DC&PT - Thời Sự 2006

 

 

Ra khỏi tù chưa phải là có tự do

 

 

 

Ra khỏi tù chưa phải là có tự do!

Nghị định 31/CP hay luật rừng của Việt Nam

 

LÂM THU VÂN

 

Đến đầu tháng 2, 2006 là đúng một năm quư vị sau đây rời các trại tù của Cộng Sản Việt Nam (CSVN) để về nhà: Thượng Tọa Thích Thiện Minh, Linh Mục Nguyễn Văn Lư, Giáo Sư Nguyễn Đ́nh Huy, Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế và Mục Sư Nguyễn Hồng Quang.

 

Trước đó vài tháng, GS Trần Khuê và cựu đại tá Phạm Quế Dương cũng đă ra khỏi tù sau khi ở tù đủ số ngày định trong bản án. Và trước nữa, cụ Lê Quang Liêm, nhà lănh đạo của Giáo Hội Phật Giáo Ḥa Hảo đă ra khỏi tù sau khi bị giam giữ v́ đă phản đối cuộc đàn áp các tín đồ PGHH và đă cùng LM Lư, TT Thích Thiện Hạnh, LM Chân Tín thành lập Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam vào tháng 12, năm 2000.

 

Sau đây, xin chép lại những điều ǵ đă xảy ra cho quư vị cựu tù nhân lương tâm trên đây sau khi nhà cầm quyền CSVN công khai cho quư vị đó ra khỏi trại tù và tuyên bố với quốc tế là đă «trả tự do» cho quư vị đó.

 

- Thượng Tọa Thích Thiện Minh, thế danh Huỳnh Văn Ba, rời trại giam Xuân Lộc Z 3O A (tỉnh Đồng Nai) vào ngày 2 tháng 2, 2005. Ông không được về sống tại chùa mặc dù chính thức là một tăng sĩ thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. TT Thích Thiện Minh bị bắt buộc phải cư trú nơi nhà người em gái và em rể của ông. Ngày 21 tháng 2, 2005, Thượng Tọa đă viết một thỉnh nguyện thư gửi đến Viện Trưởng Viện Hóa Đạo và Văn Pḥng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế tại Paris và Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế của Hoa Kỳ để tố cáo những cách đối xử dă man mà ông và các bạn tù tại trại Xuân Lộc đă phải chịu đựng suốt 25 năm qua. Đồng thời, Thượng Tọa Thích Thiện Minh cũng tường tŕnh về cách đối xử của nhà cầm quyền địa phương tại Bạc Liêu từ ngày ông ra tù, trở về nguyên quán:

 

«Riêng bản thân tôi khi bị cầm tù th́ ngôi chùa đă bị chiếm dụng để xây cất một trường trung học, tài sản đă bị tịch thu, tịch thu cả một bảo vật vô giá là tượng đồng đen 64 kg. Khi ấy gia đ́nh các em tôi bị xua đuổi, cô lập, đ̣i giải tỏa, v.v.., chỉ v́ có quan hệ thân nhân...

 

Khi trả tự do, họ buộc tôi phải về gia đ́nh các em ruột, họ bắt buộc các em tôi phải làm cam đoan, cam kết, dùng t́nh cảm thân nhân để hạn chế mọi tự do cá nhân trong thường nhật...

 

Hiện nay mỗi khi rời nhà ra đi th́ có công an theo dơi, chẳng hạn như ngày 16 tháng 2, 2005 vừa qua, tôi lên Sài g̣n để siêu âm bệnh ung bướu, chỉ đi một ngày thôi mà công an Phường 1, Quận Tân B́nh và công an quận này đă khám xét nhà, lập biên bản tạm trú bất hợp pháp, mời tôi và chị ruột là Huỳnh Thị Hai phải đến phường làm việc, điều tra. Lúc đi khám bịnh tại Trung Tâm Ung Bướu cho đến lúc về nhà chị, kể cả lúc lên xe về Bạc Liêu, lúc nào cũng có công an trực chiến 100% và trực tiếp tại nhà chị tôi! Khi về đến Bạc Liêu th́ công an tỉnh tên Minh lại mời em rể thứ tư của tôi thuyết phục để giám sát tôi. Trong một ngày rời khỏi nhà đi khám bệnh, công an điện thoại liên tục hỏi thăm các em tôi đủ mọi điều. Sự theo dơi này khiến tôi cảm thấy tưởng chừng như đang bị cầm tù trong một nhà tù mới khác hơn trại tù cũ mà thôi.»

 

- Ngày 24 tháng 3, 2005, Pḥng Thông Tin Phật Giáo Ḥa Hảo Việt Nam đă viết trong bản tin của họ:

 

«Cụ Lê Quang Liêm trở thành đối tượng quan trọng mà CSVN phải quyết tâm triệt hạ. Nhà cầm quyền CSVN đă trắng trợn trấn áp cụ Liêm như là:

 

a)- Chận đường, đón ngơ, ngăn xe, phạt xe, bắt xe không cho Cụ Liêm đi về Miền Tây tiếp xúc tín đồ.

b)-Làm tài liệu «chụp mũ» bôi lọ Cụ Liêm, rồi các chức sắc CS địa phương đi từng nhà tín đồ để tuyên truyền. Thô bạo hơn là mắc loa trước cổng trụ sở Ủy Ban Nhân Dân Xă Mỹ An, Chợ Mới, An Giang để phát thanh tài liệu đả kích Cụ Liêm và trong các phiên giảng huấn tại Đại Học An Giang cũng có mục công khai đả kích Cụ Liêm, v.v..

c)- Tồi bại hơn hết là mướn «du côn, du đăng» gây sự, ấu đă với những phái đoàn tháp tùng Cụ Liêm đi về Miền Tây rồi công an ra mặt can thiệp nhằm mục đích lăng mạ và cản trở hành tŕnh của Cụ Liêm.

d)- Đối với khối tín đồ PGHH thuần túy th́ nhà cầm quyền CS tỉnh An Giang thẳng tay khủng bố như là bố ráp, ngăn chận, làm đủ cách khó khăn trong những ngày lễ giổ, cúng bái để không có người dám đến dự, như là bao vây kinh tế những cán bộ của Cụ Liêm không c̣n cách «làm ăn» để sinh sống, vân vân và vân vân.

Những sự việc như vậy liên tiếp xảy ra... Trước hành động thô bạo trắng trợn này, 500 tín đồ trong các tỉnh Miền Tây đồng đứng tên trong lá đơn đề ngày 09-01-05 gởi cho Tổng Bí Thơ Nông Đức Mạnh, Chủ Tịch Nước Trần Đức Lương và Thủ Tướng Phan Văn Khải để tố cáo những hành động tàn bạo kể trên nhưng đến nay đă gần 3 tháng trôi qua, sự khiếu nại này như đá ném xuống biển Đông...trong lúc đó sự khủng bố của nhà cầm quyền CS càng gia tăng.»

 

- Ngày 26 tháng 3, 2005, đài VOA phỏng vấn BS Nguyễn Đan Quế.

 

Bị bắt vào tháng 3 năm 2003 và bị kết án 3 năm tù v́ đă gửi qua internet một bài nói rằng Việt Nam không có tự do thông tin, Bs Quế đă ra khỏi tù vào dịp Tết, tháng 2, 2005. Một trong mấy câu ông trả lời đài VOA như sau:

 

VOA: Các giới chức chính phủ Việt Nam vẫn thường tuyên bố là họ hoàn toàn tuân thủ các quy định của công ước Liên Hiệp Quốc về Quyền Dân sự và Chính trị. Ông có thấy bằng chứng nào cho thấy tuyên bố đó là đúng sự thật hay không?

 

Bs Quế: «Không! Chúng tôi không thấy bất cứ bằng chứng nào cho thấy chính quyền Hà nội tôn trọng Công ước về Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR). Trái lại, chúng tôi chỉ thấy một loạt những vi phạm như sau: người dân Việt Nam hoàn toàn không có quyền bầu cử trực tiếp các nhà lănh đạo của họ ở cấp cao như nguyên thủ quốc gia, thủ tướng chính phủ, vân vân... Công ước về Quyền Dân sự và Chính trị đă được Việt Nam kư từ năm 1982, nhưng chỉ có trên giấy tờ, c̣n trong thực tế hoàn toàn bị chà đạp bởi điều 4 của hiến pháp – cho phép đảng Cộng Sản độc quyền cai trị, và nghị quyết 31/CP – cho phép giam người từ 6 tháng tới 2 năm mà không cần xét xử. Những người hoạt động chính trị khi được thả ra đều không được phục hồi các quyền công dân, thường bị theo dơi gắt gao, đi lại bị kiểm soát, không cho cư trú nơi khác dù là chỉ đi du lịch ngắn ngày. Chúng tôi yêu cầu chính quyền Hà nội phải thả hết tù chính trị và phục hồi hoàn toàn các quyền công dân và phải để họ được công khai phát biểu quan điểm chính trị của họ.

 

... Tôi khẳng định với quư vị rằng nhân quyền ở Việt Nam không những không được cải thiện mà c̣n có chiều hướng suy giảm... Việt Nam hiện nay không có tự do phát biểu công khai trên báo chí hoặc trên Internet...»

 

Mọi người c̣n nhớ rằng: sau khi ra khỏi tù lần thứ nh́ vào năm 1998, BS Quế bị công an luôn luôn canh gác nhà và ngăn cản mọi sự giao thiệp với bất cứ người Việt Nam hay người ngoại quốc. Tuy nhiên BS Quế vẫn ra tờ báo Tương Lai vào năm 2000 và viết những bài để phản đối CSVN đàn áp tự do ngôn luận. Ngày 15 tháng giêng 2001, BS Quế và vợ đă bị đem ra đấu tố tại Quận 5, Sài G̣n.

 

- Ngày 2 tháng 9, 2005, LM Nguyễn Văn Lư gửi một bản lên tiếng về việc nhà nước CSVN đàn áp khốc liệt các tôn giáo. Bản lên tiếng này đă được LM Lư kư tên như sau: «Lên tiếng từ Nhà chung Giáo Phận Huế, nơi tôi đang bị quản chế v́ tự do tôn giáo. Tù nhân lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lư, Linh Mục Công Giáo, Giáo Phận Huế».

 

Mặc dầu bị quản chế, LM Lư vẫn tiếp tục viết những bài như trên và trả lời các cuộc phỏng vấn của các đài phát thanh hải ngoại.

 

Gần đây, LM Lư bị công an Quận G̣ Vấp bắt giữ ngày 28 tháng 9, 2005, khi ông vào Sài g̣n để đưa mấy người cháu xuất ngoại. GS Nguyễn Chính Kết tường thuật như sau:

 

«... Việc bắt LM Nguyễn Văn Lư tại nhà trọ vào giữa ban ngày và giam giữ ông suốt 13 tiếng, đến 2 giờ sáng hôm sau mới thả, là một hành vi phạm pháp luật của công an phường 3, quận G̣ Vấp. V́ trước hết, LM Lư đă xin được giấy phép để đi Đồng Nai để tiễn đưa các cháu ông lên phi trường tại Sài G̣n, th́ ông có quyền đi lại ban ngày tại Sài G̣n...». Việc bắt giữ này đă được đài BBC loan tin ngay hôm 28 tháng 9, 2005 khi LM Lư c̣n đang bị giữ tại công an phường 3, quận G̣ Vấp.

 

- Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, năm 1998 ra khỏi trại tù cho đến nay, luôn bị quản chế ngày đêm tại Thanh Minh Thiền Viện. Lư do ngài bị tù đày là v́ ngài đă dẫn phái đoàn đi cứu trợ đồng bào bị nạn lụt ở các tỉnh Nam Việt Nam. Quốc tế can thiệp mạnh, nhất là qua việc ông A. Amor của Liên Hiệp Quốc sắp qua Việt Nam vào tháng 10 1998 th́ tháng 8-1998 Ḥa Thượng Thích Quảng Độ cùng với Thượng Tọa Thích Tuệ Sỹ được nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam cho ra khỏi tù. Nhưng cho đến nay, TT Thích Tuệ Sỹ vẫn bị quản chế tại chùa Già Lam, và HT Thích Quảng Độ cũng không bao giờ rời được Thanh Minh Thiền Viện. Thí dụ như nhiều lần HT Quảng Độ cần phải ra gặp đức Tăng Thống Thích Huyền Quang, đều bị công an ngăn cản. Gần đây nhất, ngày 19 tháng 11, 2005, Ḥa Thượng Thích Quảng Độ qua chùa Giác Hoa ở quận B́nh Thạnh để chủ lễ giỗ tổ Nguyên Thiều nhưng ngay lúc ra khỏi cửa Thanh Minh Thiền Viện, HT Quảng Độ đă bị công an bao vây kéo níu, ngăn cản đến bị rách áo. Ngoài ra, Ḥa Thượng cũng bị công an buộc tới đồn công an tŕnh diện để điều tra (gọi là «làm việc»).

 

- Mục Sư Nguyễn Hồng Quang bị bắt giam và kết án 3 năm tù v́ những hoạt động để bênh vực tín đồ Tin Lành trên Cao Nguyên và tại Sài G̣n. Trong lúc ông bị giam, công an đă giựt sập nhà nguyện của Giáo Hội Mennonite của hội thánh do ông làm Mục Sư. V́ áp lực quốc tế, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đă thả ông ra khỏi tù vào tháng 2, 2005. Nhưng từ ngày về nhà, ông luôn bị công an khu vực kiểm soát mọi sinh hoạt và ngăn cản các tín đồ Tin Lành đến nhà ông để cầu nguyện. Sau đây là vài câu trả lời của Mục Sư Nguyễn Hồng Quang khi đài RFA phỏng vấn ngày 3 tháng 10, 2005, tức là một tháng sau khi ông ra tù.

 

- RFA: Trong ṿng một tháng qua, Mục Sư đă cảm thấy thực sự là ḿnh được tự do hay chưa ?

-MS Nguyễn Hồng Quang: Một tháng qua th́ được trở về nhà nhưng sự giám sát th́ rất căng thẳng nặng nề. Đi đâu th́ cũng có, thậm chí tôi đi thăm đám ruộng lội xuống śnh th́ họ cũng lội theo xuống śnh. Sóng gió cứ tiếp tục, không biết chính quyền trung ương có biết hay không mà địa phương họ liên tục làm khó khăn và họ gây sách nhiễu và họ làm những hành động hết sức thiếu văn hóa đối với chúng tôi. Họ coi thường kỷ cương, phép nước, và sự an ninh của người dân. Chính họ gây rối.

- RFA : Mục sư vừa mới nói rằng sóng gió vẫn tiếp tục nổi lên?

- MS Nguyễn Hồng Quang: Tại địa phương, cụ thể là phường, cụ thể là anh cảnh sát khu vực là anh Hiền dẫn tất cả đoàn thể, ban ngành, phụ nữ, dân quân du kích... anh dẫn đến đập phá la hét tại cổng nhà vào những buổi thờ phượng hoài. Cụ thể ngày hôm qua, chủ nhật ngày 25, chúng tôi đang nhóm lại, anh em tín hữu họ vào trong khoảng 50 người, c̣n ở ngoài chưa kịp vào th́ họ kéo quân rất đông họ đập cửa rầm rầm, trong lúc đó th́ tôi đang chia sẻ lời Chúa ở bên trong.

- RFA: Mục sư có muốn nhắn gởi tới cấp lănh đạo về thực trạng hiện nay của mục sư và gia đ́nh không ạ?

- MS Nguyễn Hồng Quang: Chúng tôi về một tháng. Chúng tôi cũng có thiện chí tôn trọng chính quyền, làm đơn gởi đến để xin lại máy vi tính, giấy tờ của tôn giáo, văn bản, những giáo tŕnh huấn luyện trong tôn giáo, những giáo tŕnh huấn luyện hướng đạo, thư từ cá nhân, h́nh ảnh gia đ́nh, những đồ dùng cá nhân của anh em, chứng minh nhân dân bị tịch thu. Chưa chịu trả những đồ cá nhân, những giấy tờ mà họ bắt tôi v́ truyền đạo trái phép, những lệnh tha, những lệnh giam, xâm phạm an ninh quốc gia hồi xưa họ ghép tội, họ giữ hết không chịu đưa cho chúng tôi.

Đến giờ khách vô th́ họ thả cái loa cách pḥng khách nhà tôi có 5 mét, ra rả nói rất là nhức đầu. Và họ làm những chuyện mà tôi không hiểu nổi. Cấp chính quyền trung ương có biết hay không? Hay là họ làm ngơ để cho chính quyền địa phương làm. Vấn đề này th́ thời gian chúng tôi sẽ t́m hiểu thêm.

 

- Hà Sỹ Phu có thể coi là một nạn nhân «thâm niên» bị quản chế hành chính theo nghị định 31/CP. Ông bị bắt giam tù 12 tháng (v́ lư do khôi hài là v́ ông giữ một tài liệu của ông Vơ Văn Kiệt đă phổ biến khắp nơi trong nước!) và nhờ áp lực quốc tế, ông Hà Sỹ Phu được thả về nhà vào tháng 12, 1996 tại Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng. Công an địa phương không ngừng sách nhiễu ông suốt từ năm 1996 cho đến nay. Suốt gần 10 năm nay, ông Hà Sỹ Phu không được đi khỏi Đà Lạt nếu không có giấy phép của công an, dù chỉ đi trị bịnh. Cuối năm 2000, ông hết thời kỳ quản chế hành chính th́ chỉ 2 tháng sau, vào tháng 2, 2001, ông lại bị quản chế trở lại v́ lư do quái đản là lúc đó đồng bào Thượng vừa biểu t́nh tại 3 tỉnh Lâm Đồng, Đắc Lắc và Gia Lai. Cứ 2 năm, lệnh quản chế hành chính này «được» gia hạn, cho nên vào tháng 12, 2003, v́ ông bị bịnh, cùng đi với vợ ông ra Hà Nội để điều trị th́ khi về bị công an phạt «vi phạm hành chính» 60.000 đồng, vợ ông cũng bị phạt 60.000 đồng, sau khi phải mấy lần đến hầu công an. Hà Sỹ Phu đă nhiều lần bị xét nhà, tịch thu máy vi tính với tất cả bài vở tài liệu tại nhà và có những đợt bị buộc đến đồn công an mỗi ngày để bị chất vấn suốt một tuần lễ  (tháng 5, 2000).

 

Gần đây nhất, ngày 10 tháng 12, 2005, ông Hà Sỹ Phu đă viết một bức thư gửi ông Vơ Văn Kiệt trong đó Hà Sỹ Phu kể lại rằng công an Phường 2, thành phố Đà Lạt đă «mời» Hà Sỹ Phu đến công an để trả lời về những bài viết của Hà Sỹ Phu và những câu ông trả lời cho đài RFA liên quan đến 2 bài viết của ông Vơ Văn Kiệt đă được phổ biến khắp nơi trên internet.

 

C̣n vô số những trường hợp khác của các cựu tù nhân lương tâm và tôn giáo bị công an quản chế và sách nhiễu.

 

Chúng ta lược kê sơ qua những trường hợp trên đây để thấy rằng các vị tranh đấu cho dân chủ và tự do tôn giáo sau khi ra khỏi trại tù vẫn tiếp tục bị canh giữ và sách nhiễu một cách thô bạo.

 

CSVN tự cho cái quyền kiểm soát và sách nhiễu dân với lư do là áp dụng nghị định 31/CP do ông Vơ Văn Kiệt kư vào năm 1997.

 

Nghị định 31/CP là ǵ nếu không phải là một biện pháp khủng bố mà CSVN dùng để giết chết tất cả các h́nh thức sinh hoạt tự do của xă hội dân sự, tức là để bóp chết từ trong trứng tất cả tiến tŕnh dân chủ hóa đất nước ?

 

Dựa trên nghị định của ông Vơ Văn Kiệt, các cán bộ địa phương trong ngành công an Việt Nam đă được chính quyền trung ương mặc nhiên cho phép tùy tiện gieo rắc kinh hoàng trong dân chúng bằng cách giam giữ không cần có trát ṭa, và cô lập nạn nhân bằng cách cấm đoán liên lạc dù cho bằng đường bộ, điện thoại, bưu điện hay internet. Đương nhiên trong hoàn cảnh đó, nạn nhân và cả gia đ́nh bị «bao vây kinh tế», không có cách ǵ t́m được việc làm hay kinh doanh trong một xă hội mà công an chi phối tất cả các quyết định của các xí nghiệp dù là xí nghiệp quốc doanh hay của tư nhân.

 

BS Nguyễn Đan Quế không bao giờ được làm bác sĩ nữa từ 30 năm nay. GS Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sỹ Phu) đă bị cho nghỉ dạy từ khi tham gia ban biên tập của tờ báo Langbian. Các vị tu hành th́ không được hành đạo như LM Nguyễn Văn Lư không được bổ nhiệm về giáo xứ nào, ông Lê Quang Liêm không được đi về thánh địa Ḥa Hảo ở Long Xuyên để gặp tín đồ, Mục Sư Nguyễn Hồng Quang th́ bị công an «mời» tŕnh diện mỗi khi đang cùng tín hữu chia xẻ lời Chúa, TT Thích Thiện Minh không được ở chùa nào, coi như trở về đời sống thế tục, và HT Thích Quảng Độ vừa bị cấm gặp Đức Tăng Thống vừa bị cấm gặp Phật tử.

 

Tác dụng của nghị định 31/CP tai hại ngần ấy đối với tự do và dân chủ, 2 kẻ thù của độc tài cộng sản. Ông Vơ Văn Kiệt và đảng của ông đă biết rơ khi cho nó ra đời và đem áp dụng khắp nước Việt Nam. Thế mà, cho đến nay, khi nhân dân Việt Nam đ̣i dân chủ hóa chính quyền - qua tiếng nói của Nguyễn Đan Quế, Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn, LM Nguyễn Văn Lư, H.T. Thích Quảng Độ, Phương Nam Đổ Nam Hải – th́ chính quyền CSVN, một mặt bắt bớ giam cầm những nhà dân chủ, một mặt rêu rao với quốc tế là Việt Nam đang cải tiến luật để thích nghi với những tiêu chuẩn quốc tế! Việt Nam cố t́nh đóng kịch (tuy rất dở) bằng cách thành lập ủy ban nhân quyền trong chính phủ và tung ra quyển «Sách Trắng về các thành tựu nhân quyền (!!) của Việt Nam» năm 2005 vừa qua.

 

Mỗi năm, Việt Nam có hai đợt thả tù là ngày Tết Nguyên Đán và ngày 2 tháng 9 mệnh danh là ngày «lễ độc lập». Trong mỗi đợt thả tù mà CSVN gọi là «ân xá» có ít nhất 4 ngàn tù thường phạm hoặc buôn bán ma túy được thả và vài ba người tù chính trị hoặc tôn giáo. Quư vị tù chính trị và tôn giáo này thường là những người  được quốc tế biết tiếng v́ có những quá tŕnh tranh đấu cho tự do ngôn luận, cho dân chủ hoặc tự do tín ngưỡng. V́ áp lực quốc tế (để đổi lấy lợi nhuận kinh tế), CSVN thả họ ra khỏi tù nhưng giao họ ngay cho công an địa phương «quản lư» họ, chỉ như đổi nơi giam cầm mà thôi. Thật lợi cho nhà nước v́, dưới sự kềm kẹp của công an, các cựu tù nhân không thể trở lại các hoạt động đ̣i dân chủ như trước, mà nhà nước khỏi tốn ngân khoản nào nơi trại giam lại được tiếng với quốc tế là có tiến bộ về nhân quyền!

 

Nhờ thế nghị định 31/CP vừa giúp cho nhà nước Việt Nam lừa bịp công luận quốc tế vừa bịt kín những tiếng nói đối lập trong nước.

 

Xử dụng nghị định 31/CP để đàn áp đối lập là xử dụng «luật rừng», phản lại chế độ pháp trị của các nước văn minh trong đó người dân được các cơ chế dân chủ bảo vệ. Tại Việt Nam không có tam quyền phân lập và người dân không có cách nào để phản đối những bản án bất công và những ngược đăi của công an.

 

Thật là một tṛ hề khi ông Vơ Văn Kiệt gần đây viết nhiều bài nói về đoàn kết dân tộc, ra điều như đóng vai tṛ một đảng viên CS cấp tiến đă xóa bỏ hận thù, đi đến dân chủ... Ông Vơ Văn Kiệt quên rằng ông là người kư cái nghị định 31/CP và việc cấp bách ông nên làm để có chút nào uy tín trong hàng ngũ dân chủ là ông phải t́m cách dẹp bỏ cái nghị định 31/CP của ông đi.

 

Bao nhiêu nước dân chủ trên thế giới như Pháp hay Canada ṛng ră gần 20 năm qua đă giúp Việt Nam cải tổ hệ thống tư pháp, dạy luật cho các ông ṭa Việt Nam, mời các dân biểu quốc hội Việt Nam đi tham quan để học hỏi các tổ chức của quốc hội tây phương, giúp tu chỉnh luật đầu tư, v.v.. Nhưng Việt Nam vẫn tiếp tục xử án một cách bất công và mờ ám và chẳng hề có một sự cải tổ nào trong ngành tư pháp. Đó là v́ tư pháp Việt Nam bị dặt dưới sự điều khiển của hành pháp, mà hành pháp nằm trong tay những người của Bộ Chính Trị đảng CSVN. Quốc Hội th́ tiếp tục đóng vai tṛ phê chuẩn một cách ngoan ngoăn những luật mà hành pháp tùy tiện đưa ra theo nhu cầu chính trị của đảng CSVN.

 

Nhiều người bàn tán và đặt hi vọng vào những cải tổ chính trị trong đại hội 10 sắp tới của đảng CSVN hoặc trông chờ các người CS trong guồng máy nhà nước hiện nay - hoặc v́ tranh giành quyền lợi, hoặc v́ phản tỉnh - sẽ vận động cho những thay đổi dân chủ hóa bộ máy chính quyền.

 

Hi vọng như vậy là vẫn c̣n tiếp tục bị CSVN mê hoặc, là chưa tỉnh giấc mơ năm 1946 bị CS lừa bịp. Không bao giờ CSVN tự giải thể hay từ bỏ địa vị độc tôn đâu! V́ khi người CS giúp cho đa nguyên đa đảng là họ tự sát. Họ phải bám vào thể chế chánh trị độc tài th́ họ mới c̣n tiếp tục hưởng những đặc quyền đặc lợi mà họ đang có trong tay.

 

Cho đến nay, câu nói của nhà cách mạng Nguyễn An Ninh vẫn đúng: Tự do không thể van xin mà được. Tự do phải giành lấy mới có!

 

Muốn có tự do và sống trong một xă hội b́nh đẳng, th́ phải có một chính quyền dân chủ. Và chính người dân trong và ngoài nước phải can đảm và kiên tŕ giành lấy những quyền mà CSVN đă cướp của dân.

 

Tuy lực lượng của phe dân chủ trong nước c̣n khiêm tốn, nhưng chỉ cần so sánh t́nh h́nh hiện nay với thập niên 80, 90, chúng ta có quyền lạc quan. Nh́n lại trước năm 1998, chỉ có một số ít người dân chủ được biết đến mà phần đông bị giam trong tù như Nguyễn Đan Quế, Đoàn Viết Hoạt, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ, bên ngoài như Hà Sỹ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Độ, Hoàng Minh Chính, LM Nguyễn Văn Lư, LM Chân Tín, Hoàng Tiến, Tiêu Dao Bảo Cự, ... Đến nay, dù Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn vẫn bị giam cầm nghiệt ngă, hàng ngũ dân chủ đă có thêm nhiều «lính mới» như các tín đồ Thiên Chúa Giáo vùng Tây Nguyên và tín đồ ở vùng đồng bằng Tin Lành, Ḥa Hảo, Công Giáo, Phật Giáo, các người Cộng Sản ly khai như Phạm Quế Dương, Nguyễn Thanh Giang, Trần Khuê, ..., bên cạnh những vị tiên phong vẫn tiếp tục tranh đấu, không hề gác kiếm như Nguyễn Đan Quế, Hà Sỹ Phu, Hoàng Minh Chính, LM Nguyễn Văn Lư, ...

 

Bây giờ, trong giới các luật sư, các nhà báo và các văn nghệ sĩ đă có vài tiếng nói can đảm cất lên.

 

Đó là chưa kể những người trẻ đă không chùn bước khi thấy Nguyễn Vũ B́nh, Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn vào tù mà lại mạnh dạn dấn thân tham gia phong trào tranh đấu cho dân chủ và tự do. Những người này chắc chắn là đông nhưng Phương Nam Đỗ Nam Hải là người được biết đến nhiều nhờ các bài viết của anh trên Internet.

 

Đầu năm mới, duyệt t́nh h́nh để thấy rằng chúng ta không phải hi vọng hăo, chúng ta tin tưởng vào sự thắng lợi của cuộc đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam v́ thấy rơ sự hỗ trợ của thế giới và sự phát triển rơ rệt của phong trào dân chủ. Mặc dù kết quả đạt được hăy c̣n khiêm tốn, trong và ngoài nước quyết tâm hỗ trợ cho nhau th́ thắng lợi cuối cùng sẽ không xa.

 

Montréal, ngày 20 tháng 1 năm 2006

 

Lâm Thu Vân

Trung Tâm Dân Chủ cho Việt Nam


 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục