|
|
DC&PT - Thời
Sự 2006
Kẻ thù của
đảng Cộng Sản là ai?
NGÔ NHÂN DỤNG
Bữa trước
Nhật báo Người Việt có đăng tin một
người đàn ông ở Việt Nam uống nhiều
rượu bia quá đến nỗi đau bụng,
nước đầy bụng mà kẹt không thoát ra
được. Đem tới bệnh viện mới khám
phá ra là đường tiểu tiện bế v́ bàng
quang đă bể vỡ, nước thoát ra ngoài. Đọc
những bài góp ư kiến về đường lối
tương lai của đảng Cộng Sản Việt
Nam, mà họ sẽ quyết định trong Đại hội
Mười sắp tới, nhiều người cũng
có cảm tưởng bị bế như vậy. Không
suy nghĩ được một cách “mạch lạc”
nữa v́ trong đầu chất chứa nhiều danh
từ hoa mỹ quá, nhiều câu nói hùng hồn da diết
quá.
Nếu quư vị
đă đọc bài “Thời cơ vàng của Đảng
ta” của ông Nguyễn Trung th́ chắc
quư vị sẽ cảm thấy nhẹ nhàng khi đọc
bài “Góp ư vào bản báo cáo chính trị đại hội
X của Đảng” của ông Đặng Văn Việt,
mới được phổ biến. Ông Nguyễn
Trung có lối văn đầy t́nh cảm, nói rất
hùng hồn, đúng lối của một cán bộ
tuyên huấn; c̣n ông Đặng Văn Việt nói thẳng
tuột, giản dị, đọc đến đâu
hiểu ngay ông muốn nói ǵ. Xin đề nghị Nhật
báo Người Việt đăng nguyên văn bài của
ông Đặng Văn Việt cho bà con coi, v́ nó tóm tắt
bao nhiêu điều người dân Việt Nam muốn
nói cho đảng Cộng Sản nghe. Ông Đặng
Văn Việt nói thẳng là “Phải từ bỏ chủ
nghĩa Mác-Lênin;” chủ nghĩa Mác Lênin đă lạc hậu,
đă trở thành một “sức cản đối với
sự tiến hóa của xă hội.” Ông không cần rào
đón, úp mở, ṿng vo ǵ cả. Vốn là một đảng
viên cộng sản, ông Đặng Văn Việt không ngần
ngại viết thẳng rằng chủ nghĩa Cộng
Sản “không theo đúng quy luật phát triển xă hội
của loài người, của ḷng người;” ông
nói rơ hơn, “thật là ảo tưởng, thật là
không tưởng kỳ lạ.” Ông Đặng Văn Việt
nói bây giờ chủ nghĩa Cộng Sản được
biến thành một tôn giáo, thế th́ nên chính thức
công nhận nó là một “Đạo Mác” đi, đă có sẵn
2 triệu 6 đảng viên là các tín đồ rồi!
Nhưng, ông lại viết: “Người theo chủ
nghĩa cộng sản luôn được khuyến
khích đến cái ác, trái với các đạo giáo khác
trên thế giới,” họ khuyến khích từ bi, bác
ái, hạn chế sự độc ác.
Chúng tôi hy vọng rằng
bài viết của ông Đặng Văn Việt sẽ
được nhiều người góp ư kiến, nhất
là các đảng viên Cộng Sản. Mà khi góp ư kiến th́ cứ nói thẳng thắn, giản
dị theo lối của ông Đặng Văn Việt. Đừng
hoa ḥe hoa sói, đừng dùng các từ ngữ to lớn
khích động t́nh cảm. T́nh cảm con người
nó cũng là một thứ tài nguyên có giới hạn,
đem vung văi nó phí đi. Nhất là khi chúng ta đang cần
bàn những chuyện cụ thể trước mắt.
Phải xóa các h́nh ảnh huyễn hoặc; không nên vẽ
cho nhau coi thêm những ảo tưởng cũ mèm, thế
mới được.
Ông Nguyễn Trung ở
vào vị thế khác ông Đặng Văn Việt cho nên lối
hành văn cũng khác. Ông cho người đọc uống
rất nhiều thứ thuốc gây xúc động trong
bài “Thời cơ vàng” (đất nước ta, dân tộc
ta, sứ mạng lịch sử, quốc gia có bản
lĩnh, đầy máu và nước mắt, đồng
tâm hiệp lực, đau thấu nỗi đau của
dân tộc, vân vân) khiến người đọc phải
gạn lọc bớt các xúc động t́nh cảm
trong khi đọc bài văn mới biết ư tưởng
chính ông muốn nói trong đó là ǵ.
Hôm qua, trong mục
này chúng tôi đă bàn về ư kiến “Kẻ thù của
dân ta là ai” trong bài của ông Nguyễn Trung. Ông trả lời:
Trước hết đó là sự lạc hậu,
đă lạc hậu lại không ư thức ḿnh lạc hậu.
Ông Nguyễn Trung không nói, nhưng
người đọc phải hiểu rằng t́nh trạng
lạc hậu đó là trách nhiệm của đảng
Cộng Sản. V́ suốt trong bài viết, ông luôn
luôn nhắc nhở tới thành tích lănh đạo của
đảng Cộng Sản suốt 60 năm qua. Mà t́nh
trạng thiếu ư thức về sự lạc hậu
th́ chắc chỉ có trong hàng ngũ các vị lănh đạo
trong đảng, chứ bên ngoài ai cũng biết rằng
nước ḿnh lạc hậu, từ lâu rồi!
Sau khi nói ngay rằng
liều thuốc “để chiến thắng kẻ
thù lạc hậu” là “Phát huy tự do dân chủ,” ông
Nguyễn Trung đặt thêm câu hỏi “Vậy kẻ thù đối với vai
tṛ lănh đạo của Đảng ta là ai?” Và ông trả
lời: “Kẻ thù nguy hiểm nhất đối với
vai tṛ lănh đạo của Đảng ta là sự hẫng
hụt về trí tuệ và phẩm chất...” Hiện
tượng “hẫng hụt về trí tuệ và phẩm
chất” nói theo lối văn chương nghe th́ nhẹ
nhàng; nhưng được ông nhắc lại nhiều
lần, cho thấy điều ông muốn nhắc nhở
các đảng viên cộng sản là họ phải công
nhận một sự thật: “Đảng
ta” c̣n yếu kém lắm, cả về hiểu biết
và trong tư cách đạo đức. Khi cả “trí tuệ”
lẫn “phẩm chất” đều thiếu, đều
kém, th́ nhất định không xứng đáng đóng
vai tṛ lănh đạo!
Về hiểu biết,
trong một đoạn khác ông Nguyễn Trung mô tả
thế giới ngày nay đă và đang thay đổi rất
nhanh, “có nhiều vấn đề hoàn toàn mới khiến
nhận thức của chúng ta (tức Đảng Cộng
Sản) phải đuổi theo sau nhưng không kịp.”
Về tư cách đạo đức th́ ông Nguyễn
Trung chỉ cần nhắc tới hai chữ “tham nhũng”
là ai cũng hiểu rồi.
Vậy “Đảng ta”
đối phó với t́nh trạng “hẫng hụt” này
ra sao? Ông Nguyễn Trung nêu lên một mối nguy là họ
trốn tránh không nh́n thẳng vào các hẫng hụt
đó. Ngược lại, đảng Cộng Sản
có thể sẽ “chỉ lựa chọn sự bảo
vệ quyền lănh đạo của Đảng” mà thôi.
Ông Nguyễn Trung, theo lối văn của ông, không báo
động hậu quả của sự lựa chọn
khăng khăng ôm lấy quyền lănh đạo; ông
chỉ cảnh cáo “lựa chọn nào, hệ lụy ấy.”
Nhưng ngay sau đó, ông mượn lời những
người đ̣i xóa bỏ vai tṛ lănh đạo của
đảng Cộng Sản mà nói: “Đảng
Cộng Sản Việt Nam không thể bước qua
cái bóng của ḿnh.” H́nh ảnh bóng đè được
ông nhắc lại một lần nữa khi đặt
câu hỏi liệu “Đảng Cộng Sản Việt Nam
có vượt qua được cái bóng của ḿnh
không?” Chúng ta không khỏi liên tưởng đến tập
truyện ngắn Bóng Đè của Đỗ Hoàng Diệu mới
được xuất bản trong nước. Bỏ
qua yếu tố t́nh dục trong đó, người
đọc có thể nhận thấy h́nh ảnh một
con người “bị bóng đè;” bị bóng ma của
cả cha, ông đè, qua những tấm h́nh trên bàn thờ,
bị đè không thoát được mà c̣n đóng vai
đồng lơa. Nhắc đến những tấm h́nh
treo trên bàn thờ th́ ở Việt Nam ai cũng hiểu
nó là những h́nh ǵ.
Ông Nguyễn Trung có lối
viết tránh né rất khéo. Thay v́ tự ḿnh trả lời,
ông đóng vai “người tường thuật” các “ư
kiến cho rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam
không vượt qua được cái bóng của ḿnh,”
họ nói: “Người đảng viên bây giờ có quá
nhiều đặc quyền đặc lợi, đă
dính chặt vào cái ghế cầm quyền của ḿnh rồi!
Không thay đổi được.” Ông Nguyễn Trung
không bày tỏ ư kiến về lời phê b́nh đó. Ông c̣n cảnh cáo ngay: “Đưa hai tay bịt
tai lại, hay phùng má đao to búa lớn đối với
ư kiến trên, cả hai việc này đều vô nghĩa.”
Đây là một ư kiến chí t́nh. Đây là lần đầu
tiên một vị cố vấn cho ông thủ tướng
ở Việt Nam công nhận t́nh trạng các đảng
viên cộng sản chỉ lo “dính chặt vào cái ghế
quyền lợi” là sự thật và là một mối
nguy của đảng Cộng Sản. Ông Nguyễn
Trung được nhiều người góp ư không phải
chỉ v́ lối văn tha thiết đầy t́nh cảm
của ông, nhưng c̣n v́ thái độ thẳng thắn
nh́n vào sự thật như vậy khiến người
ta sẵn sàng góp ư với ông.
Một điều
nhiều người thắc mắc là ông Nguyễn
Trung có kiên quyết bảo vệ “vai tṛ lănh đạo”
của đảng Cộng Sản Việt Nam hay không?
Ông Đặng Văn Việt nói thẳng ra là chủ nghĩa
Mác lỗi thời, việc tiến tới chủ nghĩa
Xă hội là lỗi thời, chế độ độc
quyền độc đảng gây tai hại. Ông Phan Thế
Hải nói thẳng ra là phải xóa bỏ điều 4
trong hiến pháp dành độc quyền lănh đạo
cho đảng Cộng Sản. C̣n ông Nguyễn Trung vẫn
nhắc đi nhắc lại “sự lănh đạo của
Đảng ta.”
Khi
đọc các lời lẽ biện luận cho sự
lănh đạo của đảng Cộng Sản trong
bài Thời cơ vàng, chúng ta thấy chứa những
lư luận yếu ớt nhất. Ông Nguyễn
Trung viết, “Không có một sự nghiệp chấn
hưng đất nước của bất cứ dân
tộc nào lại không đ̣i hỏi sự lănh đạo
của lực lượng tinh hoa của chính dân tộc
đó.” Câu đó là tiền đề trong tam đoạn
luận của ông, cho mọi người đồng
ư. Đây là kiểu nói lúc nào cũng đúng, ở Việt
Nam hay ở Congo cũng vậy, giống như người
ta nói “không có người nấu phở nào lại không
nấu bằng nước.” Muốn cho hùng hồn
hơn, sau một đoạn dài ông Nguyễn Trung viết
thêm, “Sự lănh đạo cần phải có này là
đ̣i hỏi tất yếu, ...” Sau vài trăm chữ
nữa, ông kết luận: “Chính v́ những lẽ vừa
tŕnh bày, sự lănh đạo sáng suốt và đúng
đắn (sic) của Đảng là đ̣i hỏi tất
yếu.” Từ tất yếu trên xuống tất yếu
dưới, rất dễ hiểu.
Quư vị đảng
viên cộng sản đọc các câu trên sẽ hài ḷng.
Họ sẽ chấp nhận ông Nguyễn Trung là “phe
ta,” ông ấy chỉ lo bảo vệ “Đảng ta.” Kết
quả như vậy là rất tốt.
Người
ta sẽ không để ư những lỗ hổng trong
các ḍng lư luận đó. Ông Nguyễn Trung đi từ
tiền đề xuống kết luận nhưng thiếu
mệnh đề ở giữa. Đáng lẽ ông phải
chứng minh thêm rằng “Đảng Cộng Sản là lực
lượng tinh hoa” của dân tộc, th́ tam đoạn
luận mới đầy đủ và chinh phục
được người đọc. Ông đă
lờ đi, không làm việc đó. Đối với nhiều
đảng viên cộng sản th́ không sao, v́ tất
nhiên họ nghĩ họ là lực lượng tinh hoa
rồi. Không tinh hoa sao có hàng triệu đô la đánh cá
bóng đá? Nhưng đối với các độc giả
b́nh thường th́ khác. Họ không thấy ông Nguyễn
Trung chứng minh được cái tinh hoa đó ở
chỗ nào cả. Ngược lại, trong đoạn giữa ông c̣n khuyến cáo: “Chúng
ta không nên đóng cửa trí tuệ trước bất
kỳ thành tựu văn minh nào của nhân loại.” Chắc
là ông đă thấy hiện tượng đóng cửa
đó rồi. Mà trong trang sau, ông c̣n nói rơ hơn về
t́nh trạng “hụt hẫng cả trí tuệ lẫn
phẩm chất” của Đảng ta.
Nhưng đối với
các đảng viên cộng sản, bài viết của
ông Nguyễn Trung vẫn tốt, v́ lúc nào ông cũng nhắc
tới sự lănh đạo của đảng ta. Họ
sẽ đọc những lời văn hùng hồn của
ông, những “Sự nghiệp cách mạng của đất
nước, thành tựu cách mạng của đất
nước, ấm no, tiến bộ, độc lập,
nhân loại ḥa b́nh, hữu nghị, phát triển, nhức
nhối, đầy máu và nước mắt, đau nỗi
đau của dân tộc, yêu thiết tha hơn nữa
tổ quốc của chúng ta, tất cả cho tổ
quốc của chúng ta,” vân vân. Và các đảng viên cộng
sản khác sẽ đồng thanh nói, “A men!”
Khi nghe quá nhiều những
lời lẽ chứa đầy xúc động, trí óc
của con người cũng sẽ bị căng cứng,
khó tiêu hóa những ǵ ḿnh nghe, rất khó suy nghĩ mạch
lạc và sâu sắc, như lời luật sư Lê Quốc
Lân yêu cầu, mà chúng tôi nhắc tới trong một bài
trước. Muốn thảo luận một cách tỉnh
táo, chúng ta cần nghĩ và nói giản dị, thẳng
thắn như ông Đặng Văn Việt. Dùng t́nh cảm
con người nhiều quá có thể làm t́nh cảm cạn
đi. Xưa có người đi xa quê hương suốt
đời, lúc về già mới về thăm, mọi
cảnh vật đă thay đổi hết. Đi tới
một quăng đường, người dẫn
đường chỉ: Làng ông kia ḱa! Người hồi
hương rất cảm động. Đi quăng nữa,
lại giới thiệu: Mổ mả các cụ nhà ông
chôn chỗ kia ḱa! Nghe bèn khóc rưng rức. Nhưng tới
nơi, người dẫn đường mới nói:
Tôi nói đùa thôi, chưa tới làng ông đâu!
Đến khi về tới
làng thật th́ khi trông thấy lũy tre, cây đa, ngôi
đ́nh, đến mồ mả tổ tiên, người
hồi hương không c̣n thấy xúc động nữa.
Suốt bao nhiêu
năm người Việt Nam cứ phải nghe các bài
diễn văn hùng hồn, có cả các thi sĩ làm thuê
viết các khẩu hiệu cho thắm thiết hơn.
Nghe nói măi mà sự thật nó không được
như vậy. Chính v́ thế mà xảy ra t́nh trạng
“vô cảm,” lănh đạm. Lối
văn tuyên truyền mê hoặc ḷng người chính là
một kẻ thù của các đảng viên cộng sản.
Nhiều người nghe không c̣n cảm động
được nữa, cho nên họ chỉ lo bảo vệ
quyền lợi thôi. Trách họ cũng đúng,
nhưng ai làm cho họ thành ra lănh cảm?
Bây giờ chúng ta muốn
bàn những chuyện cụ thể, chuyện tổ chức
chính trị, kinh tế, xă hội cho một quốc
gia. Nên tránh lối nói văn hoa; nên bớt kích động
t́nh cảm mọi người mới phải. Đây là một
thời cơ vàng cho những đảng viên cộng sản
tập nói năng giản dị như ông Đặng
Văn Việt.
Trích: Người
Việt
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|