DC&PT - Thời Sự 2006

 

 

 HỘI NHẬP VĂN MINH, HÀNH XỬ MAN RỢ

 

Nhà văn Hoàng Tiến

 

 

            Kết quả của hội nghị APEC 2006 đang được báo chí và các phương tiện thông tin đại chúng trong nước tuyên truyền rầm rĩ. Là người Việt Nam ai cũng vui mừng, v́ đất nước đă ḥa nhập với thế giới, tham gia WTO và sau đó đăng cai hội nghị kinh tế khu vực Châu Á Thái B́nh Dương APEC 14 thành công hoành tráng, chứng tỏ ḷng nhiệt thành hội nhập thế giới văn minh, trong đó có sự tôn trọng những giá trị con người.

 

          Mọi người Việt Nam đều ủng hộ sự kiện này. Những người đấu tranh dân chủ cũng ủng hộ WTO và APEC. V́ nó làm lợi cho đất nước, làm lợi cho dân tộc.

 

          Bên ngoài, lănh đạo Việt Nam đă tỏ ra lịch sự, tốt bụng, cởi mở, hết ḷng với bạn bè năm châu bốn biển và giới truyền thông quốc tế sang ta, nhưng bên trong, lấy lư do đảm bảo an ninh APEC, đă hành xử một cách man rợ với đồng bào của ḿnh, cụ thể là những người dân oan khiếu kiện và những người đấu tranh dân chủ.

 

          Hơn một tháng trước khi hội nghị khai mạc, những người dân oan đi khiếu kiện từ các tỉnh khắp đất nước thường tụ tập hàng trăm người ở vườn hoa phố Mai Xuân Thưởng có trụ sở tiếp dân của lănh đạo Việt Nam, những người này thường nằm đất vườn hoa, vỉa hè đường phố, hoặc khu nhà vệ sinh công cộng sau tượng Lư Tự Trọng bên Hồ Tây, những người này bị xe công an đến hót đi (với đúng nghĩa như hót rác) đưa sang nhà giam Đông Anh bên kia sông Hồng, nhốt ở đấy trong thời gian hội nghị.

 

          Những người đấu tranh dân chủ và bất đồng chính kiến, mặc dù đă tỏ rơ thái độ ủng hộ WTO và APEC, khi các phái đoàn và phóng viên nước ngoài đặt chân đến Hà Nội, đều bị công an đến đóng chốt gác ở trước cửa nhà ḿnh suốt thời gian họp hội nghị. Công an đặt một cái bàn, kê một số ghế ngồi canh suốt ngày đêm. Có đến hàng chục người. Công an trên bộ, phối hợp với công an các quận, và công an hộ khẩu của phường, cùng một số dân pḥng đeo băng đỏ. Họ ngăn cản không cho người nước ngoài hoặc các phóng viên nước ngoài đến gặp các nhà dân chủ. Có những biển cấm đặt từ đầu phố, đầu ngơ, cùng những rào sắt sơn trắng đỏ. Một biển đề: " Khu vực nguy hiểm. Cấm vào."(bằng tiếng Anh). Biển khác đề: "Khu vực cấm quay phim chup ảnh ." với h́nh cái máy ảnh bị gạch chéo.

 

          Người nước ngoài đến thấy các biển đó, đang c̣n đắn đo, th́ bị công an mặc sắc phục và dân pḥng ra xua đi.

 

          Như thế các nhà lănh đạo Việt Nam đă vi phạm quyền dân sự và chính trị của Công ước Quốc tế mà Việt Nam đă kư kết, đó là: ngăn cản thông tin ngôn luận. (Điều 19. Công ước Quốc Tế về quyền dân sự và chính trị)

 

          Nghĩa là lănh đạo Việt Nam sợ sự thật. Sợ những tiếng nói bất đồng chính kiến đến được với người nước ngoài trong giao tiếp trực diện. Không phải phóng viên nước ngoài không biết những mánh khóe này, nhưng họ vốn tôn trọng pháp luật, thấy những chốt gác có biển cấm theo thông luật quốc tế, đành quay lui.

 

          Viên sĩ quan an ninh phụ trách chốt gác dưới chân cầu thang nhà tôi ở đầu hồi dăy nhà A 11 Khu tập thể Thanh Xuân Bắc, tên là Nguyễn Việt Trung, cấp bậc trung tá. Anh ta được giao toàn quyền xử lư các việc ở đây. Anh ta cấm tôi không được xuống dưới nhà. Không được đi đâu. Anh ta nói là làm theo lệnh của cấp trên. Chỉ có lệnh miệng không có giấy tờ ǵ cả. Một lối làm việc kỳ quặc của công an Việt Nam, không để lại các chứng cứ, lo ngại đương sự tố cáo.

          Nghĩa là anh ta đă nhốt giam tôi ngay ở tại nhà tôi, bất chấp phản đối.

          Con dâu tôi lên thăm, để đưa chồng nó đi châm cứu chữa bệnh, không cho lên.

Con trai tôi đi tập thể dục và ăn sáng, không cho đi.

          Bạn bè của tôi đến thăm bị ngăn chặn đă đành, bạn bè của các con tôi cũng bị ngăn chặn.

          Như thế, công an đă vi phạm ngang nhiên về dân quyền và nhân quyền, bất chấp Hiến pháp và luật pháp, trước thanh thiên bạch nhật, không kiêng nể ǵ ai.

 

          Thưa ông Nguyễn Minh Triết (Chủ tịch nước) và ông Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng), nếu các ông ở trường hợp bị cư xử như tôi, th́ các ông nghĩ sao? Khổng Tử dạy: "Kỷ sở bất dục. vật thi ư nhân." (Cái ḿnh không muốn, chớ làm cho người). Tôi là công dân không vi phạm pháp luât, không có bản án của ṭa án nào tuyên phạt, cớ sao tôi bị cầm tù? Chẳng những thế cả nhà tôi bị tù lây, bị giám sát suốt thời gian hội nghị APEC?

 

          Ở một đất nước không có tự do, con người không được tôn trọng, nhà nước coi dân như chó lợn muốn làm thế nào th́ làm, thường gây ra trong tâm lư con người một phản cảm, chỉ muốn bỏ đất nước ấy mà đi cho rồi. Con người ta sống đâu phải chỉ bằng bánh ḿ, nói như phương Tây. C̣n nói như người Việt Nam, đâu chỉ có cái ăn nhét vào miệng. Có phải đúng thế không, thưa các ông?

 

          Tôi mới thấy cái lư do tại sao nhiều người Việt Nam đă bỏ nước ra đi. Hai cuộc kháng chiến kéo dài chết chóc thiếu thốn như vậy, có ai bỏ nước đi đâu!

 

          Ḥa b́nh lập lại rồi, thống nhất đất nước rồi, mà sao người ta lũ lượt rủ nhau trốn tránh ra đi. Lênh đênh trên biển cả mịt mù bằng những chiếc thuyền thô sơ một phần sống chín phần chết, mà người ta cứ đi, không muốn ở lại cái đất nước có mồ mả tổ tiên, nơi chôn nhau cắt rốn khi mới lọt ḷng, tức quê hương thân yêu máu thịt của ḿnh. Tại sao phải bỏ mà đi ???

 

          Có hai cuộc di tản lớn của người Việt Nam trong lịch sử hiện đại. Đó là năm 1954, đất nước phân chia thành hai nửa, hai chế độ. Đồng bào miền Bắc đă bỏ cửa bỏ nhà di cư hàng triệu người vào miền Nam. Lần thứ hai sau 1975, đất nước thống nhất một dải, th́ gần hai triệu người Việt Nam đă di tản ra nước ngoài, góp phần tạo một từ ngữ mới trong ngôn ngữ nhân loại: nạn thuyền nhân (boat people) rất đáng hổ thẹn cho Việt Nam.

 

          Các ông lănh đạo nghĩ sao về những chuyện này?

 

          Bây giờ nước ta đă hội nhập kinh tế toàn cầu (WTO), mở hội nghị APEC, những tưởng đă có tiến bộ, hóa ra vẫn cư xử với đồng bào ḿnh – những người khác chính kiến, lên tiếng về dân chủ hóa đất nước một cách ôn ḥa, bất bạo động – tàn bạo như xưa. Có thể nói các ông đă làm cái việc bên ngoài th́ hội nhập với thế giới văn minh, nhưng bên trong th́ hành xử man rợ với đồng bào ḿnh.

          Nếu các ông chủ trương như thế, th́ các ông là những tên đại bịp siêu đẳng.

          C̣n nếu các ông không chủ trương như thế, chỉ v́ muốn đảm bảo an ninh APEC, mà cấp dưới đă làm quá đi vi phạm dân quyền và nhân quyền, tự bôi một mảng đen ng̣m lên khuôn mặt sáng láng của thành công APEC, th́ phải trừng phạt những ai đă lạm dụng quyền hành cầm tù những người dân vô tội trong thời gian hội nghị.

 

          Ông Nguyễn Minh Triết và ông Nguyễn Tấn Dũng trong hàng ngũ lănh đạo cao cấp, được giới thạo tin b́nh luận là những người cấp tiến trong công cuộc đổi mới đất nước. Nhiều người hy vọng ở hai ông. Nhưng thật không xuôi chèo mát mái khi chính trong hàng ngũ cao cấp c̣n những thế lực bảo thủ, giáo điều, làm tŕ hoăn công cuộc đổi mới. Nạn tham nhũng kết thành bè mảng lộng hành khắp bộ máy công quyền. Sự lo sợ mất quyền lợi cá nhân khi có những thay đổi lớn. C̣n không ít khó khăn .... và khó khăn...

 

          Nhưng việc đi lên của đất nước, hội nhập với thế giới văn minh, là điều khẳng định, không thể đảo ngược.

 

          Cuộc sống dân chủ sẽ được thực hiện ở đất nước Việt Nam. Người Việt Nam sẽ được hưởng quyền tự do ngôn luận, tự do bầu cử, tự do lập hội đoàn, đa nguyên đa đảng như các nước văn minh tiến bộ trên thế giới.

 

          Không một thế lực bảo thủ bạo tàn nào có thể ngăn chặn được các quyền của Thượng đế đă ban cho loài người.

 

          Anh em đấu tranh dân chủ ở Việt Nam có niềm tin xác tín rằng công cuộc dân chủ hóa đất nước nhất định thành công.

 

          Xin được nhắc với các vị lănh đạo một câu châm ngôn của dân tộc Việt Nam đă được ghi lại bằng ca dao nhằm nhắc nhở các   nhà cầm quyền:

 

                                       Yêu dân dân lập đền thờ

                               Hại dân dân đái ngập mồ thối xương.

 

          Và câu thành ngữ: "Quan nhất thời, dân vạn đại ", các vị ạ.

 

 

                                     Đất thiêng Thăng Long, ngày 22 tháng 11 năm 2006

                                                            Nhà văn Hoàng Tiến

 

 

 

Địa chỉ: Nhà A 11 Pḥng 420

             Thanh Xuân Bắc – Hà Nội.

Điện thoại: Bị cắt theo lệnh của công an.

 

 

 Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục