hai
thành tŕ quan trọng, sự hổ trợ của CS
quốc tế và niềm tin vào chủ nghĩa CS,
đó là những điều kiện căn bản vô
cùng cần thiết cho sư tồn tại của
chế độ CS ở Việt Nam.
Khác với trước đây, người CSVN giờ
này đă bớt xấc xược và ĺ lợm hơn
xưa, đă có thái độ khá lịch sự và
biết điều hơn đối với tây
phương trong các
cuộc thương thảo . Tuy nhiên, hiện tại
điều mà người ta lưu tâm nhất là
Đảng CSVN đang sẵn sàng ngă giá để
mặc cả cho sự tồn tại của họ
qua những h́nh thức khác nhau.
CS không bao giờ
muốn chia xẻ quyền lực với ai cả,
họ muốn quyền lực của họ phải
được tôn trọng một cách tuyệt
đối giống như quyền lực của các
bậc vua chúa thời xưa . Người dân Việt
Nam, trước là dân miền Bắc và sau đó là dân
miền Nam, tất cả đều đă
được chứng kiến và có kinh nghiệm
xương máu về cái quyền lực ghê gớm này.
Cách đây không lâu,
nghĩa là vào những năm đầu của
thập niên 80, người ta đă không tưởng
tượng là một ông Thủ tướng CSVN
sẽ sang Hoa kỳ, ăn trưa và ngồi họp báo
với ông Tổng thống Mỹ trong Toà Bạch ốc;
ngướ ta cũng đă không nghĩ là một ông
Hoàng Minh Chính được phép sang Hoa kỳ, phát
biểu và tuyên bố những lời lẽ
"cực kỳ phản động", rồi
đi về lại Việt Nam một cách b́nh an ngoài
việc bị "hàng xóm" mẳng chửi vài câu và
tạt một ít acid vào hàng rào nhà nơi ông tạm trú
ở Sài G̣n . Nếu cũng vào những năm tháng
đó, th́ lời đề nghị cho phép Việt kiều
tham gia vào Quốc hội của ông Vũ Măo chắc chắn
sẽ gây khốn đốn cho gia đ́nh và bản
thân của ông không ít, nếu không nói đến
trường hợp là ông ta có thể bị thủ
tiêu v́ một lời đề nghị “cực kỳ
phản động” như vậy . Từ những
diễn biến tiêu biểu này, người ta hiểu
là Đảng CSVN đang mất dần cái quyền
lực nguyên thuỷ mà chủ nghĩa CS đă
định nghĩa. Mao Trạch Đông và Hồ Chí
Minh, điển h́nh qua các phong trào đấu tố,
cũng đă chứng minh cái quyền lực nguyên
thuỷ sắt máu ấy là thứ vũ khí vô cùng
cần thiết trong việc duy tŕ chế độ CS
một cách thành công và lâu dài.
Dấu hiệu
của sự “chuyển hóa" là sự mặc cả
và nhượng bô. Đối với Đảng CSVN,
mặc cả và nhượng bộ trong khi đang nắm
giữ chủ quyền quốc gia chứng tỏ
họ đang thực sự lúng túng trước áp
lực quốc tế và đ̣i hỏi dân chủ
của người dân Việt Nam. CSVN không chấp
nhận đa đảng nhưng lại đề
nghị Việt kiều tham gia vào Quốc hội,
điều này cũng có thể hiểu là mặc dù
không muốn từ bỏ hoặc chia xẻ quyền
lực, nhưng họ cũng đang cố gắng
t́m một giải pháp, một con đường dài
nhất, có thể đi không bao giờ đến, và
có hơi hướm chút ít của đa đảng
để mặc cả với Tây phương,
để xoa dịu những xung dột nội
bộ, để trấn an và tạo mâu thuẫn trong
các phong trào đ̣i tự do dân chủ ở trong và ngoài
nước nhằm kéo dài chế độ độc
tài của họ lâu chừng nào tốt chừng ấy
Dù với ư
đồ nào chăng nữa, rơ ràng là Đảng CSVN
đă mất thế thượng phong, họ đang
lúng túng, và Đảng cũng đang dần dần
mất đi cái vai tṛ lănh đạo tuyệt
đối trong việc điều khiển
đất nước như trước đây. Đảng CS đang bị “chuyển
hóa", chính quyền CS đang bị “chuyển
hóa", đảng viên CS đang bị “chuyển
hóa", và thế giới th́ đang thúc đẩy
sự “chuyển hóa" đó. Từ những
nhận định này, người ta lập luận
rằng sự chuyển hoá của Đảng CSVN và
chiến lược Dân Chủ Hoá toàn cầu của
Hoa kỳ đang là những thuận lợi hiếm
có, và là hai ẩn số quan trọng của
phương tŕnh tự do dân chủ cho Việt Nam.
Đây chính là lúc mà các phong trào đấu tranh cho tự
do dân chủ có thể giải bài toán của họ.
Vấn đề dân
chủ của Việt Nam vẫn c̣n là mối quan tâm
đối với một số quốc gia trên thế
giới . Song song với việc đánh giá lại vai
tṛ lănh đạo và chỉ đạo của
Đảng CS đối với chính quyền và nhân dân
Việt Nam, kế hoạch tái phối trí lực
lượng Ngoại giao Hoa kỳ của Tiến sĩ
Condolezza Rice và ảnh hưởng của chiến
lược Dân Chủ Hoá toàn cầu đối với
Việt Nam cũng nên được phân tích và nghiên
cứu cặn kẽ, nhằm vạch ra một kế
hoạch thích nghi trong việc vận động
quần chúng và quốc tế để thúc đẩy
quá tŕnh “chuyển hóa" một cách nhanh chóng hơn.
Một phương thức vận động
quần chúng và tự do và dân chủ cho Việt Nam có
thể sẽ tranh thủ được sự hỗ
trợ tích cực của quốc tế một khi
phương thức ấy nằm trên lộ tŕnh
của chiến lược Dân Chủ Hóa toàn cầu
này vậy .
Mồng Một Tết, Xuân Bính Tuất
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|