|
|
DC&PT - Thời
Sự 2006
Tất cả phải lên bàn
nghị sự !
NGÔ NHÂN DỤNG
Chúng tôi đồng ư với Giáo sư
Nguyễn Đức B́nh, nguyên ủy viên Bộ Chính
trị đảng Cộng Sản Việt Nam.
Ông Nguyễn Đức B́nh viết trên báo Nhân Dân, bàn
về Bản Dự thảo báo cáo chính trị, trong
đó đảng Cộng Sản tính sửa
điều lệ để thu nhận các nhà tư
bản, và cho phép các đảng viên kinh doanh tư. Ông
B́nh không đồng ư, và ông nói: “Đă đến lúc
tất cả phải đặt lên bàn nghị sự!”
Chắc nhiều người cũng
đồng ư như vậy, mặc dù có những lư do
khác ông B́nh. Các người lănh đạo đảng
Cộng Sản nên thành thật với các đảng
viên của họ. Hăy đặt câu hỏi rơ ràng,
như ông B́nh đề nghị: Đảng có muốn mang
tên Cộng Sản nữa hay không? Có muốn giữ
chủ nghĩa Mác Lênin nữa hay không? Kinh tế
thị trường theo định hướng xă
hội chủ nghĩa là ǵ? Đảng Cộng Sản
phải trả lời và công bố trong Đại hội
sắp tới của họ. Ông Nguyễn Đức B́nh
yêu cầu thảo luận các câu hỏi đó, v́ ông
muốn bảo vệ những đường lối
mà đảng của ông đă theo đuổi từ 70
năm nay. Những người Việt Nam khác th́ lo
lắng cho số phận của cả dân tộc.
Đảng Cộng Sản đang đóng vai một đảng
cầm quyền, một đảng cầm quyền
chọn lựa cái ǵ th́ 83 triệu người
Việt Nam bị ảnh hưởng, không thể coi
là chuyện đùa được.
Cho nên, “Tất cả những câu
hỏi trên phải được đặt lên bàn
nghị sự.” Trước hết v́ tất cả
các đảng viên cộng sản, nếu không có quyền
trực tiếp phát biểu th́ cũng có quyền
được biết các ông bà lănh tụ bàn cái ǵ,
quyết định cái ǵ; rồi ư nghĩa của các
quyết định đó, hậu quả của các
quyết định đó ra sao. Nhưng c̣n hơn 80
triệu người Việt Nam khác, họ cũng
phải có quyền tham gia ư kiến, v́ Đảng chọn
cái ǵ là họ phải gánh. Dân chúng không có quyền
lựa chọn đảng nào sẽ cai trị, lúc nào
ngó lên đầu ḿnh cũng chỉ thấy một
đảng Cộng Sản. Do đó dân Việt Nam
cũng không có quyền chọn lựa chính sách nào
sẽ thi hành cho quốc gia. Thế th́ ít nhất
cũng phải cho người dân họ nói vài câu. Có
rất nhiều người, như các ông Trần Khuê,
Nguyễn Thanh Giang, Hà Sĩ Phu, bà Dương Thu
Hương, vân vân, họ đă bầy tỏ ư
kiến rất nhiều lần, nhưng ư kiến
của họ không được phép phổ biến
cho đồng bào biết. Có thảo luận tự do
người dân, và cả các đảng viên cộng
sản, mới biết điều nào có lư,
điều nào không. Cho nên, phải nhắc lại
lời ông B́nh, “Đă đến lúc tất cả phải
đặt lên bàn nghị sự!”
Điều ông Nguyễn Đức B́nh
muốn đưa lên bàn nghị sự trước
tiên là bản Dự thảo Báo cáo chính trị đă
“mở đường đưa tư bản tư
nhân vào đảng, cho phép đảng viên làm kinh tế
tư bản tư nhân.” Ông Nguyễn Đức B́nh nói ông
không đồng ư với ư kiến đó. Ông mô tả ư
định này là một âm mưu của các lănh tụ
đảng hiện giờ, bắt đầu từ
việc “xóa” không nhắc đến cái tên “thành
phần kinh tế tư bản tư nhân” trong các
văn kiện của đảng Cộng Sản
nữa. Nghị quyết của Trung ương
Đảng khóa IX, sau phiên họp thứ năm đă
cố ư quên những chữ “kinh tế tư bản
tư nhân” đi, bằng cách “đánh đồng”
hoặc “ḥa tan” nó cùng các chữ “kinh tế cá thể, kinh
tế tiểu chủ,” trong khái niệm “kinh tế
tư nhân,” - hai chữ “tư bản” húy kỵ đă
biến mất. Ông Nguyễn Đức B́nh nh́n thấy âm
mưu “biến báo” đó từ mấy năm nay,
nhưng bây giờ âm mưu mới hiện rơ trên
văn kiện, cho phép đảng viên làm kinh tế
tư bản và thâu nhận các nhà tư bản vào
đảng, Ông B́nh phê phán bản dự thảo báo cáo
chính trị đang phổ biến là “trái với nguyên
tắc giai cấp.” Ông th́ nhất định bảo
vệ “nguyên tắc giai cấp.”
Ông Nguyễn Đức
B́nh định nghĩa “tư bản tư nhân”
tức là bóc lột. Đây là ông theo đúng sách vở kinh
điển Mác Xít, mặc dù ngày nay không mấy
người c̣n tin ở lư thuyết đó nữa.
Ông Nguyễn Đức B́nh c̣n trích lại những câu do
Hồ Chí Minh viết, bảo rằng, “Lẽ tự
nhiên, ai bóc lột người th́ không thể làm
đảng viên.” Cho nên, ông thấy bản Dự
thảo viết “Đảng viên làm kinh tế tư nhân
không giới hạn về quy mô,” là không hợp “lẽ
tự nhiên” chút nào! Ngoài ra, theo ông, những chữ
“không giới hạn về quy mô” rất nguy hiểm,
nó có nghĩa là các đảng viên cộng sản “có
thể làm giàu hết cỡ, làm tư bản tư nhân
hết cỡ, có thể bóc lột hết cỡ.”
Chống lại bản dự thảo
báo cáo chính trị đến như thế là
đủ mạnh rồi. Nếu Trung ương
Đảng Cộng Sản biết phân biệt phải
trái th́ phải đồng ư với ông Nguyễn
Đức B́nh. Nhưng ông Nguyễn Đức B́nh c̣n nói
mạnh hơn nữa. Ông nêu lên mối mâu thuẫn,
“Một người đảng viên, . . ., không thể
vừa là chiến sĩ cộng sản lấy
việc xóa bỏ chế độ bóc lột làm lư
tưởng đời ḿnh, lại vừa làm ông
chủ tư bản lấy bóc lột lợi nhuận
làm lẽ sống.” Ông Nguyễn Đức B́nh nêu lên
một nghịch lư, là làm sao “một ông chủ ...
lấy lợi nhuận làm mục tiêu, ... ngày đêm
phải vắt óc suy nghĩ và xoay xở đủ cách
( ... hợp pháp và phi pháp) để đạt kỳ
được mục tiêu đó ..., làm sao một
người như thế đồng thời đêm
ngày lo nghĩ sự nghiệp xă hội chủ nghĩa
của đảng ...?” Ông kết luận rằng
“họ vào đảng cốt t́m kiếm chỗ
dựa quyền lực” để làm ăn. Tức là
dựa vào quyền lực để bóc lột
người khác tài t́nh hơn mà thôi!
Ông Nguyễn Đức B́nh sợ rằng
sau khi thu nhận các nhà tư bản vào đảng
để họ bóc lột th́ nhiều người
sẽ hỏi: “Các anh là đảng của ai?” Trong
số những người sẽ đặt câu
hỏi, ông B́nh nói rơ có “các lực lượng vũ
trang con em công nông” sẽ lên tiếng. Có thể coi
đây là một lời đe dọa. Nếu Đại
hội đảng thứ mười này mà chấp
nhận thu nhận các nhà tư bản th́ “các lực
lượng vũ trang con em công nông” sẽ cầm súng
hỏi tội “chệch hướng.” Một lời
đe dọa ngầm như vậy mà đăng trên
nhật báo Nhân Dân tự nhiên có trọng lượng!
Chắc các lănh tụ trong đảng
Cộng Sản bây giờ không thể nào căi lại
những lư luận của ông Nguyễn Đức B́nh,
một người đă từng là chủ tịch
Hội đồng Lư luận trung ương, từng
đứng đầu về tư tưởng,
văn hóa của đảng, cái chức cũ của
ông bây giờ chia cho hai ông Nguyễn Khoa Điềm và
Nguyễn Phú Trọng phụ trách. Ông cũng làm ủy
viên Bộ Chính trị trong hai khóa, cùng thời với
ông Vơ Văn Kiệt. Sở dĩ người ta muốn
cho các nhà tư bản vào đảng và cho đảng
viên làm kinh tế là v́ chuyện đó nó đă sờ
sờ ra đó rồi, chỉ cần hợp thức
hóa mà thôi! Đó là nhu cầu của các vị lănh
đạo từ trung ương tới cấp
tỉnh, huyện. Cấm các đảng viên kinh doanh
làm sao được nữa! Nói năng sao cho nó
“phải đạo” mà thôi.
Nhưng về
mặt lư luận, ông Nguyễn Đức B́nh đặt
đảng Cộng Sản trước một sự
chọn lựa: Hoặc là các anh theo chủ nghĩa Mác
Lênin, các anh giữ cái tên đảng Cộng Sản;
như vậy th́ các anh không thể cho đảng viên
đi làm ăn tư, không thể thâu nhận các nhà
tư bản vào đảng. Ngược lại, các
anh giữ nguyên bản dự thảo, các anh chấp
nhận các nhà tư bản cùng là đảng viên, th́
hăy nói thẳng rằng các anh không theo chủ nghĩa
Mác Lênin, không theo Hồ Chí Minh nữa.
Tôi đề nghị quư vị
đảng viên cộng sản hăy trả lời: Thà
không theo chủ nghĩa Mác Lênin! Tôi xin giải thích
tại sao.
Một kẽ hở
lớn trong chuỗi lư luận của ông Nguyễn
Đức B́nh nằm ở tiền đề: Tư
bản tức là bóc lột. Karl Marx tuyên bố
như vậy, nhưng có đúng như vậy hay không?
Hăy hỏi cho tỏ: Giai cấp tư bản là cái ǵ?
Thế nào là bóc lột? “Nguyên tắc giai cấp” mà ông
B́nh đề cao, nó có giá trị ǵ không?
Karl Marx sống giữa thế kỷ
thứ 19, lúc đó có những “nhà tư bản”
thật sự. Marx phân tích rằng các nhà tư bản
làm chủ các phương tiện sản xuất,
như máy móc chẳng hạn, rồi thuê công nhân lao
động làm. Lao động tạo ra giá trị
sản phẩm, nhà tư bản bán hàng rồi chỉ
trả tiền cho công nhân một phần, trừ
đi phần phí tổn vật liệu, khấu hao,
vẫn c̣n lại một phần “thặng dư,” anh
tư bản hưởng hết. Như vậy, theo
định nghĩa, là bóc lột.
Nhưng từ thời Karl Marx
đến nay, đời sống loài người
đă thay đổi, các tương quan sản
xuất, tương quan xă hội đă thay
đổi. Tổ chức kinh tế biến hóa, xóa
nḥa biên giới giữa các “giai cấp” theo quan niệm
của Marx. Nh́n vào nền kinh tế các nước tiên
tiến bây giờ người ta thực t́nh không
biết ai là những “nhà tư bản” nữa. Có
nhiều lư do đưa đến sự xóa nḥa này.
Thứ nhất là các
công ty cổ phần và thị trường chứng
khoán phát triển. Những người lao động
bây giờ, từ công nhân đến kỹ sư,
cũng có thể làm chủ cổ phần của các
công ty, nơi ḿnh làm việc hoặc các công ty khác,
khắp thế giới. Họ có thể
được công ty ḿnh làm tặng cổ phần hay
hứa phiếu mua cổ phần với giá rẻ;
nhưng họ không cần trực tiếp mua cổ
phần của các công ty. Các công nhân, nhân viên đóng
tiền vào quỹ hưu bổng, hoặc quỹ
đầu tư, chính các quỹ này đầu tư
vào các cổ phần khắp nơi, tùy dự đoán
ở đâu có lời th́ mua. Hiện nay hơn một
nửa dân Mỹ làm chủ các cổ phần theo cách
đó, dù họ biết hay không. Tất cả những
người đó đều là các “chủ nhân xí
nghiệp,” các “nhà tư bản” cả, mà họ
cũng đi làm, bán sức lao động lấy
lương. Vậy họ thuộc giai cấp nào? Ai
bóc lột ai?
Thứ hai, chế độ chính
trị từ lâu đă ngăn cản không cho các ông
chủ tha hồ bóc lột công nhân ở các
nước tiên tiến. Từ thời ông Marx c̣n
sống ở nước Đức đă thiết
lập các chế độ bảo hiểm cho
người lao động, đề pḥng thất
nghiệp, bảo đảm khi bị tai nạn lao
động, vân vân. Từ đó, khi chế độ
dân chủ tự do tiến lên th́ quyền lợi
của người lao động khắp nơi
cũng tiến theo. Công đoàn là một lực
lượng bảo vệ quyền lợi lao
động, và có hiệu quả. Hiện nay các công ty
Ford và General Motors hàng họ ế ẩm mà mỗi
năm vẫn phải chi 1.4 tỷ mỹ kim trả
lương cho các công nhân họ không cần dùng
nữa, không phải làm việc mà vẫn lănh
lương. V́ họ kẹt trong hợp đồng kư
với các công đoàn sản xuất xe hơi, họ
kư từ từ khi công việc làm ăn khấm khá. Có
đảng Cộng Sản nào trên thế giới
bảo vệ công nhân được như vậy hay
không?
Quan niệm về “bóc lột” đă
lỗi thời. Trong kinh tế thị trường
tự do cạnh tranh, pháp luật bảo vệ
mọi người mua, bán, trong đó có việc mua bán
sức lao động trong thị trường nhân
dụng. Muốn bảo vệ người lao
động th́ thay đổi luật pháp cho có tiến
bộ, cho các nghiệp đoàn tự do hoạt
động, không nên cho nhà nước chiếm
độc quyền, đ̣i đại diện cho lao
động mà lại bảo vệ quyền lợi cho
cả tư bản! Khi pháp luật minh bạch, công
khai và công bằng, các cuộc trao đổi
đều có lợi cho cả hai bên. Khái niệm
“người ăn kẻ thua” (zero sum game) không c̣n
đúng trong đời sống kinh tế. Ông Nguyễn
Trung đă nêu lên điều đó trong bài góp ư kiến
của ông, chứng tỏ ông đă “giác ngộ”
thấy chỗ sai lầm của chủ nghĩa Mác.
Trong hệ thống kinh tế gọi
là tư bản bây giờ, không c̣n các “nhà tư bản”
như thời Marx sống nữa. Gần 2 thế
kỷ rồi, thế giới thay đổi nhiều
lắm. Một điều dễ thấy nhất là
nơi quyền quyết định trong các doanh
nghiệp. Ai quyết định đầu tư,
quyết định chiến lược kinh doanh,
quyết định gây vốn, chia lời, quyết
định việc sản xuất và tiếp thị?
Không phải các “ông chủ,” mà là các
nhà quản đốc. Từ một trăm năm
trước đây người ta đă thấy
một “giai cấp mới” xuất hiện ở các
nước tư bản, là giai cấp quản
đốc, song song với sự xuất hiện
của “giai cấp mới” gồm các cán bộ ở
các nước cộng sản mà Milovan Djilas đă mô
tả. Sự tách rời quyền sở hữu các
cổ phần tách ra khỏi quyền quyết
định kinh doanh đă là một sự thật
hiển nhiên, trong đại đa số các công ty
tư bản ngày nay. Các quản đốc có thay
thế các nhà tư bản để bóc lột
giới lao động hay không? Có thể lắm,
nếu không có hệ thống chính trị dân chủ
tự do. Quyền tự do chính
trị là một bảo đảm để ngăn
chận cảnh bóc lột. Nhưng hăy coi
trường hợp các công ty Ford và General Motors kể trên.
Tại sao các công nhân không làm việc, v́ xí nghiệp
không có việc làm, mà vẫn phải gom họ vào
những “ngân hàng nhân dụng” để trả
lương họ? V́ các công ty kẹt với bản
hợp đồng. Lỗi tại ai? Tại các vị
quản đốc hồi 10 năm, 20 năm
trước tính toán sai, không biết sẽ có ngày Toyota
và Honda cũng chế tạo xe ở Mỹ! Các cổ
đông, tức chủ nhân của hai công ty bị
thiệt, họ phải sa thải các quản
đốc. Nhưng trong vụ này th́ hiện ai đang
bóc lột ai?
Cho nên các lư luận
của ông Nguyễn Đức B́nh rất chặt chẽ,
nhưng có một lỗ hổng. Đó là chủ nghĩa
Mác. Chủ nghĩa đó lỗi thời rồi. Ông Karl Marx thông ḿnh tuyệt thế,
nhưng ông cũng không thể nh́n xa trước hàng
trăm năm được. Tin vào chủ nghĩa Mác
bây giờ không những là dại, mà c̣n ác nữa.
Bắt toàn dân phải sống theo một chủ nghĩa
mà cả thế giới người ta đă biết
là sai, là làm cho xă hội chậm tiến, như vậy
có phải là ác hay không?
Trích:
Người Việt
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|