|
DC&PT - Thời
Sự 2006
Tại sao nhà thơ nữ trẻ tuổi Ly
Hoàng Ly
từ chối giải thưởng của
Hội Nhà văn Việt Nam?
LTS: dưới đây là thư của nhà
thơ nữ trẻ tuổi Ly Hoàng Ly, tác giả
tập thơ Lô Lô, gởi Hội Nhà văn VN.
“...Qua thông báo chính thức đăng trên
một số tờ báo trong nước, tôi
được biết Hội nhà văn Việt Nam
quyết định “tặng thưởng” cho tập
thơ Lô Lô của tôi. Một số đồng
nghiệp và những người quen biết gọi
điện chúc mừng tôi, nhưng cùng lúc tôi cũng
được nghe những lời x́ xầm về
giải thưởng năm nay của Hội nhà văn
Việt Nam.
Quả thật khi đó dù chưa hiểu
thực hư thế nào, nhưng tôi có một cảm giác
giải thưởng lần này có ǵ đó không ổn
cho lắm, hơi gờn gợn. Vốn là
người không bao giờ để cho những tin
đồn (những ǵ không chính thức và bản thân
không trực tiếp nh́n thấy) chi phối cuộc
sống và cảm xúc của ḿnh, nên dù có cảm giác hơi
gờn gợn nhưng tôi cũng không thực sự
cho đó là mối bận tâm.
Thiết nghĩ, môi trường làm
nghệ thuật vốn là môi trường phức
tạp với nhiều chính kiến, quan điểm
khác nhau, mỗi người một ư, nên mâu thuẫn, không
vừa ư nhau là chuyện thường t́nh. Trong khi
bản thân tôi luôn thích cuộc sống khép kín, không giao
du nhiều, không tranh căi nhiều, để dành
thời gian sức lực cho công việc sáng tác
của ḿnh. Những ǵ tôi muốn nói: quan điểm, phong
cách, ư tưởng… sẽ được thể
hiện và bày tỏ với đồng nghiệp, xă
hội bằng chính các sáng tác của tôi.
Và tôi vẫn giữ nguyên thái độ im
lặng của ḿnh như vậy, cho đến khi đọc
bài trả lời phỏng vấn của nhà nghiên
cứu Phan Hồng Giang, ủy viên Hội đồng chung
khảo Giải thưởng Hội nhà văn Việt
Nam, một trong những người trực tiếp chấm
giải, trên tờ Thể thao & Văn hóa số 126
ngày thứ Bảy 21/10/2006.
Sau khi đọc những phát biểu
của nhà nghiên cứu Phan Hồng Giang, tôi chính thức tuyên bố xin từ
chối “Tặng thưởng” mà Hội nhà văn
Việt Nam định trao cho tôi. Tôi cũng chân
thành cảm ơn nhà nghiên cứu Phan Hồng Giang
đă có những câu trả lời thật cởi
mở và thành thực về giải thưởng, giúp
tôi có được cái nh́n trực tiếp rơ ràng
về bản chất sự việc.
Qua sự bày tỏ
của nhà nghiên cứu Phan Hồng Giang, tôi không
thấy được sự nghiêm túc trong việc xét
giải, ngược lại c̣n thấy một thái
độ thiếu tôn trọng các tác phẩm mà Hội
đồng đưa ra để b́nh bầu.
Dù tuổi đời tôi c̣n trẻ, tuổi
nghề tôi cũng chưa nhiều, nhưng từ trước
đến giờ, tôi đeo đuổi con
đường sáng tác nghệ thuật v́ đó là
niềm khao khát, đam mê, là lẽ sống của tôi.
Con đường lắm chông gai, và người theo
đuổi th́ trong sáng và vô vụ lợi.
Mong ước của tôi là được
chia sẻ tư tưởng, quan điểm, sáng
tạo của ḿnh với xă hội qua các tác phẩm
của ḿnh. C̣n nhận định tác phẩm của
tôi hay, dở ra sao, khen chê thế nào là quyền của
người đọc, tôi luôn ghi nhận và trân trọng.
Tôi quan niệm: mong muốn sáng tạo là vô
hạn, giải thưởng có cao quư đến
đâu cũng là hữu hạn. Kỳ vọng vào
bất kỳ giải thưởng nào là tự giới
hạn ḿnh. Tuy vậy, tôi cũng luôn rất trân
trọng và hạnh phúc khi nhận được
một giải thưởng mà một tổ chức
nào đó có nhă ư tặng cho tôi (dù là giải
thưởng nhỏ, tổ chức nhỏ), nếu
quả thực họ thấy vui thích khi trao giải
cho tôi, nhiệt tâm chia sẻ với sáng tạo của
tôi, và bản thân họ cũng thấy măn nguyện
về giải thưởng mà họ trao (đó là
điều tôi đă vinh hạnh được
nhận ở giải Bút Mới của báo Tuổi
Trẻ (giải Khuyến khích năm 1995 & giải
Nhất năm 1996) và giải Mai Vàng của báo
Người Lao Động (1999) cho tập thơ Cỏ
trắng)...”.
“Từ chối là quyền của họ”
Theo như bài báo mà Ly Hoàng Ly đă dẫn,
th́ nhà văn Phan Hồng Giang- ủy viên Hội
đồng chung khảo đă nhận xét các tác
phẩm được Giải thưởng và Tặng
thưởng thơ năm nay như sau:
“Nói một cách công bằng, tập
Thương lượng với thời gian của
Hữu Thỉnh được sự nhất trí cao
của các thành viên trong hội đồng, tất nhiên
những mối quan hệ ngoài văn chương
cũng rất khó tách bạch. Song cũng nên ghi
nhận Thương lượng với thời gian là
một bước tiến trong thơ Hữu Thỉnh
so với chính ông ấy. C̣n nếu so với mặt
bằng thơ ca th́ cũng không có ǵ quá nổi
trội, kể cả Lô Lô (Ly Hoàng Ly) cũng không
khiến Ban chung khảo phải ồ lên v́ trầm
trồ... Những tác phẩm được Giải
thưởng và Tặng thưởng ít nhất cũng
đạt được những tiêu chí của giải
là: có giá trị văn học, có t́m ṭi phát hiện
ở những mức độ khác nhau...”.
Về việc nhà văn Thuận (Việt
kiều, sống tại Paris- Pháp) phát biểu (trên báo)
khi nghe tin chị được Tặng thưởng,
đại ư rằng một vị trí “ngoài lề” có
lẽ thích hợp với chị hơn cả, phóng viên
đặt câu hỏi cho một thành viên Hội
đồng chung khảo: “Trao tặng cho nhà văn
hải ngoại là nét mới (dù không phải lần
đầu) nhưng trước khi trao tặng,
Hội đồng không cẩn tắc vô ưu hỏi
ư kiến tác giả trước đă?”.
"Khi được giải rồi, tác
giả có quyền từ chối giải
thưởng, từ chối vinh quang. Nhưng khi
người ta đang chấm, anh không có quyền nói
rằng tôi không cho phép các anh chấm tôi. V́ tác phẩm
của anh để trong ngăn kéo th́ là của riêng
anh, không ai xâm phạm và cũng không ai định giá
làm ǵ. Nhưng nếu anh đă xuất bản th́ nó
trở thành sản phẩm xă hội, mà đă là
sản phẩm xă hội th́ phải chịu sự
định giá của xă hội.
Có một số người hiểu sai nên
nói: “Tôi không tham gia, tôi có thi cử ǵ đâu”. Đây
không phải là một cuộc thi tiểu thuyết hay
thi thơ đ̣i hỏi sự tự nguyện hay không,
mà là cuộc đánh giá hàng năm, do xă hội trao cho
Hội nhà văn, phải có cặp mắt xanh, có
đủ tŕnh độ để phát hiện tác
phẩm tốt dù nó có lẩn khuất, có trốn
ở đâu...”. “Anh nghĩ ǵ trước sự
việc: bên cạnh tác phẩm được trao
“Giải thưởng” th́ bị dư luận đánh
giá là có vấn đề, c̣n tác giả khác từ
chối thẳng thừng hoặc chối khéo?” “Trong xă
hội văn minh, chuyện từ chối giải này
giải nọ là b́nh thường. Người
chấm chỉ cần yên tâm là ḿnh đă không bỏ
sót”.
|
Giải
thưởng Hội nhà văn Việt Nam 2005:
Giải
thưởng: Thương
lượng với thời gian (Tập thơ
của Hữu Thỉnh); Cánh đồng bất
tận (Hiện tượng văn học trong
năm-Truyện vừa của Nguyễn Ngọc
Tư).
Tặng
thưởng: Gia
đ́nh bé mọn (Tiểu thuyết của Dạ
Ngân); Paris 11 tháng Tám (Tiểu thuyết của
Thuận); Thượng Đức (Tiểu thuyết
của Nguyễn Bảo Trường Giang), Lô Lô
(Tập thơ của Ly Hoàng Ly).
|
Dương
Thị
Trích: Tiền phong , 25.10.06
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|