|
DC&PT - Thời
Sự 2006
TÀI LIỆU TỪ TRONG NƯỚC
LTS:
“Hiện nay nhiều đảng viên của
đảng có tŕnh độ, có ḷng yêu nước hy
sinh v́ dân tộc, họ đă bất chấp tù đày,
đe doạ, họ đă lên tiếng nói ra những
sự thật của xă hội và đ̣i đảng
cộng sản mở tự do, dân chủ. Đây là
cuộc đấu tranh ôn ḥa của các trí thức yêu
nước dám viết ra những suy nghĩ của
ḿnh. Vậy tôi mong mọi người hăy noi
gương họ. Dù không làm được như
họ, nhưng tôi mong mọi người khi
đọc những lời này không nên hủy hoặc
xé đi, mà mong tất cả hăy đưa cho bạn bè
hoặc người thân đọc và nếu có ai phô tô
hoặc in ra mà gửi cho người thân hoặc
bạn bè th́ một người, hai người…
từ cấp số cộng đến cấp số nhân
th́ chắc trong ít tháng sẽ có nhiều người
được đọc. Làm như vậy th́
chắc chắn bạn không can phạm ǵ nhưng
bạn đă góp tư công sức của ḿnh vào cuộc
đấu tranh v́ dân chủ, tự do của dân
tộc, của bản thân rồi.”
Trên đây là
lời tâm sự và cũng là lời kêu gọi
thiết tha của ông Hồng Đức, một “Cư
sĩ xứ Nghệ”, gởi tới mọi
ngừơi Việt ở trong và ngoài nước,
đặc biệt là những đảng viên ĐCSVN c̣n
có ḷng và tinh thần trách nhiệm.
Nhân dịp
Hội nghị Trung ương 13 của ĐCSVN đang
họp để bàn về nhân sự và
đường lối của Đại hội 10,
chúng tôi chuyển tới độc giả bài
dứơi đây của ông Hồng Đức
để thông tin về các nhận định, tâm
tư và ước vọng rất chân thành và tâm
huyết của một ngừơi Việt có ư
thức và tinh thần trách nhiệm vào dịp
đầu năm. Các phần trong […] và mầu xanh
dương là do Toà soạn bổ túc.
Chủ nghĩa Mác và đảng Cộng
sản Việt Nam
HỒNG ĐỨC
I. Chủ nghĩa vô thần
phi lư
Nước Việt Nam
đă trải qua hơn 4000 năm lịch sử.
Trước thời Nhà Lư th́ lấy Đạo Phật làm
Quốc giáo. Đến đời nhà Trần th́ lấy
Nho giáo làm Quốc giáo. Sang thế kỷ XX th́ thế
giới Cộng sản ra đời. Đảng Cộng
sản lại đi theo chủ thuyết vô thần Mác
- Lênin. Sự thật th́ đất nước ta chưa
có một nhà Triết học nào có tầm cỡ
thế giới để dẫn dắt cả dân
tộc đi đến văn minh. Chính v́ vậy mà
nền văn hóa dân tộc luôn luôn bị những
kẻ cầm quyền áp đặt và thao túng.
Vậy nên giờ đây tôi muốn bàn
một số vấn đề về triết
học, về xă hội, về con người, về
chủ thuyết Mác - Lênin để mọi
người tham khảo.
Nhận thức của con
người là luôn luôn chủ quan của mỗi cá nhân.
Chính v́ vậy mà loài người không bao giờ
thống nhất nổi về tôn giáo, về vũ
trụ quan, nhân sinh quan. Cho nên nhân loại luôn luôn
tồn tại. Người th́ thừa nhận có
Thượng đế, kẻ th́ phủ nhận
Thượng đế. Người theo phái duy tâm th́
thừa nhận tôn giáo là đúng có thật, c̣n người
theo phái duy vật th́ coi tôn giáo là tṛ hề, lừa
bịp. Con đường triết học đưa
chúng ta đến thừa nhận hay phủ nhận
Thượng đế. Vậy triết học là ǵ?
Triết học là con đường
đưa ta đi t́m nguồn gốc của vũ
trụ và nhân loại.
Chính bởi t́m căn nguyên vũ
trụ nên mỗi nhà triết học dù lư luận
sắc bén đến đâu th́ học thuyết
của họ cũng chỉ đứng vững
được một khoảng thời gian mà thôi.
Người sau tiến bộ văn minh hơn có
thể sẽ vượt lên họ.
Lăo Tử nhà đạo học ở
Trung quốc có câu rất đúng.
“Vô danh thiên
địa chi thuỷ
Hữu danh thiên
địa chi mẫu”
Trước trời đất không có
tên, có tên chăng nữa th́ là mẹ của trời
đất “sinh ra trời đất”
Lời người sinh sau chẳng
khác ǵ một đứa trẻ mẹ nó sinh ra không may
bị thú vật tha đi ăn thịt mất.
Đứa trẻ được một người
tốt bụng nhặt về nuôi. Lúc lớn lên nó
muốn biết về mẹ nó nhưng không một ai
được gặp biết mẹ nó, nên ai muốn
thế nào th́ nó tin như vậy. Sự thực th́
không có ǵ là chắc chắn cả.
Chúng ta con người có nhận
thức, chúng ta t́m và đặt ra những quy luật
của tư duy để khám phá, t́m ṭi các quy luật
của tự nhiên rồi chúng ta dựa vào các quy
luật đó lư luận ḥng t́m nguồn gốc của
vũ trụ, của con người th́ cũng
giống như đứa trẻ mà thôi.
Cuộc sống, tự nhiên, khoa
học có quy luật, c̣n sự sống tâm linh, t́nh
cảm th́ lại không có quy luật.
Nếu chúng ta thả một ḥn đá
từ trên đỉnh núi, chúng ta khẳng định
chắc chắn ḥn đá sẽ lăn xuống. C̣n
chúng ta cầm một con chim trong tay, chúng ta thả nó ra
th́ không ai dám chắc nó sẽ bay về đâu?
Những con vật chó, lợn, gà
sống với chúng ta hằng ngày, chúng không biết ǵ
về con người cả. Chúng ta con người có
nhận thức nhưng cũng biết về chúng
rất ít. Chúng ta không bao giờ biết những
cảm giác của chúng và những mùi vị chúng nó thích
và ghét như thế nào. Một chai rượu sâm banh
hàng triệu đồng Việt Nam,
nhưng đưa cho chúng, bảo chúng uống th́
chả bao giờ chúng thích được.
Một đứa trẻ khi nh́n
thấy con ḅ, tự nhiên tư duy của nó có khái
niệm và nhận thức khái quát đúng về con ḅ.
Nhưng rồi nếu có ai đưa cho nó một
bản tỷ mỉ về các bộ phận, cấu
tạo chất của cơ thể con ḅ th́ nó không
nhận ra con ḅ. Vậy th́ nhận thức để
nhận biết con ḅ là khái quát tương đối
mà thôi. Chứng không phải là biết tỷ mỷ
cấu tạo chất hoặc các bộ phận
của con ḅ. Nhưng khi nghiên cứu về ḅ th́
những kiến thức tỷ mỷ đó là rất
cần thiết. Nhận thức của con
người gồm khái quát, phân tích, tổng hợp.
Con người có nhận thức,
nhưng những khái niệm và quy ước của
con người nhiều khi không có trong thực tế.
Ví dụ: Kinh độ vĩ
độ của trái đất thực tế th́ không
có trong tự nhiên, nhưng tư duy chúng ta cần quy
ước chia ra th́ mới xác định
được vị trí của từng vùng. Hoặc
như các hướng Đông, Tây, Nam,
Bắc đều do tư duy quy định mà thôi.
Mọi người nhận thức
đều là chủ quan của từng cá nhân. Một
bụi tre hàng trăm năm cao hơn chục mét.
Nếu đúng như Mác nói th́ bụi tre đó phải
nằm gọn trong óc chúng ta, nhưng óc chúng ta quá
nhỏ làm sao mà chứa được nó. Thực
tế th́ h́nh ảnh của bụi tre là h́nh ảnh
chủ quan của từng cá nhân, không ai giống ai
cả. Cùng một vật nếu chúng ta nh́n bằng
mắt thường, chúng ta sẽ thấy vật
đó khác khi chúng ta nh́n nó bằng kính hiển vi.
Trong sự chính xác th́ sự chính xác
của khoa học cơ khí là đứng thứ
nhất, thứ hai là bản năng, c̣n nhận
thức được xếp vào hàng thứ ba.
Nhưng khoa học cơ khí nhiều khi cũng đă
nhầm lẫn, vậy th́ nhận thức sai lầm
của con người là lẽ thường t́nh.
Nếu đúng như Mác nói vật
chất có trước, ư thức có sau th́ những
đạo hàm, lô ga rít của toán học không có trong
vũ trụ làm sao mà tư duy t́m ra được.
Triết học của Mác - Lênin
cũng không dám đi từ không mà có. Họ cho vũ
trụ đầu tiên là những hạt bụi, sau
đó chuyển động tiến hóa đi đến
con người chúng ta.
Vậy th́ sự sống ở đâu
ra?
Chúng ta đồng ư với nhau
rằng cơ thể con người và các sinh vật
đều là vật chất. Thời đại khoa
học văn minh hiện nay chúng ta đă biết
hầu hết các chất trong cơ thể sinh
vật. Vậy th́ từ các chất vô sinh chúng ta có
tạo được một sinh vật sống hay
không? Chắc chắn là không bao giờ làm
được. Con người hiểu biết mà không
làm được, vậy th́ tự nhiên không mục
đích, vô tri th́ làm sao vận động rồi
tạo thành sự sống được.
Một người ngủ dậy
đang sống không may trưa đột tử. Trong
cơ thể vẫn đầy đủ các chất
như khi c̣n sống thế mà nhà khoa học không
thể làm cho họ sống lại được.
Khoa học t́m ṭi vũ trụ, t́m ra
những quy luật của tự nhiên để
cải thiện đời sống tốt hơn.
Nhưng khoa học không thể làm thay đổi các quy
luật của tự nhiên đă có từ ngàn xưa
để lại. Ḍng nước bao giờ cũng
chảy xuôi, chúng ta dùng lực đẩy, sức hút
bắt nước chảy ngược nhưng khi máy
tắt th́ nước lại chảy xuôi.
Vậy th́ các quy luật ấy ở
đâu ra?
Chúng ta ai cũng biết rằng
truyện Kiều là một áng văn tuyệt tác
của Nguyễn Du. Nếu không có Nguyễn Du th́
chắc chắn Việt Nam không có truyện Kiều.
Nhưng nếu phân tích truyện Kiều tận cùng th́
truyện Kiều là do 24 chữ cái tạo thành. Vậy
th́ nếu chúng ta cứ sản xuất ra hàng triệu
chữ cái rồi bỏ chúng trong một cái bao hoặc
một văn pḥng th́ các chữ cái đó có tự
vận động để thành truyện Kiều hay
không? Chắc chắn là không. Đó là sản phẩm
của một tâm hồn và trí tuệ bất diệt.
Học thuyết Mác - Lênin phủ
nhận tâm linh, phủ nhận tinh thần, nên phủ
nhận đấng tạo hóa. Chúng ta khi nh́n thấy
cái bàn, nếu giải thích như Mác th́ bốn cái chân
chuyển động rồi tạo ra thành bàn, thành bàn
lại tạo ra mặt bàn. Nhưng thực tế cái
bàn là sản phẩm của anh thợ mộc. Trong
đầu của anh thợ mộc đă có ư thức
cấu tạo của cái bàn và nhờ bàn tay khéo léo
của anh thợ mộc th́ mới tạo thành cái bàn
được.
Nhưng khi nh́n vào cái bàn ta không thấy
anh thợ mộc và khi nh́n vào anh thợ mộc ta
cũng không thấy cái bàn. Nhưng điều ta
phải thừa nhận cái bàn là dấu ấn, là sản
phẩm của anh thợ mộc nó được làm
ra với ư muốn của anh thợ mộc.
Một chiếc máy dù tinh vi hiện
đại đến đâu th́ chiếc máy đó
cũng vô cảm mà thôi. Nó luôn luôn phụ thuộc vào ư
đồ mục đích sử dụng của người
làm chủ nó, nó không biết yêu và ghét bao giờ.
Một chiếc máy dù tinh vi hiện đại
đến đâu nó cũng không thể tinh vi bằng
một cơ thể có sự sống được.
Một cơ thể sống th́ chỉ cần ăn
uống, thế th́ cơ thể đó đă tự
vận động và tồn tại. Nó không phụ
thuộc vào ư muốn của ư thức chúng ta. Tạo
hóa cho cơ thể cường tráng th́ lớn lên
khỏe mạnh. Nếu sinh ra đă bị dị
tật, ốm yếu th́ lớn lên không thể
cường tráng được. Mọi sự vận
động của cơ thể đă được
tạo hóa xếp đặt từ trước
rồi.
Cách đây vài trăm năm cả nhân
loại không ai có ôtô, rađiô, ti vi và máy vi tính cả.
Nhưng nhờ con người t́m ṭi khám phá khoa học
nên bây giờ th́ các sản phẩm trên ở đâu
cũng có.
V́ sao vậy?
V́ loài người đă khám phá ra
nhiều điều bí mật kỳ diệu của
vũ trụ. Nhờ những khám phá đó mà ngày nay
khoa học đă tiến rất xa so với cách đây
vài trăm năm. Chính nhận thức hiểu biết
của loài người đă tạo ra những
sản phẩm “kỳ lạ chưa từng có từ
trước” như bây giờ.
Nhân loại hiện tại có hàng
chục học thuyết. Có những người
đă đi từ không và cho vũ trụ tự nhiên mà
có. Nếu đi từ không th́ các nhà khoa học cũng
như các nhà triết học hiện tại không ai có
thể chấp nhận được. V́ từ không
th́ lẽ tất nhiên là không có ǵ cả. Nhưng
hiện tại chúng ta (con người) và cả vũ
trụ này là đang có thật.
Vậy th́ tất cả do đâu mà có?
Nếu chúng ta đi từ vật
chất th́ tất nhiên phải có một vật
chất đầu tiên. Nó tự nhiên mà có. Nhưng theo
tôi một vật chất tự nhiên có điều
đó cũng không chấp nhận được và
nếu có th́ một chất cũng không thể
đổi thành 106 chất như hiện nay chúng ta
đă biết.
Hiện bây giờ có nhà khoa học cho
đầu tiên là một nguyên tử khổng lồ sau
đó bị nổ rồi qua thời gian, không gian
chuyển động tiến hóa thành vũ trụ
hiện nay. Nhưng theo tôi như thế cũng
rất vô lư.
Các nhà khoa học khi nghiên cứu th́
phải có vật chất cụ thể, có thời
gian, không gian, có sự chuyển động. C̣n
đấng tạo hóa không phải là vật chất nên
không phải là lĩnh vực của khoa học, nên
khoa học đă không giải quyết được
vấn đề nguồn gốc cũa vũ trụ.
V́ vậy có rất nhiều nhà khoa học rất nổi
tiếng tin vào Thượng đế. Nhưng cũng
có những nhà khoa học tin vào học thuyết vô
thần.
Nhà Bác học vĩ đại nhất
của nhân loại là Anh Xít Tanh lúc đầu theo
Đạo Tin Lành. Sau khi ông phát minh ra nguyên tử trở
thành nhà bác học nổi tiếng ông đă bỏ
đạo. Nhưng sau về già ông suy nghĩ lại
rồi trở lại Đạo và viết nên thuyết
tương đối bất hủ và chắc
chắn khi trở lại Đạo ngài đă tin vào
Đức Chúa Jêsu của Đạo Tin Lành.
Nửa thế kỷ XIX qua thế
kỷ XX do khoa học phát triển mạnh, nhiều
nhà khoa học cũng như triết học đă
lầm tưởng rằng khoa học giải quyết
được mọi vấn đề của xă
hội, nhưng sự thực th́ khoa học đă
không trả lời được vấn đề
tâm linh và phát minh khoa học chỉ là một ngọn
đèn soi sáng cho chúng ta mà thôi. Một nhà khoa học -
học nhiều, nghiên cứu nhiều, biết
nhiều nhưng khi cầm một ḥn đất trong
tay th́ ḥn đất đó có vô số điều bí
mật mà nhà khoa học chưa biết và nếu
như nhà khoa học biết được nguồn
gốc sinh ra của ḥn đất đó th́ đă
giải quyết cho nhân loại về nguồn gốc
của vũ trụ rồi. Theo tôi vũ trụ này do
một đấng siêu nhiên tự có phi vật chất
ngoài vũ trụ, ngoài không gian, thời gian, hiểu
biết tất cả vũ trụ, có mục đích
toàn năng đă tạo dựng nên vũ trụ này và
tất nhiên con người không thể biết
đấng siêu nhiên đó nếu như ngài không
mạc khải “mở màn bí mật” cho chúng ta biết.
Nó giống như anh thợ mộc làm ra cái bàn nhưng
trong cái bàn không có anh thợ mộc và trong anh thợ
mộc cũng không có cái bàn.
C̣n nếu chúng ta đi từ vật
chất th́ vật chất là vô tri chỉ là một
mớ hỗn độn không có mục đích th́ làm
sao mà có được vũ trụ và con người
hoàn hảo như ngày nay.
Cuộc sống nhân loại hiện
tại luôn tồn tại các vấn đề cốt
yếu của con người là tôn giáo, triết
học và khoa học. Tôn giáo, triết học luôn cao
hơn khoa học. Đó là con đường dẫn
đến chân lư, hạnh phúc thực sự và
hướng cho con người sống có ư nghĩa, có
đạo đức, lương tâm ở đời
này. Khoa học hiện nay đă phát hiện ra rất
nhiều các quy luật của tự nhiên, nhưng khoa
học măi măi không giải quyết được các
vấn đề của tôn giáo và triết học. V́
tôn giáo độc lập với triết học và khoa
học. Triết học độc lập với khoa
học. Nếu như khoa học giải quyết
được vấn đề tôn giáo và triết
học của loài người th́ loài người
đă thống nhất được về tư
tưởng từ lâu rồi. Theo tôi th́ con
người hiện đại ngày nay nếu suy tư
nghiên cứu về nguồn gốc, ư nghĩa của
loài người th́ dù đứng ở vị trí nào mà
nh́n nhận chúng ta cũng thấy Thượng
đế là có thật.
Vũ trụ và nhân loại đă ra
đời và tồn tại bao nhiêu năm thực
tế không ai trả lời chắc chắn, chính xác
được. Nhưng nhân loại chỉ phát
triển khi bắt đầu có chữ viết.
Nhờ có chữ viết nên các tư tưởng
lớn, các phát minh lớn, các giai đoạn lịch
sử, các tác phẩm nghệ thuật lớn v.v.
từ ngàn xưa mới tồn tại được
đến bây giờ. Nhưng đă [là] con
người th́ con người từ ngàn xưa và con
người hôm nay về tâm lư chẳng khác nhau là
mấy. C̣n về bản năng bẩm sinh th́
người xưa cũng như con người
thời nay luôn luôn đ̣i hỏi trường tồn
vĩnh viễn những cố hữu bẩm sinh
đó là: Tín ngưỡng, tư hữu, gia đ́nh và
tự do. Nhưng con người thời xưa do ít
hiểu biết nên nhu cầu ít đ̣i hỏi hơn, họ
sống hồn nhiên thật thà hơn người
thời nay và loài người chắc chắn chỉ
bị áp bức bóc lột khi nhân loại thực
sự có những kẻ có quyền hành, đó là Nhà
nước mà chúng ta đă biết qua các thời
kỳ lịch sử, đó là chế độ nô
lệ, phong kiến, tư bản và chế độ
xă hội chủ nghĩa của Mác - Lênin.
Nhân loại sau
khi có Nhà nước ở các vùng khác nhau, nhân dân
luôn luôn bị những kẻ cầm quyền dạy
giỗ áp đặt những tư tưởng
của ḿnh. Cho nên ở mỗi vùng thường có
những phong tục riêng đă thể hiện văn
hóa của vùng đó. Những phong tục tập quán
đó thường đă ăn sâu vào tâm lư, ư thức
từ thế hệ này đến thế hệ khác
của từng vùng mà chúng ta gọi là văn hóa của
vùng đó, của dân tộc đó.
Khoa học đă không làm thay
đổi được phong tục tập quán
của họ, mà chỉ có các tôn giáo, các nhà triết
học, các nhà chính trị mới có thể làm thay đổi
được phong tục, t́nh cảm và nhận
thức của họ. Hiểu biết khoa học
chỉ làm thay đổi được công nghệ
thực dụng mà thôi.
Đất nước Việt Nam
đă trải qua hơn 4000 năm lịch sử.
Phật giáo từ Trung quốc đă du nhập vào
nước ta sớm nhất. Từ Phật giáo đă
h́nh thành các đạo Ḥa hảo, Cao đài. Qua thế
kỷ 15 th́ Đạo Công giáo mới vào nước ta.
Hiện nước Việt Nam có khoảng 20 triệu
theo Phật giáo, 8 triệu theo Đạo Công giáo; Cao
đài và Ḥa hảo khoảng 3 triệu, Đạo Tin lành
khoảng 1 triệu; Đạo Hồi khoảng 10
vạn. C̣n nữa th́ hầu hết là thờ cúng
tổ tiên, thần bản thổ, thần linh ở
đền miếu. Như thế nước Việt Nam
hiện nay th́ hầu hết ai cũng có tín
ngưỡng. Tất nhiên tuỳ mỗi nhận
thức, mỗi niềm tin khác nhau nên mỗi gia
đ́nh, mỗi cá nhân có một tín ngưỡng khác
nhau.
Những người cộng sản
vô thần qua hơn 70 năm đi theo chủ nghĩa
Mác - Lênin. Khi Đảng cộng sản Liên xô tan ră th́
những người Cộng sản cũng mất
luôn niềm tin vào học thuyết đó. Hiện
họ là những người bị khủng hoảng
về tư tưởng, về tâm linh. Họ
giống như con ngựa chạy kiệt sức bây
giờ dừng lại v́ vậy rất nhiều
người đi theo Phật giáo. Có kẻ th́ lại thờ
cúng thần linh. Họ mê tín làm lễ giải hạn,
đi cầu Phật, cầu thánh ở các đền,
các miếu và rất nhiều kẻ ngày mồng 1, ngày
rằm luôn thắp hương cầu trời, cầu
thánh, cầu thổ thần bản địa. Hơn 70 năm theo thuyết vô thần
họ đă phá biết bao nhiêu nhà thờ, chùa
chiền, đền miếu, bán phá nhà thờ họ.
Nay những người cộng sản có chức có
quyền tham ô, tham nhũng, nhiều tiền nhiều
bạc, nhiều đô la, họ lấy của dân
về xây dựng nhà thờ, mồ mả tổ tiên,
ông bà và vứt tiền qua cửa sổ vào các việc
mua thần bán thánh, mê tín dị đoan không đâu vào
đâu. Như thế là họ đă tin vào thế
giới tâm linh và đă có tín ngưỡng. Nhưng
đó là thứ tín ngưỡng thấp nhất mà
chỉ các bộ tộc lạc hậu trên thế
giới c̣n duy tŕ mà thôi. Những người cộng
sản hiện nay là ruột một đàng, vỏ
một nẻo.
Pát Can nhà bác học của nước
Pháp có câu nổi tiếng:
“Trái tim có những lư do mà khối óc
chúng ta không tiếp nhận được”
Con người những lúc tức
giận thái quá, những lúc yêu đương nồng
cháy hoặc là dục vọng rất khao khát th́ lư trí
không làm chủ được nên hành động đă
bị cảm tính (trái tim) thúc ép. Chứng tỏ con
người ngoài khối óc có linh hồn nữa.
II. Học thuyết Mác –
Lênin
Lịch sử nhân loại đă
trải qua rất nhiều
biến động. Nhưng theo tôi biến
động lớn nhất của nhân loại vẫn
là thế kỷ XX. Đó là thế kỷ của chia
rẽ và chiến tranh mà lư do căn bản là do nền
kinh tế tư bản của các nước
phương Tây phát triển mạnh đ̣i hỏi
thị trường. Lư do thứ hai là những
người cộng sản theo chủ thuyết Mác -
Lênin đă tạo thành một phe riêng biệt chống
lại thế giới tự do và với khẩu
hiệu của Lênin “Vô sản tất cả thế
giới đoàn kết lại”. Họ ḥng đưa
nhân loại đến “đại đồng” ḥng tiêu
diệt chủ nghĩa tư bản trên toàn thế
giới.
Tháng 10/1917 chính quyền Xô viết
đă thành công ở nước Nga. Sau 74 năm cầm
quyền Đảng cộng sản nước Nga đă
làm cuộc chiến tranh giai cấp loại bỏ
tư sản, địa chủ nên đă giết hàng
triệu người vô tội. Sau Xít Ta Lin lên với
bản chất độc tài tàn ác ông đă giết
khoảng 20 triệu người vô tội. Trong đó
có 7 triệu đảng viên Đảng cộng sản.
Đến năm 1991 th́ Đảng cộng sản Liên Xô tan
ră, ông En Xin lên đưa nước Nga đi theo
chủ nghĩa tư bản.
Ở Trung Quốc tháng 10/1949 Mao
Trạch Đông đă thành công và cầm quyền, ông Mao
đă giết oan khoảng 50 triệu người vô
tội, trong đó có hàng triệu đảng viên
Đảng cộng sản và hầu hết các
đảng viên cán bộ cao cấp đều bị
giết, bị tù đày đồng thời do kinh
tế tập trung bao cấp đă đưa
đất nước đi đến kiệt quệ,
nghèo đói nên dưới thời ông Mao đă có 30
triệu nhân dân Trung quốc chết đói. Sau 29
năm Đảng cộng sản Trung quốc cầm
quyền đi theo chủ nghĩa Mác - Lênin đến
năm 1978 th́ Đặng Tiểu B́nh đă phản bội
lại lư tưởng của Đảng cộng sản
và Mao Trạch Đông, ông Đặng đă đưa Trung quốc
đi theo kinh tế thị trường tư bản
chủ nghĩa.
C̣n ở Việt Nam
năm 1930 Đảng cộng sản ra đời với
khẩu hiệu “Trí phú, địa cường hào
đào tận gốc bốc tận rễ”. Dù hoạt
động bí mật nhưng Đảng đă thủ tiêu
nhiều người yêu
nước, nhiều trí thức cũng như
cường hào, địa chủ. Đến năm 1954
có chính quyền th́ năm 1955 họ đă làm cuộc
chiến đấu giai cấp đă bắn 9 vạn
người vô tội trong đó có 2 vạn
đảng viên cộng sản và có khoảng 9 vạn
người bị vu oan sợ hăi đă tự tử,
trong đó có rất nhiều đảng viên Đảng
cộng sản và tất cả tài sản của các
nhà tư sản, địa chủ Đảng đă
cướp và lấy hết. Đến năm 1959
đưa dân vào HTX đảng lại cướp luôn
trâu ḅ, nông cụ của nhân dân. Đến năm 1975
giải phóng Miền Nam Đảng cộng sản lại
vẫn làm như thế với Miền Nam và tất
nhiên ở các nước Đông Âu, Bắc Hàn, Lào, Căm
Pu Chia đều là thế cả v́ cùng chung một
học thuyết Mác - Lênin. Nhưng đau thương
hơn cả là ở Căm Pu Chia chỉ có 6 triệu
dân, do Khơ Me Đỏ đă làm triệt để
hơn đường lối cộng sản Mác - Lênin
nên họ đă giết mất gần 2 triệu
người = 1/3 dân số và tất nhiên Khơ Me
Đỏ nếu sống thêm được 10 năm
nữa th́ nhân dân Căm Pu Chia chắc chắn sẽ
bị xóa hẳn trên bản đồ. Nghiên cứu chủ nghĩa Mác - Lênin làm triệt
để như Mác - Lênin đă viết th́ Đảng
cộng sản đầu tiên là tiêu diệt tri
thức, các nhà tư sản, địa chủ, sau là
giết nhân dân, sau nữa th́ các đảng viên
giết nhau, cuối cùng trong đảng chỉ c̣n
một số ít nữa th́ họ cũng tự tử
mà chết nốt.
V́
lư do tại đâu?
Con
người có nhận thức v́ vậy sự t́m
hiểu về nguồn gốc vũ trụ, nguồn
gốc nhân loại và các khoa học, quy luật tự
nhiên là điều tất yếu. Nhưng
theo tôi, từ xưa tới nay trên thế giới
chưa có học thuyết nào ngu xuẩn và nguy hiểm
hơn học thuyết Mác - Lênin. Thực tế Mác -
Lênin chả hiểu ǵ về con người, xă hội
và quy luật phát triển cả. Mác muốn xây
dựng một xă hội cộng sản tuyệt
đối tốt đẹp, không có giai cấp, không
có áp bức bóc lột. Một xă hội cộng
sản tam vô “Không gia đ́nh, không Nhà nước, không tín
ngưỡng”. Mọi người làm theo năng
lực hưởng theo nhu cầu và tự do tuyệt
đối. Đó là một ảo tưởng tuyệt
đẹp của Mác - Lênin chứ chả bao giờ có
trên thế gian này.
Hậu
quả cuối cùng th́ Mác - Lênin đă xây lên xă hội
chủ nghĩa mà xă hội đó đă phủ nhận
mất tinh thần, trí tuệ của con người,
phủ nhận chuyên môn, phủ nhận tự do cá nhân,
tước mất quyền sống của con
người. Đó là xă hội mà nhân dân đă bị
cầm tù cả về tinh thần lẫn vật
chất. Một xă hội mà những người
cộng sản ngu dốt đă làm một cuộc
nội chiến lừa những người lạc
hậu mơ hồ đấu tố và giết
hại những người tài giỏi, trí thức
của đất nước “Trí phú địa
cường hào đào tận gốc bốc tận
rễ”.
Lênin
viết “Đối với bọn địa chủ
tư sản chúng ta phải bắn ngay tại chỗ
không cần xét xử. Khi Đảng ta hành động
như vậy, có một số người nghĩ
rằng Đảng ta không có người đủ tŕnh
độ chuyên môn lănh đạo Đảng và Nhà
nước. Giai cấp vô sản là nguồn năng
lực cán bộ vô tận, họ chỉ cần
biết đọc, biết viết là đủ”.
Qua
những câu này chúng ta thấy rơ bản chất của
chủ nghĩa cộng sản là tàn ác phủ nhận
chuyên môn, phủ nhận trí tuệ. Họ làm cải
cách đấu tố để giết hàng vạn,
hàng triệu người vô tội là lẽ
đương nhiên của những người
cộng sản.
Hoặc câu của Mác là:
« Vũ
khí phê phán không thể thay thế được
bằng sự phê phán bằng vũ khí. Lực
lượng vật chất chỉ bị đánh
bại bởi lực lượng vật chất mà
thôi. Nhưng lư luận cũng trở thành lực
lượng vật chất khi nó thấm nhuần vào
đầu óc mọi người ».
Qua
đoạn này ta thấy Mác lấy bạo lực « Vũ
khí phê phán » để đàn áp con người.
Đồng thời với chủ trương « lư
luận cũng trở thành lực lượng vật
chất » nên những người cộng sản
độc tài, dối trá là lẽ dĩ nhiên của
những người cộng sản.
(Lực lượng vật
chất là băo lụt, động đất, bom
đạn). Thực tế Mác đă phủ nhận
sự công bằng, lẽ phải, chân lư của sự
việc.
Hay
Ăng Ghen viết:
« Chủ
nghĩa xă hội và chủ nghĩa cộng sản là
đoạn tuyệt triệt để nhất các
phương thức sản xuất cổ truyền và
các tư tưởng cổ truyền »
Qua
đoạn này ta thấy những người cộng
sản cầm quyền họ phủ nhận, phá
hoại các di tích, văn hóa dân tộc của lịch
sử để lại và các phương thức
sản xuất cổ truyền của cha ông là lẽ
dĩ nhiên.
Qua
74 năm tồn tại thực sự của các
Đảng cộng sản chúng ta thấy chủ nghĩa
Mác - Lênin chỉ ăn sâu thấm nhuần
được vào các dân tộc lạc hậu như
Liên xô, Trung quốc, Việt Nam, Lào, Cămpuchia và
một số nước nữa. C̣n các nước
văn minh như Anh, Pháp, Mỹ… th́ dù có Đảng
cộng sản nhưng chủ nghĩa cộng sản
không mấy ai theo.
Sự thật th́ những người
cộng sản họ đă đứng trước
một đám người nghèo mặc khố sắp
chết đói. Họ đă vẽ ra những bức
tranh thiên đường, những mâm cỗ cao
đầy cho đám người nghèo khổ đó xem.
Khi họ biết những người đó quá khao
khát về vật chất. Họ sẵn sàng liều
ḿnh chết để được hưởng « thiên
đường » th́ những người cộng
sản bào « các đồng chí cứ giết nhau
đi, ai sống sót th́ sẽ được
hưởng », đám đông nghe nói vậy, họ
ra sức chém giết nhau. Đến lúc người th́
chết, người th́ sứt đầu mẻ trán,
khi tỉnh ngộ nh́n lên th́ các bức tranh thiên
đường đó cũng biến mất, thay vào
đó là những con hổ, con sói đang nhe nanh
muốn ăn thịt luôn những kẻ sống sót.
Thực
tế lịch sử và quá khứ cho chúng ta thấy
bất cứ Đảng cộng sản nào lên cầm
quyền họ cũng độc tài, dối trá ḱm
kẹp về kinh tế, tư tưởng của nhân
dân. Đảng cộng sản đă thành một lớp
người đặc quyền, đặc lợi
sống trên luật pháp, bóc lột, khinh rẻ hà
hiếp nhân dân. Đó là một chế độ ngu dân mà
từ TW đảng, chính phủ, quốc hội, ngành
tư pháp, quân đội, công an, các ngành tuyên truyền
báo chí, các cơ quan sự nghiệp, ngành giáo dục,
các tổ chức kinh tế đều nói dối
lừa nhau và lừa nhân dân chứ không bao giờ có
sự thật cả.
Các đảng cộng sản tồn
tại được là nhờ độc tài dối
trá và tất nhiên họ sẽ phải mất khi tôn
trọng sự thật, tôn trọng tự do, dân
chủ, nhân quyền. Các Đảng cộng sản do tiêu
diệt tự do cá nhân nên không bao giờ họ tôn
trọng nhân tài. Các nhân tài, trí thức thực sự
th́ là những người bị oan trái, đau khổ
nhất trong thời đại cộng sản ngay nay.
Quy luật xă hội muốn phát triển th́ những
người thông minh, tài trí, hiền đức làm lănh
đạo. Nhưng Đảng cộng sản th́
ngược lại, những kẻ ngu dốt bất
nhân lại lănh đạo nhân dân.
Một
người như ông Hồ Chí Minh lấy vợ sau có
2 con ở Trung quốc, sau đó về Cao Bằng có
thêm Nông Đức Mạnh thế mà ông Hồ và Đảng
cộng sản Việt Nam dấu rồi nói dối
nhân dân là « Bác Hồ v́ nhân dân, v́ nước nên Bác
không có gia đ́nh ».
Hiện
tại Đảng cộng sản muốn tồn tại
bắt buộc phải thánh hóa Hồ Chí Minh để
nhân dân có đối tượng tôn thờ. Nhưng
trong thực tế do độc tài dối trá nên các phe
cánh trong Đảng ngấm ngầm giết hại nhau.
Chính v́ vậy năm 1960 ông Lê Duẩn lên làm tổng Bí
thư Đảng, đến năm 1964, 1968 Lê Duẫn, Lê
Đức Thọ hai lần mưu giết Hồ Chí Minh
và khi Hồ Chí Minh chết Lê Duẩn đă sửa di chúc
của Hồ Chí Minh. Sự thực
th́ những người cộng sản như Lê
Duẩn, Lê Đức Thọ chả tôn trọng ǵ ông
Hồ Chí Minh cả.
Thật
đúng như bài viết, những lời bộc
bạch của ông Goóc Ba Chốp Tổng Bí thư
Đảng cộng sản Liên Xô viết « Đó là một
xă hội không ai có thể chịu nổi ».
Một
lănh tụ quốc gia th́ cũng là một con
người b́nh thường, cũng cần có vợ
con, ăn ngon, mặc đẹp để giữ
sức khoẻ, giữ thể diện quốc gia. Cái
căn bản là chủ trương chính sách cho đúng
để đưa nhân dân đi đến giàu
mạnh. Chứ đâu phải ăn ǵ, mặc ǵ,
thế mà Đảng cộng sản lại lừa nhân dân
là « Bác ăn cơm bắp ngô với cà ».
Một lănh tụ có hàng trăm người phục
vụ thế mà họ
tuyên truyền như vậy, thật là quá khinh dân.
Hiện
Hồ Chí Minh đă chết hơn 30 năm nhưng
Đảng cộng sản do bản chất độc
tài dối trá họ phải đề cao thánh hóa
Hồ Chí Minh để làm chỗ dựa cho Đảng.
Ngoài làm lăng Hồ Chí Minh, Đảng c̣n xây các
đền thờ, các tượng đài, các di tích và
có cả một quân đoàn bảo vệ lăng
Hồ Chí Minh. Chết đă lâu
rồi mà hàng ngày ông ta c̣n tiêu tốn của dân
đến hàng trăm triệu đồng. Nếu
số tiền đó mà giúp đỡ người nghèo,
phát triển kinh tế th́ đỡ cho nhân dân biết
bao nhiêu. Một lănh tụ vĩ đại tài
đức thực sự như Trần Hưng
Đạo không có lăng, không có tượng đài
nhưng nhân dân người trong nước, cũng
như Việt Kiều và lịch sử muôn đời
tôn kính mến phục. C̣n lănh tụ như Hồ
Chí Minh nào lăng, nào tượng đài, nào di tích
nhưng hiện tại nhiều cán bộ cao cấp
của Đảng cộng sản đă về hưu
từng sống tiếp xúc với Hồ Chí Minh và có
người dân từng biết nhưng sự thực
quá tàn ác của ông Hồ. (Trần Quỳnh là phó
thủ tướng tay chân Lê Duẩn) hoặc như
các bài viết của Bùi Tín, hoặc các bài của
Vũ Thư Hiên. Nhưng những cuốn đó,
những bài đó th́ lại bị Đảng cấm và
thu hồi nên rất ít người được
đọc mà thôi.
Con người tín ngưỡng, tư
hữu, gia đ́nh tự do là bản năng bẩm
sinh. Chủ nghĩa Mác - Lênin chống lại các
bẩm sinh đó nên chống lại loài người
bởi vậy các Đảng cộng sản sụp
đổ là tất yếu.
III. Tội ác của Đảng cộng sản
đối với dân tộc Việt Nam
Tâm
lư con người dù ở nước nào, mỗi khi dân
tộc ḿnh bị giặc ngoại xâm chiếm đóng
th́ mọi người dân dù là trí thức, các nhà giàu
đến những người nghèo khổ ai cũng
muốn đứng dậy đấu tranh để
giải phóng dân tộc.
Chính
v́ vậy mà đất nước ta năm 1958 [1858]
khi giặc Pháp xâm lược triều đ́nh cũng
như người dân các nơi đă đứng lên
đấu tranh v́ nước, trong đó có những anh
hùng như Nguyễn Tri Phương… Chính bởi
vậy mà trước Đảng cộng sản đă có
các anh hùng dân tộc như Hoàng Hoa Thám, Phan Chu Trinh, Phan
Đ́nh Phùng, Phan Bội Châu. Đảng Quốc Dân Đảng
của Nguyễn Thái Học, Đảng Tân Việt
của Đào Duy Anh. Trong các vị anh hùng đó có cụ
Phan Bội Châu năm 1920 đă tiếp xúc với
những người cộng sản Nga ở Trung quốc.
Những người cộng sản Nga đă bảo
cụ Phan Bội Châu đưa thanh niên Việt Nam sang
Nga học nhưng ngài đă tỉnh táo và từ
chối.
C̣n
Hồ Chí Minh năm 1922 mới vào Đệ Tam Quốc
Tế đến ngày 3/2/1930 th́ Đảng cộng sản
Việt Nam ra đời. Trong năm 1930 - 1931 Đảng
cộng sản đă lấy câu « Trí, phú,
địa, cường hào đào tận gốc
bốc tận rễ ». Họ đă dùng tự
vệ đỏ ám sát nhiều cường hào và trí
thức.
Đất
nước ta từ giai đoạn 1930-1954 có Đảng
Quốc Dân, Đảng Tân Việt và phong trào cách mạng
theo Đệ Tứ cộng sản của Tạ Thu Thâu
người Quảng Nam. Ông Thâu là một trí thức
yêu nước rất có uy tín ở Miền Nam (ông Thâu
bị Hồ Chí Minh chỉ thị bắt và
giết năm 1945).
Đệ tứ cộng sản theo chủ thuyết Mác -
Lênin nhưng chủ trương tôn trọng tự do,
dân chủ chống lại cộng sản độc
tài kiểu Xít Ta Lin. Trong giai đoạn từ năm
1930 - 1954 Đảng cộng sản đă bí mật ám sát
nhiều người yêu nước theo Quốc dân Đảng,
Đảng Tân Việt và nhiều trí thức nhà nho cũng
như những người đỗ đạt
ở Pháp về. Cuối năm 1955 đầu năm
1956 Đảng cộng sản làm cuộc cải cách.
Thực tế đây là một cuộc nội
chiến do Đảng cộng sản phát động
lừa những người lạc hậu, nhẹ
dạ cả tin để giết các nhà tư sản,
địa chủ, các trí thức và rồi Đảng
cộng sản cướp luôn tài sản của
họ. Chính sách của Đảng lúc này là dựa vào số
dân quy định một làng giết bao nhiêu đă có
trước, Đội cải cách về họ đă cách
chức các cán bộ cũ và với khẩu hiệu « Nhất
đội nh́ trời ». Đội đă tập trung
dân lại và với khẩu hiệu « trí, phú,
địa cường hào, đào tận gốc
bốc tận rễ ». Họ vận động
hô hào lừa những người nghèo khổ,
những người nhẹ dạ cả tin kể
cả con cháu dâu rể những người bị
đấu tố. Đội dạy cho những người
đó cách đấu tố, vu khống, nói xấu gây
căm thù trước. Bởi vậy nên trong cải
cách đă có nhiều trường hợp con
đấu tra, vợ đấu chồng, anh em chú bác,
anh em nội ngoại đấu tố rất thảm
khốc làm cho hàng vạn gia đ́nh bị tan nát và luân
thường đạo lư bị tiêu tan. Trong cải
cách có 9 vạn người vô tội bị bắn
trong đó có 2 vạn đảng viên Đảng cộng
sản và có khoảng 9 vạn người bị vu
khống quá sợ hăi đă tự tử. Trong số
này cũng có rất nhiều đảng viên Đảng
cộng sản. Những gia đ́nh có người
bị bắn, bị bắt, Đảng cộng sản
tịch thu niêm yết nhà cửa. Họ c̣n cấm
mọi người dân liên lạc với những
người trong gia đ́nh. Những ai bị bắt,
bị bắn v́ vậy có rất nhiều người
không có ǵ ăn đă chết đói.
Ở
Thái Nguyên trước cải cách có bà Nguyễn Thị
Năm chồng chết ở vậy nuôi con, gia đ́nh
bà Năm có, bà là người yêu nước bà đă
cung cấp lương thực cho một trung đoàn
bộ đội ăn, thế mà Hồ Chí Minh đă
bắn bà. Bắn xong Hồ Chí Minh c̣n nói « Đàn ông
thiếu ǵ không bắn mà lại bắn đàn bà »
thật là bất nhân và dối trá. Hiện vụ này
rất nhiều tướng tá và các cán bộ lăo thành
thường nhắc tới. Ông Hồ Chí Minh làm
chủ tịch Đảng, chủ tịch nước
từ năm 1954 đến 1960. Trong giai đoạn
này mọi sự lănh đạo của Đảng và Nhà
nước đều nằm
trong tay Hồ Chí Minh. Một việc làm tày trời
như vậy mà ông Hồ không biết hay sao? Thật
sự th́ cải cách là chủ trương chính sách
của Hồ Chí Minh. Nhưng rồi sau đó Đảng
cộng sản lại lừa dân nên đă quy tội
cho ông Trường Chinh, nếu ông Trường Chinh có
tội thật th́ ông ta đă bị bắn hoặc
bị tù rồi.
Ông
Hồ Viết Thắng chủ tịch Đội cải
cách bị con trai lên án « cha quá tàn ác » ! Ông
Hồ Viết Thắng đă nói với con trai « tao
phải làm như vậy nếu không làm như vậy
th́ tao cũng chết. Mỗi ngày tao phải báo cáo lên
Bác Hồ 3 lần ».
Khổng
Tử có câu: « Trái với lẽ tự nhiên là
xỏ lá ».
Đảng
cộng sản chỉ lừa được những
người quê mùa chứ làm sao mà lừa
được trí thức.
Trong
giai đoạn từ năm 1956 - 1958 có một số
trí thức đảng viên Đảng cộng sản
đă từng kháng chiến chống Pháp, họ đă
lập ra hai tờ báo « Nhân văn » và « Giai
phẩm » mục đích là đ̣i tự do báo chí.
Những người này là Lê Đạt, Trần Dần,
Nguyễn Hữu Đang… đều bị Đảng
cộng sản bắt giam với mức án chỉ 3
năm kỷ luật nhưng họ đă đều
bị Đảng tù trên 20 năm cả. Trong những
người bị oan trái có một số bị Pháp
bắt giam không chết nhưng lại chết trong nhà
tù cộng sản. Đồng thời đă có rất
nhiều sinh viên có liên lạc với họ đều
bị tù cả. Giai đoạn này đă có một
số chạy sang Liên xô như Nguyễn Minh Cần phó
chủ tịch thành phố Hà Nội chẳng hạn…
Sau khi tiêu diệt trí thức,
tư sản, địa chủ và những
người đ̣i tự do báo chí và các đảng
đối lập th́ đến năm 1959 Đảng
cộng sản bắt đầu xây dựng xă
hội, xă hội chủ nghĩa ở Miền Bắc
th́ những người nông dân nghèo khổ lại
bị Đảng cướp mất trâu ḅ và nông cụ
sản xuất. Đồng thời các gia đ́nh phải
mua cổ phần vào HTX, sự thật là Đảng
cướp của nhân dân. Kể từ khi vào HTX
người dân Miền Bắc kinh tế, chính trị
tư tưởng đều hoàn toàn phụ thuộc
vào sự điều hành triệt để của
Đảng cộng sản.
Lê
nin có câu:
« Một
người cộng sản chân chính phải biết
phân biệt rơ ràng những kẻ có tư tưởng
tư hữu, tiểu thương và những
người thuần tuư theo Đảng ».
Chính
v́ vậy mà họ đă cấm buôn bán, cấm khai hoang
phục hóa. Trâu ḅ, lợn dân nuôi đều là của
HTX, do HTX điều và quyết định cả. Hàng
năm lợn những vụ nhiều gia đ́nh nuôi
không đủ đều bị HTX phạt, bị
trừ mất định suất, công điểm.
Quốc
hội được bầu lại năm 1960,
Đại hội Đảng lần này Hồ Chí Minh bị
ốm, Lê Đức Thọ làm trưởng ban tổ
chức TW, Lê Duẩn đă cấu kết với Lê
Đức Thọ. Phe cánh ông Duẩn lúc này mạnh hơn
nên ông Duẩn được đưa lên làm Tổng
bí thư Đảng. Lúc này chính quyền cơ bản
nằm trong tay Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Qua năm
1961 chính quyền đă tương đối ổn
định, Đảng cộng sản lại đánh vào
các tôn giáo và bắt đầu phá hoại các di tích
lịch sử như chùa chiền, các nhà thờ tôn
giáo, các nhà sư. Đồng thời ở các ḍng họ
nhà thờ họ đă bị phá hoặc bán làm nhà
ở. Những người cộng sản làm như
vậy v́ họ xây dựng một thế giới tam
vô (Không gia đ́nh, không Nhà nước, không tôn giáo) nên
những sự phá hoại đó là đương nhiên
của những người cộng sản. Lê
Duẩn lên nắm quyền do tham vọng giải phóng
Miền Nam, Đảng cộng sản luôn chủ
trương dùng bạo lực đánh vào Miền Nam.
V́ vậy từ năm 1961 đến năm 1975 hai
miền luôn giao chiến với nhau. Đảng cộng
sản c̣n đưa quân đánh vào Lào, Campuchia. Đến
năm 1973 do t́nh h́nh thay đổi giữa Liên xô
với Trung quốc, nước Mỹ, nhân dân Mỹ
phản đối chiến tranh nhiều. Do
người Việt Nam chống lại Mỹ quá
mạnh, Mỹ đă phải kư hiệp định rút
khỏi Miền Nam. Đến ngày 30/4/1975 th́ Miền Nam
lọt vào tay cộng sản. Với ư thức hệ
Mác - Lênin, Đảng cộng sản đă tịch thu tài sản
của nhân dân Miền Nam. Họ đă bắt tù
cải tạo trí thức, các nhà tư sản,
những người làm việc cho chính quyền Thiệu.
Miền Nam sau đă có hơn 1 triệu người
bị cộng sản bắt tù đày trong đó có
rất nhiều giáo sư, tiến sỹ. Do áp bức
khốc liệt của cộng sản dân Miền Nam
đă có hơn một triệu người bỏ
nước ra đi. Trong số này có hơn 10 vạn
người ch́m tàu chết ở ngoài biển.
Trước
năm 1975 dân Miền Nam cuộc sống tự do, no
đủ. Nhưng khi cộng sản vào do chính sách
tập trung hợp tác xă hóa, cải tạo tư
sản ḱm kẹp nhân dân, nên dân Miền Nam đă
phải chịu cảnh nghèo khổ ăn khoai, ăn
sắn, ăn bo bo. Lúc này dân Miền Nam mới thấy
được bản chất độc ác của
cộng sản.
Năm
1978 Đặng Tiểu B́nh, Tổng bí thư Đảng
cộng sản Trung Quốc, có câu nói nổi tiếng
rất thực dụng là « mèo trắng hay mèo
đen đều được cả miễn là
bắt được chuột ». Sự thực là
Đặng Tiểu B́nh và Đảng cộng sản Trung quốc
đă phản bội lại học thuyết Mác - Lênin
và lư tưởng của Mao Trạch Đông để
đi theo đường lối kinh tế thị
trường của chủ nghĩa tư bản. Ở
Việt Nam đến năm 1980 th́ Đảng thực
hiện khoán 10 đến
năm 1986 th́ cải cách theo Trung quốc. Nhờ đi
theo kinh tế thị trường tư bản
chủ nghĩa nên nhân dân Trung quốc, nhân dân Việt
Nam đă có tự do hơn trước, nhiều tài
năng kinh tế đă được phát huy, Đồng
thời có đầu tư của tư bản
nước ngoài đổ vào, nhờ vậy Trung quốc
cũng như Việt Nam cuộc sống nhân dân
bắt đầu đi lên. Sau đó đến năm
1989 th́ thế giới cộng sản Đông Âu sụp
đổ, đến năm 1991 th́ Đảng cộng
sản Liên xô tan ră. Lúc này thực tế chủ
nghĩa cộng sản của Mác - Lênin đă sụp
đổ hoàn toàn trên toàn thế giới. May ra chỉ
c̣n lại Bắc Triều Tiên mà Kim JingIn c̣n mê muội
mà thôi. Chính v́ vậy mà hiện nay Bắc Triều Tiên
nhân dân đang c̣n chết đói. Theo
tôi, nếu Đảng cộng sản Việt Nam không
đổi mới đi theo kinh tế thị
trường th́ nhân dân Việt Nam hiện cũng
phải chịu cảnh chết đói như dân
Bắc Triều Tiên bây giờ. V́ chủ nghĩa Mác -
Lênin là chống lại loài người, chống
lại quy luật phát triển, phủ nhận trí
tuệ, phủ nhận chuyên môn, độc tài ḱm
kẹp bóc lột và lừa dối nhân dân cho nên nhân dân
chết đói là tất yếu.
Đảng
cộng sản Việt Nam ra đời năm 1930. Qua
25 năm cùng cả Dân tộc đấu tranh chống
Pháp đến năm 1954 th́ Miền Bắc thực
sự đi theo chủ nghĩa Mác - Lênin. Đến
năm 1986 th́ ông Chinh và Đảng cộng sản đă
phản bội chủ nghĩa Mác - Lênin mà Hồ Chí
Minh đă lựa chọn. Với tư tưởng « chủ
nghĩa Mác - Lênin vô địch, Đảng không bao giờ
sai ». Họ đă lấy
tiền của, xương máu của nhân dân chống
lại chủ nghĩa tư bản, nhưng cuối
cùng v́ ngu dốt nên đă đưa dân tộc
đến bờ vực thắm, công nhân viên chức
th́ đồng lương chết đói, nông dân HTX
ăn chia công điểm ngày công lao động
được 2 lượng lúa nên cuối cùng lại
phải theo chủ nghĩa tư bản. Bởi
vậy những cái chết của thanh niên ở
chiến trường Miền Nam, chiến
trường Lào, Cămpuchia là những cái chết vô
nghĩa.
Với
bộ máy Đảng, Nhà nước đồ sộ,
độc tài chuyên quyền, quan liêu tuyệt
đối Đảng cộng sản Việt Nam đă làm
cho cả dân tộc từ trí thức, các nhà khoa
học, các văn nghệ sỹ, công nhân, nông dân
đến công an, bộ đội cuộc sống
tất cả đều chịu cảnh nghèo, đói
lay lắt cầm hơi trong thời bao cấp
cộng sản. Cái nguy hiểm của những người
cộng sản là họ luôn tàn ác, độc tài, chuyên
quyền, giết người, dối trá như
vậy v́ họ tin vào học thuyết vô thần Mác -
Lênin nên họ cứ tưởng là họ làm v́ nhân dân,
v́ chân lư, v́ dân tộc, v́ lẽ phải, nên sự
độc ác của cộng sản là vô cùng tận và
cực kỳ nguy hiểm. Họ là
những người làm sai mà không biết sai. Trong cái
chế độ độc tài cộng sản
Đảng trị tuyệt đối đó th́ kinh
tế, khoa học, văn học nghệ thuật không
thể phát triển nổi, v́ tài năng của
mỗi cá nhân luôn bị Đảng ḱm kẹp nên không
thể phát huy được, v́ chế độ
Đảng trị độc tài th́ không thể có nhân tài
được và có nhân tài th́
nhân tài cũng không làm ǵ được.
IV. Hiện nay đảng cộng sản và nhân dân
Việt Nam như thế nào?
Đảng
cộng sản Việt Nam hiện nay cái tên chỉ là
vỏ bọc mà thôi. Hiện Đảng đă phản
bội lại học thuyết Mác - Lênin, phản
bội lại lư tưởng Hồ Chí Minh đă
chọn. Đảng đang dẫn cả dân tộc ta
đi theo kinh tế thị trường tư bản
chủ nghĩa. Nhưng do bản
chất độc tài dối trá, những người
cộng sản bảo thủ muốn giữ lấy
quyền lợi cá nhân, quyền lợi của Đảng
để họ vẫn được sống trên
luật pháp chà đạp nhân dân. Bởi vậy về
bản chất họ vẫn giữ độc
đảng, độc tài, chuyên quyền và dối trá
như trước. Sau khi Đảng cộng sản
Liên xô tan ră, trong đội ngũ cao cấp của
Đảng cộng sản Việt Nam có nhiều biến
động. Có một số nhóm trong đảng đă
hành động lật đổ Đảng cộng
sản Việt Nam để đi theo con
đường dân chủ. Nhưng do thực lực
không có nên họ đều bị cánh bảo thủ
hạ bệ. Đồng thời cũng có một số
người lúc họp Quốc hội đă đề
nghị Đảng cải cách chính trị trả tự
do cho nhân dân, nhưng rồi họ cũng bị
Đảng cách chức và quản thúc. Sau đó th́ có
một số đảng viên cán bộ cao cấp
của Đảng đă viết ra những kiến
nghị ḥng đưa đất nước đi
đến dân chủ thực sự, nhưng tất
cả những người này đều bị
Đảng quản thúc hoặc bắt giam mà thôi. Hiện
có một số người đă qua đời,
nhưng cũng có một số người c̣n
sống như ông Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang,
Phạm Quế Dương…
Những
người này hơn nửa đời người
đă hy sinh cho chủ nghĩa cộng sản. Bây
giờ họ hiểu ra chủ nghĩa Mác - Lênin là
độc tài, vô lư nên đă dũng cảm đứng
lên tranh đấu với cộng sản. Họ là
những người yêu nước đáng kính
phục và chắc chắn lịch sử sẽ
viết và ngợi khen họ.
Hiện
bây giờ các cán bộ cao cấp, nhiều tướng tá
tại chức cũng như đă nghỉ hưu,
họ lưu giữ nhiều bài viết của các ông
Hà Sỹ Phu, Trần Khuê, Hoàng Minh Chính, Trần Độ,
Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Minh Cần, Trần Dư…
Có một số có cuốn « hồi kư của
Trần Quỳnh » bởi vậy hầu hết các
cán bộ cao cấp của Đảng và Nhà nước
bây giờ đều đă biết rằng, với
thời đại và trào lưu văn minh dân chủ
hiện nay th́ sớm muộn ǵ th́ đảng cũng
tan ră mà thôi. Tôi có quen một ông bộ trưởng
đang tại chức ông ta nói với tôi rằng: « Tôi
làm bộ trưởng chỉ là cái nghề làm ăn mà
thôi. Đảng bây giờ th́ toàn là bọn cơ hội
cả, sớm muộn ǵ th́ cũng mất mà thôi ».
Năm
1986 đảng cải cách, đổi mới năm
1995 Đảng vào khối A
Se An (Khối Asean là Mỹ thành lập ra để
chống lại thế giới cộng sản
thời chiến tranh lạnh). Sau đó xin vào áp ta, nay
đang xin vào WTO. Như vậy là Đảng cộng
sản đang đưa dân tộc ta ḥa nhập vào các
nước trong khu vực và thế giới. Hiện
về đường lối kinh tế là Đảng
đang đi đúng hướng nhưng do
đảng trị độc tài nên đất
nước không thể tiến nhanh được
bởi 5 lư do sau:
+
Đảng trị độc tài tuyệt đối nên
luật pháp có cũng như không.
+
Nội bộ chính trị Đảng chia bè chia phái nên không
ai thực sự có thực quyền quyết
định mà phải luôn dung ḥa giữa các uỷ viên
Bộ chính trị nên một việc dù biết đúng
nhưng cũng chưa chắc đă quyết
định được. Nếu quyết
định được th́ cũng phải chờ
một thời gian bàn căi đấu tranh th́ mới
thành.
+
Bộ máy lănh đạo của Đảng và Nhà
nước quá cồng kềnh. Tệ nạn cựa
quyền trên nói dưới không nghe nên thủ tục
giấy tờ rất phức tạp, khó giải
quyết.
+
Thiếu nhân tài nên thiếu chủ trương chính
sách đúng, kịp thời, Đảng như
người đi trong đêm tối ṃ mẫm mà thôi.
+
Tệ nạn tham nhũng, quan liêu lan tràn nên các công
việc rất khó thuận lợi, trôi chảy.
Tuân Tử, nhà pháp trị Trung quốc
trước công nguyên có câu nổi tiếng là: « Luật
pháp mà của riêng th́ loạn hơn không có luật pháp ».
Câu nói đó của Tuân Tử thật là đúng với
thời đại cộng sản ngày nay.
V́
Đảng cộng sản cầm quyền th́ TW Đảng,
Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội, ngành tư
pháp, công an, thanh tra, Viện kiểm sát, quân đội,
các cơ quan tuyên truyền báo chí, các đài phát thanh
truyền h́nh và mọi cơ quan hành chính khác
đều là người của một đảng,
cho nên nhân dân không có quyền quyết định ǵ
cả. Chính v́ vậy mà từ năm 1954 cho đến
ngày nay nhân dân Việt Nam lúc nào cũng phải sống
trong cảnh áp bức, bóc lột, lừa đảo
của Đảng cộng sản. Nhưng sự thật
th́ xă hội trước năm 1986 do những
người đă từng sống trong xă hội phong
kiến c̣n nhiều v́ vậy về luân lư xă hội c̣n
chịu ảnh hưởng của lễ giáo phong
kiến nên con người với nhau c̣n có t́nh
nghĩa, thật thà. Bởi vậy xă hội ít
trộm cướp, lừa đảo. Quan lại th́
dù có tham ô nhưng cũng mức độ chứ không
lan tràn như ngày nay. C̣n sau cải cách mở cửa
đa số cán bộ cũng lo làm ăn tích trữ.
Hơn nữa, những cán bộ đảng cũng
như các tầng lớp xă hội đă từng
được giáo dục giai cấp, căm thù giai
cấp trong thời đại XHCN bắt đầu
mới thấm nhuần hậu quả của nền
giáo dục cộng sản nên các tệ nạn xă
hội như tham ô, móc ngoặc, buôn lậu, trộm
cướp, lừa đảo mới thực sự
phát triển và lan tràn trên toàn đất nước.
Đảng cộng sản mở cửa th́ nội bộ
Đảng cũng tranh ǵanh giết nhau ghê gớm lắm.
Giai đoạn này ông Lê Đức Thọ có hành
động mưu giết Nguyễn Văn Linh, Vơ Nguyên
Giáp và nhiều uỷ viên Bộ chính trị và các
tướng lĩnh khác. Nhưng ông Linh, ông Giáp biết
trước nên đă
đề pḥng được. C̣n hai tướng
giỏi là Hoàng Văn Thái, Lê Trọng Tấn
đều bị bức tử mà chết. Sau đó
nội bộ Đảng đă chia quyền giữa hai phe
nên ông Lê Đức Thọ đă đưa ông Lê Đức Anh
một người không đảng viên lên làm chủ
tịch nước. Ông Mai Chí Thọ em của ông Lê
Đức Thọ lên làm Bộ trưởng bộ nội
vụ. Nhờ chia quyền nên hai phe sau đă dung ḥa
được. Sự thực
Đảng cộng sản là một tổ chức Ma phi a
biến tướng mà thôi và tàn ác hơn cả Maphia.
Đảng
cộng sản nhờ cải cách mở cửa nên các
nước giàu có viện trợ nhiều, các nhà tư
bản cũng đầu tư nhiều và các tư
nhân đă bắt đầu làm ăn được.
Chính v́ vậy mà thuế của Nhà nước ngày càng
thu nhập càng lên, nhưng đây là giai đoạn
mở đầu nên Đảng cộng sản chưa có
kinh nghiệm cũng như kiến thức ǵ về
kinh tế thị trường, nên các chủ
trương chính sách đă có nhiều sơ hở,
thiếu sót nên đă tạo điều kiện cho các
cán bộ có chức có quyền đục nươc
béo c̣. Chính v́ vậy mà nạn tham nhũng đă có
cơ hội phát triển lan tràn và sự thật th́
ông Đỗ Mười, Vơ Văn Kiệt, Phạm
Thế Duyệt và những cán bộ cao cấp khác là
những người tham nhũng nhất của
Đảng cộng sản và hiện nay th́ đất
nước Việt Nam mỗi cán bộ từ TW
đến địa phương, các tỉnh, thành
phố, các huyện, các xă, các HTX, cán bộ xóm, các ngành
công an, toà án, viện kiểm sát, bộ đội, biên
pḥng, hải quan, giáo dục, bệnh viện… mọi
ngành mọi nghề đều là tham nhũng cả.
Một y tá chỉ phát thuốc, tiêm, thay băng trong
bệnh viện cũng đ̣i đút lót, ăn tiền
bệnh nhân th́ xă hội c̣n ǵ đạo đức,
lương tâm nữa !
Chính do cán bộ tham nhũng lan tràn,
họ t́m mọi cách moi tiền của dân nên xă hội
hiện tại nhiều người có công thật,
thương binh thật nhưng người ta
thật thà không đút lót nên đă không làm
được. C̣n những kẻ có tiền đút
lót, nhờ chạy chọt th́ dù không có công cán ǵ họ
cũng làm được lăo thành giả, tiền
khởi nghĩa giả, hưu giả, thương
binh giả và huân chương giả rất nhiều.
Hiện
nay trung tướng Đặng Quốc Bảo đang
tố cáo ông Trần Đức Lương chủ
tịch nước tham ô hàng chục triệu đô la.
Nghiên
cứu chủ nghĩa Mác - Lênin thật kỹ th́ chúng
ta mới thấy rằng:
Một
người bản chất thật thà, t́nh nghĩa
nhưng khi vào làm quan cộng sản th́ họ phải
trở thành kẻ bất nhân, lừa đảo,
thủ đoạn, nịnh bợ th́ mới tồn
tại được (đi với ma phải mặc
áo giấy).
Con
gái Mác hỏi Mác: - Hạnh phúc là ǵ?
Mác
trả lời: - Hạnh phúc là đấu tranh
Nhưng
sự thực th́ Mác đă xây dựng nên một xă
hội nguy hiểm là « đấu tranh th́ tránh
đâu cho thoát ».
Thời
đại ngày nay những người thật thà,
trung nghĩa dám nói lên sự thật là những
người khổ nhất. Họ có thể bị
đảng bắt giam hoặc thủ tiêu.
Những
người theo chủ thuyết Mác - Lênin dựa vào
giai cấp công nhân, nông dân để ḥng đánh đổ
chủ nghĩa tư bản và các nhà tư sản,
địa chủ nhưng trước đây các nhà
tư sản, địa chủ họ làm giàu là
nhờ tài năng, công đức của họ. Nhưng
họ đă bị đảng cộng sản giết
và tịch thu toàn bộ tài sản. C̣n
hiện nay những nhà tư bản đỏ th́
họ giàu có gấp ngàn, gấp vạn những nhà
tư sản, địa chủ trước đây.
Nhưng tiền tài của những ông cộng sản
bây giờ là do tham ô, ăn cướp của nhân dân
mới có. Nếu bây giờ mà đấu tranh giai
cấp th́ những người cộng sản sẽ
chết khiếp.
Đảng cộng sản dựa vào công
nhân, nông dân để nắm chính quyền, nên cờ
đảng lấy búa liềm làm biểu tượng.
Nhưng thực tế th́ những người công
nhân, nông dân cầm liềm, cầm búa thật th́
bị bóc lột, hà hiếp, kinh rẻ nhất trong
thời đại ngày nay. Sự thực là họ
đă bị Đảng cộng sản lừa.
Đảng
cộng sản mấy mục năm xây dựng XHCN, Đảng luôn tuyên
truyền với nhân dân là: « Dân các nước XHCN
là dân thiên đường, dân các nước tư
bản chủ nghĩa là dân nô lệ. Nhưng sự
thực dân các nước XHCN th́ công nhân đồng
lương chết đói, nông dân th́ luôn nghèo đói
không đủ ăn. Nghèo khổ như vậy nhưng
dân các nước xă hội chủ nghĩa không ai dám
kêu ca, không có quyền biểu t́nh, quyền tranh
đấu mà phải luôn luôn cúi đầu theo
Đảng. C̣n dân các nước tư bản th́ thừa
thăi, no đủ, tự do, họ có quyền biểu
t́nh, quyền tự do hội họp, quyền nói lên sự
thật và họ muốn theo Đảng nào th́ theo,
hoặc không theo Đảng nào cả, không ai có quyền áp
đặt, bắt buộc họ.
Hiện đất nước Việt
Nam nhờ mở cửa nên nhiều người đi
ra nước ngoài để làm ô xin cho dân các
nước tư bản. Sự thật đây là chính
phủ bán nô lệ mà thôi. Nhưng được
đi làm nô lệ cũng phải mất tiền
mới đi được. Rơ ràng là Đảng cộng
sản bóc lột họ để thu ngoại tệ.
Nhưng họ đi làm nô lệ các nước tư
bản c̣n có thu nhập và sướng hơn ở nhà
làm ông, làm bà nông dân Việt Nam.
Lịch
sử nhân loại từ cổ chí kim th́ thời nào có
vua hiền đức th́ nước thịnh và các nhân
tài đều được vua cùng các quan cùng nhân dân
đưa ra làm việc nước. C̣n thời nào
gặp vua là hôn quân bạo chúa th́ là nước suy và
những kẻ làm quan đều là những kẻ xu
nịnh bất nhân tham lam cả và tất nhiên mọi
sự loạn đều bắt đầu từ
những ông vua, ông quan ác bá đó. Chứ chưa có
thời nào mà dân loạn trước vua quan loạn sau
cả. Bởi v́ vua quan là cái gốc của mọi
vấn đề.
Trong
thời đại cộng sản đất
nước Việt Nam sự thật th́ ngày nào năm
nào cũng loạn cả.
Hiện
đất nước đă ḥa b́nh, đảng
đang đưa đất nước Việt Nam ḥa
nhập vào khu vực và thế giới, nhưng do
Đảng trị độc tài, chuyên quyền nên các
tệ nạn tham ô, lừa đảo, buôn lậu
từ TW đến địa phương ở
đâu cũng có. Chính cơ cấu
Đảng trị, độc tài đă tạo
điều kiện cho cán bộ Đảng tham ô hà
hiếp nhân dân. Cũng chính đảng trị
độc tài nên mọi cán bộ từ TW đến
địa phương, đến huyện, xă và
mọi ngành, mọi nghề đều do Đảng và
người của đảng sắp xếp cả
và chính v́ vậy nên hiện tại đất
nước ta tệ mua quan, bán chức, mua bằng
cấp, mua học vị, mua địa vị đă
xảy ra rất nhiều. Một ông quan tham ô
bị dân tố áo phạm tội rơ ràng đáng lẽ
phải vào tù nhưng có đảng bao che, có tiền
chạy chọt th́ lại được người
của Đảng chuyển đi chỗ khác và đưa
lên làm chức vụ cao hơn. Hoặc là một ông
chủ tịch tỉnh, chủ tịch huyện trong
một, hai khóa làm việc đă tham ô hàng trăm, hàng
chục tỷ đồng của dân bị dân tố
cáo buộc nghỉ hưu non, nhưng nhờ có
tiền chạy chọt th́ bộ này, bộ kia có
thể sắp xếp các công việc khác cho các quan tham
nhũng đó. Tổng bí thư đảng, chủ
tịch nước đều là những quan tham
cả th́ làm sao mà nói mà dạy được ai.
Đảng
cộng sản luôn tuyên truyền với nhân dân là: Cán
bộ là công bộc, là đầy tớ của dân và
bây giờ Quốc hội cũng như Chính phủ hô hào
chống tham nhũng, kỳ thực là đảng
lừa dân, mỵ dân mà thôi.
Nếu Đảng cộng sản chống
tham nhũng thật th́ Đảng cộng sản sẽ
tan ră và mất. Bởi vậy mà Đảng chỉ làm
một số vụ mà báo chí, nhân dân kêu lên quá nhiều.
Đảng lấy con dê tế thần để lừa
nhân dân, lừa thế giới mà thôi.
Trong
thời đại cộng sản muốn làm một
người tử tế, t́nh nghĩa cũng không làm
được v́ ḿnh thật thà th́ bị người
ta coi thường và lợi dụng. C̣n làm một ông
quan v́ dân thật thà th́ phải
không bè không cánh, nếu như thế th́ sẽ
bị bọn ma quỷ hất ra ngoài xă hội.
Cộng sản ngày nay là lừa nhau, dối trá nhau
cả mà thôi. Cha lừa con, con lừa cha là lẽ
thường tinh của thời đại « con
cháu Bác Hồ ngày nay ».
Chính
v́ vậy mà trong thời đại phong kiến th́ có
câu:
« Thật
thà hơn cha khôn khéo »
C̣n
trong thời đại cộng sản ngày nay lại
có những câu sau:
« Thật
thà ăn cháo, lếu láo ăn cơm »
Hay
là câu: « Thẳng thắn thật thà th́ thua thiệt
Lỗi
lầm luồn lọt lại lên lương »
Những
câu trên đă phản ánh đúng cach thời đại
của lịch sử.
Đảng
cộng sản hiện nay luôn đề cao « chống
diễn biến ḥa b́nh » thế th́ Đảng cộng
sản thích chiến tranh chăng?
Đúng ! Đất nước chiến tranh th́
Đảng cộng sản mới thành công và tồn
tại được. C̣n đất nước ḥa
b́nh yên ổn th́ bản năng tự do, bản
năng cá nhân, bản năng tư hữu của con
người sẽ trỗi dậy, bởi vậy
Đảng cộng sản sẽ mất khi đất
nước ḥa b́nh, yên ổn.
Sự
thực th́ Đảng chống « diễn biến ḥa
b́nh » là chống lại ước nguyện tự
do dân chủ của nhân dân. Họ sợ tự do, dân
chủ th́ Đảng sẽ mất quyền lănh
đạo nên mất quyền lợi của Đảng.
Trong
các đời vua ở thời đại phong kiến
các quan lại và nhân dân chỉ phải trung thành với
một ông vua. Đồng thời nền giáo dục
của các tôn giáo, của nho giáo đều là những
nền giáo dục về đạo lư làm người
nhân, lễ, nghĩa, trí, tín. Nhờ vậy nên thời
nào có minh quân hiền đức v́ dân v́ nước th́
nhân dân được hưởng thái b́nh và hạnh
phúc no ấm. C̣n thời nào gặp phải hôn quân
bạo chúa th́ nhân dân phải chịu nhiều oan trái,
nhiều đau khổ. Nên lịch sử c̣n ghi và ca
ngợi công đức của Vua Nghiêu, Vua Thuấn, Vua
Trần Nhân Tông, Anh hùng thánh nhân Trần Hưng Đạo
và lịch sử cũng ghi lại lên án sự bạo
ngược của Vua Trụ, Vua Kiệt, của
Hồ Quư Ly, sự bán nước của Vua lê Chiêu
Thống.
C̣n
trong chế độ cộng sản cán bộ và nhân
dân phải trung thành với một Đảng. Đảng
đó lại phải trung thành với chủ thuyết
Mác - Lênin mà chủ thuyết Mác - Lênin là đấu tranh
giai cấp, chủ trương lấy thủ
đoạn dối trá làm quốc sách. Chủ thuyết
đó tước bỏ quyền cá nhân, quyền tư
hữu, Đảng lại đề cao là Đảng không bao
giờ sai và chủ thuyết Mác - Lênin là vô
địch. V́ vậy mọi người dân đều
phụ thuộc vào ư đồ, ư muốn của
Đảng cả. Mà sự thực là ư đồ, ư
muốn của một vài lănh tụ Đảng mà thôi.
Chính v́ vậy mà Lênin, Xí Ta Lin, Mao Trạch Đông, Đặng
Tiểu B́nh, Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Kim Nhật Thành,
Phi Đen và tất cả các lănh tụ của Đảng
cộng sản có quyền hành đều là những
hôn quân bạo chúa giết người và ḱm kẹp nhân
dân cả.
Trong
thời đại phong kiến c̣n có Bao Công, Lưu Dung
giữ lẽ công bằng cho dân. C̣n trong thời
đại cộng sản cầm quyền nếu có
Bao Công, Lưu Dung th́ những người này
đều bị Đảng giết trước.
Các
nước văn minh như Anh, Pháp, Mỹ… khi chủ
nghĩa cộng sản đang thịnh hành lan tràn, các
nước đó đều có Đảng cộng sản
hoạt động. Nhưng những người
cộng sản ở các nước đó không làm
được ǵ, v́ các nước đó có nhiều
nhân tài trí thức và dân họ có nhân bản, có văn
hóa, có tự do. Nhưng theo tôi, nếu các nước
văn minh giàu có đó có Đảng cộng sản lên
cầm quyền mà làm theo học thuyết Mác - Lênin th́
chỉ 3 năm sau là nhân dân bắt đầu chết
đói v́ Đảng cộng sản cầm quyền th́ trí
thức cũng như nhân dân bị đảng trói tay,
trói chân và bị cầm tù cả tư tưởng,
ước muốn nên chỉ suy thoái thụt lùi
rồi chết đói mà thôi.
C̣n
các nước Trung quốc, Việt Nam, Cămpuchia… là
những nước nông nghiệp lạc hậu có
Đảng cộng sản cầm quyền th́ nhân dân
bị oan trái nghèo khổ, chết đói là lẽ
đương nhiên.
Trong
giai đoạn từ năm 1858 đến năm 1954
đất nước ta bị Pháp cai trị nhưng
các tờ báo độc lập của người
Việt Nam đều được tự do phát hành.
C̣n Đảng cộng sản cầm quyền th́ do
Đảng trị độc tài nên không có tờ báo
độc lập nào ra và phát hành được.
Sự thật Đảng cộng sản cai trị th́
độc tài tàn ác hơn cả Pháp trước
đây.
Khổng
Tử có câu:
« Trong
thời loạn th́ bọn trộm cướp với
chính quyền là một « .
Đất
nước ta hiện nay một Tăng Minh Phụng
nhờ có những cán bộ cao cấp bao che tiếp
tay nên ông ta đă làm thiệt hại của Nhà
nước 6 ngàn tỷ đồng. Một Năm Cam
chỉ học hết lớp 3, nhiều tiền ông ta
đă mua được những người của toà
án, viện kiểm sát, công an, báo chí, đài phát thanh nên
họ đă tiếp tay bao che cho Năm Cam làm những
việc như giết người, buôn ban ma tuư,
bảo kê, lừa đảo, cho vay nặng lăi, tổ
chức đánh bạc đă tồn tại
được 10 năm và c̣n hàng trăm hàng ngàn vụ
tham ô lừa đảo, buôn lậu tày trời khác
nữa. Thế th́ làm sao đất
nước có thể văn minh, công bằng, giàu có
được. Sự thực Đảng cộng sản
c̣n nắm quyền th́ nhân dân c̣n phải chịu oan
trái, đói nghèo và bất công, tham nhũng là tất
yếu mà thôi.
V. V́ sao đảng cộng sản lại thắng
Chúng
ta thấy rằng Đảng cộng sản ra
đời năm 1930 đến năm 1954 th́ họ
nắm được chính quyền ở Miền
Bắc.
V́
sao vậy?
+
Chúng ta phải thấy rằng: Đảng cộng
sản ra đời đúng lúc vào ngọn lửa
rơm cộng sản đang lan tràn và cháy rất
mạnh lên các dân tộc lạc hậu. Chính v́ vậy
mà nhiều trí thức cũng như nhân dân đă
bị ảo tưởng của chủ nghĩa
cộng sản đánh lừa. (Ngay ông Nguyễn
Khắc Viện một trí thức đang sống
ở Pháp đă rời bỏ nước Pháp hoa lệ
về Việt Nam làm cộng sản, hoặc ông Yêng Xa
Ri lănh tụ Khơ Me đỏ là một tiến
sỹ kinh tế đậu ở Pháp cũng đă theo
chủ nghĩa cộng sản).
Theo tôi, nếu đọc qua chủ
nghĩa Mác - Lênin mà không có tinh thần làm cộng
sản th́ là người yếu thận (kém tinh
thần v́ dân v́ nước), nhưng nếu nghiên
cứu kỹ mà không chống lại chủ nghĩa
cộng sản th́ là kẻ ngu dốt.
+
Đất nước ta lúc này th́ ai cũng sôi sục tinh
thần chống Pháp. Chính đất nước
rơi vào hoàn cảnh chiến tranh chống Pháp nên
Đảng cộng sản với câu « giải phóng
thuộc địa » nên Đảng đă lợi
dụng được tinh thần yêu nước
của nhân dân. Đảng đă huy
động được toàn lực của nhân dân mà
thực tế lúc này là cuộc chiến tranh giải
phóng dân tộc chứ chưa mấy ai hiểu ǵ
về chủ nghĩa cộng sản.
+
Trong giai đoạn 1950 - 1954 hệ thống cộng
sản rất lớn mạnh ở châu Âu và châu Á nên
Liên xô, Trung quốc, các nước Đông Âu đă giúp
Đảng cộng sản Việt Nam về lương
thực, vũ khí, con người, ngoại giao cho
Đảng cộng sản để họ đánh Pháp.
+
Mộọt số chính khách cũng như Đảng
cộng sản Pháp, nhân dân Pháp đă chống lại
cuộc chiến tranh của Pháp ở Việt Nam.
+
Nước Pháp lúc này đang suy yếu (80% là viện
trợ của Mỹ) nên nước Pháp không
đủ thực lực để giữ thuộc
địa của ḿnh nữa.
C̣n
năm 1975 họ lấy được Miền Nam th́
sao?
Chúng
ta phải khẳng
định một điều chắc chắn
rằng:
Nếu
quân Mỹ ở lại Miền Nam th́ Bắc Việt
không thể lấy Miền Nam được. Nếu
như vậy th́ nước Việt Nam bây giờ
cũng giống như nước Triều Tiên.
Miền Nam giàu có, dân chủ tự do, c̣n Miền
Bắc th́ nghèo khổ và đang chết đói.
Hoặc với tinh thần cải cách mở cửa
như bây giờ của Đảng cộng sản th́
Việt Nam có thể thống nhất và nhân dân đă
được hưởng tự do, dân chủ,
nếu như thế th́ Hoàng sa không lọt vào tay Trung quốc
và Trường sa không bị tranh chấp như bây
giờ.
Vậy
v́ sao quân đội Mỹ rút lui?
+
Nước Mỹ là một nước tự do, dân
chủ và lư tưởng của nước Mỹ là
giúp đỡ, bảo vệ các chế độ
cũng như các nước có nền tự do, dân
chủ trên toàn thế giới. Đảng cộng sản
Việt Nam tuyên truyền đế quốc Mỹ là
không đúng. V́ đă nói đến đế quốc
là nói đến thuộc địa c̣n nước
Mỹ từ xưa đến nay chưa có tấc
đất thuộc địa nào cả. Nhưng nói
nước Mỹ là sen đầm quốc tế th́
hoàn toàn đúng v́ nước Mỹ phải đổ
tiền, đổ người vào các sự việc
lớn của thế giới th́ mới giữ
nổi b́nh yên đối trọng được
giữa các thế lực khác nhau.
Chính
v́ vậy mà nước Mỹ đă bỏ tiền
của, xương máu giúp nhân dân Việt Nam chống
lại cộng sản là để bảo vệ
độc lập, tự do, dân chủ cho nhân dân
Việt Nam, nhưng thật tiếc nhân dân Việt Nam
đă không hiểu rơ nước Mỹ nên đă
kịch liệt chống lại Mỹ.
+
Trước năm 1954 các tổ chức cũ của
Đảng cộng sản vẫn c̣n rất nhiều
ở trong Miền Nam. Chính v́ vậy sau năm 1954 chính
quyền Miền Nam lên th́ các tổ chức cộng
sản trổi dậy hoạt động chống
lại họ rất mạnh và với sự viện
trợ vũ khí, con người của Miền
Bắc đưa vào nên cộng sản đă tổ
chức được « Mặt trận giải
phóng » ở trong Miền Nam và với sự
thần thánh hóa Hồ Chí Minh, sự dối trá của
cộng sản nên những người cộng
sản đă lừa được nhiều trí
thức, Phật tử, sinh viên cũng như nhân dân,
nên họ đă lập được ở hầu
hết các tỉnh, các huyện những tổ chức
bí mật, các đội du kích. Chính v́ vậy mà phong
trào chống Mỹ, chống cụ Ngô Đ́nh Diệm,
chống Nguyễn Văn Thiệu rất mănh liệt
và rộng khắp và thực sự th́ chính quyền
Miền Nam đă không được ḷng dân.
+
Qua thập kỷ 70 mâu thuẫn giữa Liên xô và Trung quốc
rất căng thẳng (lúc này Mao Trạch Đông chủ
trương bắt tay thân thiện với Mỹ
để chống lại Liên xô).
Như
vậy nước Mỹ
rút đi th́ Việt Nam rơi vào t́nh thế là phải
thân Trung quốc hoặc là phải thân Liên xô. Nếu
thân Trung quốc th́ bỏ Liên xô, nếu thân Liên xô th́
bỏ Trung quốc và lúc này phe cộng sản đă
bắt đầu suy yếu nên Việt Nam cũng
phải suy yếu theo.
+
Nước Mỹ đổ tiền, đổ
của giúp Miền Nam bảo vệ tự do dân
chủ nhưng dân Miền Nam chống Mỹ kịch
liệt bởi vậy họ muốn cho dân Miền nam
sống dưới chế độ cộng sản
th́ mới thấy được thực chất cộng
sản là thế nào. Sau đó th́ họ sẽ giúp
đỡ dân Việt Nam.
+
Nhân dân Mỹ chống cuộc chiến tranh Việt
Nam, họ đă muốn đưa con cháu họ về
nước.
+
Lúc này dù Liên xô và Trung quốc mâu thuẫn nhau nhưng
hai nước này vẫn c̣n giúp Đảng cộng
sản Việt Nam về vũ khí, lương thực
và ngoại giao.
C̣n
khi quân Mỹ rút đi th́ chính quyền Thiệu bị
cô lập mất viện trợ, mất chỗ
dựa nên thất bại là tất yếu.
Năm
1979 lúc này cánh Lê Duẩn đi theo Liên xô coi Trung quốc
là kẻ thù số một, coi nước Mỹ là
kẻ thù lâu dài. Chính v́ vậy mà Trung quốc đă cho
Việt Nam một bài học (đưa quân xâm
lược Việt Nam) nhưng nhờ vũ khí
của Liên xô Việt Nam đă đánh bại
được Trung quốc. Đến năm 1985 th́
Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Đỗ
Mười đă bí mật qua Trung quốc sau đó
đến Đại hội VI th́ Việt Nam hoàn toàn
dựa và đi theo Trung quốc.
Hai
Đảng cộng sản Việt Nam - Trung quốc
hiện nay do t́nh thế phải thân thiện
để cùng tồn tại, duy tŕ được
sự lănh đạo của họ. Họ luôn nói « Hữu
nghị, anh em môi hở răng lạnh », nhưng
sự thực th́ chả Đảng nào tin Đảng nào mà
luôn luôn cảnh giác gằm ghè nhau. Trong quan hệ này th́
Việt Nam luôn yếu thế dễ bị Trung quốc
chèn ép. Quần đảo Hoàng sa Trung quốc đă
chiếm và họ c̣n chiếm một số đảo
Trường sa và hiện nay Trung quốc tuyên bố
Hoàng sa, Trường sa là của Trung quốc và tất
nhiên vấn đề cột mốc, biển Vịnh
Bắc bộ th́ Việt Nam cũng luôn bị Trung quốc
dồn ép phải chịu thua thiệt (chính v́ vậy
mà khi ông Lê Khả Phiêu lên làm Tổng bí thư
đảng đă nhường cho Trung quốc 720 km2
đường biển [bộ ?] và 12.000km2
đường biển).
Năm
1956 xảy ra cuộc chiến giữa Trung quốc
với chính quyền cụ Ngô Đ́nh Diệm. [?] Trung quốc
ḥng chiếm Hoàng sa nhưng cụ Ngô đă đánh
đuổi được quân Trung Quốc ra. C̣n ông
Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm
đó th́ lại gửi công hàm cho Trung quốc thừa
nhận Hoàng sa, Trường sa là của Trung quốc
(thật là ngu xuẩn). Sự thực th́ Đảng
cộng sản Việt Nam là những kẻ bán
nước, hại dân. Họ là những người
không biết xấu hổ với lịch sử ông
cha.
Đảng
cộng sản Việt Nam hiện nay không có liên minh
với một cường quốc nào. Chính v́ vậy
mà quân đội Việt Nam bây giờ nếu xảy
ra chiến tranh th́ với vũ khí lạc hậu, tinh
thần quân đội sa sút, nhân dân không c̣n tin vào
Đảng cộng sản, tướng tài không có th́ may ra
họ chỉ đánh được Lào hoặc
Campuchia, c̣n các nước khác th́ phải chịu thua mà
thôi (thời đại khoa học kỹ thuật
vũ khí quyết định thắng lợi). Chính v́
Việt Nam bị yếu thế nên quần đảo
Hoàng sa đă bị Trung quốc chiếm, c̣n quần
đảo Trường sa th́ các nước nhỏ bé
như Phi Líp Pin, Bờ Ru Nây, Đài Loan, Ma Lai Xia cũng
tranh chấp đ̣i chủ quyền mà Việt Nam
chả làm ǵ đợc.
VI. Trí thức Việt Nam hiện nay như thế
nào?
Đảng
cộng sản Việt Nam ra đời năm 1930,
đến năm 1986 th́ phản bội lại chủ
thuyết Mác - Lênin. Nhờ sự phản bội đó
mà hiện nay trên toàn nước đă có hơn 600
tờ báo và tạp chí, có hàng ngh́n giáo sư, tiến
sỹ, thạc sỹ, có hàng ngh́n nhà văn, nhà thơ,
nhà báo và có hàng trăm ngh́n kỹ sư, cử nhân
ở mọi ngành mọi nghề và cũng chính nhờ
sự phản bội đó mà những « trí
thức » quan lại này bây giờ có cuộc
sống thừa thăi no đủ chứ không nghèo
đói phải chạy chợ, nuôi lợn như
trước đây. (Ông Trần Đại Nghĩa trước
khi chết đă nói với các đồng nghiệp
bạn bè rằng :« Không ai
ngu dại như tôi, tôi đang làm ở bên Đức tháng
hai - ba trăm cây vàng thế mà theo Hồ Chí Minh về
làm việc tháng được ba yến lúa ». Đó
là sự thật hoàn cảnh của các ông « Trí
thức » trong thời cộng sản bao cấp).
Đất
nước mở cửa nên luật pháp đă thừa
nhận quyền tư hữu v́ vậy mọi
người có quyền làm giàu. Rồi đầu
tư nước ngoài đổ vào, các « trí
thức » đă có điều kiện làm ra, ăn
nên. Nhờ mở cửa nên dịch vụ cũng phát
triển đủ mọi kiểu, nên cuộc sống
những kẻ nhiều tiền th́ tha hồ phè
phỡn hưởng lạc. Thế là những ông « trí
thức » đó nửa đời phục vụ « cách
mạng » học viết sách, viết báo, làm thơ
ca ngợi chủ nghĩa Mác - Lênin, ca ngợi Đảng,
ca ngợi Bác Hồ, Lê Duẩn, Tố Hữu, Lê
Đức Thọ… Nay Đảng đă phản bội
lại học thuyết Mác - Lênin, Đảng đang
từng bước đưa vào thế giới tư
bản nhưng luật pháp của Đảng th́ vẫn
c̣n cấm « nói xấu chế độ XHCN và nói
xấu lănh tụ », bởi vậy các ông « trí
thức » đó vẫn viết những ḍng văn,
ḍng thơ của thời cao cấp. Trước đây họ viết v́ họ tin vào
chủ nghĩa Mác - Lênin là chân lư, c̣n bây giờ họ
viết v́ danh v́ lợi, v́ địa vị, v́
tiền mà thôi. Giáo sư tiến sỹ, nhà
văn, nhà thơ… nghe th́ cao quư thật, nhưng họ
thực tế th́ lương tâm, đạo
đức, ḷng yêu nước, đấu tranh v́
lẽ phải v́ nhân dân, dân tộc đều nằm
ngủ không dậy được. C̣n mánh khoé, mưu
mô, lừa đảo, tranh giành bằng mọi cách,
ngấm ngầm giết nhau v́ địa vị, v́
danh, v́ lợi th́ cơ quan nào, ngành nào cũng phe cánh
chơi nhau đủ tṛ. Chính v́ vậy mà tờ báo văn
nghệ ra tháng 5 nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đă
viết « đa số
các nhà văn, nhà thơ Việt Nam đều là Vô
học và có tâm hồn lưu manh trộm cướp ».
Theo tôi, ông Thiệp nói thế th́ hơi quá, nhưng
đó là sự thực của các văn nghệ
sỹ, của trí thức bây giờ. Đất
nước thịnh suy đều ở nơi
tầng lớp trí thức, trí thức mà như thế
th́ làm sao đất nước văn minh công bằng
và giàu mạnh được.
Đảng
cộng sản với quan điểm « Nghệ
thuật vị nhân sinh », thực tế là thứ
nghệ thuật phục vụ nền Đảng trị
độc tài, dối trá, lừa đảo chống
lại nhân sinh xă hội, chống lại tự do và
phát triển.
Một
nền chính trị đúng, có chủ trương và
chính sách đúng th́ đương nhiên được
ḷng dân và đưa dân đi đến công bằng,
giàu mạnh. C̣n một nền chính trị sai th́ văn
nghệ sỹ, báo chí có hết lời nói dối ca
ngợi th́ dân vẫn nghèo đói, chịu cảnh oan
trái và căm ghét. Những trí
thức Việt Nam bây giờ ăn lương là
tiền của nhân dân nhưng lại hại dân,
lừa dối nhân dân mà thôi. Thời đại bây
giờ t́m một ông trí thức có nhân cách, có
lương tâm c̣n khó hơn xuống biển t́m
ngọc quư vậy.
Nước
Nhật kết thúc chiến tranh năm 1945, lúc này
tổng thu nhập quốc dân của Nhật chỉ bằng
10% trước chiến tranh. Nhưng nước
Nhật đă nhờ nước Mỹ giúp về an
ninh, giúp về khoa học kỹ thuật, giúp đào
tạo con người và với khẩu hiệu
tất cả v́ tự do dân chủ. Nhờ có nền
chính trị đúng nên các tài năng được phát
huy, nhờ vậy đến năm 1968 chỉ sau 23
năm là nước Nhật đă trở thành một
cường quốc kinh tế giàu có chỉ
đứng sau Mỹ. C̣n Việt Nam năm 1975
thống nhất hai miền, 29 năm đă trôi qua
nhưng v́ nền độc tài Đảng trị nên
cuộc sống của nhân dân vẫn là con trâu đi
trước cái cày theo sau của thời Vua Hùng mà thôi.
Nghèo đói, lạc hậu, tham nhũng vẫn c̣n
bậc nhất thế giới, nhân dân ơn Đảng,
Bác Hồ nhiều quá!
Thực
tế nếu Việt Nam có ngành tư pháp độc
lập như các nước dân chủ th́ chắc
chắn có nhiều người dân kiện Đảng
cộng sản, kiện Bác Hồ, kiện
Trường Chinh về tội diệt chủng
thời cải cách.
VII. Tư tưởng dân chủ, pháp trị và
như thế nào mới là dân chủ pháp trị
Khổng
Tử có câu: « Ư dân là ư trời », hay Mạnh
Tử cũng có câu « Dân vi quư, quân vi khinh ».
Hoặc
Tuân Tử có câu nổi tiếng:« Luật pháp mà
của riêng th́ loạn hơn không có luật pháp »
Người
Trung quốc xưa cũng đă có những câu:« Vương
tử phạm tội cũng bị trị như
thứ dân »
Như
vậy th́ tư tưởng dân chủ, pháp trị
người Trung quốc đă có trước công
nguyên. Nhưng thật tiếc do nền quân chủ
chuyên chế rồi lại đến Đảng cộng
sản độc tài nên các tư tưởng lớn
của người Trung quốc đă không có
điều kiện phát triển được.
Văn hóa Trung quốc đă bàn đến mọi
lĩnh vực nhưng chưa có ai bàn đến
tự do, dân chủ, b́nh đẳng và nhân quyền.
Chính v́ vậy mà văn hóa Trung quốc hiện nay
đă lạc hậu kém xa văn hóa các nước Âu
Mỹ.
Như
vậy thế nào là dân chủ, pháp trị?
Một
nước tự do, dân chủ, pháp trị th́ phải
có đủ 7 điều kiện sau:
+
Người đứng đầu Nhà nước, các
tỉnh, các thành phố, các huyện, các quận, các xă,
các phường và những đại biểu quốc
hội đều do dân trực tiếp bầu ra.
+
Phải có nhiều Đảng chính trị để các
Đảng cạnh tranh nhau, đối lập nhau có
như vậy th́ các chủ trương chính sách
mới được bàn căi tranh luận nhiều. Có
như vậy th́ mới t́m ra được các
chủ trương chính sách đúng. Đồng thời
các Đảng cạnh tranh nhau th́ các sự thật
của các Đảng mới được phơi bày,
phanh phui cho người dân biết. Qua đó
người dân mới t́m ra được nhân tài
hiền đức thực sự.
+
Phải có chế độ chính trị tam quyền
phân lập (quốc hội, hành pháp, tư pháp đều
độc lập với nhau) có như vậy th́
luật pháp mới thực sự có quyền hành, có
hiệu lực, với mọi thành phần trong xă
hội kể cả chính phủ.
+
Quốc hội phải có hai viện độc
lập: - Hạ viện
đại diện cho nhân dân
- Thượng viện
đại diện cho chính phủ
+
Văn nghệ sỹ, báo chí được độc
lập tự do, có như vậy th́ mọi tài năng
nghệ thuật mới được phát triển.
Đồng thời các sự thực của xă hội
mới thực sự được phơi bày.
+
Quân đội, công an là những người chuyên môn
chỉ thi hành nhiệm vụ bảo vệ tổ
quốc, bảo vệ an ninh, họ không thuộc
đảng phái nào cả ; đảng nào, cá nhân nào
được dân bầu lên họ cũng phải
phục tùng và làm tṛn trách nhiệm của ḿnh. Có như
thế th́ quân đội, công an mới thực sự
tôn trọng nhân dân, của dân, v́ dân và phục vụ
nhân dân.
+
Nhân dân được tự do lập hội, tự
do hội họp, tự do tranh căi, bàn luận, tự
do biểu t́nh, tự do phê phán, tự do nói lên các
sự thật, tự do khiếu tố. Có như
thế th́ các tệ nạn xă hội như tham
nhũng, lừa đảo, buôn lậu… mới
được phơi bày ra ánh sáng và sẽ bị
luật pháp trừng trị.
Một
đất nước có nền chính trị dân
chủ, pháp trị th́ không thể có những kẻ
độc tài chuyên quyền, hôn quân bạo chúa tàn ác,
những kẻ đặc quyền đặc lợi
như những ông cộng sản bây giờ
được.
Chúng
ta biết rằng một đất nước,
một dân tộc th́ không phải của Đảng nào,
gia tộc nào, cá nhân nào cả. Đảng nào, cá nhân nào
nắm quyền mà đưa đất nước
đi lên giàu mạnh, văn minh, tự do, dân chủ,
tôn trọng con người, tôn trọng lẽ
phải, nhân dân có cuộc sống ấm no hạnh phúc
được ḷng dân th́ Đảng nào, cá nhân nào cũng
đều được cả.
Một
đất nước có nền chính trị dân
chủ, pháp trị th́ mọi nhân tài, mọi cá nhân
đều được tự do phát triển trí
tuệ, tài năng của ḿnh. Có như thế nhân tài
mới được nhân dân lựa chọn ra làm
việc nước. Họ thực sự là những
người đại diện cho dân và phục vụ
nhân dân. Những kẻ độc ác, dối trá không
thể tồn tại được trong nền chính
trị dân chủ, pháp trị thực sự. Với
nền chính trị dân chủ, pháp trị th́ tất
nhiên đất nước sẽ không ngừng đi
lên giàu mạnh, xă hội tiến tới công bằng,
dân chủ, văn minh thực sự chứ không
phải chỉ là những câu khẩu hiệu của
những người cộng sản rêu rao lừa dân,
mỵ dân như hiện nay.
Không có tự do dân chủ th́ không có ǵ
cả đó là tất yếu của xă hội và loài
người chúng ta.
Một
ông tổng thống ở một nước dân
chủ nói nặng lời với một đứa
trẻ con cũng không dám. C̣n một ông lănh tụ
của Đảng cộng sản th́ giết hàng vạn,
hàng triệu người vô tội cũng chả
việc ǵ cả. Thật là bất công và vô lư.
Một
đất nước có nền chính trị dân
chủ, pháp trị thật sự th́ luật pháp là
điểm chung cho tất cả mọi người
phải tuân theo, v́ vậy không thể có nội
chiến giữa các Đảng phái khi đất
nước có nhiều đảng chính trị khác nhau.
Bởi v́ quân đội, công an chỉ nghe mệnh
lệnh của những người có quyền hành
đă được nhân dân bầu ra mà thôi. C̣n nếu
những kẻ nắm quyền hành mà làm sai th́ với
nền chính trị dân chủ, pháp trị những
người đó tất nhiên sẽ bị những
người của các đảng đối lập,
báo chí cùng nhân dân lên án và tất nhiên họ sẽ
bị quốc hội cũng như ngành tư pháp và
nhân dân sẽ phế truất họ.
Có
nền chính trị dân chủ, pháp trị th́ những
kẻ làm sai, dối trá không thể tồn tại
được dù đó là ai đi chăng nữa.
Mọi cơ quan cầm quyền, mọi cá nhân có
chức vụ đều phải làm đúng bổn
phận quyền hạn, chức vụ của ḿnh th́
mới tồn tại được.
Với
nền chính trị dân chủ, pháp trị th́ bắt
buộc mọi người phải tôn trọng
luật pháp. Cuộc sống con người biết
tôn trọng luật pháp như thế là đă trở
thành người có lương tâm, đạo
đức rồi. C̣n như chế độ Đảng
trị độc tài, đặc quyền đặc
lợi th́ không ai tôn trọng luật pháp cả. Chính v́
vậy mà các tệ nạn tham nhũng, lừa
đảo, mua quan bán chức, ăn hối lộ
đă phát triển và lan tràn trên toàn xă hội.
Với
nền chính trị dân chủ, pháp trị th́ cơ
cấu đó đă dung ḥa giám sát được
giữa quốc hội, hành pháp, tư pháp và giữa nhà
nước với nhân dân, giữa các đảng đối
lập nhau chứ không phải cực đoan chuyên
quyền, độc tài như đảng cộng
sản.
V́
vậy bắt buộc mọi người có chức
vụ phải làm tṛn bổn phận, trách nhiệm
của ḿnh th́ mới tồn tại được.
VIII. - Đảng cộng sản có mất không?
Chúng
ta phải khẳng định một sự thật
không thể chối căi được là, ông Hồ Chí Minh, Lê
Duẩn, Trường Chinh đều là những
người yêu nước. Họ muốn đưa
dân tộc Việt Nam đi lên giàu mạnh, văn minh,
công bằng thật sự.
Như
Khổng Tử nói:
« Một
hành động thiếu cẩn thận có thể ân
hận suốt đời. Một suy nghĩ thiếu
chín chắn có thể làm hại cho bốn bể ».
Những ông Hồ, ông Duẩn, ông
Trường Chinh là những người suy nghĩ
thiếu chín chắn, họ đă tin và đi theo
chủ thuyết Mác - Lênin, chính v́ vậy mà họ đă
trở thành những hôn quân, bạo chúa tàn ác nhất
trong lịch sử nước Việt Nam từ
trước tới nay.
Với
trào lưu cộng sản lớn mạnh lan tràn vào các
nước lạc hậu cộng với thời
đại suy thoái bất tài của chế độ
quân chủ nhà Nguyễn, nên những người
cộng sản đă có cơ hội giành chính quyền
và rồi họ đă đẩy cả dân tộc Việt
Nam đi theo đường lối cộng sản
độc tài, chuyên quyền trong mấy chục
năm qua. Nhưng rốt cục đến năm 1986
chính những người cộng sản Trường
Chinh, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Vơ
Văn Kiệt đă phải phản bội lại
học thuyết Mác - Lênin để đưa cả
dân tộc đi vào thế giới kinh tế thị
trường tư bản chủ nghĩa.
Nhưng
với bản chất tàn ác, độc tài, dối trá
Đảng cộng sản vẫn cố giữ
độc quyền lănh đạo để những
lănh tụ của Đảng, những cán bộ của
Đảng vẫn được sống trên luật pháp
đặc quyền, đặc lợi chà đạp
bóc lột nhân dân. Chính v́ vậy mà Đảng cộng
sản hiện tại dùng mọi thủ đoạn
tuyên truyền nguỵ biện ḥng lừa gạt ru
ngủ trí thức cũng như nhân dân như « Chủ
nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh,
đề cao văn hóa dân tộc, kinh tế thị
trường XHCN... » tất cả chỉ là
dối trá lừa dân mà thôi.
Họ nói một đường
nhưng làm một nẻo và thực tế họ
chỉ lừa dối được những
người quê mùa chứ không thể lừa được
trí thức thật sự. Một đất
nước mà không cho trí thức, những người
tâm huyết v́ dân v́ nước bàn và nói ǵ cả th́ làm
sao mà có trí tuệ được. Một Đảng mà
không cho nhân dân nói th́ rơ ràng Đảng đó toàn là những
kẻ mất trí mà thôi.
Các
nước dân chủ, pháp trị th́ các đảng
phái luôn đấu tranh, cạnh tranh, tranh giành nhau
để mong lấy được nhiều lá
phiếu của cử tri. Nhưng đó là cuộc cạnh
tranh công khai, tự do, đối lập giữa các đảng
với nhau, giữa cá nhân với nhau. Chính v́ vậy mà
các đảng luôn phải đưa ra được
những đường lối, chủ trương,
chính sách hợp ḷng dân, hợp thời. Một đảng
viên đảng A có thể bỏ phiếu cho
người đảng B nếu người đó
thấy đảng B có các chủ trương chính sách
hay hơn đảng A. Hoặc ngược lại,
người đảng B cũng có thể bỏ
phiếu cho người đảng A, tuỳ theo
mỗi chủ quan của từng cá nhân.
Tuy
họ đấu tranh, cạnh tranh với nhau nhưng
họ không bao giờ phải đối đầu
hoặc là kẻ thù của nhau. Họ luôn luôn phải
làm tṛn bổn phận trách nhiệm của ḿnh. Nhờ
luật pháp là chỗ điểm chung mọi
đảng phái, mọi cá nhân luôn phải thi hành và tuân
theo. Bởi đấu tranh, cạnh tranh là lẽ
thường và là chuyện đương nhiên của
con người và xă hội loài người v́ đó là
quyền chính đáng của con người chúng ta. Có
như vậy th́ đúng, sai, sự thật, chân lư, ai
tốt, ai xấu, ai được ḷng dân, ai tài ba hiền
đức mới thực sự sáng tỏ.
C̣n
các Đảng cộng sản th́ do đảng trị
độc tài, chuyên quyền, các đảng viên không ai
dám công khai bày tỏ ư kiến của ḿnh mà họ
chỉ ngấm ngầm dùng mọi thủ đoạn
lừa nhau, giết nhau mà thôi.
Đảng
cộng sản Việt Nam nắm quyền năm 1954
nhưng do đảng trị độc tài chuyên
quyền nên đảng chưa bao giờ thực
sự thống nhất đoàn kết được.
Chính v́ vậy mà trước năm 1960 đă có một
số đảng viên cao cấp qua Liên xô sau đă
ở lại bên đó luôn. Sau năm 1960 th́ chia thành hai
phái, một phái theo Hồ Chí Minh, một phái theo Lê
Duẩn. Qua thập kỷ bảy mươi th́
một phái theo Hoàng văn Hoan. Đến năm 1986 th́ phái
của Lê Duẩn bảo thủ, c̣n phái của
Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh th́ chủ
trương đổi mới cải cách và tất
nhiên hiện nay Đảng cộng sản Việt Nam
cũng có nhiều phái tranh giành ngấm ngầm
giết nhau, hại nhau, hạ bệ nhau rất ghê
gớm ở trong Đảng.
Theo tôi Đảng cộng sản sẽ
phải mất v́ 6 lư do sau đây:
+
Nội bộ đảng cộng sản Việt Nam
chia bè, chia phái tranh giành nhau, giết nhau, xảy ra quân
đội, công an cũng chia thành phe phái. Chính v́ vậy
mà khi mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm
không giải quyết được th́ sẽ xảy
ra nội chiến giữa các phe phái với nhau.
+
Đảng cộng sản đang đưa cả
nước ta hoà nhập vào khu vực và thế
giới. Nếu đảng giữ độc tài th́ do
tham nhũng, do không tôn trọng luật pháp nên không
thể giải quyết được việc ǵ. V́
vậy đứng trước t́nh h́nh thực tế
đảng phải tôn trọng tự do, nhân quyền,
phải có nền chính trị dân chủ, pháp trị th́
mới tồn tại và phát triển thực sự
được.
+
Trước đây nhân dân lạc hậu nên
đảng cộng sản lừa dối
được họ. C̣n ngày nay thời đại
văn minh, thông tin nhiều, giao lưu nhiều nên nhân
dân sẽ văn minh hiểu biết hơn.
Người dân sẽ hiểu và thấy
được bản chất độc tài, dối
trá, bóc lột, ḱm kẹp của đảng cộng
sản. Bởi vậy rồi đây nhân dân sẽ
đoàn kết đứng dậy đấu tranh
đ̣i đảng cộng sản thay đổi,
phải tôn trọng tự do, nhân quyền.
+
Do độc đảng, độc tài, chuyên quyền
là không c̣n hợp với thời đại văn minh
hiện nay, nên các tổ chức bảo vệ nhân
quyền, các nước dân chủ phát triển văn
minh sẽ luôn thúc ép mặc cả với đảng
cộng sản buộc họ phải tôn trọng
tự do báo chí và nhân quyền của người dân.
+
Các đảng viên của đảng có tâm huyết v́
dân v́ nước họ sẽ đứng lên, bất
chấp tù tội, bắt vớ, họ sẽ
truyền bá và vận động nhân dân, vận
động các đảng viên của đảng
đấu tranh với đảng cộng sản.
Họ buộc đảng cộng sản tôn trọng
tự do dân chủ của người dân.
+
Do độc tài, đảng trị, chuyên quyền nên
tệ nạn tham nhũng lan tràn ở các xă, các
huyện, các tỉnh, các thành phố và TW đều có
người tố cáo, khiếu kiện các cán bộ
của đảng tham nhũng, nhưng đảng
viên không giải quyết nên ḷng dân sẽ uất
hận, căm thù lớn dần lên đến thời
điểm nào đó như nước vỡ bờ.
Nhân dân sẽ vùng lên chống lại đảng
cầm quyền.
Đó là sáu lư do căn bản
buộc đảng cộng sản Việt Nam phải
mất không tồn tại được.
Trong
chế độ độc tài đảng trị,
Hồ Chí Minh, Vơ nguyên Giáp, Nguyễn Văn Linh… đă
bị mấy lần ám sát hụt. Những
người này c̣n có kẻ định giết th́ có ai
là yên ổn được nữa. V́ vậy chúng ta hăy
v́ tương lai chúng ta, con cháu chúng ta, dân tộc chúng
ta. Chúng ta hăy vùng lên chống lại độc tài
đảng trị. Có như vậy mới có tự
do, dân chủ, văn minh, công bằng, và giàu mạnh
thực sự.
Chúng ta biết rằng làm chính trị
muốn thắng lợi th́ phụ thuộc vào thời
thế và ḷng dân. Đảng cộng sản hiện
thời thế và ḷng dân đă mất do vậy sớm
muộn ǵ đảng cũng phải ra đi mà thôi.
Nhưng
để có được một cuộc cách mạng
đổi mới thật sự th́ cũng phải có
thời gian nhất định.
Hiện nay nhiều đảng viên
của đảng có tŕnh độ, có ḷng yêu
nước hy sinh v́ dân tộc, họ đă bất
chấp tù đày, đe doạ, họ đă lên
tiếng nói ra những sự thật của xă hội
và đ̣i đảng cộng sản mở tự do,
dân chủ. Đây là cuộc đấu tranh ôn ḥa
của các trí thức yêu nước dám viết ra
những suy nghĩ của ḿnh. Vậy tôi mong mọi
người hăy noi gương họ. Dù không làm
được như họ, nhưng tôi mong mọi
người khi đọc những lời này không nên
huỷ hoặc xé đi, mà mong tất cả hăy đưa
cho bạn bè hoặc người thân đọc và
nếu có ai phô tô hoặc in ra mà gửi cho người
thân hoặc bạn bè th́ một người, hai
người… từ cấp số cộng đến
cấp số nhân th́ chắc trong ít tháng sẽ có
nhiều người được đọc. Làm
như vậy th́ chắc chắn bạn không can
phạm ǵ nhưng bạn đă góp tư công sức
của ḿnh vào cuộc đấu tranh v́ dân chủ,
tự do của dân tộc, của bản thân rồi.
Khổng
Tử có câu:
« Thật
vô phúc được sinh ra trong một gia đ́nh giàu
có, nhưng lại không có nền giáo dục ».
Hiện tại các quan cộng sản đều là
những người tham nhũng v́ vậy gia đ́nh
họ rất giàu có. Con cháu họ không phải làm ǵ
nhưng lại có nhiều tiền tiêu xài. Chính
điều kiện, thời đại đưa
lại đó sẽ làm cho con cháu họ coi
thường đồng tiền, coi thường lao
động, coi thường người lao
động và rất dễ rơi vào các tṛ truỵ
lạc, ăn chơi trác táng như cờ bạc, ma
tuư, trai gái… Đời cha ăn mặn, đời con khát
nước, đó là quy luật nhân quả
đương nhiên.
Chính
những người cộng sản đă phá hoại
dân tộc Việt Nam, phá hoại gia tộc họ, gia
đ́nh họ v́ vậy hiện nay các con gia đ́nh
nghèo th́ chăm ngoan học giỏi, các con nhà giàu th́
đa số đều nghiện ngập hư
hỏng cả.
Đảng
cộng sản phá hoại nền kinh tế không
đáng sợ mà cái đáng sợ nhất là cả
một thời đại vô luân không coi trọng nhân
phẩm, lẽ phải và đạo đức làm
người. Một thời đại mà đảng
lừa, Nhà nước lừa, cán bộ lừa, anh em
lừa, cha lừa con, con lừa cha thật là nguy
hiểm. Nếu sau này có nền dân chủ pháp trị
th́ cũng phải mất vài thế hệ mới xây
dựng con người nhân bản văn minh
được. Chuyện « linh nghiệm »
của ông Quang ở báo văn nghệ năm 1992 có nhân
vật « Hinh » chính là nói về Hồ Chí Minh là
người ít học ; hoặc là đài truyền
h́nh Việt Nam có phim « thằng Bờm » chính là
nói về những người cộng sản ngu
dốt phá hoại nhưng lại tự phụ ḿnh là
thông minh.
Thực
tế Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh,
Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đều là
những người không học hành ǵ mấy và
chả có bằng cấp ǵ.
Mạnh
Tử có câu: « Giết một
người vô lư để được cả thiên
hạ (làm vua) bậc quân tử không làm ». Hồ Chí
Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn đă giết hàng
vạn người vô tội th́ làm sao mà thành
người quân tử được .
Na
Pô Lê Ông có câu: « Nếu xây dựng một xă hội
không có tôn giáo th́ c̣n khó hơn xây dựng một toà lâu
đài trên chín tầng mây ». V́ khi xă hội không có
tôn giáo th́ con người mất hết niềm tin.
Bởi vậy nền đạo lư của xă hội
bị lung lay đến tận gốc rễ trên toàn
xă hội. V́ vậy xă hội sẽ trở thành
điên loạn mà thôi.
Muốn
xây dựng xă hội th́ chúng ta cần phải
đề cao con người, mà đề cao con
người th́ chỉ có tôn giáo mới đưa con
người đến vị trí linh thiêng
được. Các nhà duy vật cộng sản
phủ nhận tôn giáo là phủ nhận con
người. Họ đă đưa loài người
linh thiêng có trí tuệ, có t́nh cảm giàu ḷng yêu
thương, biết yêu lẽ công bằng, ghét
điều ác đă trở thành loài vật. Chính họ
đă coi thường con người, chống lại
loài người nên họ giết người, ăn
cướp, lừa đảo mất tính là lẽ
đương nhiên của người cộng
sản.
Tội
ác của Đảng cộng sản th́ lá rừng không
đếm hết được. Nhưng họ là
những người đă tin vào chủ thuyết Mác –
Lênin, nên họ đă có ư tưởng hành động
ngang trái như vậy mà lại tưởng là đúng.
Chính v́ vậy chúng ta không nên thù ghét ǵ những
người cộng sản mà chúng ta chỉ muốn
họ thay đổi để làm người có trí
tuệ, có lương tâm thật sự mà thôi.
Con
người chỉ sợ trời, lẽ phải mà
thôi. Ngoài ra không sợ ǵ nữa. Vậy tôi mong mọi
người khi đọc những lời này hăy
cố gắng suy ngẫm và làm như ư kiến trên
của tôi và nếu có ai in sách ra bán th́ càng tốt.
Năm
1980 tôi có làm đôi câu đối như sau:
Mác
dốt Hồ ngu ờ chắc đúng,
Dân
giàu nước mạnh rơ ràng sai.
Chúc
quư vị b́nh an và hạnh phúc!
« Chào mừng « đại hội X - ĐCSVN
Hồng
Đức - Cư sỹ xứ Nghệ
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|